Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Đảng là một tổ chức chính trị của những người có chung
một mục tiêu, lý tưởng tồn tại trong một chế độ xã hội
nhất định. Mục tiêu trực tiếp của các đảng là tham chính.
Mục tiêu cuối cùng thường là giành và giữ quyền lực nhà
nước (chính quyền).

Lịch sử Việt Nam và thế giới cho thấy, các cuộc cách mạng
lật đổ chế độ xã hội hoặc thay đổi lực lượng cầm
quyền, còn gọi là "cách mạng mầu" thường là kết quả
của sự vận động, tập hợp lực lượng quần chúng lúc bí
mật, khi công khai của các đảng chính trị. Đến lượt mình
khi đã trở thành đảng cầm quyền, tùy theo hoàn cảnh cụ
thể, mà họ lựa chọn chế độ đa đảng hay "độc"
đảng.

Tuy nhiên, ở nhiều quốc gia thường không có một chế độ đa
đảng hoặc một lãnh đạo - cầm quyền thuần khiết. Trong
chế độ đa đảng, bao giờ cũng có một đảng cầm quyền
hoặc lãnh đạo, có khi kéo dài nhiều thập kỷ. Trong chế độ
một đảng cầm quyền thì thường được bổ sung bằng sự
tham gia của nhiều tổ chức xã hội chính thức (trong hệ
thống chính trị) hoặc phi chính thức (các tổ chức phi chính
phủ - NGOs).

Khi nghiên cứu mối quan hệ giữa Đảng chính trị với chế
độ xã hội, nhiều người hoặc cố tình hoặc ngây thơ về
chính trị đã bỏ qua nhiều yếu tố khác, như bối cảnh lịch
sử cụ thể hoặc liên quan đến vấn đề an ninh quốc gia,
trật tự xã hội. Không ít người đã bị dẫn dắt, rơi vào
sân chơi dân chủ, nhân quyền của các lực lượng chống
cộng. Theo họ, mối quan hệ giữa chế độ đảng (đa đảng
hoặc một đảng) lãnh đạo với dân chủ là mối quan hệ duy
nhất. Đời sống đã chỉ ra không phải như vậy. Đa đảng
không phải là không tốt, cũng như một đảng không phải là
không có lý. Tình trạng quốc hội "treo" như ở Anh quốc
vừa qua, hoặc cuộc xuống đường, xung đột giữa những
người "áo đỏ" với Chính phủ đương nhiệm ở Thái Lan
thiết tưởng giúp người ta có thêm các căn cứ để suy nghĩ
về những khó khăn, phức tạp của chế độ dân chủ - đa
đảng.

Ở Việt Nam cho đến nay có bao nhiêu quan điểm về đa đảng
– xét trên các quan điểm chính trị?

- <span class="underlined-text">Thứ nhất, đó là quan điểm của
các nhà dân chủ - hàn lâm (Academic Democracy)</span>. Theo họ dân
chủ là động lực của phát triển. Chế độ dân chủ tất
yếu phải gắn với đa đảng, với cạnh tranh về chính trị.
Đương nhiên quan điểm của các nhà dân chủ - hàn lâm không
sai về mặt lý thuyết, nhưng họ đã bỏ qua yếu tố đặc thù
về lịch sử và thực tiễn chính trị ở các quốc gia.

<span class="underlined-text">Thứ hai, đó là quan điểm của các
nhà dân chủ thực dụng</span>. Quan điểm này cho rằng, hiện
nay ở nước ta đang tồn tại rất nhiều vấn đề bức xúc
của người dân do tình trạng quan liêu, tham nhũng, vô trách
nhiệm của cán bộ, công chức gây ra. Tình trạng này có thể
giảm thiểu nếu có thêm các đảng phái khác tham gia quản lý
nhà nước và xã hội. Nhưng những nhà dân chủ thực dụng đã
không thấy rằng, ở nhiều quốc gia "đa đảng" đâu phải
không còn quan liêu tham nhũng. Mặt khác, quan điểm này đã
không tính đến việc các thế lực thù địch có thể lợi
dụng chế độ đa đảng để thực hiện mưu đồ xấu xa của
họ.

<span class="underlined-text">Thứ ba, đó là quan điểm của các nhà
dân chủ giả hiệu</span>. Về lập luận, quan điểm của họ
không khác các nhà dân chủ - hàn lâm. Thêm vào đó họ còn
đưa ra chứng cứ như ở Việt Nam "đã từng có chế độ đa
đảng". Ví dụ như: "Quốc hội đầu tiên, 1946, là Quốc
hội đa đảng (vì có 72 ghế tại Quốc hội không qua bầu cử,
dành cho Việt Nam quốc dân Đảng và Việt Nam cách mạng
Đảng), hoặc "Hiến pháp 1992 "hiển hiện" chế độ đa
đảng" - vì Hiến pháp không quy định Đảng Cộng sản Việt
Nam là lực lượng duy nhất lãnh đạo… (Trong bài viết này
tác giả không có ý định tranh luận về những vấn đề
trên).

Sự khác biệt căn bản của những người dân chủ giả hiệu
với những người dân chủ hàn lâm là ở ý đồ chính trị.
Với những người dân chủ giả hiệu, đây không chỉ là nhằm
tuyên truyền học thuyết, mà là tham vọng thay đổi thể chế
chính trị Việt Nam, tạo cơ sở pháp lý cho các đảng phái
chính trị ở hải ngoại "hồi hương" – như "Đảng Việt
Tân", "Liên minh dân chủ nhân quyền", "Đảng Nhân dân
hành động", "Đảng Dân chủ Việt Nam"… Những đảng này
không chỉ là những tổ chức chính trị chống cộng mà còn là
những tổ chức mang tính chất khủng bố, hoạt động nhằm
lật đổ Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Điều này hoàn toàn đi
ngược lại Hiến chương Liên hợp quốc và nguyên tắc của
Luật quốc tế. Đồng thời, việc tuyên truyền cho quan điểm
đa đảng của họ còn nhằm tạo cơ hội cho những tổ chức
đảng phái đang trong thời kỳ "thai nghén" tại "quốc
nội" ra đời như "Đảng Xã hội Việt Nam", "Đảng Dân
chủ Việt Nam" do Trần Huỳnh Duy Thức và Lê Công Định chủ
trương…

Trong số những người đang kêu gọi "đa nguyên", "đa
đảng" không loại trừ có kẻ đã từng thực hiện "Luật
10/59 - đặt cộng sản ra ngoài vòng pháp luật" đã chém giết
hàng chục ngàn người cộng sản và người yêu nước trong
những năm cuối thập kỷ 50 thế kỷ XX. Phần lớn những kẻ
đang tuyên truyền cho đa nguyên chính trị và đa đảng đối
lập cho Việt Nam ở hải ngoại đều đang giữ hận thù với
cách mạng hoặc xuyên tạc, phủ nhận thành quả cuộc chiến
tranh giữ nước vĩ đại của dân tộc ta, phủ nhận vai trò
lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam trong các cuộc kháng
chiến chống xâm lược, trong đó có cuộc kháng chiến chống
Mỹ, cứu nước. Sau 35 năm giải phóng miền Nam, thống nhất
đất nước (1975- 2010), đây là lúc cả dân tộc tự hào và
bày tỏ lòng biết ơn các anh hùng liệt sĩ, trong đó có hàng
vạn cán bộ, đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam đã hy
sinh thì Bùi Tín lại kêu gọi "Mọi người yêu cầu nhà cầm
quyền cộng sản thành khẩn xin lỗi toàn dân"! Có kẻ còn coi
ngày đất nước được giải phóng là ngày "quốc hận".
Đó là chân dung của những kẻ đang đòi đa đảng ở hải
ngoại.

Vậy cơ sở lịch sử, chính trị và pháp lý vai trò lãnh đạo,
cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam là gì?

Về lịch sử ai cũng biết 80 năm qua (kể từ khi thành lập
Đảng, 3-2-1930, đến nay), Đảng Cộng sản Việt Nam do Chủ
tịch Hồ Chí Minh sáng lập và rèn luyện là lực lượng duy
nhất tổ chức vận động, lãnh đạo, đồng thời là người
đi tiên phong, không sợ hy sinh gian khổ trong cuộc Cách mạng
Tháng Tám năm 1945, giành lại độc lập dân tộc, chủ quyền
quốc gia, xây dựng nước Việt Nam hiện đại với chế độ
dân chủ - cộng hòa. Lần đầu tiên trong lịch sử, các quyền
công dân và quyền con người của người dân được ghi nhận
trong Hiến pháp (1946). Tiếp đó Đảng Cộng sản Việt Nam là
lực lượng duy nhất lãnh đạo nhân dân Việt Nam tiến hành
các cuộc kháng chiến chống thực dân xâm lược bảo vệ thành
quả của cách mạng. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng là lực
lượng chính trị duy nhất khởi xướng công cuộc đổi mới,
hội nhập với cộng đồng quốc tế tạo nên vị thế mới
của Việt Nam trong cộng đồng quốc tế.

Về chính trị - tư tưởng, Đảng Cộng sản Việt Nam đi theo
Chủ nghĩa Mác – Lê-nin và Tư tưởng Hồ Chí Minh với tinh
thần cách mạng và sáng tạo. Mục tiêu của Đảng là: Độc
lập dân tộc, chủ quyền quốc gia đồng thời xây dựng một
xã hội "dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ,
văn minh", hội nhập quốc tế trên tinh thần "Việt Nam muốn
là bạn và đối tác tin cậy với tất cả các quốc gia trong
cộng đồng quốc tế – không phân biệt chế độ xã hội".

Những kẻ đang tuyên truyền cho đa đảng thường cũng là
những kẻ đang bôi nhọ Đảng Cộng sản Việt Nam. Lập luận
của họ theo lô-gích giả dối: Chủ nghĩa Mác – Lê-nin đã
lỗi thời, Chủ nghĩa xã hội đã sụp đổ (lập luận của
họ thường là chép lại quan điểm của những kẻ chống
cộng, như Brê-din-xky trong cuốn "Thất bại lớn" hoặc của
Phu-ku-y-a-ma trong bài "Điểm tận cùng của lịch sử") để
suy ra: Đảng Cộng sản Việt Nam lấy Chủ nghĩa Mác – Lê-nin,
Tư tưởng Hồ Chí Minh làm hệ tư tưởng tất nhiên sẽ trở
thành một lực lượng chính trị lạc hậu; xã hội XHCN ở
Việt Nam sẽ bị sụp đổ. Và, do đó Việt Nam cần phải có
một đảng chính trị mới dẫn dắt dân tộc đi lên! Điểm
khởi đầu là việc chấp nhận chế độ đa đảng! Tất nhiên
những giáo sư, tiến sĩ, "viện sĩ", "sử gia", "nhà
biên khảo", nhà văn, nhà báo viết về dân chủ - đa đảng
hầu hết họ đều đọc Mác một cách phiến diện, hoặc với
tư duy tư biện. Họ hoặc cố tình che giấu, hoặc ngây thơ lờ
đi tư duy mới, đường lối chính trị và chính sách mới của
Đảng Cộng sản Việt Nam về CNXH và con đường đi lên CNXH,
trong đó Đảng ta đã thừa nhận những sai lầm khuyết điểm
của mình trong thời kỳ trước đổi mới (như chủ quan duy ý
chí, xóa bỏ kinh tế hàng hóa, cơ chế thị trường…). Đảng
ta đã khẳng định xây dựng nền kinh tế thị trường định
hướng XHCN; xây dựng nhà nước pháp quyền XHCN của nhân dân,
do nhân dân, vì nhân dân; phát huy mạnh mẽ vai trò của Mặt
trận Tổ quốc, các đoàn thể xã hội và hội nhập với cộng
đồng quốc tế...

Về vai trò lãnh đạo của Đảng, Văn kiện Đại hội X viết:
"Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và Pháp luật,
không làm thay công việc của các tổ chức khác trong hệ thống
chính trị. Bởi vậy không thể nói Đảng Cộng sản Việt Nam
là đảng "độc quyền". Nói như vậy không có nghĩa phủ
nhận trong Đảng hiện nay vẫn còn một số người lạm dụng
uy tín của Đảng rơi vào căn bệnh quan liêu, tham nhũng, thoái
hóa biến chất vi phạm quyền làm chủ của nhân dân, đang bị
thải loại trong cuộc chỉnh đốn đảng.

Về pháp lý, vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam
đã được Quốc hội nhất trí và được quy định tại Điều
4, Hiến pháp nước CHXHCN Việt Nam (1992). Điều này cũng hoàn
toàn phù hợp với pháp luật quốc tế. Tại Điều 1, Công
ước quốc tế về các quyền dân sự, chính trị (năm 1966) ghi:
"Tất cả các Quốc gia đều có quyền tự quyết. Xuất phát
từ quyền đó, các dân tộc tự do quyết định thể chế chính
trị của mình, tự do phát triển kinh tế, xã hội và văn
hoá"(1).

Vậy đa đảng, "độc" đảng - đâu là chân lý? Chân lý
tồn tại ở thực tiễn, ở lợi ích tốt nhất cho dân tộc.
Sự lựa chọn chế độ đa đảng hay một đảng lãnh đạo -
cầm quyền phải căn cứ vào hoàn cảnh cụ thể của mỗi
quốc gia. Trước tiên phải đặt lợi ích của cả dân tộc
lên trên hết, phải lấy an ninh quốc gia, ổn định và phát
triển bền vững làm tiền đề (cho các yêu cầu khác). Thứ
hai, đương nhiên lựa chọn chế độ nào đều phải được
sự đồng tình, ủng hộ của đại đa số nhân dân, thông qua
những người đại diện của mình đó là Quốc hội.

<em>Lệ Chi</em>

1. Trung tâm nghiên cứu quyền con người, "Các văn kiện quốc
tế cơ bản về quyền con người" HN.2002.tr 250

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5232), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote">... Trước nay ta thường chia kinh tế --
xã hội thành hai khu vực: khu vực sản xuất vật chất và khu
vực không sản xuất. Những ngành hoạt động trên các lĩnh
vực giáo dục, văn hóa, nghệ thuật, được xếp vào khu vực
"không sản xuất", nên không khỏi có người cho là "ăn hại"
(!) Ở Quốc hội trước đây cũng đã nhiều lần bàn về vấn
đề này. Nhưng bà mãi rồi cũng chưa đi được đến hiệu
quả rõ rệt. Bởi ấn tượng cho rằng nó "không sản xuất"
nên không cấp thiết, không quan trọng, có thì giờ thì bàn,
không thì thôi. (tr. 29-30)</div>

<div class="special_quote">... Vai trò con người trong cách mạng và
trong sản xuất. Từ lâu ta đã nói: "Cách mạng là sự nghiệp
của quần chúng". Đại hội IV Đảng ta nói rõ: Con người vừa
là chủ thể vừa lả sản phẩm của xã hội, vừa là động
lực, vừa là mục tiêu của cách mạng xã hội, tạo ra hạnh
phúc thật sự cho con người. Thế nhưng trên chặng đường dài
dẫn tới mục tiêu cao cả đó, chúng ta thấy có những cuộc
cách mạng, hay có những giai đoạn cách mạng, ta thường chỉ
coi con người như một công cụ của cách mạng, mà không nghĩ
con người chính là mục tiêu của cách mạng, chính vì con
người, vị hạnh phúc con người ta làm cách mạng. (tr. 32)</div>

<div class="special_quote">... Khi nói: "Cách mạng là sự nghiệp
của quần chúng" thì cái gì ta cũng huy động thật lực, động
viên thật lực. Trong khánh chiến, sự động viên đó, sự huy
động đó là điều không thể tránh khỏi, nhưng vì kháng
chiến kéo dài suốt 30 năm, nên ta thường quen nghĩ là phải
như thế mới thể hiện được tinh thần "cách mạng là sự
nghiệp của quần chúng". Nếp nghĩ này trở thành một quán
tính ý thức, nên khi cách mạng chuyển sang giai đoạn mới,
lấy xây dựng kinh tế, phát triển sản xuất làm nhiệm vụ
trung tâm thường xuyên, thì nhiều người vẫn quen lối huy
động thời chiến, động viên thời chiến, khiến cho sự huy
động đó trở thành nghịch lý mà vẫn không hay biết. Vì vậy
mới xuất hiện tình hình hơn chục năm qua (kể từ khi chiến
tranh kết thúc) cái gì ta cũng quen đổ lên đầu nông dân, hết
nghĩa vụ nọ lại nghĩa vụ kia, cái gì cũng kêu gọi ho mang
lòng yêu nước ra mà làm. Làm không được, hoặc không đủ
thì ta cho họ chưa "thật sự yêu nước" hoặc chưa huy động
được hết long yêu nước của họ (!). (tr. 32-3)</div>

<div class="special_quote">... Trở lại vấn đề: ta hay quên mục
tiêu cách mạng là phục vụ quần chúng, mà chỉ thường nhớ
rằng quần chúng là đồng lực để làm cách mạng. Khẩu hiệu
của Đảng là "Tất cả vì chủ nghĩa xã hội! Vì hạnh phúc
của nhân dân". Trong khẩu hiệu này mục tiêu cách mạng xã
hội chủ nghĩa là vì hạnh phục của nhân dân được nêu lên
hết sức rõ rệt. Nhưng tôi đi các nơi quan sát và kiểu tra
thì thấy ấn tượng chung của nhiều người thường nặng về
phía "Tất cả vì chủ nghĩa xã hội" mà nhẹ về "Vì hạnh
phúc của nhân dân". Mà khi nói "Tất cả vì chủ nghĩa xã hội"
thì lạ cũng như ngày xưa nói "Tất cả vì tiền tuyến, tất
cả để đánh thắng", cái quán tính, ý thức ấy cứ được
đem ra mà chỉ đạo hành động, mà động viên quần chúng làm
mọi nhiệm vụ, mọi nghĩa vụ. Anh nào, nơi nào huy động
giỏi, động viên giỏi thì được tính thành tích cao, ngược
lại anh nào huy động kém thì bị xem là thiếu tinh thần xã
hội chủ nghĩa, thiếu nhiệt tình xây dựng xã hội chủ nghĩa.
(tr. 34)</div>

<div class="special_quote">... Người lãnh đạo, người quản lý
không hiểu rõ đặc điểm tình hình, không hiểu rằng giờ
đây các quy luật kinh tế đã thay thế các quy luật trong thời
kỳ chiến tranh nên cứ hô hào và giao nhiệm vụ sản xuất cho
mọi người một cách mệnh lệnh như giao nhiệm vụ chiến
đấu trước đay, rốt cuộc không kết quả. (tr. 34-5)</div>

<div class="special_quote">... Trong khi nhiều đồng chí quản lý
sản xuất, quản lý xí nghiệp của ta còn chưa chú ý quan tâm
tới con người, thì ở một số nước công nghiệp anh em, và
nhiều nước tư bản lại rất quan tâm tới vấn đề này. Có
thể nói không quá rằng, về điểm này, thế giới tư bản,
chủ nghĩa tư bản đã "giác ngộ" hơn ta, họ có kiến thức và
kinh nghiệm nhiều hơn ta... Tư bản quan tâm tới nhu cầu cuộc
sống của người công nhân là để người công nhân an tâm,
tự nguyện làm ra lợi nhuận không ngừng cho tư bản. Còn chúng
ta, chúng ta quan tâm đến cuộc sống con người là vì mục
đích cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa là đem lại hạnh phúc
cho con người, vì con người là yếu tố quan trọng nhất của
sản xuất. (tr. 36-7)</div>

<div class="special_quote">... Do không nhận thức được đầy đủ
và đúng đắn vai trò của con người trong sản xuất, trong xây
dựng kinh tế, nên nhiều khi lập kế hoạch sản xuất, hoặc
lên quy hoạch xây dựng một vùng kinh tế mới nào đó ta
thường quên tính đến yếu tố con người với những nhu cầu
của nó, ta thường để thiếu những công trình phục vụ con
người. Ở các vùng cao sâu hẻo lánh, khi ta vận động nhân
dân tới đây lập nghiệp, bà con thường hỏi lúc ốm đau thì
chữa bệnh ở đâu? Hàng tháng có được xem phim không? (tr.
37)</div>

<div class="special_quote">... Đi kèm với nhu cầu ăn, con người
còn không biết bao nhiêu là nhu cầu khác không thuộc lĩnh vực
vật chất. Chẳng hạn nhu cầu tự nâng cao năng lực và tự
hoàn thiện nhân cách của mình theo hướng chân, thiện, mỹ, mà
theo tôi nó đặc trưng nhất cho bản chất người. Thế nên,
nhiểu nhu cầu con người là phải hiểu ở cả hai mặt vật
chất và không vật chất, hay vật chất và văn hóa--tinh thần.
(tr. 38-9)</div>

<div class="special_quote">... Bên cạnh hành tỷ nhu cầu, hàng tỷ
mối quan hệ, con người lại còn có hàng tỷ tâm trạng, nỗi
niềm, mà không nghiên cứu kỹ, không hiểu thấu đáo, chúng ta
cũng không thể có chính sách tốt đối với con người, không
động viên được tính tích cực xã hội của con người và
không quản lý con người tốt được. Khác với loài vật, con
người có một thế giới tâm hồn phong phú, rất đa cảm và
rất nhạy cảm với chung quanh. Động một chút có thể buồn
được. Động một chút có thể tủi thân, động một chút có
thể bốc đồng. (tr. 40-1)</div>

<div class="special_quote">... Năm ngoái (tháng 10-1987) gặp văn nghệ
sĩ, đồng chí Tổng Bí thư Nguyễn Văn Linh có nói một ý, rất
thú vị. Đó là trước đây cứ làm cách mạng xong thì hết
những cái "ai, nộ, ố, ái, dục" mà chỉ còn chữ "hỉ, lạc"
nghĩa là làm cách mạng xong chỉ vui suốt ngày, cuộc đời cứ
phơi phới đi lên, ai cũng tốt, lúc nào cũng tốt mà không còn
những chuyện buồn phiền, lo lắng, phẫn nộ. Nay mới biết
hóa ra không phải. Làm cách mạng xong và ngay cả tiến lên chủ
nghĩa cộng sản nữa, cuộc sống con người vẫn còn những
nỗi niềm. Chẳng hạn, con người vẫn phải yêu nhau. Mà đã
yêu nhau thì vẫn không ít chuyện rắc rối. Huống chi ta đang
ở trong chặng đường đầu thời kỳ quá độ, bên cạnh cái
vui, những cái buồn bực, lo lắng, phẫn nộ còn diễn ra hàng
ngày, nhiều vô kể. Nhưng chúng ta có thói quen nghĩ tới con
người là nghĩ tới công cụ để sản xuất, và không hoặc ít
nghĩ họ là đối tượng mà cách mạng phải làm cho họ có
niềm vui, được sung sướng về tâm trạng của quần chúng,
thậm chí không quan đến cả tâm trạng của những người
cộng sự với mình ở trong xí nghiệp, cơ quan mà mình phụ
trách. (tr. 42)</div>

<div class="special_quote">... Cho nên, ý thức văn hóa là ý thức
về đời sống tinh thần của một dân tộc, ý thức về những
giá trị văn hóa của một dân tộc, chứ không phải sự quan
tâm hay không quan tâm đến một vai hoạt động văn hóa cụ
thể. (tr. 50)</div>


<div class="special_quote">... Trước đây chúng ta quan niệm bản
chất văn nghệ là trò vui, và chức năng của nó là cổ động
cho các nhiệm vụ khác. Ví dụ, xã hội có nhiệm vụ tuyển
quân, có nhiệm vụ đóng thuế, thu nợ... Nghĩa là quan niệm
rằng bản thân văn nghệ không có nhiệm vụ của riêng nó và
nó chỉ là một phương tiện để phục vụ các phục vụ khác.

Giờ đây, chúng ta quan niệm văn nghệ có nhiệm vụ chính trị
cao cả của bản thân nó là xây dựng tâm hồn, tình cảm và
tư tưởng con người. Nghĩa là nó trực tiếp tham gia một phần
rất quan trọng vào việc xây dựng con người mới. Đây là cái
"thần" của văn nghệ mà không một hoạt động nào hay hình
thức, ý thức nào có thể thay thế được. Cái "thần" này
tạo nên tính cách, hình thành nhân cách, tạo nên sự hoàn
thiện nhân cách. Bây giờ thì ta phải có một nền văn nghệ
đủ sức mạnh làm được việc này. Và phải giao cho văn nghệ
những nhiệm vụ như vậy chứ không phải chỉ là những nhiệm
vụ lặt vặt hàng ngày. Đây là một nhiệm vụ hết sức nặng
nề, vì thực ra trong cuộc sống không ai là không chịu tác
động của văn nghệ, của các tác phẩm văn nghệ mà hình
thành nhân cách. (tr. 51)</div>

<em>Trần Độ (trích từ quyển "Đổi mới và chính sách xã
hội, văn hóa" - Nxb TPHCM, 1988, tr. 27-52.)</em>
_______________________


Lời viết này của Trần Độ là trăm phần trăm Mác-Lê. Những
ý này cũng thấm nhuần quan niệm của cựu Tổng Thư Ký
Gorbachev.

<div class="special_quote">... Thế giới quan của Gorbachev trong
những năm đầu cai trị của ông vốn không phải là chủ nghĩa
tự do. Ông cho rằng nhân dân Liên Xô đã lựa chọn "con
đường xã hội chủ nghĩa" từ năm 1917 và họ về cơ bản
đoàn kết, thống nhất và cam kết đi tới xã hội chủ nghĩa.
Vậy tại sao chế độ không tiến triển? Gorbachev kết luận
rằng vấn đề nằm trong một sự thật là sức sáng tạo bẩm
sinh của quần chúng bị bóp nghẹt. Vận dụng lời lẽ bay
bướm là một phần Mác trẻ và một phần gần như chủ nghĩa
lý tưởng tự do, ông giải thích là lớp quan liệu và 'chế
độ quan liệu độc đoán' đã 'chặn khả năng sáng kiến của
dân, làm dân thấy xa lánh trong tất cả các lĩnh vực hoạt
động quan trọng và coi nhẹ giá trị từng cá nhân.' Cách giải
quyết vấn đề này sẽ nằm trong một hình thức 'dân chủ'
mới mà đòi hỏi sự bàn luận công khai nhưng chưa phải là
chủ nghĩa đa nguyên kiểu Tây phương. Kiểu "dân chủ" này sẽ
thay đổi tâm lý của dân, thúc đầy họ thành những nhân viên
và công dân nhiệt tình, hay sẽ 'chủ động hóa vai trò con
người.' Ban đầu--như Khrushchev đã làm trước ông--Gorbachev
nuôi hy vọng là Đảng sẽ lãnh đạo toàn xã hội hướng tới
sự cải cách, nhưng ông nhanh chóng mất tin tưởng ở Đảng,
bởi các quan chức trong đảng chống lại các biện phápcủa
ông. (David Priestland, The Red Flag (New York: Grove Press, 2009), pp.
536-7)</div>


Chủ đề chính trong bài của Trần Độ là "vai trò con người"
- trong cách mạng, trong sản xuất. Ông không đề cập đến dân
chủ. Nhưng nói đến vai trò con người thì ông nghĩ đến vai
trò của văn hóa văn nghệ. Ông phê bình thái độ của cơ chế
nhà nước Việt Nam rất nặng đến mức mà cũng phải ca ngợi
thế giới tư bản. Ông bắc bỏ "quan niệm rằng bản thân văn
nghệ không có nhiệm vụ của riêng nó và nó chỉ là một
phương tiện để phục vụ các phục vụ khác." Như thế là
một thay đổi rất lớn. Trần Độ gần như nói là một số
người trong nhà nước có bóc lột người nông dân - bắt họ
làm việc một cách không công bằng. Hay gửi những người đi
vùng kinh tế mới mà không tạo điều kiện an lành để sống.

Trong một bài khác thì Trần Độ viết đến nhiệm vụ "xây
dựng tình cảm" của các văn nghệ sĩ. Về trách nhiệm cao cả
của họ. Ở đây Trần Độ như muốn văn nghệ sĩ làm kỹ sư
của tâm hồn - hiểu hiểu biết và thông cảm với nỗi niềm
của các con người - "động một chút có thể buồn được."
Hồi trước thì con người cách mạng không biết buồn. Nhưng
Trần Độ vẫn thấy vai trò của nhà nước là "động viên
tính tích cực xã hội của con người" và "quản lý con người
tốt được." Nghĩa là không để con người được yên. Nhưng
bây giờ con người được huy động để thành con người tốt,
con người hoàn hảo (con người vị con người?) vì con người
hoàn hảo sẽ làm việc tốt cho xã hội. Không biết con người
vẫn có phải là công cụ?

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5230), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Nhà nước hay triều đình thì thời nào cũng có thể là một
trong hai loại, hoặc là công minh, thương dân hoặc là bất
chính, hại dân. Ấy vậy mà thời nào khi một người đã bị
khép vào tội "chống nhà nước" hay "chống triều đình"
thì coi như mạng sống đã nằm trong tay kẻ khác. Tội ấy luôn
là một tội chết. Nhưng lại hầu như thời nào cũng vẫn có
người dám cả gan chống lại triều đình, chính phủ hay nhà
nước.

Những người cả gan ấy, chắc phải quá mải mê chạy theo
chữ Nhân, chữ Nghĩa lắm, nên mới quên khuấy mất chữ Chết.
Vì nào có ai lại không sợ chết? Người nào dám khinh cốt
nhục bản thân và gia quyến? Lại còn có kẻ nào dại dột
đến mức đi chạy theo chữ Lợi đang có chữ Chết lủng lẳng
ngay phía trước? Ngay Khổng tử, "vạn thế sư biểu"
(người thầy mẫu mực cho muôn đời), người đã răn người
ta phải sống theo Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, còn phải sợ cái hà
khắc của triều đình đương thời đến mức lại đi khuyên
người ta phải "Chính danh" trong mọi chuyện, nhất là trong
những việc "chính trị". Đã làm vì Nhân, vì Nghĩa thì còn
xá gì Danh? Nếu đây không phải là nỗi đau đời không nói ra
của Khổng tử thì chắc chắn là một mâu thuẫn, một khiếm
khuyết lớn trong tư tưởng của "vạn thế sư biểu".

Chắc lúc đó Khổng tử không biết (hoặc biết mà chưa kịp
nói với các môn đệ) rằng loài người sau ông sẽ giải
quyết được mâu thuẫn đương thời của ông – mâu thuẫn
giữa thân phận bé nhỏ của kẻ tiện dân với khao khát làm
những việc Nhân, Nghĩa to lớn cho xã hội. Các hệ thống chính
trị dân chủ tự do ngày nay đã không chỉ thừa nhận mà còn
đảm bảo để người dân được tự do thực hiện quyền
chống (phản đối) sự đồi bại của chính phủ, chống chính
sách sai lầm, ác độc của nhà nước hay chống bất cứ cái
gì một cách hòa bình và được tự do tham gia, tác động vào
mọi công việc điều hành đất nước, quản lý xã hội, bất
chấp vị thế hay thân phận. Những điều đó đã được toàn
thế giới công nhận là một Quyền đương nhiên của loại
động vật có tên là Người[i]. Nói cách khác, loài người nói
chung đã đi đến chỗ coi chuyện công khai bày tỏ sự yêu,
ghét, ủng hộ hay phản đối bất kỳ cái gì một cách ôn hòa
là chuyện thường tình, hữu ích cho loài người và không thể
cấm được. Ngay các chính thể hà khắc nhất, bất nhân nhất
cũng đâu có ngăn được "bia miệng" và các loại "bia"
để đời khác vẫn cứ sừng sững dựng lên dành cho chúng.

Khổng tử chắc phải đang ngậm cười khi thấy mâu thuẫn,
khiếm khuyết của ông đã được hậu thế ở nhiều nước
hóa giải bằng lý luận và thực tiễn. Ở những nước đó lý
tưởng "dân chi sở hiếu, hiếu chi; dân chi sở ố, ố
chi."[ii] đã được thực hiện rất dễ dàng đúng như mơ
ước của Khổng tử. Chỉ có khác, ở những nước đó,
người dân không chỉ ước mong hay cầu xin như ông mà họ đã
lập được những thiết chế buộc kẻ làm "vua" phải biết
"hiếu chi" và "ố chi", bằng không kẻ đó phải "về
vườn" ngay tức khắc.

Nhưng Khổng tử chắc cũng đang đau xót lắm khi "triều
đình" trên chính quê hương ông và "triều đình" chư hầu
của vài nước lân bang vẫn không chịu hóa giải nỗi đau
đời cho ông. Những "triều đình" đó vẫn muốn khép tội
chết cho người dám vạch trần sự đồi bại của "triều
đình" hay chỉ đơn giản bày tỏ hộ nỗi lòng dân muốn có
một "triều đình" khác bớt tham tàn hơn, bớt đớn hèn
hơn. Nhưng chết thì ai mà cuối cùng chẳng phải chết. Chỉ
thật thương cho vong linh của Khổng tử và kiếp người tại
những nước đó, vẫn chưa thoát được sự đọa đày, trói
buộc vì lòng tham của một số kẻ có quyền, mà thôi.

27/05/2010

© 2010 Phạm Hồng Sơn

© 2010 talawas

__________________________

[i] Tuyên ngôn Toàn thế giới về Quyền con người, Điều 19 ghi
nhận: "Mọi người đều có quyền tự do về ý kiến và ngôn
luận, quyền này bao gồm cả quyền không bị lo ngại về
những ý kiến của mình và quyền tìm kiếm, thu nhận và phổ
biến những thông tin và những ý tưởng bất cứ bằng phương
tiện diễn đạt nào, và không bị giới hạn về các loại
biên giới." Điều 21.2: "Với những điều kiện bình đẳng,
mọi người đều có quyền đảm nhận những chức năng công
cộng của nước mình." Điều 21.3: "Ý chí nhân dân là nền
tảng uy quyền của các quyền lực công cộng; ý chí đó phải
được thể hiện bằng các cuộc bầu cử trung thực được
tổ chức theo kỳ hạn; theo chế độ phổ thông bình đẳng và
bỏ phiếu kín, hoặc theo một thủ tục tương tự nhằm bảo
đảm tự do bỏ phiếu."

[ii] "phải thích cái thích của dân, phải ghét cái ghét của
dân", đây là nguyên tắc mà Khổng tử quan niệm kẻ làm vua
phải tuân theo.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5228), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="boxleft300"><img src="/files/u1/sub01/giet11.jpg" width="300"
height="188" alt="giet11.jpg" /><div class="textholder">Nạn nhân Lê Hữu
Nam (áo nâu) trên xe Công an</div></div>
Sau 5 ngày được điều trị và chăm sóc tại Bệnh Viện Đa
Khoa tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Hữu Nam , 43 tuổi đã tử vong. Chẩn
đoán ban đầu của Bệnh viện là ông Nam bị "chấn thương sọ
não nghiêm trọng". Ngày 30/05.2010 ông Nam tử vong.

Vào khoảng 10h30 sáng 25/5, tại khu mặt bằng Nhà máy Lọc hóa
dầu Khu kinh tế Nghi Sơn, thuộc địa bàn xã Tĩnh Hải, huyện
Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, đã xảy ra một vụ Cảnh sát cơ
động 113 nổ 2 phát súng khiến 3 người dân ở xã Tĩnh Hải
chết và bị thương.

Nguyên nhân vụ xô xát là vào thời điểm nói trên, có nhiều
người dân tập trung ở khu mặt bằng Nhà máy Lọc hóa dầu Khu
kinh tế Nghi Sơn để đòi quyền lợi được hỗ trợ hoa màu
trên đất và sau đó, đã xảy ra xô sát. Chị Lê Thị Thanh bị
đạn xuyên qua tay; em Lê Xuân Dũng, 12 tuổi và ông Lê Hữu Nam,
hơn 40 tuổi (cả 3 người đều quê ở xã Tĩnh Hải, huyện
Tĩnh Gia) bị trúng đạn gục tại chỗ, máu chảy lênh láng.
Người dân cho biết lực lượng cảnh sát 113 đã bắn thẳng
vào bà con để trấn áp cuộc biểu tình?!

Như vậy, đã có 2 nạn nhân tử vong sau phát súng của Đội
trưởng cảnh sát cơ động 113 Thanh Hóa vào đoàn người đòi
quyền lợi bồi thường giải phóng mặt bằng tại công
trường nhà máy lọc dầu Nghi Sơn sau khi bị <a
href="http://tumasic.blogspot.com/2010/05/cong-ban-chet-tre-em-12-tuoi-thu-hoi.html">công
an bắn sáng 25/05</a>. Hôm đó, em Lê Xuân Dũng, 12 tuổi đã tử
vong trên đường cấp cứu.

<a href="http://huyetlanhphong.multiply.com/">Blogger huyetlanhphong</a>
bình luận về bức hình: "<em>Bị bắn vào đầu sao họ khiêng
và kéo như thế? Từ lúc nâng lên cho đến lúc đặt xuống
phải có ít nhất 2 người 2 bên và cả 1 người nữa nâng
đầu tránh gây chấn động thêm cho não bộ. Người ta khiêng
quan tài còn cẩn thận hơn nữa là</em>". Không cần lời, bức
hình đã cho người xem thấy được tính chất man rợ, xem
thường tính mạng người khác và xem người dân là kẻ thù
của những kẻ đang thực hiện hành vi được nhà cầm quyền
gọi là "cấp cứu" trong hình.

Thông tin từ xã Tĩnh Gia, huyện Tĩnh Gia, Thanh Hóa cho biết hàng
ngàn người dân ở đây đã tiến tới bao vây đồn Công an
huyện, trụ sở Huyện Ủy và Ủy Ban Nhân Dân. Quốc lộ 1A đi
qua đây đã bị tắc nghẽn do đoàn người này vào sáng nay,
30/05/2010. Ngay lập tức, công an, quân đội với vũ trang tối
tân đã được điều đồng đến. Tuy nhiên, không có đụng
độ xảy ra.

Đại diện phía công an lại "hứa hươu hứa vượn" (theo lời
người tường thuật tin) sẽ điều tra nghiêm túc. Sau đó, hàng
ngàn người dân đã lũ lượt quay trở về.

Có ý kiến trên các diễn đàn tự do cho rằng việc bắt tạm
giam Đội trưởng cảnh sát cơ động 113 Nguyễn Mạnh Thư chỉ
là "con dê tế thần".

<a
href="http://www.tienphong.vn/Phap-Luat/501627/Khoi-to-bat-tam-giam-nguoi-no-sung.html">Báo
Tiền Phong</a> đưa tin khởi tố và tạm giam một cán bộ tên
Nguyễn Mạnh Thư, công an huyện Tĩnh Gia - Thanh Hoá nhưng lại
không cho biết cấp bậc, chực vụ, đơn vị đang công tác và
kiểu loại súng mà y đã dùng để bắn chết em Lê Xuân Dũng
và làm bị thương anh Lê Hữu Nam, chị Lê Thị Thanh. Theo Tiền
Phong, Nguyễn Mạnh Thư đã bắn một phát chỉ thiên và phát
thứ hai là cướp cò do giằng co và để lại hậu quả như
trên. Một bạn đọc thắc mắc tại sao "<em>một viên đạn
súng ngắn bắn trúng ba người làm một người chết, một
người trong tình trạng nguy kịch do đạn xuyên qua đầu và
một người bị xuyên qua bàn tay</em>"?

Theo quan điểm của tôi, không có bất cứ loại súng nào có
khả năng một viên đạn mà tia ra ba hướng khác nhau cả
(hướng trên, chưa phải lên trời: đầu anh Nam, hướng song song
mặt đất: tay chị Thanh, hướng dưới đất: bụng dưới em
Dũng). Có thể chị Thanh và em Dũng bị 1 viên đạn "xỏ xâu"
qua hai người. Riêng trường hợp nạn nhân Lê Hữu Nam bị bắn
bằng một phát đạn riêng và hướng đi của đường đạn
riêng.

Dư luận đang chờ đợi câu trả lời trung thực của kết quả
khám nghiệm pháp y. Nhớ lại, vụ <a
href="http://winc100.multiply.com/journal/item/258/258?replies_read=1">Cảnh
sát giao thông Nguyễn Tùng Dương</a> bắn chết em Nguyễn Việt
Phương ở cầu Chương Dương hồi năm 1993, vụ <a
href="http://nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=110680">Nguyễn
Quốc Bảo</a> chết ở Công an quận Đống Đa, phải đến khi
Pháp Y Quân Đội vào cuộc mới có kết luận giám định trung
thực. "Quan bênh quan, phủ bênh phủ", trong vụ án Nghi Sơn này,
kết luận giám định pháp y của Bộ Công an khó mà tin được.


<em>Tạ Phong Tần</em>
(Tổng hợp từ nhiều nguồn trên internet)

<div class="special_quote"><strong>Tán nhảm về vụ 2 người bị
bắn chết ở Nghi Sơn, Thanh Hóa</strong>

Theo <a href="http://danluan.org/node/5180">tường trình ban đầu của
báo chí</a> thì có 2 phát súng nổ:

<blockquote>Đến khoảng 10h30 phút, trong lúc người dân đang xô
xát với lực lượng chức năng, thì cháu Lê Xuân Dũng (12
tuổi), học sinh lớp 6, trường THCS Tĩnh Hải bị ngất. Một
số người chạy đến cấp cứu, bất ngờ có hai phát súng
nổ.

Sau tiếng nổ đầu tiên, anh Lê Hữu Nam (43 tuổi) gục ngã
ngay tại chỗ, máu chảy thành vũng. Phát súng thứ hai, đạn
xuyên qua bàn tay phải chị Lê Thị Thanh (37 tuổi, ở thôn Trung
Sơn), rồi trúng vào bụng dưới sườn trái cháu Dũng. Cả ba
người nhanh chóng được lực lượng chức năng đưa đi cấp
cứu. </blockquote>

Theo <a href="http://danluan.org/node/5218">lời khai sau này từ phía
công an</a> thì đồng chí Nguyễn Mạnh Thư đã bắn chỉ thiên
một phát, và người dân xông vào giật súng làm súng nổ thêm
một phát nữa. Vậy cũng đã gián tiếp xác nhận chỉ có 2
phát súng nổ.

Phát chỉ thiên chắc không thể trúng ai, trừ khi dân khiếu
kiện bay đầy trời.

Còn lại một phát súng: bắn xuyên tay một phụ nữ, trúng
bụng một em nhỏ 12 tuổi, trúng đầu một người lớn, khiến
hai người tử vong và một bị thương.

Không biết các độc giả Dân Luận nghĩ thế nào, chứ tôi
thấy kịch bản một viên đạn "xuyên táo" ba tên địch này có
hương vị giống giống anh hùng Lê Văn Tám.

Giá mà báo chí có cả lời khai từ phía người bị hại, từ
phía nhân dân Nghi Sơn, thì sẽ công bằng hơn...</div>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5227), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Kính gởi Ban Biên Tập Dân Luận và kính thưa bác Kami,

Trong hơn hai tuần lễ, tôi không biết tại sao mà ở khu nhà
tôi, không có cách nào vào được trang Dân Luận, mặc dù tôi
đã làm hết cách mà bạn bè chỉ để qua tường lửa. Tui đi
nơi khác thì vào được. Khi vào được, tôi đọc được bài
của bác Kami. tôi không biết bác Kami bao nhiêu tuổi, nhưng qua
bài viết thì tôi đoán là bác Kami phải lớn tuổi, mới viết
được bài hay như vậy, nên tôi xin phép được gọi là bác.
Tôi muốn qua mấy dòng này để nói với bác Kami vài lời và
xin bác bỏ qua nếu tui có nói điều chi không phải.

Bác Kami thắc mắc là tại sao những người Việt Nam viết
HS.TS.VN như tôi lại không dám viết công khai giữa thanh thiên
bạch nhật, không dám viết đầy đủ nguyên câu khẩu hiệu
"<em>Quần đảo Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam</em>" mà
chỉ dám viết "trộm" và viết tắt cho nhanh vì sợ bị bắt.

Bác Kami nói sợ bị bắt là đúng một phần. Nhưng cái đáng
sợ hơn không phải là bị bắt, mà là bị chiếu tướng suốt
đời, suốt kiếp, không sao ngoi lên được. Mà sự chiếu
tướng này không chỉ có mình, mà còn những người khác như
cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh em. Đó mới là cái ám ảnh lớn
nhất của người Việt Nam mình. Tôi có một trường hợp để
kể về cái này. tôi có thằng em bà con. Thằng này học hành
đàng hoàng, có bằng cấp và ra đi làm lương cũng cao. Nhưng
vào năm 2008, nó như tôi đều tức giận bọn Trung Quốc làm
huyện Tam Sa, nó được bạn bè cho cái áo màu đen có vẻ mấy
cái còng và hàng chữ "Pekin 2008". Nó nói là để phản đối
Bắc Kinh tổ chức Thế vận hội và tin là mặc áo này không ai
dám làm gì nó, vì có vi phạm luật lệ gì đâu. Nhưng sau khi
mặc chừng 1 tuần hay 10 ngày gì đó, thì công an khu vực mời
nó lên nói với nó là đây là áo của bọn phản động nước
ngoài, muốn gây hiềm khích giữa nước ta và Trung Quốc, khuyên
nó không nên tiếp tục mặc nửa. Nó nghe vậy cũng sợ, nên
lập tức cất luôn cái áo này, không dám nhơn nhơn mặc như
lúc trước. Nhưng vậy mà nó có yên đâu. Chừng một tuần sau
nữa, thì nó phát giác ra là nó đi đâu cũng có người kè kè
theo. Rồi lại có người đến sở làm của nó hỏi về nó
đủ điều. Ba má nó ở dưới quê cũng có người đến hỏi
về việc làm của nó, quen ai, đi chơi với ai. Rồi chừng vài
tuần sau đó, công an thành phố lại mời nó lên nói là để
hợp tác làm sáng tỏ một số vụ việc. Làm sáng tỏ vụ
việc gì thì không rõ, nhưng sau đó nó như con thằn lằn đứt
đuôi, trốn tránh bà con, bạn bè, rồi sở làm cũng cho nó
nghỉ và nó phải đi làm nơi khác. Hiện giờ thì nó đã trở
lại bình thường, nhưng nó không còn là nó của năm 2008.

Tôi kể dài dòng như vậy là để bác Kami thấy tại sao những
người Việt Nam như tui cứ phải lén lút nói lên lòng yêu
nước. Tôi cũng muốn làm công khai lắm chứ. Tôi cũng muốn
viết rõ hàng chử "Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam" chứ.
Nhưng bác phải thông cảm cho tui là sự lo sợ cá nhân bị
chiếu tưởng đả đành, còn thân nhân mình nửa và đây mới
là sự ám ảnh lớn nhất. Vì vậy mà tôi mới phải làm âm
thầm, viết tắt cho nhanh, chứ nếu cà kê viết dài, viết rõ
thì chưa làm được bao lâu là bị chiếu tướng rồi. Mặc dù
là viết tắt, nhưng tôi tin là người nào xem cũng hiểu. Mới
đây, khi tôi làm ở trước cửa trường Chu Văn An ở quận 5.
Hai hôm sau trở lại thì thấy chử "HS.TS.VN" còn nguyên. Tôi lân
la nói chuyện với đám học sinh đang đứng ngó mấy chử này
và hỏi là gì, thì có mấy đứa nói liền "thì là Hoàng sa
Trường sa Việt nam đó". Tôi thấy tụi nó không có vẻ ngạc
nhiên, hình như là đã biết mấy chữ viết tắt này từ
trước. Người Việt nam chúng ta nhạy lắm. Chỉ nhá một cái
là họ hiểu liền. Do đó, xin bác Kami đừng trách sao tôi viết
tắt, mà nên khuyến khích càng nhiều người viết trên tường,
trên sách báo, trên mọi phương tiện, thì càng tốt. Vì không
lẻ chính quyền chiếu tướng hết cả nước sao, nếu cả
nước cùng viết?

Tôi tuy vẫn sợ, nhưng vẫn muốn tiếp tục làm. Tôi xin gởi
ban biên tâp mấy tấm hình chụp hành động yêu nước lén lút
của tôi trong hơn 2 tuần qua. Viết tới đây, tôi muốn khóc.
Yêu nước mà lại lén lút sao trời? Nhưng đành vậy chứ sao,
vì tôi biết nếu mình có bị gì, thì sẽ không ai giúp được.
Thôi đành nuốt hận yêu nước lén lút vậy.

Thanh

<img src="/files/u1/sub01/dsc41710.jpg" width="600" height="450"
alt="dsc41710.jpg" />

<img src="/files/u1/sub01/dsc41711.jpg" width="600" height="450"
alt="dsc41711.jpg" />

<img src="/files/u1/sub01/dsc41712.jpg" width="600" height="450"
alt="dsc41712.jpg" />

<img src="/files/u1/sub01/dsc41713.jpg" width="600" height="450"
alt="dsc41713.jpg" />

<img src="/files/u1/sub01/dsc41714.jpg" width="600" height="450"
alt="dsc41714.jpg" />

<img src="/files/u1/sub01/dsc41715.jpg" width="600" height="450"
alt="dsc41715.jpg" />

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5224), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Chiếc đồng hồ đếm ngược đến Đại lễ kỷ niệm 1000 năm
Thăng Long - Hà Nội đang lùi dần về thời khắc quan trọng
của lịch sử. Với mỗi người dân Hà Nội, người dân Việt
Nam, đây là dịp để chúng ta biểu thị tình cảm và đạo lý
"uống nước nhớ nguồn" đối với các thế hệ cha ông có
công khai sáng Thăng Long, khai sáng văn minh Đại Việt, là dịp
giáo dục truyền thống lịch sử, văn hoá và cách mạng của
dân tộc. Tháng 10/2009, UNESCO đã ra Nghị quyết tham gia kỷ
niệm Đại lễ 1000 năm Thăng Long - Hà Nội, nghị quyết này
nâng tầm hoạt động kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội lên
phạm vi toàn cầu. Đến nay, đã có nhiều quốc gia tổ chức
các hoạt động chào mừng, 22 thành phố trên thế giới đăng
ký tham gia Đại Lễ: Thành phố Fukuoka của Nhật Bản đề
nghị tổ chức những ngày văn hoá tại Hà Nội; thành phố
Seoul của Hàn Quốc dự định tham gia với các hoạt động
biểu diễn nghệ thuật, đêm hữu nghị Seoul - Hà Nội; thủ
đô Matxcơva của Nga đề nghị tổ chức Những ngày Matxcơva
tại Hà Nội; thủ đô Berlin - LB Đức mong muốn đem đến Hà
Nội chương trình nhạc cổ điển...

<div class="boxright200"><img
src="http://img688.imageshack.us/img688/3642/thuvienhanoi.jpg" /><div
class="textholder">Thư viện Hà Nội</div></div>

Trong khi chiếc đồng hồ đang vô thức đếm ngược từng ngày,
nhiều công trình kỷ niệm cũng đang chạy đua với thời gian
để kịp hoàn thành đúng dịp Đại lễ. Khắp nơi trên cả
nước đã và đang diễn ra những hoạt động kỷ niệm Đại
lễ, nhưng sôi nổi nhất vẫn là các hoạt động ở Thủ đô.
Cho đến thời điểm này, một số công trình đã vinh dự gắn
lên những tấm biển "Công trình kỷ niệm 1000 năm Thăng Long -
Hà Nội" như: Thư viện Hà Nội; trụ sở của Tổng công ty Tài
chính Cổ phần Dầu khí Việt Nam; Trung tâm Phát thanh quốc gia;
tu bổ di tích đền Cơ Xá; cầu Vĩnh Tuy; Cung thi đấu thể thao
trong nhà...

Không chỉ mang ý nghĩa kỷ niệm, khi đi vào hoạt động, các
công trình đều góp phần giải quyết những nhu cầu khác nhau
của đời sống dân sinh nên được nhân dân mong đợi. Tuy
nhiên, nhiều công trình xây dựng vẫn đang ngổn ngang trong nỗi
băn khoăn của người dân như Bảo tàng Hà Nội. Công trình này
được "khởi động" từ những năm đầu thập kỷ này, trải
qua nhiều phức tạp, mãi đến gần giữa năm 2008, Bảo tàng Hà
Nội mới chính thức được khởi công. Từ ngày đặt viên
gạch đầu tiên đến lúc dự kiến khánh thành chỉ có 900
ngày. Lãnh đạo thành phố Hà Nội khi đến thị sát tiến độ
thi công đã khẳng định: Bằng mọi giá các đơn vị thi công
phải hoàn thiện phần xây dựng và trưng bày để Bảo tàng ra
mắt công chúng đúng dịp Đại lễ. Quyết tâm của thành phố
khiến nhân dân mừng lo lẫn lộn.


<center><img src="http://img8.imageshack.us/img8/1909/baotanghanoi.jpg"
alt="" /></center>

<em><center>Bảo Tàng Hà Nội</center></em>


Bảo tàng Hà Nội là một dự án khổng lồ, gồm nhiều hạng
mục, trong đó, diện tích trưng bày lên đến 30.000 mét vuông,
nội dung phần trưng bày sẽ thể hiện lịch sử tự nhiên, xã
hội, các phong tục, tập quán, làng nghề, phố nghề... của Hà
Nội. Dự án tiêu tốn đến mấy nghìn tỷ đồng của nhân
dân. Câu hỏi đặt ra là: Một công trình lớn như thế được
thi công quá gấp gáp liệu chất lượng có bị ảnh hưởng?
Ngoài ra, người dân còn băn khoăn khi nhiều công trình khác
cũng đang gặp những vướng mắc, đến nay, chỉ có 8/34 công
trình kỷ niệm được hoàn thành. Điệp khúc "đẩy nhanh tiến
độ" hẳn sẽ được lặp lại nhiều lần nữa trên những
công trường thi công.

Về nguyên nhân tình trạng chậm tiến độ, ông Lê Quang Nhuệ,
Phó chủ tịch Thường trực HĐND TP. Hà Nội từng khẳng
định: Nguyên nhân chủ quan là chủ yếu. Đó là do các đơn
vị được giao chủ trì thực hiện nhiệm vụ, chức trách còn
thiếu quyết liệt, chưa giải quyết dứt điểm các công việc
thuộc thẩm quyền đôn đốc, xử lý các vi phạm của nhà
thầu. Thực tế những lo lắng của người dân không phải
không có cơ sở khi những năm qua, không hiếm công trình chạy
theo tiến độ để rồi chất lượng bị ảnh hưởng ít
nhiều. Thậm chí, trong số này có cả những công trình kỷ
niệm lớn bị xuống cấp do chạy theo tiến độ và bị rút
ruột công trình như tượng đài Chiến thắng Điện Biên. Chất
lượng công trình này đến giờ vẫn là nỗi đau của nhiều
người khi nhắc đến địa danh Điện Biên Phủ lịch sử.

1000 năm trước, khi dời đô từ Hoa Lư ra Đại La, đổi tên
thành Thăng Long, Thái Tổ Lý Công Uẩn đã nói rõ mục đích
của "thiên đô" là vì lợi ích của con cháu muôn đời sau.
Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, thế hệ hôm nay vẫn
tưởng nhớ việc làm của tổ tiên. Những công trình đang
được xây dựng trong dịp Đại lễ để tri ân với tổ tiên,
cũng sẽ trở thành một phần lịch sử của nước nhà. Hôm nay
chúng ta nói về người xưa, chỉ ít năm nữa, thế hệ tương
lai sẽ nói về việc chúng ta làm hôm nay, nhất là dịp trọng
đại này. Chất lượng những công trình xây dựng kỷ niệm
Đại lễ, hẳn sẽ là một nội dung quan trọng của những phán
xét hậu thế đưa ra. Xây dựng những công trình kỷ niệm
Đại lễ, vì thế, mang trách nhiệm hết sức nặng nề.

Cuối năm 2009, thành phố Hà Nội đã đưa ra khỏi danh sách
bảy công trình thuộc diện trọng điểm buộc phải "lỗi
hẹn" với dịp kỷ niệm 1000 năm như: đường vành đai II
đoạn Nhật Tân - Bưởi; đường vành đai I tại các đoạn Ô
Đông Mác - đê Nguyễn Khoái, Ô Chợ Dừa - Hoàng Cầu; xây
dựng tháp ngàn năm Thăng Long… Gần đây, công trình đường
Nguyễn Phong Sắc kéo dài cũng được thành phố Hà Nội rút
khỏi danh sách những công trình kỷ niệm dịp thành phố tròn
1000 tuổi. Khi nghe những thông tin ấy, người dân thủ đô thêm
một lần hoài nghi, trăn trở khi nhìn vào những công trình kỷ
niệm. Nhưng thực tế, bất cứ công trình nào cũng vậy, thà
mắc lỗi với hôm nay, còn hơn có lỗi với mai sau.../.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5223), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Đảng 3K (Ku Klux Klan, còn gọi là Klan) ở Mỹ là một tập hợp
các nhóm phái theo đuổi "sứ mệnh" bảo vệ quyền lợi và
lợi ích của người da trắng bằng bạo lực và khủng bố.
Từ khi nhóm 3K đầu tiên ra đời năm 1865 (sau thời kỳ Nội
chiến), phong trào này đã lan khắp nước Mỹ, gieo rắc tội
ác, tấn công và giết chóc người da đen và những người da
trắng ủng hộ bình quyền. Khi hành sự, thành viên 3K đeo mặt
nạ và mặc áo choàng để che giấu nhân dạng. Một đặc
điểm nữa của 3K là họ thực hiện các vụ tấn công vào ban
đêm, nên tính ma quỷ và huyền bí càng tăng thêm, như một
cách khủng bố tinh thần cộng đồng.

Dân chúng và các lực lượng chính trị tiến bộ ở Mỹ tất
nhiên không ủng hộ phong trào cực đoan này, tuy nhiên, cho đến
thập niên 50 của thế kỷ trước, 3K vẫn tồn tại trong một
lớp màn thần bí. Không rõ điều này có phải là nguyên nhân
khiến nó duy trì được sức sống dai dẳng không, nhưng đúng
là kể từ khi một nhà báo, nhà nghiên cứu người Mỹ tên là
Stetson Kennedy minh bạch hóa những thông tin nội bộ của 3K, nói
cách khác là "giải thiêng" nó, thì đảng 3K thật sự mất
hết hình ảnh và thoái trào.

<div class="boxright200"><img src="/files/u1/sub01/Stetson_Kennedy.jpg"
width="162" height="200" alt="Stetson_Kennedy.jpg" /><div
class="textholder">Stetson Kennedy thời còn trẻ (ảnh
Wikipedia)</div></div>
Stetson Kennedy đã làm gì? Ông làm cái việc mà nhiều nhà báo
xưa nay vẫn làm: cải trang và thâm nhập vào hàng ngũ đối
tượng để lấy thông tin, hay nói như cách báo chí ta vẫn
viết là, "<em>trong vai một thành viên của đảng 3K, Stetson
Kennedy đã lọt được vào tận sào huyệt của chúng</em>".
Từ đó, ông chuyển thông tin – những mật mã của 3K, các nghi
thức tâm linh của họ - ra bên ngoài cho báo chí và các cơ quan
luật pháp. Thậm chí ông còn gửi chúng cho các nhà viết kịch
bản của một chương trình phát thanh về Siêu nhân, để họ
sản xuất ra những tập Siêu nhân chiến đấu với 3K. Bằng
cách này, lớp màn huyền bí của 3K bị xé toang, nhiều việc
họ bí mật làm trở thành tầm thường, thậm chí chỉ như trò
trẻ con. Người ta nói rằng có thể điều đó là một nguyên
nhân làm 3K thất bại trong việc tuyển mộ thành viên mới và
mở rộng mạng lưới.

Khi đọc câu chuyện về nhà báo Stetson Kennedy chống đảng 3K,
tôi nhận thấy một cách rõ ràng hơn bao giờ hết sức mạnh
của thông tin và sự minh bạch. Tôi cũng chú ý tới điều mà
Stetson Kennedy kể lại về 3K thời kỳ trước khi họ bị ông
"giải thiêng". Ông nói rằng: "<em>Gần như tất cả những
gì được viết về chủ đề này đều là những bài bình
luận, xã luận (editorial), chứ không phải các bài viết có
tính phát hiện, vạch trần (exposés). Các cây viết đều chống
lại Klan, tốt thôi, nhưng họ có rất ít thông tin bên trong về
nó</em>".

Và đây cũng là cái mà bạn đọc chắc hẳn đã thấy ở các
bài viết của nhiều chuyên gia, học giả, nhà báo, phóng viên
(trong đó có tôi): <em><strong>Hầu như đều là những bài bình
luận, chứ không phải các bài có tính phát hiện hay thậm chí
vạch trần</strong></em>. Dạ vâng, đó là vì chúng tôi dốt,
chúng tôi không có thông tin về các doanh nghiệp, tổ chức dân
sự, cơ quan Đảng, cơ quan Nhà nước, và nói chung là toàn bộ
nền kinh tế và hệ thống chính trị của chúng ta, cũng như
các nhà báo Mỹ thời trước không có thông tin về đảng 3K.

Vậy là thể loại "bình luận" lên ngôi, như thế đó.

____________________

Khuyên gì không khuyên, đi khuyên người ta công khai hóa:
http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/Giao-duc/2010/05/3BA1C623/

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5221), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Gửi mấy chú nhà báo!

Trước hết chúng tôi, những người dân của núi rừng Kon Tum
bên dòng PoKo, rất vui khi nhờ mấy chú nhà báo truyền tải
những hình ảnh về cuộc sống quê mình. Nhất là sau khi hình
ảnh chúng tôi qua sông bằng đu dây cáp. Có mấy người thân
ở thành phố, sau khi đọc được thông tin của mấy chú, họ
rất thích thú muốn lên đây để... ngắm và thử sức với
phương tiện này. Họ bảo, ở Việt Nam này chưa có môn thể
thao đu dây này (nước ngoài nghe nói nhiều lắm và cũng nhiều
người mê), nên từ mấy ngày nay, chúng tôi nhận được tin
báo là sẽ có nhiều người lên đây... Vậy là cả xã đang
bàn kế hoạch gia cố lại dây cáp và mua thêm dụng cụ để
đu dây. Thời buổi này, thông tin nhanh nhạy, niềm đam mê của
con người cũng lạ... Chúng tôi hồ hởi, cám ơn các nhà báo
lắm... Mơ đến ngày cái xã của tôi trở thành địa điểm du
lịch nổi tiếng (không những trong nước mà biết đâu được
người nước ngoài cũng sẽ đến).

Sự mong chờ của chúng tôi lớn lắm. Nhưng rồi cũng vì thông
tin mấy chú, rồi mấy chú phỏng vấn lãnh đạo huyện,
tỉnh... Chúng tôi cũng vui, vì nghĩ tỉnh sẽ quan tâm đến
việc này mà khuyến khích cho chúng tôi phát triển du lịch, góp
phần nâng cao đời sống. Quan trọng hơn là chúng tôi góp phần
làm phong phú thêm cái loại hình, sản phẩm du lịch (vốn quá
nghèo nàn, quanh lui quẩn tới mấy cái lễ hội, mấy cái núi
cái sông, cái đền đài cổ...). Nhưng nghe mấy bác lãnh đạo
huyện, tỉnh trả lời thì tình hình có vẻ không như mong
đợi. Mấy bác bảo rất muốn xây cầu cho chúng tôi, nhưng
điều kiện khó khăn không ai giúp. Vậy thì chúng tôi cũng vui,
vì kế hoạch của chúng tôi sẽ không phá sản...

<div class="boxright220"><img src="/files/u1/sub01/p4cx-vzxca3.jpg"
width="250" height="188" alt="p4cx-vzxca3.jpg" /><div
class="textholder">Cháu Trần Thị Ánh Tuyết một mình đu dây qua
sông để đến trường - <a
href="http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/201022/20100524020842.aspx">Ảnh:
Trùng Dương</a></div></div>
Nhưng đùng một cái, hình ảnh chúng tôi, con em chúng tôi đu
dây qua sông (vốn là niềm khao khát, ước vọng của nhiều
người...) nhưng qua thông tin của mấy bác nhà báo cũng nổi lo
sợ cái ghế của mấy bác lãnh đạo được nguy trang bằng
trách nhiệm lo cho tính mạng của người dân mà mấy hôm nay
lãnh đạo xã và huyện đang bàn phương án.... dẹp dây đu.
Thưa mấy bác nhà báo, mấy bác phải có cách gì để duy trì
cái phương tiện qua sông cho chúng tôi, chứ bây giờ mấy bác
lãnh đạo đòi cắt dây đu thì biết lấy gì cho chúng tôi, con
em chúng tôi qua sông. Nhất là cái kỳ thi tốt nghiệp thi cụm
thi chung sắp đến. Con em chúng tôi không kịp đến phòng thi
thì... hỏng mất cả đời. Chúng tôi cũng không muốn phát
triển du lịch, hay làm ăn gì lớn nữa. Chúng tôi muốn mọi
thứ như bình thường vừa qua là được rồi. Mấy bác nhà báo
có hiểu không?

Xây cầu chắc là còn lâu, ít nhất cũng là sau khi mấy cụ xây
xong cái đường sắt cao tốc Bắc-Nam. Bởi theo lời cụ bộ
trưởng quản lý mấy bác nhà báo thì mấy cái thằng nước
ngoài nó đâu cho vay đầu tư nông thôn, vùng sâu vùng xa như
chúng tôi...

Trong lúc khó khăn này, chúng tôi hy vọng các nhà báo phản ánh,
cải chính lại là dân chúng tôi chỉ mắc dây đu chơi thôi
chứ không phải là phương tiện giao thông lại. Đợi tin các
bác cải chính...

<em>Dân xã DakNong thỉnh cầu</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5202), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Thưa Các Anh

Thực lòng, tôi không muốn viết gì thêm về dự án đường
sắt cao tốc Bắc Nam vì đã có 3 bài <a
href="http://danluan.org/node/5020">"Đường sắt cao tốc Việt Nam,
cần thiết chưa?"</a>, <a
href="http://www.tuanvietnam.net/2010-05-23-duong-sat-cao-toc-bac-nam-kim-tu-thap-cua-viet-nam-">"Đường
sắt cao tốc Bắc Nam-Kim tự tháp của Việt Nam?"</a> và <a
href="http://www.vids.org.vn/vn/asp/News_Detail.asp?tabid=1&mid=808&ID=1097">"Từ
siêu dự án đường sắt cao tốc đến con số GDP"</a> nhưng qua
trao đổi với các đồng nghiệp lại thấy "máu phản biện"
vẫn chưa nguôi.

Anh bạn (cựu sinh viên AIT) khi đọc về công nghệ Mini Shinkansen
ở Nhật Bản áp dụng cho khổ tàu 1m, thấy rất thú vị và
tự đặt câu hỏi: <em>"tại sao bộ phận chấp bút dự án
không xem xét, đánh giá phương án này?"</em>.

Tuyến đường sắt hiện tại Hà Nội - TP.HCM khổ 1m, nếu
tập trung đầu tư nâng cấp cải tạo bằng các kỹ thuật mới
của Nhật thì hoàn toàn có thể nâng cao tốc độ chạy tàu
gấp đôi (từ 60km/h lên 120km/ h trung bình). Bên Nhật cũng chỉ
có hơn 1000km đường Shinkanshen dùng rails khổ tiêu chuẩn 1m43,
còn lại là hơn 20.000km đường rails 1067mm (lớn hơn VN 6.7cm,
không đáng kể) và họ cũng đã nghiên cứu chạy shinkanshen
trên khổ rails này thành công. Các lớp tàu cao tốc này gọi là
<a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Mini-shinkansen">Mini-shinkanshen</a>,
tốc độ tối đa có thể lên 240km/h, còn tốc độ hành trình
khoảng 130km/h vì các tuyến này xây dựng từ lâu nên giao cắt
với nhiều đường ngang và khu dân cư (tình trạng tương tự
như Việt Nam)

- Hàn Quốc mất 12 năm tự xây dựng, nghiên cứu và làm chủ
công nghệ TGV để khai thác thành công KTX (<a
href="http://en.wikipedia.org/wiki/Korea_Train_Express">Korea Train
Express</a>) nhưng ngay năm đầu tiên, Thủ tướng Hàn Quốc cũng
phải thừa nhận đây là "Political failure".

Năm đầu tiên đưa vào khai thác trên tuyến Seoul - Busan, chỉ
đạt ngưỡng 70900 hành khách / ngày (dự tính 200,000 hành khách
/ ngày) với 46 tàu.

- VTV2 tối qua cũng giới thiệu về dự án KTX này. Khi thiết
kế và tính toán, Hàn Quốc đặt bài toán nghiêm túc về bài
toán "vào hầm" vì 40% tuyến đường là hầm chui với tốc độ
300km/h khi đi vào hầm sẽ tạo ra một lực nén khổng lồ tác
động lên 20 toa tàu. Mở rộng tiết diện hầm chui đến hơn
102 m2, của Đức khoảng 92 m2, của Pháp là 78m2. Không chỉ là
bài toán công nghệ, cả các vấn đề về thi công xây dựng
hệ thống cầu cũng được đặt ra và giải quyết. Tuyến Seoul
- Busan chỉ có hơn 330km và địa hình nhiều sông ngòi tương
tự Việt Nam, còn chúng ta thì "Các doanh nghiệp sản xuất linh
kiện Việt Nam làm được cái ốc xe đạp hình lục lăng, nhưng
tra vài cái cờ-lê mới vừa và khi vặn ra nó đã toét thành
hình tròn". Tôi nghe kể lại đó là ý kiến của Phó Thủ
tướng Hoàng Trung Hải đã phát biểu khi còn là Bộ trưởng
Bộ Công nghiệp.

- Không ai phản đối xây dựng đường sắt cao tốc đơn giản
vì KTX của Hàn Quốc đến hôm nay đã chiếm tỷ lệ vận
chuyển hành khách lên đến 38 triệu lượt/năm, ~ 67% tỷ lệ
vận tải. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra <em>"có phải làm bằng
mọi giá với năng lực của ngành đường sắt của chúng ta thi
công mãi tuyến Hà Nội - Quảng Ninh mà chưa xong?"</em>. Hãy xem
bài học sập trụ cầu Cần Thơ, sập trụ đường dẫn cầu
Thanh Trì (đều là dự án ODA của Nhật, chuyển giao công nghệ
của Nhật và Việt Nam thi công) để chuẩn bị cho 1700 km
Shinkansen kiểu Việt Nam!

- Qua thông tin trên báo chí, đề cập đến ý kiến của khá
đông đại biểu Quốc hội rất ủng hộ dự án đường sắt
cao tốc vì chạy qua địa phương mình!!!? Nếu hiểu sâu về
bài toán kinh tế tài chính, các con số thống kê còn nhiều
bất cập về GDP, ICOR của nước ta, tôi tin rằng nhiều người
có quyền "bấm nút" sẽ phải suy nghĩ lại về nhận thức
của mình. Cử tri cảm thông với nhiều vị đại biểu Quốc
hội "đói thông tin", kiêm nhiệm nhiều việc, hoàn cảnh,
phương tiện làm việc eo hẹp. Trong khi đó, bài toán kinh tế
rất phức tạp nhiều khi ngay cả một số nhà khoa học cũng
còn lơ mơ, lúng túng, cho nên các vị đại biểu cần lắng nghe
thông tin nhiều chiều, đọc nhiều, phân tích hoặc tìm chuyên
gia "tư vấn" để rút ra kết luận đúng đắn nhất.

- Một bạn nữ cũng là cựu sinh viên AIT, cho biết một ví dụ
rất sống động về kinh nghiệm của các quan chức thuộc tỉnh
Champagne-Ardenne (Pháp) suy nghĩ như thế nào trước khi "bấm
nút" về dự án đường sắt cao tốc? Sau khi dự án xây dựng
tuyến đường sắt cao tốc cho tỉnh Champagne-Ardenne (Pháp)
được đề xuất vào tháng 2/2004, dự án được giao cho một
đội ngũ đông đảo các nhà khoa học chuyên ngành (gồm nhiều
ngành liên quan, không phải chỉ có riêng chuyên gia ngành giao
thông vận tải) để nghiên cứu tiềm năng và tác động của
tuyến đường này đối với tỉnh Champagne-Ardenne. Dự án khoa
học này bắt đầu bằng việc nghiên cứu kinh nghiệm của
những tỉnh khác của Pháp đã có đường sắt cao tốc để
rút ra những bài học tác động tích cực và tiêu cực của
đường sắt cao tốc đến các hoạt động kinh tế xã hội. Sau
đó, dựa trên đặc thù của tỉnh Champagne-Ardenne, các nhà khoa
học đã sử dụng nhiều phương pháp nghiên cứu (tài liệu
lưu trữ, phân tích thống kê, phân tích kỹ thuật, mô phỏng
tình huống, phỏng vấn những đối tượng liên quan vv...) và
sử dụng tất cả mọi nguồn số liệu (kinh tế, kỹ thuật,
địa lý, môi trường vv...) để nghiên cứu rất chi tiết mọi
điểm liên quan đến tuyến đường sắt, trong đó có một số
mục chính như sau:

<strong> Tiềm năng sử dụng đường sắt cao tốc</strong>:

- Tại sao phải cần xây dựng đường sắt cao tốc? Nó sẽ
phục vụ những mục đích gì? Giá vé và giờ giấc hoạt
động ra sao?

- Cần đầu tư bao nhiêu cho tuyến đường sắt cao tốc này?
Phải tính đến không những đầu tư để xây dựng tuyến
đường sắt cao tốc mà còn để nó có thể phục vụ nhiều
thập kỷ sau này. Việc đầu tư này có khả thi không? có thực
tế không?

- Nếu đầu tư lớn như thế thì hiệu quả sử dụng đường
sắt cao tốc là thế nào? Có thể phát triển hiệu quả của
nó ra sao?

<strong>Vấn đề quy hoạch địa chính</strong>:

- Đường sắt cao tốc sẽ chạy qua những nơi nào? Ở đó có
những lĩnh vực kinh tế gì (nhà máy, khu công nghiệp, khu nông
nghiệp ...) đường sắt cao tốc chạy qua sẽ dẫn đến những
thay đổi gì cho những hoạt động này?

- Có đông dân không? Kế hoạch di dân ra sao? Có ảnh hưởng
như thế nào đến đời sống của họ?

- Dân cư và các hoạt động kinh tế ở những vùng lân cận
sẽ có ảnh hưởng như thế nào?

- Tuyến đường sắt cao tốc này có chạy qua các tuyến
đường bộ hiện nay không? Nếu có thì phải thay đổi các
tuyến đường bộ ra sao? Làm thế nào để nối các tuyến
đường bộ với tuyến đường sắt cao tốc?

- Khi xây dựng tuyến đường sắt cao tốc thì cũng phải xây
dựng các ga mới cho tuyến đường này và các hạ tầng cơ sở
khác như ga đỗ xe, cửa hàng, cơ quan làm việc ...Việc xây
dựng những ga mới này cần những thay đổi ra sao về quy
hoạch?

<strong>Vấn đề môi trường</strong>:

- Các yếu tố địa lý ở các vùng đường sắt cao tốc sẽ
chạy qua như thế nào (sông, núi, cầu cống...)?

- Có những mỏ ngầm không?

- Có nguy cơ bị chấn động không?

<strong>Khả năng mở rộng</strong>:

- Mô phỏng khả năng phục vụ của tuyến mới đường sắt cao
tốc (giá cả, giờ giấc...) cho mấy chục năm sau ví dụ cho
năm 2040?

<strong>Những rủi ro phát sinh</strong>:

- Các yếu tố địa lý không ổn định

- Những khó khăn tiềm năng trong việc kết nối tuyến đường
sắt cao tốc này với những tuyến giao thông hiện có.

Sau gần 2 năm làm việc cật lực, đến tháng 2/2006 các nhà khoa
học đã đưa ra bản báo cáo bao gồm:

Bản nội dung 16 trang; Tổng hợp 33 trang; Phần 1: 264 trang, phụ
đề 79 trang. Trên cơ sở báo cáo này Ủy ban tỉnh họp, bàn
luận kỹ càng, cân nhắc mọi yếu tố ...rồi mới đưa ra
quyết định xây dựng tuyến đường sắt cao tốc này cho tỉnh
Champagne-Ardenne.

Thế mới biết ở Pháp tuy là một đất nước nổi tiếng về
đường sắt cao tốc (TGV), tức là họ có rất nhiều kinh
nghiệm, nguồn vốn, điều kiện để xây dựng cũng như khả
năng để sử dụng đường sắt cao tốc mà họ còn cẩn trọng
như thế nào trước khi quyết định xây một tuyến đường
sắt cao tốc mới chỉ cho một tỉnh thôi, chứ chẳng nói là
cho cả nước như Việt Nam.

Xin lưu ý muốn xây dựng đồ án chuẩn bị đầu tư đường
sắt cao tốc thật bài bản và khoa học đòi hỏi phải có các
chuyên gia đầu đàn rất chuyên sâu kiến thức về
"inter-regional input-output analysis" để đánh giá hiệu quả, đặc
biệt là biết thiết lập "interregional socio account matrix". Ở
Việt Nam có một vài "cao thủ" biết nói về lý thuyết nhưng
chưa có một ai thành thạo biết thiết lập trong thực tế.

Liên hệ ngay dự án trong phạm vi một tỉnh như Dung Quất cũng
rất đáng phải suy nghĩ:

Năm 1997: Nghị quyết 07 của Quốc hội khoá X đầu tư 1,5 tỷ
USD
Năm 2005: <a href="http://vietnamnet.vn/kinhte/kinhdoanh/2005/11/516703/">
Ấp ủ và khởi công sau 15 năm</a>

Tổng mức đầu tư lên 2,5 tỷ và kết luận sơ bộ <a
href="http://vietnamnet.vn/kinhte/congnongngunghiep/2005/05/439879/">'Chúng
ta đã bị động'</a>; dự kiến hoàn thành đầu năm 2009.

Năm 2009: Tổng tồng tư được phê duyệt lên trên 3 tỷ đô la;
ra lò mẻ xăng đầu tiên ngày 22/2/2009; ngày 18/8/2009 <a
href="http://vnexpress.net/GL/Kinh-doanh/2009/08/3BA12BAE/">tạm dừng
hoạt động vì sự cố kỹ thuật</a>, chưa thể bàn giao theo
dự kiến

2010: Dự kiến bàn giao cuối tháng 5/2010 nhưng chắc vẫn còn
những vấn đề tồn tại về kỹ thuật.

Trở lại dự án đường sắt cao tốc đành rằng là "giấc mơ
đẹp" nhưng sẽ chỉ trở thành hiện thực khi chúng ta biết
đặt nó vào trong bài toán tổng thể phát triển kinh tế xã
hội bền vững của đất nước. Còn biết bao dự án cấp bách
thiết thực khác đang "khát vốn" đầu tư như năng lượng,
giáo dục, y tế , giao thông vv...vẫn phải xếp hàng chờ đợi.
Vừa qua, một số vị bộ trưởng đăng đàn trên Quốc hội
cổ súy cho dự án đường sắt cao tốc Bắc Nam, chắc rằng sau
khi được đọc, cập nhật các thông tin hàng ngày không thể
làm ngơ, không suy ngẫm nhìn lại mình cho rõ hơn. Có những
phát biểu thể hiện "lỗ hổng" về kiến thức và cả nhận
thức không đáng có ở tầm của những người đã gọi là
chính khách.

Cử tri cả nước theo dõi, và chưa bao giờ háo hức chờ đợi
, kỳ vọng vào sự sáng suốt, có chính kiến thể hiện bản
lãnh và trách nhiệm của các vị đại biểu quốc hội như bây
giờ. Chúng ta chưa có "đôi mắt đại bàng trong tầm vóc lãnh
tụ" nhưng nhiều ý kiến sâu sắc, tâm huyết của một số vị
đại biểu quốc hội qua thảo luận các vấn đề quốc kế
dân sinh đã để lại dấu ấn trước công luận và trong lòng
đông đảo cử tri cả nước.

Sau Đại hội Đảng lần thứ XI, bài toán nhân sự của các
bộ - ban - ngành, các địa phương cũng sẽ có những biến
động. Hy vọng chúng ta có đội ngũ lãnh đạo kế thừa, trẻ
hơn, sung sức hơn đủ tâm và tầm để đưa đất nước ta
phát triển lên tầm cao mới, sánh vai với các cường quốc năm
châu.

Nhật Bản cho chúng ta vay tiền là đáng quý lắm chứ, nhưng là
người đi vay, chúng ta nên nghĩ số tiền vay ấy làm vào việc
gì (trong vô số việc cần kíp) cho có hiệu quả nhất. Tất
nhiên, họ cho ta vay không phải để ta thích làm gì thì làm, mà
họ còn muốn chúng ta phải làm những việc gì đó có lợi cho
họ. Đừng quên bản chất ODA cũng có những mặt trái của
nó. Người dân Philippin đã tự hào khi coi ngày chấm dứt nhận
viện trợ ODA như ngày độc lập thứ hai của dân tộc mình.

Trước mắt, hy vọng sẽ có rất nhiều đại biểu Quốc hội
bấm nhầm nút để con cháu chúng ta không phải "oằn mình" ra
để gánh thêm món nợ "4 tỷ USD/năm" để thỏa mãn cái ước
mơ như bài hát tháng tư "mùa hè này còn xa lắm..." qua giọng
hát trầm lắng, sâu thẳm của ca sĩ Hồng Nhung hay có chút
phiêu du như ca sĩ Thu Hà.

Kính

Tô Văn Trường
--------

(*)Đây là bức thư trao đổi thông tin giữa nhóm các anh em khoa
học với nhau, nên cách viết có thể chỉ dùng trong nội bộ,
nhưng vì nhận thấy có nhiều nội dung rất hữu ích và mới
mẻ, sau khi được sự đồng ý của tác giả, chúng tôi quyết
định đưa bài này lên mạng VIDS để giúp làm tài liệu tham
khảo rộng rãi cho các bạn đọc quan tâm.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5219), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives