Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Tham nhũng là lợi dụng công quyền cho lợi ích riêng tư
(<em>Corruption is the abuse of public power for private gains</em>).

<div class="boxright300"><img src="/files/u1/sub01/bribery.jpg" width="480"
height="320" alt="bribery.jpg" /></div>
Có thể nói ở đâu có công quyền ở đó đều có nguy cơ
cướp bóc và tham nhũng. Công quyền tuyệt đối thì đẻ ra
cướp bóc. Công quyền tương đối thì dẫn đến tham nhũng.
Ngày xưa, vua chúa không cần tham nhũng: Họ chỉ đơn giản
cướp tài sản của cả nước làm của riêng. Chỉ có quan lại
mới tham nhũng. Động cơ chính của cả cướp bóc lẫn tham
nhũng đều là lòng tham. Nhưng vấn đề không phải là diệt
trừ lòng tham. Đó chỉ là lý tưởng của các tôn giáo. Về
phương diện chính trị, lý tưởng ấy chỉ là ảo tưởng.
Bởi vậy, nhân loại luôn tìm cách chống lại cả cướp bóc
lẫn tham nhũng bằng luật pháp.

Ở trên, tôi mới viết: ngày xưa, chỉ có quan lại mới tham
nhũng. Như vậy, tham nhũng gắn với ít nhất ba yếu tố: một,
có quyền; hai, quyền ấy ít nhiều bị hạn chế; và ba, vì sự
hạn chế ấy, việc cướp bóc phải được nguỵ trang dưới
hình thức vơ vét lén lút, thường được gọi là tham nhũng.
Điểm khác biệt giữa các quan tham ngày xưa và các quan tham bây
giờ chỉ nằm ở chỗ: yếu tố hạn chế quyền lực của các
quan tham ngày xưa là vua chúa; của các quan tham ngày nay là pháp
luật.

Nói như vậy để thấy, để ngăn chận tham nhũng, pháp luật
không, không đủ. Thậm chí có khi luật pháp còn tạo cơ hội
cho bọn tham nhũng dễ hoành hành. Chứ không phải sao? Luật
pháp có hai chức năng chính: hạn chế quyền lực và quy định
trách nhiệm. Trong rất nhiều trường hợp, ở các quốc gia
toàn trị, luật pháp không đủ để hạn chế quyền lực; nó
chỉ còn chức năng thứ hai: duy trì trách nhiệm của những kẻ
không có hoặc có rất ít quyền lực. Trong tất cả các trách
nhiệm ấy, trách nhiệm đứng đầu là vâng phục. Trong các
chế độ toàn trị, vâng phục cũng có nghĩa là để mặc cho
bọn có quyền tha hồ tự tung tự tác.

Điều đó giải thích tại sao mặc dù hiện nay hầu như quốc
gia nào cũng có pháp luật, nhưng ở vô số quốc gia, nạn tham
nhũng vẫn cứ là quốc nạn. Việt Nam vốn luôn luôn tự hào
là có nhiều luật. Trong cuộc hội thảo quốc tế về phòng
chống tham nhũng do Bộ Giáo dục và Đào tạo Việt Nam liên
kết với Đại sứ quán Thuỵ Điển được tổ chức tại Hà
Nội vào ngày 27 tháng 5 vừa qua, Đại sứ Thuỵ Sĩ mỉa mai:
Việt Nam <a
href="http://dantri.com.vn/c20/s20-398698/tham-nhung-vat-trong-giao-duc-bat-dau-tu-cu-xu.htm">có
nhiều luật chống tham nhũng</a> hơn cả Thuỵ Sĩ!

Luật chỉ là những tờ giấy. Những tờ giấy ấy chỉ có
hiệu lực nhờ một yếu tố khác: một cơ chế đủ mạnh để
thực hiện và kiểm tra các luật ấy. Trong lãnh vực phòng
chống tham nhũng, cái cơ chế ấy cần có hai điều kiện căn
bản: tính minh bạch (transparency) và tính khả kiểm
(accountability). Hai tính chất này đi liền với nhau: tính khả
kiểm chỉ trở thành hiện thực nếu có sự minh bạch; ngược
lại, không có sự minh bạch nào thực sự là minh bạch nếu nó
không có tính khả kiểm. Có thể nói tính minh bạch là điều
kiện của tính khả kiểm, trong khi tính khả kiểm là thước
đo của sự minh bạch.

Robert Klitgaard, Ronald MacLean-Abaroa và H. Lindsey Parris cho tham nhũng
là một tội phạm do tính toán chứ không phải do đam mê.
Người ta chỉ phạm tội tham nhũng khi nguy cơ bị phát hiện
thấp; nếu bị phát hiện, hình phạt cũng nhẹ, trong khi đó
món lợi mà người ta thu được lại lớn. Ba người nêu lên
một công thức về tệ nạn tham nhũng được giới nghiên cứu
đồng tình và thường trích dẫn:

TN = ĐQ + QĐ – KK

(TN: Tham nhũng, Corruption; ĐQ: Độc quyền, Monopoly Power; QĐ:
Quyền quyết định, Discretion by officials; KK: Tính khả kiểm,
accountability).

Có thể đọc công thức này như sau: Tham nhũng bằng Độc
quyền (của nhà nước) cộng quyền quyết định (của cán bộ)
và trừ cho tính khả kiểm.

Theo công thức ấy, tham nhũng có khuynh hướng nở rộ khi cán
bộ viên chức được độc quyền trên vật dụng cũng như
dịch vụ, và họ có quyền quyết định không giới hạn ai sẽ
là người được hưởng vật dụng hay dịch vụ ấy mà không
bị bất cứ sự kiểm soát nghiêm ngặt hay minh bạch nào cả.
(1)

Y. Wang, W. Chi và W. Sun, khi làm một cuộc điều tra trên 130 vụ
án tham nhũng bị phát hiện và được tường thuật trên báo
chí của các cán bộ cao cấp tại Trung Quốc từ năm 2003 đến
năm 2006, đã ghi nhận một đặc điểm: cán bộ càng cao cấp,
số tiền tham nhũng càng lớn (2). Xiaogang Deng, Lening Zhang và
Andrea Leverentz phát hiện đặc điểm chính của các vụ tham
nhũng tại Trung Quốc từ mấy chục năm trở lại đây đều
liên quan đến đất đai. Lý do thứ nhất là vì dễ: trước
đây toàn bộ đất đai đều nằm trong tay nhà nước; thứ hai
là lợi nhuận lớn: giá đất càng ngày càng tăng, hơn nữa,
tăng cực nhanh (3).

Những hiện tượng tham nhũng ở Việt Nam chắc cũng tương tự.
Tiếc, đến nay, vẫn chưa có một công trình nghiên cứu nào
thật nghiêm túc và toàn điện về vấn đề này.

Ngoài hai yếu tố luật pháp và cơ chế trình bày ở trên, còn
một yếu tố khác làm nảy sinh và nảy nở nạn tham nhũng: văn
hoá. Theo R. Theobald, trong cuốn Corruption, Development, and
Underdevelopment (Durham: Duke University Press, 1990), ở các xã hội
có truyền thống đại gia đình và lòng trung thành gắn liền
với bộ tộc, nạn tham nhũng bao giờ cũng nhiều hơn những nơi
khác. Trong bài "Why do People Engage in Corruption? The Case of
Estonia" đăng trên tạp chí Social Forces số 88 xuất bản vào
tháng 3 năm 2010, Margit Tavits phân tích một số yếu tố khác
liên quan đến văn hoá: sự thiếu tin cậy đối với người
khác cũng như đối với hệ thống và thái độ của dân chúng
đối với vấn đề tham nhũng. Về điểm thứ nhất, có quan
hệ hai chiều: vì thiếu tin cậy, người ta sẵn sàng bỏ tiền
ra đút lót cán bộ; và vì đã đút lót, người ta lại càng
mất niềm tin. Về điểm thứ hai, nói chung, người ta rất dễ
tham gia vào các việc tham nhũng nếu người ta không nghĩ đó là
một việc sai trái về phương diện đạo đức mà chỉ nhìn qua
lăng kinh kinh tế: việc trao đổi ấy có thể chấp nhận
được hay không.

Tất cả những đặc điểm về văn hoá tham nhũng nêu trên
đều có thể tìm thấy ở Việt Nam. Bởi vậy, việc khắc
phục tệ nạn tham nhũng ở Việt Nam, ngoài việc tăng lương cho
công nhân viên chức như người ta thường nói, còn phải chú ý
đến hai khía cạnh quan trọng khác: thay đổi về văn hoá và
chính trị.

Về phương diện chính trị, điều quan trọng nhất là phải
dân chủ hoá. Nói một cách tóm tắt, dựa trên các số liệu
thu thập ở phạm vi toàn thế giới, hầu hết các học giả
đều đồng ý một điểm: tham nhũng có tỉ lệ nghịch với
dân chủ. Ở các quốc gia có nền dân chủ cao, luật pháp
nghiêm minh và quyền công dân được tôn trọng, nạn tham nhũng
bao giờ cũng thấp hơn hẳn các quốc gia độc tài. Trong các
quyền công dân ấy, quan trọng nhất là quyền tự do ngôn
luận. Theo Ce Shen và John B. Williamson, "trong cuộc đấu tranh
chống lai tham nhũng, tự do báo chí đóng vai trò độc tôn vì
chính các cơ quan truyền thông đại chúng là điều kiện tất
yếu trong việc kiến tạo và duy trì một không khí xã hội có
khả năng làm nản lòng (những người tham nhũng) và kiểm soát
mức độ tham nhũng." (4)

Đụng đến chính trị, việc chống tham nhũng, do đó, đầy
những gai góc. Đụng đến văn hoá, đó là một quá trình lâu
dài. Nhưng không quyết tâm chống tham nhũng, ước vọng xây
dựng một quốc gia giàu mạnh và bình đẳng lại càng khó khăn
và xa vời hơn nữa.

Không chừng chỉ là một ảo tưởng.

Chú thích:

1. 1. Robert Klitgaard, Ronald MacLean-Abaroa và H. Lindsey Parris (1996)
A Practical Approach to Dealing with Municipal Malfeasance. Urban Management
Programme Working Paper Series No. 7, Nairobi, tr. 10 & 11.
2. 2. Dẫn theo Xiaogang Deng, Lening Zhang và Andrea Leverentz (2010),
"Official Corruption During China's Economic Transition: Historical
Patterns, Characteristics and Government Reactions", Journal of
Contemporary Criminal Justice số 26, tr. 81.
3. 3. Bài dẫn trên, tr. 79.
4. 4. Ce Shen & John B. Williamson (2005), "Corruption, Democracy,
Economic Freedom, and State Strength: A Cross-national Analysis",
International Journal of Comparative Sociology số 46, tr. 330.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5334), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Có một bà cán bộ lãnh đạo từ trên xuống thăm một vùng,
hỏi người đang cai quản ở đấy:
- Tình hình chỗ cậu thế nào?

Cấp dưới buồn rầu:
- Thưa, còn khổ lắm. Một tuần chỉ ăn cơm ba ngày.
- Ủa, vậy những ngày kia ăn phở hay sao?
- Đâu có, cháo không hà!

Lại ngạc nhiên:
- Cháo gà hay cháo vịt?

Người kia sửng sốt một hồi mới trả lời được:
- Không, cháo bắp.

Cấp trên chép miệng, chuyển đề tài:
- Vấn đề mặc thì sao?
- Giản dị lắm ạ.

Tươi cười:
- Tốt. Tôi ghét nhất cái lối đi cày mà còn bận vét-tông.
Ngày thường chớ có làm như ngày cưới.

- Dạ thưa, đám cưới ở đây người lớn bận lung tung, có gì
xài nấy, không có gì cũng xài nấy.

Gật gù:
- Thế trẻ con?
- Trẻ con phần nhiều bận xà lỏn.

Khách reo lên:
- Viền đăng-ten chứ?

Chủ nhăn nhó:
- Không biết viền gì, nhưng mép tưa như xơ mướp.

Gằn giọng:
- Quái, chúng nó mua ở đâu vậy? Intershop chăng?
- Tiền đâu mua, thưa chị. Phần lớn là quần gia truyền.
- Đồ cổ à? Có giá trị văn hóa đấy. Chớ có bán!
- Bán sao được, thằng cha còn phải dành cho thằng em nữa.

Cấp trên im lặng một lát, giở sổ tay ra.
- Ăn… mặc… rồi, việc ở thế nào? Bình quân mỗi người
bao nhiêu mét vuông?

- Hàng ngàn mét! Bởi nhiều nhà có mái chứ đã có tường
đâu.
- Chà, nền nhà lát gạch bông gì vậy?
- Bông cỏ ạ. Mà không cần lát, cứ để tự nó mọc lên
thôi.

Ngẫm nghĩ thêm vài phút, khách hỏi tiếp:
- Tôi cần biết tình trạng giáo dục, biết trẻ em học hành
ở đâu?
- Dạ, phần lớn ở trường đời.
- Bao nhiêu tốt nghiệp trên đại học?
- Có một người, nhưng ra trường cách đây hai mươi năm.

Bà mở thêm một trang sổ tay nữa:
- Bây giờ đến những điều thiết yếu. Điện có thường
xuyên không?
- Thưa, có rất đều vào những ngày không cúp. Mỗi tuần chỉ
cúp độ sáu ngày.
- Chết cha, vậy làm sao chạy máy lạnh… Kỳ quá! Thôi sau
điện là nước. Đủ xài chứ?
- Chắc đủ. Vì em chưa gặp người chết khát bao giờ.

Sau khi nắm vững tình hình, bà hạ giọng:
- Dư luận quần chúng thế nào?
- Thưa, tại sao chị cần biết ạ?
- Tại điều đó quan trọng lắm. Cậu phải hiểu, ai làm chủ
dư luận sẽ làm chủ xã hội.
- Thưa chị, thú thực là dân kêu khổ.
- Kêu thầm hay kêu to?
- Thầm, nhưng ai cũng nghe rõ.

Khách đứng lên, đi lại trong phòng, nói trong niềm xúc động:
- Cậu ạ, mục đích của đời tôi không có gì khác hơn là
làm cho dân sung sướng.
- Đa tạ chị.
- Và hơn nữa, sự sung sướng ấy còn phải được nói to ra.
Bây giờ mọi người kêu khổ chứ gì?
- Được. Tôi đã có biện pháp, cậu chuẩn bị thi thành. Gồm
mấy điểm. Ghi đi.

Ngày hôm sau, vùng đất đó có những cải cách rộng lớn.

Cơm từ chỗ đủ ăn ba ngày giảm xuống một. Nhà cửa từ
chỗ không có tường tiến tới không có mái. Quần xà lỏn đi
từ gia truyền đến thất truyền luôn.

Điện xưa kia có một ngày trong tuần, hiện nay còn một giờ
trong tháng. Nước trở nên hiếm hoi đến nỗi nhiều đám
cưới, nhà gái thách nhà trai hai lu.

Bà con kêu khổ vang trời. Họ luôn miệng nhắc tới thời gian
trước đây với vẻ thèm khát. Ai cũng mơ lại lúc bốn hôm
được tắm một lần, mỗi tuần được coi tivi một buổi.
Thỉnh thoảng, gia đình lại mang những tấm hình cũ ra ngắm,
và thở dài khi thấy trong đó ai cũng được bận áo bà ba.
Đúng là hạnh phúc chỉ tồn tại khi người ta đã mất nó.

Khi nỗi khổ đã lên tới cực điểm, bà khách bèn ra dấu
hiệu. Lập tức những thứ ngày xưa ùn ùn quay trở lại. Ánh
sáng tràn ngập ngày thứ bảy, phông-tên ào ào lúc nửa đêm.
Trẻ con được lội bộ tới trường, còn trường bao giờ cũng
đủ tiền lương phát sau một tháng.

Dân kêu sướng inh ỏi. Mọi người đều nói: Một thời đại
mới đang mắt đầu, một thời kỳ huy hoàng đang mở ra, một
giai đoạn khác đã ập đến.

Cái bà ở cấp trên xuống ấy đắc chí:

- Thấy chưa? Muốn giúp cho họ sướng, tốt nhất là thỉnh
thoảng phải làm cho họ khổ.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5536), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a
href="http://bshohai.blogspot.com/2010/06/khi-oc-quyen-kinh-doanh-la-mot-su-tu_28.html">BS
Hồ Hải - Khi độc quyền kinh doanh là một sự tự
nhiên</a></li>
<li><a
href="http://www.xaluan.com/modules.php?name=News&file=article&sid=185305">Bị
cắt điện không bức xúc bằng thái độ ngành điện</a></li>
<li><a
href="http://bee.net.vn/channel/1982/201006/Lan-sau-quyet-o-canh-nha-quan-1757559/">Lần
sau quyết ở cạnh nhà "quan"</a></li>
</ul></div>
Tình trạng mất điện liên tục trong mùa hè này đã gây bức
xúc cho các doanh nghiệp, nông dân và các hộ gia đình và
người dân đang gây áp lực để có một cuộc cải cách mạnh
mẽ, đó là chia tách tập đoàn điện lực Việt Nam.

Khi bị cắt điện liên tục, người dân tỉnh Thanh Hóa đã
buộc các nhân viên của Điện lực Việt Nam (EVN), nhà cung cấp
điện độc quyền phải ngồi ngoài trời dưới nhiệt độ
40oC, và Hiệp hội doanh nghiệp nhỏ của Việt Nam cũng đang yêu
cầu EVN bồi thường cho các công ty.

Tuy nhiên điều đáng nói nhất là sự bất bình đã gây ra
được áp lực về mặt chính trị đó là việc những người
chủ trương đổi mới muốn chia tách Tập đoàn điện lực
của Việt Nam.

"<em>Việc thiếu điện sẽ liên tục kéo dài, trừ khi EVN
được cải cách</em>", ông Hoàng Văn Dũng, Phó chủ tịch Phòng
Thương mại và Công nghiệp Việt Nam phát biểu.

Với nhu cầu về điện ngày càng gia tăng với 15 phần trăm
mỗi năm, các nhà phân tích đổ lỗi cho việc Việt Nam không
thu hút được các nhà đầu tư nước ngoài xây dựng nhà máy
điện mới. Tuy nhiên các nhà đầu tư nước ngoài lại bị
chính sự độc quyền của EVN gây khó dễ trong việc phân phối
điện, và do cả mức áp giá điện thấp do Chính phủ quy
định.

<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Về yếu điểm thì
đúng, nhưng tôi có thể nói là năm nay rất mừng vì một mặt:
dù thiếu điện như vậy nhưng mà nhân dân cả nước rất là
quan tâm và có sự thông cảm với ngành điện, chưa năm nào
chúng ta chịu tình cảnh sản xuất điện như năm nay và những
năm gần đây. <img class="quoright" src="/misc/quoright.png"/> <br
class="quoteclear"></div><div class="quoteauthor">» Bộ Trưởng Công
Thương Vũ Huy Hoàng</div></div>
Kế hoạch chia tách chi nhánh và phân phối của EVN để tạo ra
thị trường điện thu hút các nhà đầu tư được đề xuất
lần đầu tiên trong năm 2007, và Bộ Công nghiệp và Thương
mại năm ngoái đã đệ trình bản kế hoạch mới nhất.

Cho đến nay thì điện lực Việt Nam đã chứng tỏ có đủ
sức mạnh để trì hoãn những nỗ lực cải cách được đề
xuất. Nhưng hiện nay, một số quan chức cho biết họ không
thể chờ đợi lâu hơn, và các doanh nghiệp bị cắt điện
ngày càng có phản ứng mạnh mẽ hơn.

Đại biểu Quốc hội Nguyễn Đình Xuân đã yêu cầu có cuộc
họp đặc biệt của cơ quan lập pháp để thảo luận về cải
cách điện, bao gồm cả việc chia tách Tập đoàn EVN.

Chính phủ đã nâng mức phạt EVN khi để xảy ra cắt điện
không báo trước lên gấp mười lần, mức phạt tối đa cho
các hành vi sai trái khác lên tới 40 triệu đồng ($2100). Ông
Kiêm cho rằng mức phạt này là quá thấp nên khó có tác dụng.

"<em>Để giải quyết được gốc rễ của vấn đề, chúng ta
phải chấm dứt tình trạng độc quyền của EVN</em>", ông Cao
Sỹ Kiêm, nguyên Thống đốc Ngân hàng nhà nước Việt Nam và
giờ là người đứng đầu Hiệp hội doanh nghiệp vừa và
nhỏ, nói với FT.

Tiến Sĩ Nguyễn Quang A, một nhà kinh tế và trước đây là
người đứng đầu viện IDS ở Việt Nam, cho biết cần phải
có ít nhất ba công ty cạnh tranh trong từng phân ngành điện:
sản xuất, truyền tải và phân phối.

"<em>Chính phủ không nên kiểm soát các lĩnh vực này mà thay vì
đó Chính phủ cần hành động như một trọng tài</em>", Tiến
Sĩ Quang A cho biết.

Trước đây đã có các yêu cầu đề xuất như vậy nhưng một
số nhà phân tích nói rằng tình trạng thiếu điện khó có
khả năng dẫn đến cải cách lớn.

Trong khi sự độc quyền của EVN cản trở các nhà đầu tư
ngoại thì Việt Nam lại cố gắng để tiếp cận các nguồn
vốn quốc tế nhằm xây dựng các nhà máy. Công ty điện lực
Mỹ AES đã ký một thỏa thuận đầu tư 400 triệu đô vào nhà
máy nhiệt điện 1200 mW vào hồi tháng Tư. Nhưng EVN lại là
chủ đầu tư duy nhất đối với nhà máy điện hạt nhân đầu
tiên của Việt Nam được ký kết với Atomstroyexport của Nga
để xây dựng vào mùa xuân này.

Trong khi ngày càng có nhiều sức ép muốn chia tách EVN thì kế
hoạch cải cách của Chính phủ vẫn không rõ ràng.

Trong tháng Tư, Hiệp hội Năng lượng Việt Nam đề xuất thành
lập một công ty mua điện quốc gia độc lập để mua điện
từ các nhà máy và bán cho người sản xuất. Ông Trần Việt
Ngãi, Chủ tịch của Hiệp hội, nói rằng EVN cũng có kế
hoạch riêng của mình. Nhưng một quan chức của Hiệp hội năng
lượng lại cho biết không có kế hoạch chính thức nào.

"<em>Chỉ có một kế hoạch cải tổ EVN, và chúng tôi là Bộ
Thương mại và Công nghiệp đã gửi cho Chính phủ</em>", ông
Phạm Mạnh Thắng, Giám đốc Ủy ban Điều tiết điện cho hay
"<em>Tôi không biết liệu nó có được chấp thuận hay
không.</em>"

<em>Cong Dieu lược dịch từ Financial Times</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5548), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Hiện nay đại biểu Quốc hội có đến 75% kiêm nhiệm, tức ba
phần tư đại biểu đều là những người đang rất bận rộn
ở các cương vị chủ yếu khác nhau. Sự kiêm nhiệm ấy khiến
đại biểu Quốc hội khó hoàn thành trách nhiệm toàn dân giao
phó, nhất là đến mỗi kỳ họp thì hầu như mọi chuyện
đều phó thác cho những người chuyên trách.

Một nhà đầu tư nước ngoài mới đến nước ta tìm cơ hội
làm ăn khoảng vài ba tháng nay tỏ ra ngạc nhiên thấy báo chí
trong nước đồng loạt bày tỏ sự vui mừng khi Quốc hội
không thông qua dự án đường sắt cao tốc quá nhiều tốn kém.
Với anh, chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ. Quốc hội nói không
với chính phủ trong một số chương trình, mục tiêu là điều
bình thường ở bất cứ nước nào. Hay là lần này báo chí vui
mừng vì trươc đó đã có nhiều bài viết phê phán dự án
"vung tay quá trán" này.

Khi được giải thích rằng Quốc hội của chúng ta hoạt động
trong điều kiện thiếu tính chuyên nghiệp, không chỉ làm luật
theo đơn đặt hàng của chính phủ mà ngay cả khi cần có
quyết định về những vấn đề hệ trọng cũng thường
"đồng thuận" với phía hành pháp, cho nên quyết định lần
này của Quốc hội là chuyện hiếm hoi có được, thì anh vẫn
chưa hết ngạc nhiên. Theo anh, ở đâu cũng vậy, Chính phủ có
quyền vận động hành lang để tìm sự đồng tình của Quốc
hội và nếu vận động không thành công thì cũng là chuyện
bình thường. Không có gí phải ầm ĩ.

Đúng là như vậy, nhưng vấn đề của chúng ta lại khác. Cái
sự không chuyên nghiệp ở đây là số đông đại biểu không
được thông tin đầy đủ để đưa ra một quyết định.
Điều này giải thích tại sao Quốc hội chỉ họp xuân thu nhị
kỳ mà vẫn có thể làm được rất nhiều việc. Chẳng hạn
như kỳ họp vừa qua chỉ 25 ngày ngắn ngủi, ngoài việc phải
hết sức cân nhắc để đưa ra quyết định về dự án
đường sắt cao tốc, thảo luận sâu để cho ý kiến về dự
án quy hoạch thủ đô đang gây nhiều tranh cãi, các đại biểu
vẫn có thì giờ cho ý kiến sáu dự án luật khác bên cạnh
công tác lập pháp với 10 dự án luật được thông qua.

<div class="boxright300"><img
src="http://www.tuanvietnam.net/assets/Uploads/_resampled/ResizedImage280153-12260-DBQH2.jpg"
/><div class="textholder">Ở nước ta, qui trình làm luật của Quốc
hội hiện nay chưa có được tính chuyên nghiệp. Để có tính
chuyên nghiệp thì các đại biểu phải là người dành toàn bộ
thời gian và năng lực của mình cho hoạt động của Quốc hội
và khi ấy sẽ không còn khái niệm "chuyên trách" trong hoạt
động (Ảnh: Lê Anh Dũng).</div></div>
Tất nhiên chúng ta có thể hiểu được áp lực phải hoàn
chỉnh hệ thống luật pháp trong điều kiện hội nhập, nhưng
làm luật như hiện nay thì luật gì chúng ta cũng có, khổ nỗi
khi thực hiện lại vướng mắc, phải điều chỉnh sửa đổi
thường xuyên do không theo kịp thực tế của đời sống kinh
tế xã hội cũng như ý nguyện người dân được gửi gắm qua
đại biểu của mình.

Qui trình xây dựng luật pháp ở một số nước có thể cho
chúng ta rút tỉa ít nhiều kinh nghiệm. Một dự thảo luật
thường do Ủy ban chuyên môn của Quốc hội soạn thảo với
sự giúp đỡ của bộ máy chuyên viên luật pháp. Ví dụ như
Ủy ban Văn hóa giáo dục soạn thảo luật Giáo dục, Ủy ban
Quốc phòng soạn thảo luật Nghĩa vụ quân sự, Ủy ban Lao
động soạn thảo luật Đình công...

Nhiệm vụ của ủy ban chuyên môn trong qui trình làm luật là
chuyển đến Ủy ban Luật pháp Quốc hội những dự án luật
cần thiết. Kèm theo đó là tất cả văn bản dưới luật
được chuẩn bị chu đáo bao gồm các nghị định, thông tư
liên quan để nơi đây đưa vào chương trình làm việc của
Quốc hội.

Đội ngũ chuyên viên của ủy ban này sẽ nghiên cứu lại dự
thảo luật ấy, đối chiếu với các luật đã và sẽ ban hành
xem có điều khoản nào trùng lắp hay trái ngược hay không. Khi
cần thiết, sẽ mời các cơ quan có liên hệ của Chính phủ
(trong đó có cả các chuyên viên về pháp chế của hành pháp)
sang tham khảo để bổ sung, lắng nghe ý kiến phản biện và
đánh giá tính khả thi dưới góc độ chính quyền.

Qui trình này nhằm đảm bảo sự hoàn chỉnh và trước khi đưa
ra thảo luận tại các kỳ họp, chuyên viên của Ủy ban Luật
pháp phải hình thành một bản giải thích từng chi tiết, từng
ngôn từ để gửi đến cho đại biểu Quốc hội nghiên cứu
trước.

Dù không phải là một chuyên gia luật pháp - và không hề bắt
buộc phải là như thế - nhưng với tư cách là một người
hoạt động chuyên nghiệp, các đại biểu sẽ được chuyên
viên của mình làm rõ nội dung của dự luật. Vậy mà đến khi
được đưa ra thảo luận trước Quốc hội, Ủy ban Luật pháp
cũng phải giải thích tường tận các thắc mắc của đại
biểu.

Tại sao phải như thế? Đơn giản chỉ vì với nguyên tắc
biểu quyết theo đa số thì một quyết định thiếu thận
trọng của đại biểu - do chưa am tường vấn đề - có thể
dẫn đến tai hại không lường được bởi sự chọn lựa của
lá phiếu có sức nặng về trách nhiệm.

Ở nước ta, qui trình làm luật của Quốc hội hiện nay không
có được tính chuyên nghiệp như vậy. Để có tính chuyên
nghiệp thì các đại biểu phải là người dành toàn bộ thời
gian và năng lực của mình cho hoạt động của Quốc hội và
khi ấy sẽ không còn khái niệm "chuyên trách" trong hoạt động
của cơ quan quyền lực này.

Hiện nay đại biểu Quốc hội có đến 75% kiêm nhiệm, tức ba
phần tư đại biểu đều là những người đang rất bận rộn
ở các cương vị chủ yếu khác nhau. Sự kiêm nhiệm ấy khiến
đại biểu Quốc hội khó hoàn thành trách nhiệm toàn dân giao
phó, nhất là đến mỗi kỳ họp thì hầu như mọi chuyện
đều phó thác cho những người chuyên trách. Một đại biểu
Quốc hội là bí thư tỉnh ủy từng than vãn: "Từ địa phương
đầu tắt mặt tối, khi tới đây các đồng chí đưa cho cả
đống tài liệu bảo nghiên cứu ngay thì chúng tôi không thể
hình thành cơ sở lý luận để tham gia ý kiến được".

Lời than vãn này biết đến bao giờ chúng ta mới không phải
nghe thêm nữa?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5423), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Đọc vài bài viết về Hà Nội của một số bạn cựu du học
sinh khi trở về Hà Nội trên Facebook tôi nghĩ: Tại sao tôi
sống ở HN, tại sao tôi lại trở về. Nói chính xác thì tới
giờ, tôi cũng không chắc là tôi muốn sống ở Hà Nội nốt
quãng đời còn lại không. Hà Nội là một đô thị ngột ngạt
và ngày càng ngột ngạt. Hầu như không có không gian riêng cho
mỗi người. Khi về Hà Nội, cái làm tôi nhớ khi ở nước
ngoài là những lúc không gian tuyệt đối yên tĩnh và những khi
có thể dạo bộ trong công viên hay ven sông, ven hồ mà không
bị ngột ngạt bởi tiếng ồn, bụi và người. Ở Hà Nội, con
người không có không gian riêng. Nói đơn giản, cả ngày thứ
bảy này, thay vì được yên tĩnh nghỉ ngơi trong một ngày
cuối tuần thì những tiếng ồn từ công trình xây dựng hàng
xóm cứ đập vào tai suốt cả ngày.

Hà Nội ngày càng xấu, ngày càng nhiều bụi và khói. Con
người cũng dường như ngày càng trơ khấc hơn. Không gian đó
cùng với sự giả dối, khệnh khạng và chụp giật ở khắp
nơi khiến cho người ta cũng dễ trở nên bực bội, khó chịu
và mệt mỏi hơn.

Vậy tại sao tôi trở về Hà Nội. Sau khi tôi về, có nhiều
người hỏi tôi câu này và thực sự tôi cũng không biết trả
lời ra sao. Có rất nhiều lý do để (tìm cách) ở lại nước
ngoài, và cũng có không ít lý do để trở về Việt Nam và câu
trả lời của tôi (nếu có) thường tùy thuộc vào ý nghĩ
đập vào óc tôi lúc đó hoặc là một câu trả lời khuôn sáo
đã có sẵn (nhưng có những lúc tôi chán trả lời câu này
đến nỗi phải đề nghị không trả lời). Một phần có lẽ
vì gia đình nhưng cũng không phải quá quan trọng vì tôi không
phải là người quá gắn bó với gia đình, hơn nữa gia đình
tôi cũng hoàn toàn tôn trọng quyết định về hay ở của tôi
(dù vẫn thích tôi về hơn).

Tôi nghĩ lý do sâu hơn là cảm giác thuộc về. Dù sao đi nữa,
tôi vẫn có cảm giác là tôi thuộc về Việt Nam và sẽ cảm
thấy cuộc đời mình có ý nghĩa hơn khi sống ở Việt Nam.
Kiếp người ngắn ngủi và vốn dĩ cô độc. Nếu sống ở
nước ngoài, làm việc ở một công sở nào đó, sáng đi chiều
về, lập gia đình, nuôi dạy con cái cho tới lúc về hưu, tận
hưởng sự yên bình và những dịch vụ sẵn có của xã hội
đó, tôi cảm thấy một cuộc sống như thế thật buồn tẻ.
Như một nơi ở trọ mà mình sẽ phải ở tới hết đời. Tôi
không phải là một công dân thế giới để có thể tìm thấy
niềm vui, sự tự do và sự thoải mái ở bất cứ nơi nào.
Sống ở nước ngoài, tôi sẽ có yên tĩnh, có tự do cá nhân,
có sự thoải mái và tiện nghi vừa đủ, sự tôn trọng lẫn
nhau giữa người và người, và có nhiều cơ hội cho con cái.
Nhưng chắc chắn, đi kèm với nó sẽ là một nỗi buồn
melancholy và nostalgia, là sự mờ đi của các ký ức, sự dần
dửng dưng với quá khứ và quê hương, là mâu thuẫn và cố
gắng cân bằng giữa khép và mở, là cố gắng hòa nhập rồi
lại mỏi công tìm kiếm identity và nơi bạn thuộc về. <em>Bạn
thuộc về đâu? New York hay Hà Nội? Where's your city? Where's
your country? Are you Chinese? No, Japanese?</em>

Tôi không phải là người mê say tri thức và có tinh thần cạnh
tranh quyết liệt để lựa chọn sống ở những nơi có môi
trường tri thức cao nhất. Cũng không phải là người giàu giá
trị gia đình để lựa chọn sống ở những nơi tốt nhất cho
sự phát triển của con cái (giấc mơ Mỹ, Harvard, Obama,
Sarkozy...).

Đến bây giờ tôi cũng không biết là quyết định về nước
có đúng không. Và càng sống ở Hà Nội, tôi càng thấy không
ưa Hà Nội. Và trong tương lai, cũng chẳng biết rồi tôi có
bỏ cái thành phố "năm cổng chào" chộn rộn này không- nơi
trí tuệ nhìn vào chắc sẽ phải nhún vai và cái đẹp thì
cười nửa miệng?

Nhưng tôi nghĩ là tôi không tiếc về quyết định này (nhưng
kể ra đôi khi cũng thấy tiếc tiếc hehe). Ít nhất việc đó
cũng giúp tôi đỡ phải băn khoăn trong chuyện là nên đi hay
về, hay lúc nào thì nên về- những câu hỏi mà tôi sẽ phải
suy nghĩ trong nhiều năm nếu tôi sống ở nước ngoài.

Trong cuốn tiểu thuyết All the Pretty Horses [bản dịch có tên
Những con tuấn mã khá tệ] tôi vừa đọc xong có đoạn hội
thoại giữa hai người bạn, hai chàng cowboy trẻ tuổi vừa trở
lại Mỹ sau chuyến hành trình đầy nguy hiểm ở Mexico:

"<em>I think I'm going to move on.</em>
<em>This is still good country.</em>
<em>Yeah, I know it is. But it aint my country</em>"

Nhân vật chính trong cuốn sách lại ra đi, vì anh cảm thấy
nước Mỹ của anh không phải là của anh. Đất nước của anh
là đất nước của quá khứ, của ngựa chứ không phải ô tô,
của những con chim lớn sải cánh bay trên hoang mạc chứ không
phải những giàn khoan dầu hỏa dựng lên trên nền trời.
Chừng nào bạn cảm thấy xa lạ với nơi bạn đang sống, thì
bạn nên ra đi. Dù là để tìm kiếm một miền đất mới hay
một thế giới quá vãng.

Với tôi thì điều đó chưa đến. Đất nước tôi đang ở
hiện nay không phải là "good country". Nhưng nó vẫn là "my
country". Còn có những đất nước mà tôi từng có dịp đến
thì rõ ràng là "good country". Nhưng tiếc thay, nó lại không
phải là "my country".

Thôi, tới giờ xem bóng đá, trận đấu giữa một nước giàu
nhất thế giới và một trong những nước nghèo nhất thế
giới. <em>Dude, where's my country?</em>


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5522), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Khi còn ở Việt Nam, từ bé đến lớn tôi luôn được giáo
dục rằng mình có rất nhiều nhược điểm. Muốn trở thành
"con người xã hội chủ nghĩa"- tức là có ích cho xã hội-
thì phải "rèn luyện" sao cho những nhược điểm ấy biến
mất. Một xã hội tốt đẹp là phải có những con người
"vừa hồng, vừa chuyên", nghĩa là phải toàn diện, thậm
chí "hồng" còn quan trọng hơn "chuyên".

Cả gia đình, nhà trường, các thày cô giáo cho đến bạn bè
xung quanh tôi đều tin và làm cho tôi tin như vậy. Lúc nào họ
cũng chỉ cho tôi thấy điểm yếu của mình to như con bò, và
mong mỏi tôi ra sức phấn đấu để nay mai tôi có thể trở
thành một con người hoàn hảo hơn. Phàm đã là người trần
mắt thịt, ai chẳng có ưu, có nhược? Mấy chục năm nay, tôi
luôn loay hoay với chính mình, tự hỏi sao mình kém cỏi thế,
sao mình lại có nhiều yếu điểm thế, sao người khác không
giống như vậy… Và tôi buộc phải thú nhận rằng dù được
ăn học tử tế, nhưng tôi đã thất bại trong việc tìm mọi
cách cải tạo chính mình, bởi nhược điểm của tôi cuối
cùng chẳng thấy biến mất, nó chỉ chuyển từ dạng này sang
dạng khác như định luật bảo toàn khối lượng mà tôi
được học từ hồi phổ thông vậy.

Cái tư duy của nền giáo dục Việt Nam đã làm cho tôi và rất
nhiều thế hệ trở nên tự ti, không nhìn thấy điểm mạnh
của mình, không biết cách phát huy nó, thậm chí còn làm cho nó
chết dần chết mòn và vì thế, chẳng thể nào nuôi dưỡng
được ước mơ, khát vọng.

Có lần, một cậu bạn ở Sài Gòn ra Hà Nội chơi. Hai đứa
ngồi trong quán cà phê Nhân nổi tiếng ở phố Hàng Hành, nhìn
ra Hồ Gươm. Cậu ta buồn buồn bảo "Mình muốn bỏ việc ở
cơ quan quá". Thấy tôi ngạc nhiên, cậu ta nói ngay "Không
phải vì lương thấp, cũng không phải vì chức vụ không xứng,
mà chỉ vì mình không thấy thích chút nào dù đã làm cả gần
chục năm nay. Công việc đó hoàn toàn không phải là sở
trường của mình". Tôi hỏi khi nào cậu ấy định bỏ việc
và sẽ chuyển sang làm việc gì thì cậu ấy kể dù chán lắm
rồi nhưng chưa thể bỏ được vì không biết sẽ làm việc gì
sau đó. Tôi lại ngạc nhiên và hỏi "Vậy cậu thấy mình
thích làm gì? Thế mạnh của cậu là gì?". Cậu ta lắc đầu
"Mình không biết nữa, nhiều năm nay mình cũng tự hỏi vậy
mà vẫn không trả lời được". Biết rõ nhược điểm mà
lại không biết ưu điểm của mình thì quả là bất hạnh!
Chán thật, tôi cũng đành chịu vì biết không riêng gì cậu
bạn này, có rất nhiều người ở Việt Nam bao gồm cả tôi,
đều là nạn nhân của cái lối tư duy theo kiểu "vừa hồng,
vừa chuyên" trong giáo dục đó.

Tôi mang suy nghĩ ấy đến nước Mỹ và vô cùng ngạc nhiên khi
thấy các giáo sư luôn khen ngợi, nhắc cho tôi nhớ về ưu
điểm và thế mạnh của bản thân chứ không phải nhược
điểm. Lúc đầu tôi tưởng họ khen nịnh, cứ nghĩ một
người bị bỏ đi như mình ở Việt Nam thì sang Mỹ sao làm
được việc gì to tát? Nhưng dần dần, tôi nhận ra những
người xung quanh đặt niềm tin vào tôi, giao cho tôi những việc
mà trước đây không bao giờ tôi nghĩ mình có thể làm được.
Vậy thì chắc chắn là họ không đùa rồi!

Giáo dục ở Mỹ đi từ điểm mạnh của con người, khai thác
nó một cách triệt để, tạo mọi điều kiện thuận lợi cho
con người phát huy điểm mạnh của mình, và đóng góp khả
năng ấy cho xã hội. Nền giáo dục ở đây không quá chú
trọng đến nhược điểm, họ chấp nhận nhược điểm của
một người miễn là nó không ảnh hưởng đến người khác.
Khi ưu điểm của con người được sử dụng tối đa, xã hội
được lợi mà con người đó cũng cảm thấy thoả mãn, hạnh
phúc với chính bản thân mình.

Ở đây, tôi thật sung sướng khi có quyền lựa chọn những
môn học mà mình thích, phù hợp với ưu thế của mình. Khái
niệm các môn học bắt buộc (required) và môn học tự chọn
(elective) cùng tồn tại trong mọi chương trình giáo dục ở Mỹ
hoàn toàn không có ở Việt Nam. Tất cả mọi người ở Việt
Nam đều phải chấp nhận một chương trình học như nhau, bất
kể sở trường sở đoản của mỗi người khác nhau.

Tôi ngộ ra, cái lý thuyết đó bắt nguồn từ quan niệm về
tự do. Dân An Nam ta được giáo dục rằng tự do có được khi
chúng ta thoát khỏi ách nô lệ của "bọn đế quốc sài
lang". Có thể hiểu rộng hơn là chúng ta có tự do khi không
chịu sự phụ thuộc về mặt vật chất và tinh thần của
ngoại bang. Thực ra, điều này ở Việt Nam hiện nay chưa hoàn
toàn có được. Nợ nước ngoài còn đó, tư tưởng chính trị
du nhập từ nước ngoài còn đó, ngay cả văn hoá, quan niệm xã
hội cũng "sính ngoại" đến mức lố lăng kia mà.

Nhiều người ở Việt Nam vẫn cho rằng, họ được tự do đi
lại, tự do nói chuyện (tuy phải hạ thấp giọng và nhìn
trước nhìn sau mỗi khi nói những vấn đề "nhạy cảm"),
tự do giải trí, tự do kinh doanh (mặc dù trong một môi trường
cạnh tranh không bình đẳng) là đã có tự do rồi. Tôi không
tin khái niệm tự do lại hạn hẹp đến thế. Ở Mỹ, tự do
còn bao gồm cả quyền được lựa chọn của người dân trong
mọi lĩnh vực, từ ngôn luận đến chính trị, từ kinh tế
đến an sinh xã hội…Khái niệm tự do đó làm sao có được
khi mà cả dân tộc Việt Nam từ bao năm nay dù muốn hay không
đều phải "nuốt" một món ăn duy nhất?

Liệu đó có phải là điều khác biệt giữa một cường quốc
và một xã hội phong kiến kiểu mới với nền văn minh lúa
nước không nhỉ?

Nước Mỹ, ngày… tháng… năm…


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5524), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<strong>SGTT - Kỳ họp thứ 7 Quốc hội khoá XII khép lại với
nhiều điều đọng lại trong lòng cử tri cả nước. Lần đầu
tiên đại bộ phận cử tri cảm nhận ý nguyện của mình
được lắng nghe khi các đại biểu bấm nút nói không với dự
án đường sắt cao tốc. Thế nhưng, nghe chất vấn và trả
lời chất vấn ở nghị trường, cử tri lại cảm thấy còn
thiếu vắng một điều gì đó...</strong>

<strong>Bỏ phiếu tín nhiệm chưa trở thành chuyện bình
thường</strong>

<div class="boxleft200"><img
src="http://img823.imageshack.us/img823/2426/danluanorg001.jpg" /><div
class="textholder">Tại phiên chất vấn các thành viên Chính phủ,
đại biểu Nguyễn Đình Xuân đề nghị Quốc hội xem xét chỉ
số tín nhiệm của bộ trưởng Nông nghiệp và phát triển nông
thôn Cao Đức Phát. Ảnh: T.L</div></div>

Tại phiên chất vấn các thành viên Chính phủ, đại biểu
Nguyễn Đình Xuân đề nghị Quốc hội xem xét chỉ số tín
nhiệm của bộ trưởng Nông nghiệp và phát triển nông thôn Cao
Đức Phát. Vấn đề bỏ phiếu tín nhiệm đã được luật
pháp quy định nhưng đến nay vẫn chưa trở thành chuyện bình
thường trong hoạt động nghị trường. Một lý do đơn giản
là chúng ta chưa xây dựng được văn hoá nghị trường. Đã
vậy lại còn quy định phải có đủ 20% đại biểu Quốc hội
đề nghị mới tiến hành bỏ phiếu tín nhiệm.

Chuyện từ chức ở các nước được xem là bình thường. Cầu
bị sập, xe lửa đụng nhau: bộ trưởng Giao thông từ chức
(Hàn Quốc, Ấn Độ); phát ngôn không chuẩn: một bộ trưởng
của nội các mới hai ngày tuổi ở Nhật cũng từ chức. Sữa
bị phát hiện có melamine: cục trưởng cục Chất lượng Trung
Quốc từ chức. Gần đây Thủ tướng Nhật Yukio Hatoyama từ
chức vì không thực hiện được cam kết với cử tri giải
quyết căn cứ quân sự Mỹ trên đảo Okinawa....

Trách nhiệm thì có trách nhiệm về đạo lý, trách nhiệm về
pháp lý và trách nhiệm về chính trị. Và những thứ trách
nhiệm này chỉ có nghĩa khi các chế tài tương ứng có thể áp
đặt được. Bằng không, chúng chỉ là những lời giáo huấn.

Trách nhiệm pháp lý là trách nhiệm trước pháp luật. Trách
nhiệm chính trị là trách nhiệm trước cử tri. Tất cả công
dân ai cũng đều phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Tuy
nhiên, không phải ai cũng phải chịu trách nhiệm trước cử
tri.

Trách nhiệm chính trị được xác lập dựa trên sự tín nhiệm
và sự bất tín nhiệm. Trách nhiệm chính trị được đảm
bảo bằng hai cách: thông qua bầu cử và thông qua hoạt động
của cơ quan đại diện cho cử tri.

Chế tài về trách nhiệm chính trị là sự bất tín nhiệm
thông qua cơ quan đại diện của dân (Quốc hội và Hội đồng
nhân dân), và cao nhất là sự bất tín nhiệm của người dân
thông qua bầu cử hoặc trưng cầu dân ý. Do đó phải coi
chuyện bỏ phiếu tín nhiệm là chuyện bình thường.

<strong>Cản trở đối với văn hoá từ chức</strong>

Từng có ý kiến giải thích việc ở ta khó xây dựng văn hoá
từ chức vì, khác với ở các nước, chính khách làm chính
trị như một sự thôi thúc chứ không phải để kiếm sống, do
đó chuyện từ chức với họ dễ dàng hơn rất nhiều, còn ở
Việt Nam, không khéo người ta trở thành quan chức vì mục
đích kinh tế, do đó dễ dẫn tới tệ tham nhũng. Một nguyên
nhân nữa là dư luận xã hội: thấy mình chưa tròn trách
nhiệm, lương tâm cắn rứt, anh từ chức, nhưng đi đâu bà con,
anh em cũng dị nghị là "ông đó thế nọ thế kia nên phải
từ chức". Dư luận xã hội nhiều khi không đánh giá là anh
có liêm sỉ mà coi là anh có vấn đề.

Quan trọng hơn, lâu nay chúng ta vẫn quan niệm rằng chức vụ
của một ai đó là do nhân dân uỷ thác và do Đảng chịu trách
nhiệm trước nhân dân bố trí hoặc giới thiệu ra ứng cử…
Với quan niệm như vậy, cán bộ, công chức, quan chức các cấp
xem việc bố trí, bổ nhiệm, lên xuống, ra vào là chuyện của
tổ chức, còn bản thân chỉ biết tuân thủ.

Mấy năm trước có nhiều chuyện bê bối xảy ra ở một sở
nọ, có báo phỏng vấn vị giám đốc: có ý định từ chức
không? Vị giám đốc trả lời rất thành thật: trong "từ
điển" của mình không có hai chữ từ chức. Đảng phân
nhiệm vụ gì thì phải làm, nếu Đảng thấy làm không được,
Đảng bảo nghỉ mới nghỉ, mình không có quyền từ chức!

<div class="boxright200"><div class="simplequote"><div
class="quotebody">Những vị trí lãnh đạo, quản lý trong các cơ
quan nhà nước không phải là một đặc quyền, đó là một vị
trí đầy thách thức dành cho những cá nhân có hoài bão phục
vụ lợi ích công cộng, có khát vọng và có nhân cách mạnh
mẽ.</div><br class="quoteclear"></div></div>

Công bằng mà nói, theo cơ chế thực thi công vụ của Nhà
nước ta hiện nay, quả thật là khó lòng quy trách nhiệm cho cá
nhân để xử lý. Mối quan hệ giữa trách nhiệm cá nhân và
tập thể không phải bao giờ cũng được xử lý một cách phân
minh.

Quyền lực công phải được sử dụng một cách hiệu quả và
tương thích với xu hướng xây dựng nền kinh tế thị trường
ở Việt Nam: quyền lực và trách nhiệm phải minh bạch, rõ
ràng. Những vị trí lãnh đạo, quản lý trong các cơ quan nhà
nước không phải là một đặc quyền, đó là một vị trí
đầy thách thức dành cho những cá nhân có hoài bão phục vụ
lợi ích công cộng, có khát vọng và có nhân cách mạnh mẽ:
dám hành động, dám chịu trách nhiệm và luôn ý thức rõ ràng
rằng, họ có đối tượng phục vụ là nhân dân. Lợi ích của
công chức gắn với chất lượng dịch vụ công mà họ cung
ứng cho xã hội. Đó là điểm cốt lõi của một xã hội dân
chủ.

Hiện nay, người đứng đầu cơ quan công quyền vẫn chưa
được toàn quyền quyết định tuyển dụng, sử dụng cán bộ,
công chức dưới quyền trong cơ quan. Ngoài ra, trong bộ máy hành
chính hiện nay vẫn có tình trạng một số cán bộ, công chức
do cơ quan này sử dụng (như giao trách nhiệm, quyền hạn, nội
dung công tác chuyên môn…) nhưng do một cơ quan khác quản lý
(như đánh giá, đề nghị đề bạt, cách chức, xử lý…).
Tại diễn văn từ nhiệm đọc trước kỳ họp thứ 9 Quốc
hội khoá XI, nguyên Thủ tướng Phan Văn Khải nói lên điều
trăn trở của mình sau nhiều năm giữ cương vị người đứng
đầu bộ máy hành chính là "công tác cán bộ nhiều khi vượt
khỏi tầm tay". Ông cho rằng, cần phải gắn quyền hạn của
người sử dụng công chức với việc quản lý cán bộ công
chức. Quả thật, khi có liên quan đến việc xử lý cán bộ cao
cấp, nhiều bộ trưởng khi giải trình trước Quốc hội đều
viện dẫn văn bản của Đảng, ý kiến kết luận của uỷ ban
Kiểm tra Trung ương. Thậm chí có trường hợp bị chất vấn
về những bê bối có liên quan đến cá nhân thì viện lý do
<em>"đã trả lời với uỷ ban Kiểm tra Trung ương nên không
trả lời trước Quốc hội"</em>!

Đừng lo lắng thái quá rằng <a
href="http://danluan.org/node/5389">cách chức nhiều thì không còn ai
làm việc!</a> Mỗi giai đoạn lịch sử sẽ sản sinh ra một
thế hệ đủ sức gánh vác trọng trách lịch sử giao phó. Vấn
đề là phải có một hệ thống tiến cử, tuyển chọn hiền
tài công tâm, dân chủ và khoa học.

Diệp Văn Sơn

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5547), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<h2>Lược ghi buổi gặp mặt bạn bè, thân hữu nhân kỷ niệm
35 năm ngày 30/4/2010</h2>

Nhân kỷ niệm 35 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất tổ
quốc (30/4/1975 - 30/4/2010) ba chúng tôi gồm: vợ chồng anh Lê
Hữu Hà, chị Nguyễn Thị Cương và Nguyễn Văn Bé (anh Bé từ
Nha Trang mới vào Sài Gòn) được vợ chồng anh Trần Trọng Tân
nguyên ủy viên Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung
ương, Phó bí thư Thành ủy, Trưởng ban Tuyên giáo thành ủy
Thành phố Hồ Chí Minh đang sinh hoạt Đảng ở chi bộ đường
phố, nghỉ hưu ở đường Phổ Quang khu biệt thự Phường 2,
Quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh mời gặp mặt vào lúc 9
giờ sáng ngày 29/4/2010 theo y hẹn trước đó của anh Tân
trước mấy ngày rồi. Anh Trần Trọng Tân ra cổng đón chúng
tôi vào nhà và có nói thêm: "Anh Nguyễn Văn An, nguyên ủy viên
Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội cũng vừa mới vào để
dự lễ đang ngồi ở trong nhà tôi đây".

Vợ chồng anh Hà, chị Cương là bạn đồng chí lâu năm
với vợ chồng anh Tân từ trong kháng chiến chống Pháp mà khi
anh Tân làm Bí thư tỉnh ủy Quảng Trị, nên rất thân mật và
kính trọng lắm.

Anh Nguyễn Văn An thấy chúng tôi vào liền đứng dậy
bắt tay, ba chúng tôi chào nhau rất vui vẻ, thân mật.

Anh Bé vui vẻ lên tiếng trước: "Chào anh Nguyễn Văn
An, anh còn nhớ tôi là Nguyễn Văn Bé, cán bộ cách mạng lão
thành tiền khởi nghĩa ở Nha Trang thường hay ra Hà Nội làm
việc với anh Lê Phước Thọ, ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng
ban Tổ chức Trung ương Đảng và anh Đỗ Quang Thắng ban bí thư
Trung ương, chủ nhiệm ủy ban kiểm tra Trung ương. Và anh
Phước Thọ có mời anh lúc đó là Phó ban thường trực Ban Tổ
chức Trung ương Đảng lên dự với chúng tôi về vấn đề
đấu tranh chia rẽ mất đoàn kết nghiêm trọng giữa lãnh đạo
Khánh Hòa với Khánh Hòa không?".

Anh An: "Tôi nhớ rồi, nhớ ra rồi, cảm ơn anh nhé".

Anh Tân vào chuyện ngay: "Tôi xin giới thiệu với anh
An, theo hẹn tôi có gặp mặt thân mật với ba anh chị vợ
chồng chị Hà + chị Cương là các nhà cách mạng lão thành ở
Hà Nội là người thân thiết nhất của vợ chồng tôi đã từ
lâu, nay ở Đống Đa - Hà Nội vào thăm gia đình con cháu có
ghé thăm vợ chồng tôi, còn anh Bé ở Nha Trang thì anh An đã
biết rồi. Nay anh An vào dự lễ cùng ghé thăm vợ chồng tôi.
Tôi cảm ơn các anh chị vô cùng".

Anh Nguyễn Văn Bé tranh thủ bắt đầu vào đề chính
ngay, sợ kéo dài lê thê chuyện sang khác: "Tôi thay mặt anh chị
Hà + Cương rất cảm ơn anh chị Trần Trọng Tân đã vui lòng
bố trí thời gian ngắn từ 9 giờ 30' đến 11 giờ trưa nay
29/4/2010 để anh chị em chúng ta gặp nhau chuyện trò trao đổi.
Thời gian quá ngắn ngủi nên tôi xin vào đề ngay, sẵn có anh
Nguyễn Văn An ngồi nghe và bàn chuyện luôn thì càng tốt. Mục
đích ba chúng tôi "Hà + Cương + Bé" đến thăm vợ chồng anh và
chúng tôi được tin vừa rồi anh Tân có gặp anh Nguyễn Tấn
Dũng - Thủ trướng Chính phủ và anh Trương Tấn Sang - Thường
trực Ban bí thư TW Đảng nên chúng tôi muốn nghe nội dung anh
Tân trao đổi với hai vị lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà
nước hiện nay và thái độ của hai vị đó ra sao về nội dung
anh trao đổi. Bây giờ chúng tôi hỏi thật anh Tân nhé! Vì ở
đây chúng ta là nội bộ cả để hiểu biết lẫn nhau mà. Trong
nội dung nói với hai vị trên anh Tân có đặt vấn đề với 2
vị trên là: "<em>Nếu các anh không giải quyết các vấn đề
chỉnh đốn, xây dựng Đảng một cách triệt để thì anh Tân
sẽ đứng ra phục hồi lại Đảng lao động Việt Nam là có hay
không?</em>".

Anh Trần Trọng Tân vui vẻ nói luôn một lèo hơn 1
tiếng đồng hồ, còn 20 phút thì anh An nói 10 phút và 3 chúng
tôi nói 10 phút, dừng đúng lúc so như quy định (9 giờ 30'
đến 11 giờ) vì anh Tân và anh An còn đi nơi khác.

<h2>Nội dung anh Trần Trọng Tân trao đổi với chúng tôi:</h2>

<strong>1.</strong> Về vấn đề anh Bé hỏi thật thà lắm. Tôi
xin nói thẳng là tôi không có nói với anh Nguyễn Tấn Dũng và
anh Trương Tấn Sang về chuyện tôi sẽ đứng ra phục hồi
Đảng lao động Việt Nam, vì ai dại gì nói với 2 vị đó làm
gì. Cũng vì trong dư luận rộng rãi, nguyện vọng của mọi
người trong đó có tôi rất bức xúc vì tình hình Đảng ta do
Bộ Chính trị hiện nay lãnh đạo đã xuống cấp trầm trọng.
Ai cũng muốn thay số lãnh đạo này đi và lấy lại cái tên
"Đảng lao động Việt Nam" mà Bác Hồ đã đổi tên ở Đại
hội lần thứ 2 của Đảng ta năm 1951. Tôi phê phán rất gay
gắt với các anh Dũng và Sang về cái cương lĩnh hiện nay mà
Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh đưa cho tôi. Tôi đã nghiên
cứu trước thấy cương lĩnh Đảng đưa ra Đại hội XI là
trở về cái cương lĩnh của Trần Phú là hoàn toàn sai lầm
nghiêm trọng. Nói đến giai cấp công nhân hiện nay rõ ràng là
họ đi làm đầy tớ, chớ họ không làm chủ xí nghiệp, công
ty, quốc doanh. Họ bị bóc lột, đầy đọa hết sức tàn
nhẫn. Họ không làm chủ phương tiện sản xuất vậy mà đi
nói là: "<em>Đảng cộng sản Việt Nam là đội tiên phong của
giai cấp công nhân</em>" ư? Đây là sự lừa dối to lớn.

Còn đối với nông dân thì các anh đặt ra cái luật
là chỉ có "quyền sử dụng ruộng đất". Thế thì trước đây
Đảng ta và Bác Hồ luôn đặt đường lối đối với nông
dân: "<em>Người cày phải có ruộng đất</em>", tức là nông
dân có quyền sở hữu ruộng đất thì họ mới yên tâm làm ăn
nên họ mới quyết tâm theo Đảng. Đường lối với giai cấp
công nhân là: "<em>Họ phải làm chủ xí nghiệp, công trường,
doanh nghiệp, họ phải làm chủ tư liệu sản xuất để họ
trở thành một giai cấp công nhân thực sự</em>". Do đó, hai
giai cấp công nhân, nông dân hiện nay họ rất căm phẫn các anh
vì họ bị tước hết mọi quyền lợi chính đáng của mình
rồi. Nay thì các anh ra lệnh thu hồi đất, ruộng để làm sân
gôn, xây dựng khách sạn cao cấp, bắt họ phải đi nơi khác,
tiền đền bù rẻ mạt làm sao họ đủ tiền mua miếng đất
để ở, bắt họ lên đồi cao, núi cao, không có ruộng để
cày bừa sinh sống… Tất cả đều tư nhân hóa, cổ phần hóa
làm cho người công nhân không có chỗ dung thân làm ăn yên ổn,
người nông dân thì không có ruộng đất để cấy cầy sinh
sống mưu sinh. Tôi nói thật với các anh Nguyễn Tấn Dũng,
Trương Tấn Sang và cả Bộ chính trị, là nếu tình hình này
kéo dài thì sự căm phẫn của hai giai cấp này và có sự
đồng tình cao độ của trí thức có văn hoá và nhân dân lao
động khác sẽ đứng lên lật đổ cái Đảng, cái chế độ
của các anh đang là lãnh đạo họ. Các đối tượng tham nhũng
từ các cơ quan Trung ương đến xã, phường ở cơ sở đều là
bọn có chức, có quyền trong Đảng thì nhân dân rất căm phẫn
tột độ rồi. Nhưng các anh chỉ hô hào chống chung chung:
"<em>chúng ta kiên quyết chống tham nhũng</em>", thế nhưng trên
thực tế các anh không chống tham nhũng đạt được kết quả
nào cả. Ai mà tin được các anh nữa...

<strong>2.</strong> Đó là vấn đề thứ nhất ở trên, còn vấn
đề thứ hai. Anh Trần Trọng Tân nói tiếp: "vừa rồi tôi có
xem chỉ thị số 37 của Bộ chính trị về vấn đề làm điểm
bầu trực tiếp Bí thư, Phó bí thư ở xã, phường cơ sở,
tiến tới lên Thành phố, Huyện, Thị trực thuộc tỉnh và sau
Đại hội Đảng toàn quốc sẽ bầu trực tiếp bí thư… Tôi
liền viết kiến nghị, gửi Bộ Chính trị, BCH TW và Ban Tổ
chức, Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKT TW). Tôi quy kết tội là
các vị vi phạm điều lệ Đảng rất nghiêm trọng. Muốn sửa
đổi Điều lệ Đảng thì có Đại hội đại biểu Toàn quốc
mới có quyền sửa đổi Điều lệ Đảng. Các anh cho bầu
trực tiếp Bí thư, Phó Bí thư thì sau này các vị này vi phạm
pháp luật, vi phạm hình sự, vi phạm đạo đức cách mạng thì
ai, tổ chức nào đứng ra tổ chức kiểm điểm, kỷ luật họ
đây? Như vậy, các anh phải tổ chức lại đại hội bất
thường mới kiểm điểm kỷ luật Tổng bí thư, vì Trung ương
và Bộ Chính trị không bầu Tổng bí thư, vì cấp ủy Xã,
Phường, Huyện, Thị không bầu Bí thư, Phó Bí thư thì không
có quyền kiểm điểm, xử lý họ được. Nếu các anh không
sửa, không đình chỉ việc làm điểm thì tôi sẽ đề nghị
với đồng chí Nguyễn Văn Chi, ủy viên Bộ Chính trị, Chủ
nhiệm ủy ban kiểm tra Trung ương họp toàn thể UBKT TW để
kiểm điểm toàn thể bộ Bộ Chính trị, kể cả Tổng Bí thư
Nông Đức Mạnh, trong số họ ai biểu quyết làm điểm thì
với chức danh độc lập của UBKT các cấp ở điều lệ Đảng
đã quy định có quyền kiểm tra, kỷ luật cấp ủy cùng cấp
của mình.

Đồng chí Nguyễn Văn Chi có cử 2 cán bộ gặp tôi
có phân trần: "chú Chi đã nhận đơn kiến nghị của Bác rồi
và đều kết luận ý kiến của Bác kiến nghị là hoàn toàn
đúng cả. Nhưng kính thưa với Bác là UBKT TW của các cháu
không dám kiểm tra, kỷ luật Tổng Bí thư và Bộ Chính trị
kể cả ủy viên Trung ương Đảng"… Do đó các anh chị thấy
không đã làm sai, vi phạm điều lệ Đảng nghiêm trọng như
thế mà chủ nhiệm UBKTTW Nguyễn Văn Chi nói như thế thì hệ
thống tổ chức Đảng của ta như thế đấy. Sau đó họ im re
luôn không nói gì thêm được nữa.

Có hai lần anh Lê Thanh Hải, ủy viên Bộ Chính trị,
Bí thư thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh được sự ủy nhiệm
của Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh và Ban Bí thư Trung ương
Đảng Trương Tấn Sang đến gặp tôi có thanh mình về hai vấn
đề trên. Tôi kiên quyết tỏ thái độ trực diện không đồng
tình về quan điểm, tư tưởng lãnh đạo của các vị trong Bộ
Chính trị. Anh Thanh Hải về nói lại với các vị đó biết
về quan điểm, tư tưởng của tôi là luôn luôn giữ vững
nguyên tắc Đảng, điều lệ Đảng và không khoan nhượng về
việc làm sai trái của các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước
hiện nay.

<strong>3.</strong> Đó là vấn đề thứ hai ở trên, còn vấn
đề thứ ba anh Trần Trọng Tân nói tiếp vấn đề thứ ba:
"Tôi có viết bản kiến nghị gửi các vị lãnh đạo Đảng và
Nhà nước nói vấn đề dân chủ ở cơ sở, tuy già ốm yếu
được miễn sinh hoạt Đảng nhưng tôi vấn cố gắng để gặp
các Đảng viên già cả, nhưng trẻ thì nhiều. Tôi nói với các
vị là nói có dân chủ, chứ thật sự không có dân chủ vì
Đảng viên ở chi bộ họ sợ nhất là 19 điều cấm đảng
viên nên không ai muốn phát biểu gì khác. Đảng viên nói chung,
kể cả tôi không được biết thông tin gì về tình hình trong
nước, trong thành phố, kể cả thế giới, ngay cả chỉ thị
số 37 của Bộ Chính trị họ cũng không biết, kể cả tôi
cũng không biết… Sự độc đoán, chuyên quyền của lãnh đạo
từ Trung ương đến các tỉnh, thành, huyện, thị càng nghiệm
trọng hơn nữa. Ngay cả các lá thư của Đại tướng Võ Nguyên
Giáp gửi các vị về các vấn đề đối với tổ quốc, đối
với Đảng, với dân tộc và quốc tế như vụ đập phá Hội
trường Ba Đình cũ, vấn đề để Trung Quốc vào khai thác Bô
xít ở các tỉnh Tây Nguyên, vấn đề Lê Đức Anh, Tổng cục
II, Nguyễn Chí Vịnh, Vụ T4, vụ Sáu Sứ…v.v... mà các vị Bộ
Chính trị không hề trả lời cho một bậc công thần khai quốc
còn sống sót lại đến nay của thời đại Hồ Chí Minh. Như
thế mà là dân chủ ư? Kể cả các lá đơn tố giác, khiếu
nại của các bậc lão thành cách mạng, Cựu chiến binh, các
tướng tá khác ở khắp toàn quốc về vấn đề tham nhũng, cho
thuê rừng đầu nguồn, vụ Trung Quốc đánh chiếm Hoàng Sa và
một số đảo ở Trường Sa của Việt Nam nhưng các vị vẫn im
lặng đáng sợ như thế mà là có dân chủ ư? Trong Đảng không
có dân chủ, không có công bằng làm sao ngoài xã hội có dân
chủ, công bằng xã hội được. Phân biệt kẻ nghèo người
giầu ở Việt Nam rõ ràng khoảng cách rất xa thì kẻ giầu là
bọn nào, người nghèo thì thấy rất rõ là giai cấp công nhân,
nông dân và nhân dân lao động …v.v… Thế thì những cái đó
mà là dân chủ, công bằng ư?

Thế thì Đảng ta sẽ đi đến đâu? Chế độ ta sẽ
đến đâu? Nhân dân tha oán trong lòng mà họ không dám nói ra
vì họ sợ các vị có chức quyền của nhà nước gán ghép cho
cái tội chống Đảng, chống phá Nhà nước.

Anh Trần Trọng Tân thẳng thắn nói với các vị lãnh
đạo Đảng và Nhà nước là: "Đảng ta ngày càng mất uy tín
vì có các vị lãnh đạo không xứng tầm, chế độ ta do các
vị nắm quyền rồi không sớm thì chày họ cũng lật thuyền
các vị thôi…". Đây là tôi nói thẳng thắn với các vị
biết, nếu các vị không quyết tâm sửa chữa sớm và sửa
chữa có kết quả thì trước mắt là uy tín các Đảng viên
với nhân dân lao động nói chung ngày càng xuống thấp thì
đến lúc các vị về nghỉ an toàn nhưng chắc chắn các vị
không nghỉ vui sướng gì đâu, toàn dân xa lánh, căm ghét các
vị đến đời sau vẫn còn nhớ trong tâm trí họ đấy...

<strong>4.</strong> Vấn đề thứ tư là vấn đề đối với Đại
tướng Võ Nguyên Giáp.

Anh Trần Trọng Tân nghiêm nghị nói: "Tôi rất buồn
tại sao các vị đối xử với 1 Đại tướng, Tổng tư lệnh,
một bậc khai quốc công thần của thời đại Hồ Chí Minh mà
vô lễ đến thế, từ một vị tướng sang làm Phó thủ
tướng, phải ra khỏi Bộ Chính trị, phụ trách công tác khoa
học, công nghệ lại thêm cái "kế hoạch sinh đẻ" nữa.
Sức khỏe Đại tướng nghe đâu đã yếu lắm rồi mà Phan Văn
Khải còn làm thủ tướng ra quyết định làm lễ quốc tang
chỉ có dành cho 4 vị có chức danh: Tổng bí thư, Chủ tịch
nước, Chủ tịch Quốc hội, Thủ tướng Chính phủ thôi.

Tôi liền viết kiến nghị phê phán quyết định đó,
tôi nói thẳng với họ là bốn vị trên hiện nay còn đương
chức và số về nghỉ hưu hãy xem lại mình có công lao gì to
lớn mà để toàn Đảng, toàn thể nhân dân, toàn dân tộc
phải tổ chức lễ quốc tang khi qua đời. Tôi hoàn toàn phản
đối kịch liệt, tôi chỉ rõ quốc tang là giành cho những
người có công lao to lớn với Đảng, Nhà nước, dân tộc, kể
cả quốc tế như Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp
tại sao không tổ chức lễ quốc tang ? Các vị Tổng bí thư,
Chủ tịch nước, Quốc hội và Thủ tướng mà tham ô, tham
nhũng, độc đoán, độc quyền, không có dân chủ, gia đình con
cháu, vợ núp bóng đi buôn lậu, lưu manh, tham ô, tham nhũng thì
làm lễ quốc tang, nếu quốc tang làm ô nhục Đảng, Nhà nước
và dân tộc ta thì nhất định quốc tế họ cũng phản đối
chê cười.

Trường hợp một nhạc sĩ Pốp gì đó ở một nước
ngoài đã có công lao to lớn về âm nhạc, tiếng hát vang cả
trong nước của họ và quốc tế thì tổng thống ở nước đó
tổ chức lễ quốc tang 3 ngày, treo cờ rủ khi ca sĩ này mất
thì đó mới là quốc tang cho một nhạc sĩ có uy tín với nhân
dân trong nước và thế giới. Như thế họ làm đúng về quan
điểm của họ đối với người có công lớn chớ đâu có
phải cao thấp, Thủ tướng Phan Văn Khải quy định 4 chức danh
trên là hoàn toàn không đúng chút nào. Ví dụ nhân dân bị
thiên tai, bị hy sinh chiến tranh thì cũng phải làm lễ quốc
tang cho họ có phải không các anh. Tôi kiến nghị rất căng là
nếu Đại tướng Giáp qua đời mà quý vị không làm lễ quốc
tang thì sẽ thấy chuyện xẩy ra không lường trước được.
Toàn Đảng, toàn quân, toàn dân sẽ tự tổ chức quốc tang cho
Đại tướng bằng trái tìm của mình chứ không phải bằng
hình thức.

Tôi rất hoan nghênh các tướng tá, Cựu chiến binh,
Lão thành cách mạng và nhân dân ở khắp cả đất nước đều
có văn bản lên tiếng yêu cầu quốc tang, phong nguyên soái và
giữ nguyên ngôi nhà số 30 phố Hoàng Diệu hiện nay làm nhà
bảo tàng cho Đại tướng Tổng tư lệnh Võ Nguyên Giáp.

Anh Trần Trọng Tân nói bốn vấn đề ở trên khá
dài tôi ghi sơ lược, sau này tôi gặp các anh sẽ trao đổi chi
tiết thêm.

Anh Nguyễn Văn An nói theo ngay : "Cảm ơn anh Trần
Trọng Tân đã cho biết thời sự rất tốt, còn tôi thì đã
nhiều lần gặp đ/c Tổng Bí thư, các vị trong Bộ Chính trị
cũng thẳng thắn góp ý về mất dân chủ trong Đảng, về
đường lối, chính sách nhưng không biết họ có nghe không ?".

Anh An nói tiếp: "Tôi cũng thấy mình cũng có khuyết
điểm khi còn nhậm chức, thật ra không có dân chủ đâu, vì
bầu tôi làm ủy viên Bộ Chính trị, Chủ tịch Quốc hội chỉ
giới thiệu có một mình tôi thôi, nên khi đại biểu bỏ
phiếu buộc phải bỏ cho tôi chứ sao nữa? Như thế thì đâu
có dân chủ phải không các anh, tôi suy nghĩ và đặt vấn đề
với các anh lãnh đạo cần cải tổ chính trị về bầu bán
trong Đảng, trong Quốc hội và các tổ chức xã hội chính trị
khác... Các vấn đề xuống cấp trong Đảng thì rõ quá rồi,
nhưng ngoài xã hội còn nhiều nhức nhối hơn nữa, không dẹp
cái nạn loạn tham nhũng, hối lộ, không dẹp các loại chạy
chức, chạy quyền, không dẹp các loại tệ nạn xã hội khác
thì lòng tin của nhân dân sẽ mất hết, mất hết…

Tôi cũng như các anh, các chị cũng có những tâm sự
lắm, nói làm sao để họ tiếp thu, sửa chữa là một vấn
đề hết sức khó khăn…".

Anh Nguyễn Văn An còn nói nhiều vấn đề bức xúc
khác, việc hội ngộ thấy đã quá trưa nên anh nói với chị
Hà, chị Cương xin tôi địa chỉ, điện thoại để khi anh về
Hà Nội sẽ tiếp tục gặp anh Nguyễn Văn Chi trao đổi thêm.
Anh An cho tôi số nhà là số 2 phố Nguyễn Bỉnh Khiêm, Hà Nội
và số điện thoại để bàn mời anh Nguyễn Văn Bé ra Hà Nội
đến nhà anh trò chuyện nhiều hơn nữa.

Anh Bé liền đáp với anh An: "Tôi xin hỏi anh An nhé!
Vừa rồi anh đã nhận lá thư của Đại tướng Võ Nguyên Giáp
nói về vụ Vũ Minh Trí tố cáo Nguyễn Chí Vịnh và Tổng cục
II đã gửi cho các anh thì anh đã nhận được chưa?".

Anh An: "Tôi nhận được rồi".

Anh Bé hỏi tiếp anh An luôn: "Thái độ, quan điểm
của anh trong vấn đề này như thế nào?".

Anh An chưa kịp trả lời thì anh Hà chen ngang: "Thôi
hết giờ rồi để các anh còn đi nơi khác cho kịp ".

Thế là tiếc quá có phải không các anh.

Trên đây là sơ lược nội dung cuộc gặp anh Trần
Trọng Tân và anh Nguyễn Văn An chứ anh Hà và chị Cương hơi
bị điếc khó nghe được hết, lúc đó chị Cương cũng không
còn thời gian nói nữa nên cuối cùng chị ấy chèn một câu:
"<em><strong>Cái Đảng này phải...</strong></em>".

Mọi người cùng cười vang rồi chào tạm biệt nhau.

Ngày 1 tháng 5 năm 2010
Người viết
Nguyễn Văn Bé

__________________________

Chú thích về các nhân vật liên quan có tên trong bài viết này
như sau:

1/ Ông Lê Hữu Hà, 64 năm tuổi đảng CSVN, 85 tuổi
đời, nguyên trước đây là Tư lệnh chiến dịch Tây Bắc trong
kháng chiến 9 năm chống thực dân Pháp.

2/ Bà Nguyễn Thị Cương đảng viên CSVN lão thành, 64
năm tuổi đảng, cán bộ tiền khởi nghĩa trước cách mạng
tháng 8 năm 1945, được thưởng huân chương Độc lập hạng Ba.

3/ Cụ Nguyễn Văn Bé năm nay 86 tuổi, đảng viên lão
thành cách mạng CSVN thời kỳ tiền khởi nghĩa tháng 8/1945, cụ
nguyên là tiền bối ngành công an tỉnh Khánh Hòa, chiến sĩ
23/10 mặt trận Nha Trang trong kháng chiến chống Pháp. Cụ đã
được thưởng nhiều huân huy chương trong 2 cuộc chiến tranh
và sau thời kỳ hòa bình lập lại, như:

- Chiến sỹ thi đua "Dũng sỹ diệt Mỹ" năm
1965-1968.

- "Huy chương vì sự nghiệp Đại đoàn kết dân
tộc" do Mặt trận tổ quốc Việt Nam – Trung ương trao tặng.

Hiện cụ đang cư trú tại số 9 đường Phan Bội
Châu, thành phố Nha Trang. Điện thoại số: 058-381-5267


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5406), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Gần tháng nay, việc 38 vị lão thành cách mạng gởi thơ đến
các vị trong Bộ Chính Trị ĐCSVN đã khuấy động mạnh đến
đời sống chính trị tại Việt Nam, vốn mấy mươi năm nay èo
uột và lệch bệch như nền kinh tế Việt Nam.

Nếu dự án đường sắt cao tốc bị Quốc hội tạm bác bỏ,
mà người ta văn chương hóa bằng cụm từ "<em>thổi một làn
gió mới về dân chủ</em>" vào trong nghị trường, thì việc
gởi thơ của mấy mươi vị lão thành cách mạng lại là việc
có vẻ vừa "<em>dù gió có thổi cũng chẳng ăn thua gì cho
lắm</em>", vừa nửa vời và hình như Đảng CSVN đang ở thời
giống như chế độ phong kiến suy tàn, mà tôi tạm gọi là
thời "đảng mạt" (chúng ta đều biết thời "<a
href="http://cuocsongviet.com.vn/index.asp?act=detail&mabv=4233&/Thang-long-thoi-Le-Trung-hung.csv">Lê
mạt</a>", thời mà không còn có được cốt cách thanh cao, hành
vi nghĩa khí nữa, mà đa số chỉ còn là một bọn biết chữ
vụ lợi, xu thời mà thôi). Dường như thời "Đảng mạt" cũng
đang như vậy??!!

<a href="http://tudien.xalo.vn/tratu/m%E1%BA%A1t">MẠT</a> là gì thì ai
cũng hiểu, nhưng cũng xin nói qua một chút về "mạt". Nhẹ
nhàng nhất, khi một chế độ, một vương triều hay một số
phận con người đã hết thời, hết vận may, hết cơ hội "làm
lại cuộc đời", đang đi vào ngõ cụt, đang cố gắng níu kéo
"một chút gì để nhớ, để lừa và để sống, để tồn tại
được bao nhiêu hay bấy nhiêu" thì ta cứ tạm gọi là...
<em>mạt rồi</em>!

Trong ngữ nghĩa của từ "mạt", chắc chúng ta đều cảm nhận
cái vận, cái kiếp, kể cả cái "nhân - quả" trong cách sống
(về con người), cách điều hành quản lý đất nước(về chế
độ), kể cả cái mà người đời đôi lúc băn khoăn về việc
có hay không có, đó là "cái số, cái hạn". Dù cho những ai
không tin vào duy tâm, không tin vào tôn giáo, có lẽ trong những
lúc thất bại (dù tạm thời hay vĩnh viễn một sự việc nào
đó), có đôi khi cũng dùng đến từ "mạt"? Từ "mạt" cũng làm
ta nghĩ tới yếu tố "truyền kiếp" mà dân gian hay dùng "mạt
từ đường" nhằm ám chỉ một dòng tộc, một gia đình v.v...
không tài nào khá nổi vì "ăn ở thất đức quá!". Đôi khi từ
"mạt" cũng được dùng như một lời nguyền. Lời nguyền, tin
hay không, có hay không cũng tùy vào suy nghĩ của mỗi người.

Quả thật! Đảng CSVN dường như đang tới hồi mạt vận!

Quay trở lại việc 38 vị lão thành cách mạng gởi thơ cho
Đảng CSVN để phản đối các quyết định kỷ luật, khai trừ
đảng, tước quân hàm của ông Trung tá Vũ Minh Trí, để nói
lên vài suy nghĩ riêng tư của tôi về cái "vận mạt" của
Đảng CSVN, cũng như rất mong các vị "lão thành cách mạng"
đọc được bài này mà có phương thức nào đó khả dĩ hơn
phương thức "dù gió có thổi", xem ra chẳng ăn thua mảy may
nào, bất chấp các vị là tướng, là tá, là "lão thành", là
cống hiến, là năm bảy chục năm tuổi Đảng và tám chín
chục năm tuổi đời. Tôi cũng không có ý định công kích hay
tỏ ra hỗn hào với các vị cao niên, nhưng kiềm chế không có
nghĩa mắt lấp tai ngơ trước thực trạng Tổ Quốc Việt Nam
đang đối mặt với an nguy lệ thuộc ngoại bang. Dù bài viết
này khá "sốc", mong các vị hiểu cho, nó là những gì mà
thường dân như tôi phải nói, phải nói và phải nói... nói cho
đến khi nào tự do, dân chủ đến với chúng tôi - nhân dân
Việt Nam.

<center>* * *</center>

Đọc đi đọc lại lá thơ này, bản thân tôi không thể nào
không đặt ra vài câu hỏi, các vị "lão thành cách mạng":

1. <em><strong>Viết cho ai?</strong></em> Tất nhiên là cho Đảng
CSVN.

2. <em><strong>Viết vì ai?</strong></em> (hình như) vì ông Vũ Minh
Trí (đồng chí của các vị).

3. <em><strong>Viết với nội dung gì?</strong></em> Tố cáo Nguyễn
Chí Vịnh qua hai kiến nghị cụ thể.

3.1 Kiến nghị thứ nhất <em>"nghiêm túc xem xét và giải quyết
khẩn trương, sòng phẳng, triệt để các vụ việc tiêu cực
đã và đang xảy ra ở Tổng cục II...". </em>

3.2 Kiến nghị thứ hai, nội dung tố cáo Nguyễn Chí Vịnh chèn
ép, thao túng về nhân sự và tài sản quá nhiều mà lại bất
minh cùng với <em>"bản lý lịch bất hảo".</em>

Từ đó, các vị yêu cầu <em>"không thể để một con người
xấu xa, thâm hiểm như vậy ngồi trên đầu trên cổ hàng ngàn
hàng vạn tướng lĩnh sĩ quan Quân đội Việt Nam anh hùng và
làm ô nhục danh dự đội ngũ tướng lĩnh Quân đội"</em>

Sau rốt, các vị bày tỏ <em>"xin chân thành cảm ơn và chờ
đợi sự công tâm và tinh thần kiên quyết của các đồng
chí"</em> và mong muốn <em>"Mong sao đừng để ung nhọt nói trên
tiếp tục là một thách thức lớn đối với dự luận rộng
rãi và chính đáng trong Đảng trong nhân dân, trong cán bộ
chiến sĩ quân đội nhân dân Việt Nam"</em> và... CHẤM HẾT(!!!)

Người ta chẳng tìm thấy ông Vũ Minh Trí ở đâu cả trong
phần kiến nghị của 38 vị "lão thành cách mạng"(?), phải
chăng các vị "mượn" ông Vũ Minh Trí làm "cái cớ" để lôi
ông Nguyễn Chí Vịnh ra trước cái gọi là "ánh sáng"???

Trước hết và quan trọng nhất, nội dung ông Vũ Minh Trí tố
cáo ông Nguyễn Chí Vịnh phải được nhìn nhận dưới (a) góc
độ góp ý phê bình Đảng viên (về mặt Đảng) và (b) góc
độ Pháp Luật. Trong phần kiến nghị cần nêu, trong khi chờ
đợi mọi việc được điều tra làm rõ, ông Vũ Minh Trí phải
được Đảng CSVN và Nhà Nước CHXHCNVN bảo vệ theo quy định
của Điều lệ Đảng và "Luật tố cáo khiếu nại", mọi
quyết định kỷ luật, khai trừ, tước quân hàm đối với ông
Trí phải được hủy bỏ cho đến khi điều tra xong.

Tội ác, sai phạm, khả năng, kiến thức, tư cách, tài sản
v.v... của ông Vịnh là việc không chỉ của riêng... Đảng
CSVN. Trên hết, những thứ này đang góp phần tàn phá cả đất
nước này, xin thưa các vị!!! Vì lẽ đó, đúng ra trong nội
dung lá thơ, các vị phải đặt "DÂN", đặt "TỔ QUỐC" lên
trên hết khi hài tội và đòi xử lý Nguyễn Chí Vịnh, lúc
đó, người dân chúng tôi sẽ cảm kích và tri ân các vị vô
cùng! Tiếc thay! Người dân chúng tôi không tìm thấy điều đó
trong toàn bộ lá thơ của các vị!

Lá thơ của các vị hoàn toàn chỉ đứng ở góc độ nội bộ
Đảng CSVN, các vị nêu bức xúc, nêu danh dự đang bị xói mòn,
nêu nguy cơ cũng chỉ cho "Đảng CSVN của các vị",
<em><strong>không phải cho nhân dân</strong></em>!!! Hãy đọc lại
toàn bộ lá thơ mà xem, "người dân chúng tôi" rất nhạt nhòa.
Các vị "dẫn chúng tôi vô trong cái lá thơ" của các vị như
là tìm một nguồn đồng minh, (và xin lỗi) dùng chúng tôi như
tạo một áp lực (mà chưa chắc có hiệu quả) lên Đảng CSVN!

Các vị chưa hề thể hiện tinh thần QUÂN NHÂN, đó là tinh
thần "<em>vì dân, vì nước</em>", vì an nguy của bá tánh lầm
than điêu linh, các vị chỉ "mượn" vụ việc của ông Vũ Minh
Trí để hài tội Nguyễn Chí Vịnh, yêu cầu Đảng CSVN xử lý
ông Vịnh vì không muốn ông Vịnh "<em>ngồi trên đầu trên cổ
hàng ngàn hàng vạn tướng lĩnh sĩ quan Quân đội Việt Nam anh
hùng và làm ô nhục danh dự đội ngũ tướng lĩnh Quân
đội</em>" CỦA CÁC VỊ mà thôi! Tuy nhiên, nghĩ lại cũng đúng,
mấy chục năm qua các vị đều thuộc khẩu hiệu: "<em>Trung
với Đảng, Hiếu với Dân</em>" thay vì "<em>Trung với Nước,
Hiếu với Dân</em>"(!!!).

Thưa các vị, các vị cũng đang mắc <em>"căn bệnh nhân danh
nhân dân" </em>, tuy nhiên nhân dân chúng tôi cũng không chấp nê,
miễn sao các vị "xài" chúng tôi để phục vụ cho chúng tôi,
thì... cũng được!

Tuy nhiên, qua lá thơ này, tôi nhận thấy các vị cũng làm
được cái việc "<em>thổi một làn gió</em>" (không biết độc
hay lành) đối với "<em>Đảng CSVN của các vị</em>"! Chỉ
tiếc, các vị duy mục đích là muốn "<em>Đảng CSVN của các
vị</em>" trong sạch, thanh khiết trong mắt người dân chúng tôi,
chứ các vị đâu có vì chúng tôi!?

Thử hỏi, phế truất, kỷ luật, hành tội v.v... Nguyễn Chí
Vịnh theo góp ý (tạm cho là) chân thành của các vị là coi như
xong chăng??? Ai đảm bảo một vị khác lên thay ông Vịnh sẽ
không là một Nguyễn Chí Vịnh thứ hai?

Thử hỏi, thu hồi toàn bộ tài sản của Nguyễn Chí Vịnh,
biến ông ta trở thành thường dân (như ý muốn của các vị)
là coi như xong chăng??? Toàn bộ cái tàn sản vài chục triệu
đô la Mỹ kia, người dân chúng tôi có được chút gì trong đó
(giả dụ thu hồi được)???

Sao các vị mau quên "<em>áo anh rách vai, quần tôi có hai miếng
vá</em>" với ông Nguyễn Chí Thanh đến thế! Các vị không sợ
vong hồn ông Thanh (Nguyễn Chí) đau lòng, tủi hổ vì thằng con
trai của mình làm điếm nhục gia phong hay sao? Các vị không lo
vong hồn ông Thanh (Nguyễn Chí) đau đớn vì "cái tình đồng
chí" mà các vị đang cư xử ở dương gian với con ông ta sao?
Tất nhiên, các vị có thể nói: <em>"Chúng tôi cũng đã nghĩ
tình đồng chí với đ/c Nguyễn Chí Thanh lắm rồi! Đã chịu
đựng cả mấy chục năm nay rồi! Đã cố gắng dạy dỗ, cải
tạo, hướng thiện cho "nó" đừng lầm đường lạc lối rồi!
Nhưng "nó" không hề tu tâm dưỡng tánh tốt hơn được! Chúng
tôi cũng đau lòng lắm! cũng nát ruột tan gan dữ lắm nên mới
làm vậy, chứ không phải chúng tôi cạn nghĩ thiếu tình"</em>
v.v và v.v...

Xin thứ lỗi cho tôi nói thật... DÓC!

Bao nhiêu năm nay các vị dạy dỗ, uốn nắn như thế nào để
cho "con của người đồng chí" tốt hơn?

Hãy đọc qua<a
href="http://vi.wikipedia.org/wiki/Nguy%E1%BB%85n_Ch%C3%AD_V%E1%BB%8Bnh">sơ
yếu lý lịch của ông Vịnh</a> để thấy:

<div class="special_quote">Nguyễn Chí Vịnh, sinh năm 1957 tại Hà
Nội trong một gia đình cán bộ cách mạng; Quê quán: Thôn Niêm
Phò, Huyện Quảng Điền, Tỉnh Thừa Thiên - Huế. Hiện nay là
Trung tướng, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng.

Năm 1964 đến 1974, Học sinh Trường Thiếu sinh quân Nguyễn Văn
Trỗi, Trường Văn hóa Quân đội.

Năm 1974 đến 1979, Sinh viên Trường Đại học Kỹ thuật Quân
sự, Trường Sĩ quan Thông tin. Tốt nghiệp Sĩ quan Thông tin.

Sau khi tốt nghiệp, Ông về công tác tại Cục Nghiên cứu Bộ
Quốc phòng.

Tháng 2 năm 1995, được giao nhiệm vụ Phụ trách Cục 12 Tổng
Cục 2 Bộ Quốc phòng.

Tháng 5 năm 1995, được bổ nhiệm Phó Cục trưởng Cục 12,
rồi Cục trưởng Cục 12 và sau đó là Phó Tổng Cục trưởng
Tổng Cục 2.

Năm 1999, được Thủ tướng Chính phủ phong Quân hàm Thiếu
tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Năm 2002, được bổ nhiệm giữ chức Tổng Cục trưởng Tổng
Cục 2 Bộ Quốc phòng. [1]

Năm 2003, bảo vệ thành công Luận án Tiến sỹ chuyên ngành Quan
hệ Quốc tế.

Tháng 12 năm 2004, được Thủ tướng Chính phủ phong Quân hàm
Trung tướng Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Tháng 2 năm 2009, được Thủ tướng Chính phủ bổ nhiệm có
thời hạn giữ chức Thứ trưởng Bộ Quốc phòng. [2]

Tháng 8 năm 2009, Ông thôi kiêm nhiệm Tổng Cục trưởng Tổng
Cục 2.
Ngày 27 tháng 4 năm 2010, được Hội đồng Chức danh Giáo sư
Nhà nước trao học hàm Phó Giáo sư chuyên ngành Quan hệ Quốc
tế</div>.

Toàn bộ cuộc đời của ông Vịnh chỉ là <em>"học, tốt
nghiệp, về công tác, được giao nhiệm vụ, được bổ nhiệm,
kiêm nhiệm, bảo vệ luận án, được phong Thiếu tướng, Trung
tướng, Phó giáo sư"</em>...

Chưa cần nói sâu tới sự ngờ vực hiển hiện trong dân chúng
về học vị "Tiến sĩ" và học hàm "Phó Giáo sư" (mà e rằng
trở thành đề tài đàm tiếu không ngớt). Chỉ nhìn vào thời
gian lấy "bằng tiến sĩ" và được phong "học hàm phó giáo sư"
cũng làm người dân hoang mang về chất lượng của học hàm và
học vị này, (nếu muốn việc xác minh danh vị này cũng chẳng
hề khó!!!) mọi người cũng đã thấy, cuộc đời ông Vịnh -
một cuộc đời hoàn toàn "nhung gấm lụa là"!

Ai đã tạo cho ông Vịnh???

Chính các vị đó! Chính Đảng CSVN đó!

Không phải do bất kỳ ưu ái nào của xã hội, mà sẽ có
người nói ngay, dù sao ông Vịnh cũng là con của... ông Thanh
(Nguyễn Chí). Ông Vịnh hưởng đặc quyền đặc lợi là lẽ...
đương nhiên! Vâng, quá đúng! Cái mà ông Vịnh được hưởng
đương nhiên như những bất công đầy rẫy đã diễn ra mấy
chục năm nay dưới sự cai trị gọi là "công bằng" của
"<em>Đảng CSVN của các vị</em>"!

Thử hỏi, đã bao giờ Vịnh nằm gai nếm mật, cầm súng xông
lên nhằm thẳng quân thù mà bắn như các vị chưa?

Đã bao giờ, Vịnh rơi lệ trước đồng đội ngã xuống ngay
trước mắt mình chưa?

Đã bao giờ, Vịnh đổ một giọt máu từ một vết thương
nhỏ bé để bảo vệ đất nước này chưa?

Đã bao giờ, Vịnh tận mắt chứng kiến những thân hình
thường dân, trẻ con chết không toàn thây ở biên giới phía
Bắc (1979)chưa?

Đã bao giờ, Vịnh thấm thía những cơn sốt rét rừng, đói ăn
vàng mắt chưa?

Đã bao giờ, Vịnh chứng kiến sự oan khiên đến tức tưởi
vì bị cho là "phản đảng" như ông Nguyễn Hộ chưa?

... và còn nhiều thứ đói, khổ, hiểm nguy, oan khuất khác mà
Nguyễn Chí Vịnh chưa bao giờ nếm trải...

Vì sao? Vì Vịnh là con ông Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh! Vâng!
một thường dân như tôi chỉ biết như thế, bỏ hết tất cả
những gì râm ran hàng chục năm nay về một thế lực câu kết
nào đó. Hẳn nhiên, có muốn câu và muốn kết thì người ta
luôn phải lựa người như thế nào đó, tất nhiên người ta
lựa kẻ có tóc, chẳng ai lựa kẻ trọc đầu(!)

Tại sao các vị cho rằng Nguyễn Chí Vịnh với "<em>bản lý
lịch bất hảo</em>" của y mà đã leo nhanh, leo cao trong
"<em>Đảng CSVN của các vị</em>" là sai lầm, thiếu sáng suốt
mà vẫn tồn tại hàng bao năm qua?

Bản lý lịch trong sạch, rõ ràng, minh bạch và đẹp tuyệt
vời như thế (mà chính các vị góp phần cho Vịnh có được
như hôm nay) mà còn làm các vị tức tưởi và phẫn uất ư?

Bản lý lịch. Đẹp. Sạch. Tinh tươm. Hồng thắm như màu cờ
tổ quốc.

Bản lý lịch như thế, hoàn toàn có QUYỀN <em>"ngồi trên đầu
trên cổ hàng ngàn, hàng vạn tướng lĩnh sĩ quan"</em> là điều
quá dễ hiểu, sao các vị thắc mắc?

Chính các vị đã góp phần "bắc thang" cho Vịnh leo lên đấy
chứ!

Tại sao bao nhiêu năm qua, bao nhiêu dư luận đồn đãi về con
người của Vịnh, mà Vịnh vẫn ngang nhiên ưỡn ngực đi lên
một cách mạnh mẽ, chắc chắn và đầy tăm tiếng không những
trong nước mà cả ở tầm quốc tế???!!!

Làm sao Vịnh có được "<em>lý lịch đẹp như mơ</em>" ở tuổi
53 của y? SỰ DUNG DƯỠNG của chính các vị và đồng chí của
các vị, của chính "<em>Đảng CSVN của các vị</em>" là điều
không thể chối cãi!

Các vị sai. Các vị không khách quan. Các vị lẩm cẩm chăng?
Các vị vu khống và bôi nhọ Vịnh chăng? Thử tìm trong sơ yếu
lý lịch của Vịnh có một vết nhơ nào không? Làm gì có! Các
vị sai hoàn toàn. Tất cả chỉ là "ghen ăn ghét ở" chăng? Tài
sản Vịnh nhiều quá chăng? Uy tín Vịnh ngày một lên cao quá
chăng? Có thể lắm và nhiều thứ có thể khác nữa.

Cả một bộ máy khổng lồ được trang bị Chủ nghĩa Mác -
Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh khoa học, sáng suốt, phù hợp
thời đại và chân lý, chính nghĩa ngời sáng mà không cải
tạo và cảm hóa một con người vốn dĩ mang dòng máu "<em>anh
hùng cách mạng, cốt cách thanh cao, hành vi nghĩa khí</em>" từ
người cha vĩ đại và nổi tiếng ư?

Các vị dường như đang bi quan và bế tắc?

Các vị định vùng vẫy, chòi đạp ra khỏi những khuôn khổ
mà "<em>Đảng CSVN của các vị</em>" đã định sẵn hàng chục
năm qua?

Các vị đã thấy tai hại của việc im lặng và dung dưỡng cho
thói hư tật xấu?

Các vị đã thấy hiểm nguy của kiểu thăng quan tiến chức theo
tiền lệ "<em>con vua thì lại làm vua</em>"?

Các vị đã thấm thía cái "<em>vừa hồng vừa chuyên</em>"?

Chính các vị và đồng chí của các vị, chính "<em>Đảng CSVN
của các vị</em>" đã yêu chìu Vịnh đấy thôi!

<em>Giống rồng lại nở ra rồng</em>
<em>Liu điu lại nở ra dòng liu điu. (ca đao Việt Nam)</em>

Tất nhiên, Nguyễn Chí Vịnh là giống rồng! Các vị và đồng
chí của các vị, "Đảng CSVN của các vị" yêu Vịnh như bà
mẹ nghèo nàn phút chốc trúng số trở nên giàu sang và sợ con
mình khổ như mình, nên đã dồn hết tất cả những gì gọi
là sung sướng nhất cho đứa con mà không biết đang tự tay hãm
hại nó!!!

Chính các vị và đồng chí của các vị vẫn chưa thoát ra
khỏi tư duy "<em>cha truyền con nối</em>" và bây giờ cả Đảng
CSVN và tất cả các đồng chí của các vị đều phải nhận
lãnh hậu quả này đi chứ! Chỉ khốn khổ khốn nạn cho
người dân lương thiện!

Đương nhiên, tôi vẫn đang nghĩ tốt về các vị. Các vị đang
cố gắng hết sức để làm một điều gì sám hối với toàn
thể dân tộc Việt Nam? Nên và đáng ủng hộ lắm.

Vậy thì các vị hãy làm đi. Sự hy sinh của các vị là có
thật. Sai lầm của các vị cũng là có thật. Sự hy sinh của
các vị đã được xã hội đền đáp (có thể là chẳng bao
giờ đủ), vậy thì chúng tôi - những người dân bình thường
chỉ dám đòi hỏi các vị có nhận thì có trả!

Điều quan trọng là các vị phải cho người dân chúng tôi
thấy rõ các vị đang vì dân, vì nước trước hết. Phương
thức đấu tranh của các vị phải là sử dụng lòng yêu
nước, sức mạnh đoàn kết, vận động những đồng chí,
những cấp dưới ngày xưa của các vị, ngoài ra cần sử dụng
pháp luật, dư luận, báo chí, các vị cần phải đăng đàn,
viết báo, trả lời báo chí như ông Nguyễn Văn An gần đây.

Tôi tin lá thơ là tâm huyết thật sự của các vị.

Xin hỏi các vị, khi các vị đương chức, đương quyền, đang
"hét ra lửa và thở ra khói", sao các vị không cùng với ông
Đại tướng họ Võ làm một cái gì cho người dân chúng tôi???
Phải chăng lúc ấy, "bổng lộc đeo mang, phận bầy tôi phải
theo lệnh vua"? Rặt phong kiến và hoàn toàn lạc hậu, nhưng dễ
thông cảm vì thoát thai từ xã hội phong kiến, cả miền bắc
"<em>tiến thẳng lên CNXH không qua giai đoạn phát triển
TBCN</em>" thì các vị mang tư tưởng Quân (Đảng) - Sư (Hồ Chí
Minh) - Phụ là điều quá dễ hiểu. Người dân chúng tôi bỏ
qua cái ngày xưa ấy, còn bây giờ? Xin các vị hãy thay tư duy
THẦN DÂN hoặc BẦY TÔI của các vị bằng tư duy CÔNG DÂN đi!

Ông Võ đại tướng nghĩ gì và sẽ quyết làm gì sau khi đến 3
lá thơ phản ứng về bauxite mà chẳng ai thèm đếm xỉa đến
ông?! Yếm thế và chủ bại đến thế chăng??? Trả lời thì
mừng (vì ý kiến được lắng nghe), không trả lời thì thôi
(vì viết hoài cũng vậy ư?). Không! tôi không tin đó là những
suy nghĩ của những QUÂN NHÂN, lại là những tướng tá lẫy
lừng một thời! Tôi không tin và mong rằng tôi sai.

<center>* * *</center>

Nhắc đến ông Đại tướng họ Võ này, tôi lại nhớ đến
bài viết mới nhất của ông Nguyễn Trọng Vĩnh yêu cầu ông
Trương Tấn Sang cho biết ý kiến tổ chức quốc tang khi ông Võ
Đại tướng về với cụ Mác, cụ Lê, cụ Hồ của các vị,
làm tôi thấy bần thần, phờ phạc cả người khi nhớ đến
hàng trăm ngư dân bị cướp bóc, đánh đập, hàng ngàn dân oan
mất đất kêu trời không thấu, hàng chục ngàn trẻ em vô tội
bị lạm dụng sức lao động, lạm dụng tình dục, thất học,
bị bạo lực từ học đường cho đến ngoài xã hội, hàng
triệu công nhân nghèo rớt mồng tơi cứ tiếp tục đình công
hết trận này tới trận khác trên toàn quốc chỉ vì yêu cầu
cải thiện bữa ăn <a
href="http://phapluattp.vn/20100313120315648p1015c1075/bua-an-cua-cong-nhan-teo-top-do-dau.htm">đáng
giá có năm ngàn đồng bạc Việt Nam!!!</a>

Vâng, tôi biết! Tôi biết, ông Võ Đại Tướng của các vị là
"khai quốc công thần", "đặc đẳng công thần", "nhà quân sự
lỗi lạc", "danh nhân thế giới"...

Sao các vị không hỏi thử ông Võ Đại tướng xem thử ông có
muốn và cần tổ chức quốc tang không? Tôi tin chắc là ông
sẽ nói không. Hình như căn bệnh "sùng bái cá nhân" của các
vị dường như nặng quá!

Tôi không dám trách ông Giáp và càng không có tư cách gì để
đánh giá về ông Giáp. Tôi trách các vị. Tôi biết, các vị
muốn tổ chức quốc tang cho ông Giáp như là một hình thức ghi
công cho "vị khai quốc công thần" của các vị. Người ta đang
dẹp bỏ <a
href="http://www.zend2.com/Go.php?u=Oi8vd3d3LmJiYy5jby51ay92aWV0bmFtZXNlL3dvcmxkLzIwMTAvMDYvMTAwNjI0X3N0YWxpbl9zdGF0dXRlX3JlYXguc2h0bWw%3D&b=5">tượng
đài của ông Stalin</a>, chắc các vị có biết. Tôi không có ý
so sánh ông Giáp và ông Stalin. Điều tôi muốn nói ở đây là
xin đừng sùng bái cá nhân nữa! Tốn tiền, tốn của, tốn
công của nhân dân lắm rồi! Hãy cho ông Giáp về bên kia thế
giới yên ổn (khi đến lúc) là cách yêu thương ông ấy thiết
thực.

Các vị làm tôi nhớ đến các đám tang nhà giàu, càng rình
rang, càng lớn thì càng chứng tỏ... <em><strong>sự hiếu để
của người sống</strong></em>! Vâng, họ tổ chức tang lễ để
phục vụ cho người... sống, để người sống... nở mặt nở
mày với thiên hạ!

Hy vọng, các vị và những ai muốn tổ chức quốc tang cho ông
Giáp trả lời:

TỔ CHỨC QUỐC TANG CHO ÔNG GIÁP LÀ ĐỂ THỎA MÃN CHO AI?

<em>Đinh Mạnh Vĩnh</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5544), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives