Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a href="http://danluan.org/node/4209">Vài dòng về Tấn công từ
chối dịch vụ (DoS)</a></li>
</ul></div>
Cho đến thời điểm này, các bạn có thể đã đọc bài viết
trên Google Blog nói về các vụ tấn công có chủ ý chống lại
máy tính của những người bất đồng chính kiến Việt Nam.
Mạng botnet, được McAfee phát hiện khi điều tra về Chiến
dịch Aurora, đã sử dụng những máy tính bị nhiễm mã độc
vào một chiến dịch được coi là có mưu đồ chính trị.
McAfee đã chia sẻ kết quả điều tra của mình với Google trong
quá trình tìm hiểu sự việc.

Những kẻ tấn công đã tạo ra mạng botnet nhằm vào những
người bất đồng chính kiến Việt Nam bằng phần mềm độc
hại giả dạng một chương trình gõ tiếng Việt trên Windows.
Chương trình gõ tiếng Việt này có tên là VPSKeys, là một
chương trình khá phổ biến trong cộng đồng người Việt sử
dụng hệ điều hành Windows, và là chương trình cần thiết
để gõ tiếng Việt trên nhiều phần mềm Windows khác.

Mã độc giả dạng chương trình gõ tiếng Việt này, sau khi
được cài đặt vào máy tính, sẽ biến máy tính đó thành
một phần của botnet, nhận lệnh từ những hệ thống điều
khiển nằm ở trên toàn thế giới. Những hệ thống điều
khiển này được điều khiển từ xa chủ yếu bằng IP xuất
phát từ trong Việt Nam.

Chúng tôi nghi ngờ nỗ lực tạo dựng mạng botnet này bắt
đầu từ cuối năm 2009, trùng hợp với vụ tấn công Chiến
Dịch Aurora. Khi phòng nghiên cứu của McAfee tìm hiểu mã độc
liên quan đến Chiến dịch Aurora, chúng tôi tin rằng hai vụ
tấn công này không liên quan đến nhau. Mã đọc trong phần mềm
VPSKeys đơn giản hơn nhiều so với mã độc của Chiến dịch
Aurora. Đây chỉ là một mã bot thường thấy, được dùng để
lây nhiễm các máy tính và tạo ra cuộc tấn công từ chối
dịch vụ, giám sát máy tính bị lây nhiễm và dùng vào một
số mục đích bất minh khác.


Chúng tôi tin rằng những kẻ tấn công đã đầu tiên chiếm
quyền kiểm soát trang www.vps.org, trang web của Hội Chuyên Gia
Việt Nam (Vietnamese Professionals Society - VPS), và thay bản cài
đặt chính thống bằng bản có chứa mã độc (trojan). Những
kẻ tấn công sau đó đã gửi email tới những người đã
download chương trình VPSkeys, nhắc họ vào trang chủ của VPS
để tải lại bản có chứa mã độc.

Chương trình gõ tiếng Việt có chứa mã độc, mà McAfee đặt
tên là W32/VulcanBot, kết nối các máy tính bị nhiễm thành một
mạng lưới. Trong quá trình điều tra của chúng tôi vào hệ
thống botnet này, chúng tôi tìm thấy khoảng một tá các hệ
thống điều khiển từ các mạng máy tính bị tin tặc tấn
công. Những máy chủ điều khiển này ĐƯỢC TRUY CẬP CHỦ
YẾU bằng IP xuất phát từ Việt Nam.

Mã độc sẽ cài những chương trình sau đây vào hệ thống bị
lây nhiễm:

* %UserDir%\Application Data\Java\jre6\bin\jucheck.exe

* %UserDir%\Application Data\Java\jre6\bin\zf32.dll

* %UserDir%\Application Data\Microsoft\Internet Explorer\Quick
Launch\VPSKEYS 4.3.lnk

* %RootDir%\Program Files\Adobe\AdobeUpdateManager.exe

* %RootDir%\Program Files\Java\jre6\bin\jucheck.exe

* %RootDir%\Program Files\Microsoft Office\Office11\OSA.exe

* %SysDir%\mscommon.inf

* %SysDir%\msconfig32.sys

* %SysDir%\zf32.dll

* %SysDir%\Setup\AdobeUpdateManager.exe

* %SysDir%\Setup\jucheck.exe

* %SysDir%\Setup\MPClient.exe

* %SysDir%\Setup\MPSvc.exe

* %SysDir%\Setup\OSA.exe

* %SysDir%\Setup\wuauclt.exe

* %SysDir%\Setup\zf32.dll

Những tập tin này, khi được thực thi, sẽ tạo ra những kết
nối tới các domain sau đây:

* google.homeunix.com

* tyuqwer.dyndns.org

* blogspot.blogsite.org

* voanews.ath.cx

* ymail.ath.cx

Trong khi một số domain và tập tin nói trên được cho là có
liên quan đến Chiến Dịch Aurora, chúng tôi sau này đã kết
luận rằng mã độc này không lên quan đến Aurora và chúng sử
dụng một nhóm máy chủ điều khiển hoàn toàn khác.

Chúng tôi tin rằng những kẻ tấn công có thể có mục đích
chính trị và có thể có sự trung thành với chính phủ nước
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Mục tiêu của Hội
Chuyên Gia Việt Nam (VPS) là để tăng cường kiến thức và
hiểu biết về các vấn đề kinh tế xã hội trong các nước
Đông Nam Á, theo như Wikipedia.

McAfee đã bổ sung khả năng phát hiện mã độc này vào tháng
Một, cùng khoảng thời gian chúng tôi cung cấp sự bảo vệ
chống lại mã độc của Chiến dịch Aurora. Mạng botnet này
vẫn đang tiếp tục hoạt động và tấn công các trang mạng cho
tới hôm nay.

Sự kiện này cho thấy không phải mọi cuộc tấn công đều
liên quan đến ăn trộm dữ liệu hay vì tiền. Đây là ví dụ
mới nhất về cuộc tấn công trên mạng có xu hướng chính
trị, một trào lưu đang gia tăng và một chủ đề mà McAfee
vẫn thường bàn đến trong các ấn phẩm của mình. Trong một
bài báo trên Cybercrime and Hacktivism được xuất bản vào tháng
này, nhà nghiên cứu Francois Paget sẽ thảo luận chủ đề này
một cách chi tiết. Nó cũng được bàn đến trong bản Báo Cáo
Các Mối Đe Dọa Trên Mạng Hàng Quý của chúng tôi.

Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật thông tin, khi có những sự
kiện mới được phát hiện.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4577), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote">Đây có lẽ cũng là nguồn gốc tấn công
DDoS tới các trang X-cafevn.org và Dân Luận. Cho tới nay
X-cafevn.org và Dân Luận vẫn tiếp tục bị tấn công, tuy với
cường độ nhẹ hơn...</div>
Bộ phận an ninh mạng của tập đoàn Google cho hay đã phát
hiện ra chiến dịch tấn công các trang web nhạy cảm chính
trị bằng tiếng Việt.

Hãng bảo mật McAfee trong khi đó cáo giác tin tặc có
thể có liên hệ với chính phủ Việt Nam.

Phía Việt Nam chưa có phản hồi gì về các cáo buộc
trên tuy một chuyên gia về chống tin tặc của Việt Nam
nói cần phải có điều tra chính thức và đầy đủ
thì mới có thể đưa ra được kết luận.

Ông Nguyễn Tử Quảng, giám đốc Trung tâm an ninh mạng BKIS
thuộc Đại học Bách khoa, cho rằng cáo buộc của McAfee
là "<em>hơi vội vàng</em>".

Trong blog về an ninh mạng của Google, chuyên gia Neel Mehta viết
rằng các kỹ sư của hãng này đã thu thập được thông
tin về đe dọa an ninh nhằm vào người Việt sử dụng
máy tính trên toàn thế giới.

Ông Mehta nói đợt tấn công này nhằm vào các trang mạng
có nội dung nhạy cảm về chính trị, nhất là các trang
chứa thông tin phản đối dự án khai thác bauxite ở Tây
Nguyên của chính quyền.

Theo Google, tin tặc phát tán phần mềm ác tính (malware) qua
việc tải phần mềm dùng để đánh font chữ tiếng
Việt hoặc phần mềm khác, và con số người bị ảnh
hưởng có thể tới hàng chục nghìn.

Chuyên gia Mehta viết: "<em>Tuy malware này không tinh vi cho lắm,
nó vẫn được sử dụng với mục đích độc hại</em>".

Nó được sử dụng để theo dõi người dùng máy tính
hoặc tạo lỗi DDoS khiến các trang mạng, nhất là các
trang mang nội dung bất đồng chính kiến, không thể truy
cập được.

"<em>Đặc biệt, các cuộc tấn công của tin tặc nhằm
vào việc dẹp yên phản đối các dự án bauxite ở Việt
Nam, một chủ đề quan trọng và gây bức xúc ở trong
nước</em>".

<h2>Mục đích chính trị</h2>

Trong khi đó, hãng McAfee trên blog của mình cũng đề cập
tới các cuộc tấn công của tin tặc này.

Kỹ sư trưởng về công nghệ của McAfee, ông George Kurtz,
viết: "<em>Chúng tôi cho rằng tin tặc có thể có mục
đích chính trị và có thể có liên hệ với Chính phủ
CHXNCN Việt Nam</em>".

Khi cùng Google nghiên cứu malware mà tin tặc sử dụng đối
với các máy tính của người Việt, McAfee phát hiện ra
rằng tin tặc đã cải biến phần mềm font tiếng Việt
VPSKeys của Hội chuyên gia Việt Nam để gài virus Trojan vào
phần mềm này.

McAfee nói rằng điều tra của hãng này chỉ về các máy
chủ với địa chỉ IP nằm tại Việt Nam.

Tuy nhiên, chuyên gia an ninh mạng Việt Nam Nguyễn Tử Quảng
nói để xác định nguồn gốc tin tặc thì chỉ dựa
vào địa chỉ IP là chưa đủ.

Ông nói với BBC: "<em>Tôi nghĩ, các cơ quan luật pháp phải
vào cuộc điều tra thì mới có thể xác định chính
thức tin tặc là ai và ở đâu</em>".

Google thì nhận định đợt tấn công này cũng tương tự
chiến dịch tin tặc mới đây ở Trung Quốc và kêu gọi
cộng đồng quốc tế đấu tranh với tình trạng tin tặc
để "<em>khơi chảy dòng tư tưởng tự do</em>".

Tuần trước tập đoàn này đã chuyển dịch vụ tìm
kiếm Trung Quốc sang Hong Kong sau khi đối đầu với chính
quyền Bắc Kinh về các cáo giác tin tặc.

Các cuộc tấn công được cho là nhắm tới hơn 30 công ty.

Google cho biết tin tặc đánh vào tài khoản e-mail của các nhà
hoạt động nhân quyền Trung Quốc.

Các tin tặc đã sử dụng một lỗ hổng bảo mật trong trình
duyệt Internet Explorer của Microsoft để tấn công.

Chính phủ Trung Quốc tới nay vẫn bác bỏ liên quan.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4576), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

(NCTG) index.hu, mạng điện tử lớn thứ nhì của Hungary có một
chuyên mục rất thú vị: thông qua những câu hỏi và trả lời,
cung cấp cho độc giả những thông tin căn bản và cần biết,
về những vấn đề "nóng" và cấp thiết.

Từ cuộc sống thường nhật (cúm A/H1N1, vay tín dụng, giá xăng
dầu, lương bổng hưu trí, ...) tới những đề tài xã hội,
chính trị, luật pháp... to tát nhất (trưng cầu dân ý, tự do
ngôn luận, Liên hiệp Châu Âu, xung đột Trung Đông, chính khách
tham nhũng, v.v...), độc giả đều có thể tìm ở đây những
lời đáp hữu ích.

Trên tinh thần: "Để bạn khỏi "quê" khi phải cất lời
trong một đám đông. Sẽ có người, thay bạn, đặt những câu
hỏi đơn giản nhất mà có thể bạn không dám đặt...", sở
dĩ loạt bài trong chuyên mục trên bổ ích là vì nó được
viết một cách hết sức dễ hiểu, bình dân, hóm hỉnh, nhưng
đi đúng trọng tâm vấn đề và cái chính là nó rất chính
xác, khoa học, do ký giả được sự hỗ trợ của các chuyên
gia uy tín trong mỗi đề tài.

Để bạn đọc tham khảo, xin giới thiệu một bài nói về khía
cạnh pháp luật trong một vụ án hình sự tại Hungary, có
nhiều điểm tương đồng với vụ chó xé xác người ở Việt
Nam.

<center>* * *</center>

<h2>Có thể mắc điện 220V để chống kẻ trộm không? Luật có
bảo vệ quyền sở hữu? Giết kẻ trộm, được chăng?</h2>

<em>- Chuyện gì mà ầm ĩ vậy?</em>

Tại Kesznyéten, một làng ở tỉnh Borsod, có một ông cụ 68
tuổi làm nghề trồng rau. Buổi đêm, 3 tay trộm đột nhập vào
vườn nhà ông cụ trộm dưa chuột. Một tay bỏ mạng, 2 tay còn
lại bị thương nặng, vì ông cụ dẫn điện vào hàng rào quanh
vườn rau. Chú ý, điện được dẫn vào hàng rào quanh vườn
rau (trong ngôi nhà), chứ không phải vào hàng rào ngôi nhà ổng.

<em>- Khác nhau ở chỗ nào?</em>

Khác chứ. Nếu điện được dẫn vào hàng rào quanh nhà ổng
thì sẽ nguy hiểm hơn nhiều. Nhỡ ai đi qua và vô tình sờ vào,
sẽ bị giật.

<em>- Như vậy là tôi không được dẫn điện vào hàng rào quanh
nhà, nhưng có thể dẫn vào hàng rào quanh vườn?</em>

Bạn cũng không thể dẫn vào hàng rào quanh vườn một dòng
điện có thể gây sát thương. Thử nghĩ xem: nhỡ con cái bạn,
hay nhân viên bưu điện chẳng hạn, họ có thể vô tình lao vào
đó. Bạn sẽ phải chịu trách nhiệm vì điều này.

<em>- Thế nếu tôi trương bảng "Chú ý: hàng rào có điện!"
(nhưng thực ra là không có) thì sao?</em>

Bạn có thể trương. Điều này cũng giống như khi bạn mắc
đèn nhấp nháy vào xe để người ngoài tưởng là xe bạn có
báo động. Cố nhiên là nếu bị phát hiện, thì bạn lại có
thể tìm ra một cái gì khác để lừa bọn trộm.

<em>- Còn nếu tôi mắc điện, nhẹ thôi, đủ để giật bọn
trộm, nhưng không gây tử vong?</em>

Khả năng là tay trộm nào bị giật như thế sẽ không tố giác
bạn, nhưng hắn cũng không sợ đến mức phải bỏ ý đồ
trộm cắp.

<em>- Tiếp một bước nữa, nếu tôi đào hào, cắm chông nhọn,
có được không? Hoặc giả, tôi cho chó dữ và sư tử đói
chạy rông trong vườn để canh vườn cho tôi thì sao?</em>

Nếu vì thế mà có ai bị thương hay tử vong, bạn sẽ bị quy
trách nhiệm. Bất kể đó là khách bộ hành, hay kẻ trộm.

<em>- Nhưng có phải tôi làm thế để cố tình giết ai đâu?
Tôi đề hẳn ra ngoài là: "Nguy hiểm chết người". Nếu ai
vô chỗ cấm, kẻ đó hãy tính đến những hậu quả. Đáng
đời!</em>

Thì ông cụ trồng rau cũng làm thế mà. Ổng đã cố gắng
thông báo cho mọi người trong làng biết, hàng rào có điện và
không nên tìm cách ăn trộm. Như sau này chúng ta được biết,
những tay trộm cũng biết điều này khi đột nhập vào vườn.
Cho dù việc sát thương là không có chủ đích đi nữa, ông cụ
phải biết rằng dòng điện có thể làm chết người. Đây là
trường hợp khi một người không muốn để xảy ra hậu quả
như đã, nhưng lại có thái độ thờ ơ trước những hậu quả
có thể xảy ra.

<em>- Hóa ra tôi không có quyền bảo vệ tư gia của tôi trước
bọn trộm?</em>

Có chứ. Luật bảo rằng, bạn có quyền phòng vệ chính đáng,
chống lại sự tấn công phi pháp nhằm vào sở hữu của bạn,
và loại trừ mọi sự xâm nhập tự tiện.

<em>- Thì ông cụ trồng vườn cũng làm như vậy mà...</em>

Không, vì luật còn bảo, để bảo vệ tư gia của mình, bạn
không thể áp dụng phương tiện gì đó, hoặc bạo lực ở
mức độ có thể gây ra thiệt thòi hoặc hiểm nguy lớn hơn so
với cái mà bạn bảo vệ. Luật La Mã còn cho phép bạn giết
tên trộm ban đêm lẻn vào nhà bạn. Nhưng thời nay, luật không
còn cho phép bạn bắn chết kẻ trộm. Nghĩa là, không thể dùng
hành vi mang tính sát thương để bảo vệ sự xâm phạm tài
sản bất hợp pháp.

<em>- Thế nếu bọn trộm có vũ khí thì sao? Lúc đó, tớ đã
có thể "phòng vệ chính đáng", đúng không?</em>

Phòng vệ chính đáng là khi bạn có hành vi phòng vệ ở mức
cần thiết để chống sự tấn công phi pháp nhằm vào bạn,
vào của cải tài sản của bạn, hoặc vào những lợi ích công
cộng.

<em>- Như vậy, tôi phải chờ đến khi nào bị nhừ đòn?</em>

Không, chỉ cần chờ đến khi kẻ tấn công bắt đầu hành vi
phạm tội, hoặc khi bạn có thể sợ là hắn sẽ tấn công
bạn tức thì. Tuy nhiên, điểm quan trọng là tỉ lệ cân đối.
Trong sự phòng vệ chính đáng, chỉ có thể giết kẻ tấn công
khi tính mạng của bạn hay người khác bị đe dọa.

<em>- Áp dụng vào trường hợp này, nếu bọn trộm dùng dùi cui
điện tấn công ông cụ, và để tự vệ, ông cụ bật điện
quanh vườn, thì như vậy mới là phòng vệ chính đáng?</em>

Bạn cũng biết thừa là điều ấy không thực tế. Ở đây,
điểm căn bản thực ra là, sự tấn công và tự vệ phải xảy
ra đồng thời, hoặc giả, ý đồ tấn công phải có trước
sự phòng vệ. Có điều, ông cụ đã dẫn điện quanh vườn
từ trước, sau đấy bọn trộm mới đến.

<em>- Thì ông cụ đã mất trộm từ trước rồi mà. Ông ấy
chỉ tự vệ.</em>

Đúng thế, ông cụ bảo rằng trước đây đã thường xuyên
bị trộm, lần gần nhất cụ bị cuỗm 30 cân dưa chuột. Tuy
nhiên, không thấy cụ báo cảnh sát bao giờ.

<em>- Thì tất nhiên rồi, vì cụ biết tỏng là cảnh sát có
đến, thì cũng vậy thôi. Bọn Tzigane phải không nhỉ?</em>

Ừ, nhưng nếu bạn mất trộm, thì với bạn kẻ cắp là
người Hungary hay Tziane cũng thế thôi, đúng không? Độc lập
với điều này, một vấn đề tồn tại và xã hội phải giải
quyết là ở những vùng mà nhiều người không có công ăn
việc làm, trộm cắp là một nguồn để sống. Điều này cũng
liên quan tới sự xuống cấp của trật tự công cộng và
nhiều điều khác nữa.

<em>- Ông cụ có thể phải bị tù tội?</em>

Đúng vậy, nhưng tòa sẽ ra phán quyết về điều này. Hiện,
cụ bị truy cứu hình sự vì tội mưu toan sát thương nhiều
người. Khung hình phạt có thể lên tới 10-15 năm tù giam. Yếu
tố giảm tội khả dĩ là cụ đã làm điều này để bảo vệ
tài sản của mình, và các nạn nhân thì đều chuẩn bị cho
hành vi phạm pháp.

<em>- Tôi nghĩ rằng ông cụ cũng là nạn nhân...</em>

Đồng ý.
<em>
- Vậy, làm sao chúng ta có thể bảo vệ tài sản của mình?</em>

Bạn có thể xây rào, mắc camera, báo động hoặc thuê bảo
vệ. Nếu thấy trộm, bạn có thể gọi cảnh sát và cố nhiên,
công an cũng có thể tuần tra để ngăn chặn những trường
hợp như vậy...

<em>Trần Lê chuyển ngữ, theo index.hu</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4570), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Được Quốc tế Cộng sản (QTCS) giao nhiệm vụ triệu tập 3
tổ chức cộng sản ở Việt Nam hợp nhất thành một đảng;
Hội nghị hợp nhất 3 đảng cộng sản tại Việt Nam khai mạc
ngày 3/2/1930 tại Hương Cảng, Nguyễn Ái Quốc đã trình bày
quan điểm của mình về vấn đề đường lối hoạt động
trong Chính cương vắn tắt và đặt tên đảng Đảng Cộng sản
Việt Nam. Theo quan điểm của Nguyễn Ái Quốc: "<em>Cái từ
Đông Dương rất rộng, và theo nguyên lý của chủ nghĩa Lênin,
vấn đề dân tộc là 1 vấn đề rất nghiêm túc, người ta
không thể bắt các dân tộc khác gia nhập đảng, làm như thế
là trái với nguyên lý chủ nghĩa Lênin. Còn cái từ An Nam thì
hẹp, vì An Nam chỉ là miền trung của nước VN mà thôi, và
nước ta có 3 miền: Bắc Kỳ, Trung Kỳ, Nam Kỳ. Do đó, từ VN
hợp với cả 3 miền và không trái với chủ nghĩa Mác-Lênin
về vấn đề dân tộc</em>"…

Do phát ra quan điểm này, Nguyễn Ái Quốc đã bị chụp cho cái
mũ người theo đường lối " dân tộc chủ nghĩa " vì cái
mũ này mà ông bị dìm vào bóng tối ngót nghét 8 năm từ 1930
đến 1938. Điều này đã được thể hiện trong bức thư đề
ngày 6/6/1938, Nguyễn Ái Quốc đã gửi thư cho một đồng chí
ở QTCS than thở về hoàn cảnh của mình: "<em>Hôm nay là ngày
kỷ niệm lần thứ 7 việc tôi bị bắt giữ ở Hồng Công. Đó
cũng là ngày mở đầu năm thứ 8 tình trạng không hoạt động
của tôi. Nhân dịp này, tôi viết thư gửi đ/c để xin đ/c
giúp đỡ tôi thay đổi tình cảnh đau buồn này… Điều tôi
muốn đề nghị với đ/c là đừng để tôi sống quá lâu trong
tình trạng không hoạt động và giống như là sống ở bên
cạnh, ở bên ngoài của Đảng</em>".

Trong bộ phim Nguyễn Ái Quốc-Hồ Chí Minh của đạo diễn Bùi
Đình Hạc, có một đoạn phim tư liệu mô tả cảnh Nguyễn Ái
Quốc gầy gò, người xem nhìn rõ những rẻ xương sườn trên
ngực, răng cửa rụng một chiếc, đang nhảy múa với một số
nông dân vùng Viễn Đông Liên Xô. Qua đoạn phim tư liệu mà
các nhà làm phim sưu tầm được từ kho tư liệu của Liên Xô
nhiều người đoán: Nguyễn Ái Quốc chắc đã bị Stalin cho đi
khai hoang ở Xiberi. Bức thư và đoạn phim trên là một bằng
chứng cho thấy Nguyễn Ái Quốc bị trù dập.

Trong Tuyên ngôn được thông qua tại Đại hội thành lập QTCS
năm 1919 có đoạn viết: "<em>Sự giải phóng các thuộc địa
có thể được chỉ cùng với sự giải phóng giai cấp công
nhân ở các chính quốc. Công nhân và nông dân không chỉ ở An
Nam, Angiêri, Bengalia, mà cả ở Iran và Ácmênia sẽ chỉ nhận
được khả năng sống độc lập khi công nhân Anh và Pháp lật
đổ Lôít Gióocgiơ và Clêmăngxô giành chính quyền nhà nước
về tay mình</em>".

Quan điểm đặt cách mạng giải phóng dân tộc phụ thuộc
trực tiếp vào thắng lợi của cách mạng vô sản ở chính
quốc đã tồn tại một thời gian dài trong QTCS. Cho mãi đến
Đại hội VI năm 1928, Đề cương về phong trào cách mạng ở
các nước thuộc địa và nửa thuộc địa vẫn khẳng định
như vậy…

Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng: Đây là giai đoạn phong trào
cộng sản quốc tế dưới bàn tay cầm cương của Stalin rơi
vào ấu trĩ tả khuynh. Chính vì vậy mà các văn kiện của Hội
nghị thành lập Đảng CSVN tháng 2/1930 do Nguyễn Ái Quốc soạn
thảo đã được Ban chấp hành QTCS soi rất kỹ lưỡng. Ngoài
việc khẳng định ý nghĩa lịch sử của việc thành lập
ĐCSVN, QTCS đã phê phán rất nặng và cuối cùng đã không chấp
nhận: "<em>Hội nghị thống nhất tiến hành hợp nhất các
nhóm CS khác nhau vào 1 đảng CS chung nhất đã phạm hàng loạt
sai lầm, sai lầm chính trong số những sai lầm đó là sự
thống nhất được tiến hành thiếu phân định trước một
cách đầy đủ và sự lựa chọn từ các nhóm CS đang tồn tại
những lực lượng thực sự cách mạng. Vào thời điểm thoái
trào cách mạng, tâm trạng thất bại là người bạn đồng
hành của những người đã vào Đảng thời kỳ cao trào mà
thiếu sự kiểm tra một cách đầy đủ</em>".

Với những đánh giá trên, QTCS đã ra một đòn nốc ao đối
với vốn liếng chính trị ban đầu của Nguyễn Ái Quốc. Chính
Nguyễn Ái Quốc cũng đã thừa nhận điều này trong thư gửi
đại diện của Đảng CS Pháp ở QTCS, Nguyễn Ái Quốc đã băn
khoăn về vị trí của mình: "<em>Lúc này tôi chưa biết rõ
vị trí của tôi. Tôi hiện là đảng viên Đảng CS Pháp hay
Đảng CSVN? Cho đến khi có lệnh mới, tôi vẫn phải chỉ đạo
công việc của Đảng CSVN. Nhưng với danh nghĩa gì?.. Sự ủy
nhiệm công tác của QTCS cho tôi đã hết hạn chưa? Nếu chưa,
tôi vẫn tham gia Ban Phương Đông ở đây? Tôi đề nghị các
đ/c nhắc Ban Thường vụ QTCS cho quyết định về việc
này</em>".

Qua bức thư này cho thấy: sau năm 1930, tức là sau khi được
giao chỉ đạo việc hợp nhất 3 nhóm cộng sản ở Việt Nam
đã không trúng ý của Stalin, Nguyễn Ái Quốc đã bị đẩy ra
rìa của trung tâm chính trị QTCS.

QTCS đã gửi cho VN 1 bức thư với nội dung gồm hàng loạt vấn
đề bổ sung liên quan đến đường lối và nhiệm vụ cách
mạng VN. Trong bức thư đó cũng đặt vấn đề đổi tên Đảng
CSVN thành Đảng CS Đông Dương.

Tháng 10/1930, dưới sự chỉ đạo của Quốc tế cộng sản,
Hội nghị đã phê phán Hội nghị hợp nhất và Nguyễn Ái
Quốc đã phạm nhiều sai lầm rất nguy hiểm vì "<em>chỉ lo
việc hiệp các đoàn thể ấy lại làm 1 mà ít chú ý đến
việc bài trừ những tư tưởng và hành động biệt phái của
các đảng phải trước kia</em>"; đặt tên Đảng không đúng,
hữu khuynh trong đường lối chính trị, "<em>chỉ lo đến
việc phản đế, mà quên mất lợi ích giai cấp đấu tranh ấy
là 1 sự rất nguy hiểm</em>". Nguyễn Ái Quốc bị phê phán là
hẹp hòi, là theo chủ nghĩa dân tộc. Hội nghị đã quyết
định "<em>thủ tiêu chính cương sách lược và điều lệ cũ
của Đảng, lấy kinh nghiệm trong thời kỳ vừa qua mà thực
hành công việc cho đúng như án nghị quyết và thơ chỉ thị
của QTCS…</em>" Bỏ tên "Việt Nam Cộng sản Đảng" mà
lấy tên "Đông Dương Cộng sản Đảng"…

Sau khi đã tốt nghiệp Trường Đại học Phương Đông, 4/1930,
QTCS cử Trần Phú về nước hoạt động và bổ sung vào BCH
Trung ương lâm thời. Trần Phú mang theo tinh thần của Đại
hội VI QTCS, trong đó nhấn mạnh vấn đề giai cấp và sách
lược mặt trận công nhân thống nhất. Chấp hành chỉ thị
của QTCS về việc bổ sung một số vấn đề về đường lối
và nhiệm vụ của cách mạng Đông Dương trong giai đoạn hiện
tại. Mặt khác cần phải đổi tên Đảng.

Tháng 10/1930, Hội nghị BCH Trung ương Đảng họp tại Hồng
Kông. Hội nghị đã thông qua Luận cương chính trị của Đảng
do Trần Phú soạn thảo, Điều lệ mới, nghị quyết về tình
hình hiện tại ở Đông Dương và nhiệm vụ cần kíp của
Đảng, bầu BCH Trung ương và cử Trần Phú làm Tổng bí thư
của Đảng.

Trong Thư của Trung ương gửi cho các cấp đảng bộ ngày
9/12/1930, Thường vụ Trung ương đã phê phán những điều sai
lầm của Hội nghị hợp nhất như: "chủ trương các công
việc rất sơ sài, mà có nhiều điều không đúng với chủ
trương của Quốc tế", "không hợp nhất các phần tử CS
chân chính nhất mà lại hợp nhất các tổ chức CS", "không
lấy 1 nền tư tưởng CS và những kế hoạch công tác CS làm
căn bổn để chiêu tập Đảng, chỉ bàn chuyện cần phải
hiệp nhất mà thôi". Hội nghị tháng 2/1930 đặt tên Đảng
CSVN không phù hợp, chính sách của Đảng đối với địa chủ,
tư sản không đúng: "Nói mập mờ về việc lợi dụng hoặc
chủ trương những việc làm cho bọn tư sản chưa phản cách
mạng như trong Chánh cương sách lược cũ là 1 điều sai lầm
chánh trị rất lớn và rất nguy hiểm cho cách mạng", khuyết
điểm về tổ chức…

Hồng Thế Công (bút danh của Hà Huy Tập) trong tác phẩm Sơ
thảo lịch sử phong trào CS Đông Dương viết năm 1933, sau khi
đánh giá ý nghĩa lịch sử của Hội nghị thành lập Đảng
còn viết: "<em>Nhưng cố nhiên nó đã phạm một số sai lầm
và thiếu sót gây nên những hậu quả nghiêm trọng của phong
trào cách mạng</em>".

Bản Luận cương chính trị của Trần Phú và tên gọi Đảng
Cộng sản Đông Dương chính là 1 sự uốn nắn lại của Quốc
tế III đối với những việc làm của Nguyễn Ái Quốc trong
việc: thống nhất những người CS ở VN vào tháng 2/1930.

Xuất phát từ sự chỉ đạo của đường lối này mà đầu
4/1931, Xứ ủy Trung Kỳ đã ra chỉ thị "thanh Đảng" và
phổ biến xuống tận cơ sở. Nội dung chính của chỉ thị
thanh Đảng là đưa ra khỏi Đảng những ai xuất thân là trí
thức, giàu có hoặc con em các quan lại lớn nhỏ.

Đặc biệt, trong Chỉ thị thanh Đảng của Xứ ủy Trung Kỳ có
những câu gay gắt: "<em>Thanh trừ trí phú địa hào, đào tận
gốc trốc tận rễ</em>". Trong Chỉ thị truyền đạt của
Tỉnh ủy Nghệ An cũng có những câu tương tự…

Sự phê bình đối với những văn kiện của Hội nghị hợp
nhất do Nguyễn Ái Quốc soạn thảo còn kéo dài đến tận
trước Đại hội VII QTCS. Trong thư của Ban Chỉ huy ở ngoài
viết 31/3/35 gửi QTCS, sau khi báo cáo tình hình diễn biến Đại
hội I của Đảng, đã phê phán trực diện Nguyễn Ái Quốc và
tổ chức VN Cách mạng Thanh niên do Nguyễn Ái Quốc sáng lập:
"<em>Ở Xiêm và Đông Dương, các tổ chức CS đã tiến hành 1
cuộc đấu tranh công khai chống lại những tàn dư của tư
tưởng dân tộc cách mạng pha trộn với chủ nghĩa cải lương,
chủ nghĩa duy tâm của đảng của các đ/c Hội VN Cách mạng
Thanh niên và của đ/c Nguyễn Ái Quốc, những tàn dư ấy rất
mạnh và tạo thành 1 chướng ngại nghiêm trọng cho sự phát
triển CNCS. Cuộc đấu tranh không nhân nhượng chống những
học thuyết cơ hội này của đ/c Quốc và của Đảng Thanh niên
là rất cần thiết. 2 Đảng CS Xiêm và Đông Dương đã viết 1
quyển sách chống những khuynh hướng này. Chúng tôi đề nghị
đ/c Lin viết 1 quyển sách để tự phê bình về những khuyết
điểm đã qua</em>"…

Do đó khi tổ chức Đại hội VII, QTCS chỉ mời Nguyễn Ái
Quốc dự Đại hội với tư cách là khách mời. Trong thực tế,
không chấp nhận Nguyễn Ái Quốc là đại diện của Đảng CS
Đông Dương với lý do Nguyễn Ái Quốc đang bận học tập?

Qua những tư liệu kể trên cho thấy các cuộc đấu tranh chính
trị trong nội bộ Đảng Cộng sản VN có những giai đoạn
không kém phần ác liệt… Ngay cả Nguyễn Ái Quốc cũng có lúc
trở thành nạn nhân của sự chụp mũ, bị đấu tố bấp chấp
phải trái, đúng sai…

Tất cả những điều đó đều có nguồn gốc từ "chủ nghĩa
Stalinist"… Tại sao Stalin lại trở thành nhà độc tài chính
trị gớm ghiếc như vậy? Ở đây có một phần do hoàn cảnh
lịch sử xô đẩy. Stalin dị ứng với những luồng tư tưởng:
coi trọng vấn đề giải phóng, quyền sống, quyền lợi của
các dân tộc nhỏ, thuộc địa do Nguyễn Ái Quốc đề xuất là
có nguyên cớ của nó?

Như chúng ta biết, giai đoạn những năm 30 là giai đoạn chủ
nghĩa dân tộc cực đoan đang trỗi dậy ở nước Đức và một
số nước châu Âu. Chính khuynh hướng dân tộc cực đoan đã
đẩy Hitler lên vũ đài chính trị thế giới. Mặt khác, Stalin
cũng đang ngối trên lò lửa: Đó là việc nước Nga đang nắm
quyền sinh sát, quyền áp đặt chính trị lên 15 nước cộng
hòa khác được liên kết với nhau dưới danh nghĩa Liên bang Xô
Viết xã hội chủ nghĩa…Mối liên kết liên bang này đã không
dấu được những mâu thuẫn giữa sắc tộc này với sắc tộc
kia thông qua việc phân chia quyền lợi, lãnh thổ, màu cờ, sắc
áo…Nếu để cho khuynh hướng dân tộc trỗi dậy thì mối đe
dọa sẽ ngay ở Liên Xô, mặc dù Stalin đã sử dụng hàng loạt
những biện pháp trấn áp tàn khốc để duy trị ách áp đặt
và quyền cai trị của mình và Đảng Cộng sản.

Tuyên bố của Nguyễn Ái Quốc về vấn đề Việt Nam và Đông
Dương: "<em>Vấn đề dân tộc là một vấn đề rất nghiêm
túc, người ta không thể bắt các dân tộc khác gia nhập
đảng, làm như thế là trái với nguyên lý chủ nghĩa
Lênin</em>" không chỉ là một cú chạm vô tình váo gót chân
Asin của Stalin mà thật sự là một gáo nước sôi dội vỗ
mặt vào mô hình Xô Viết mà Stalin đang cố gắng thiết lập,
duy trì và cai trị bằng bộ máy độc tài. Do vậy nên Nguyễn
AÍ Quốc bị Stalin thanh trừng là vì thế.

Nếu ủng hộ cho Nguyễn Ái Quốc giương ngọn cờ độc lập
dân tộc thì biết đâu 15 nước cộng hòa trong Liên bang Xô
Viết sẽ noi theo, xin được tách ra thì làm sao? Chính vì vậy
mà Stalin yêu cầu phải thành lập Đảng Cộng sản Đông Dương
thay cho Đảng Cộng sản VN; dìm chết cái khát vọng này đi
để không kích hoạt những "hạt nhân gây nổ" đòi độc
lập ngay trong khối Liên bang Xô Viết mà Stalin đang là " gia
chủ ".

Nhưng cái gì đến rồi cũng sẽ đến, Đảng Cộng sản Liên
Xô chỉ có thể kéo dài mô hình này cho đến năm 1992; lịch
sử chứng minh không thể kéo dài khối liên bang này thêm hơn
được nữa. Nếu không Gorbachiop thì sẽ có người khác kích
hoạt sự tan vỡ này!

Như vậy, nguyên nhân sâu xa của việc Nguyễn Ái Quốc bị trù
dập, bị đấu tố là do bởi ông đã làm cho Stalin bị sốc;
đo đó buộc lòng Stalin phải dùng đàn em chụp mũ, cô lập,
đấu cho ông tơi tả… và cuối cùng bị đẩy vào tình cảnh
ngồi chơi xơi nước 8 năm trời ở Xiberi chịu đói, chịu rét!
Kết cục may còn có một ông cộng sản Pháp tìm cách mở cho
lối thoát…

Phạm Viết Đào (Tổng hợp tư liệu)

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4571), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Tôi cho rằng chủ nghĩa tư bản không lãnh đạo gì, không đóng
vai trò gì trên thực tế mà đấy là bản năng thương mại
của toàn nhân loại được huy động trong quá trình toàn cầu
hóa, và đừng nhầm lẫn nó là toàn cầu hóa tư bản chủ
nghĩa. Đấy là quan điểm của tôi. Và các dân tộc phải đủ
tự do để con người của nó trở nên thông minh để nhặt
nhạnh các cơ hội và né tránh các rủi ro. Khi tôi đến
trường Harvard, tôi có 40 phút nói chuyện tại một lớp luật,
ở trường đó có một luật lệ rất lạ là đã vào lớp rồi
thì không thể ra ngoài. Tôi có nói đến câu chuyện là làm
thế nào để thế giới chống lại được sự rủi ro do sự
luôn luôn mới: người mới, hàng mới, cách thức mới của
nền kinh tế thế giới xâm nhập vào các vùng khác nhau, nhất
là các vùng chậm phát triển. Và đấy chính là bản chất của
các gọi là nền kinh tế trí thức. Nền kinh tế trí thức là
nền kinh tế mà trí thức trở thành lực lượng giúp xã hội
phân loại giữa cơ hội và rủi ro. Nếu chúng ta cứ tiếp tục
đào sâu cái rãnh mà chúng ta vẫn quen nghĩ thì nó giống như
việc chúng ta đi giữa một cái hào kín, chúng ta không có cách
gì để có thể nhìn ra hai bên được để mà hỗ trợ xã hội
trong việc phân loại và tránh né rủi ro. Cho nên, con người
chỉ có thể phát triển bằng tự do, những nước càng chậm
phát triển bao nhiêu thì càng cần tự do bấy nhiêu, bởi vì anh
phải bù lại cái phần thiếu hụt năng lực vốn có mà lịch
sử đã tạo ra cho mỗi một công dân trong các quốc gia chậm
phát triển. Đấy chính là phi chính trị hóa, phi chính trị hóa
chứ không vô chính trị hóa. Tôi có thể yêu đảng cộng sản,
có thể không, chẳng sao cả. Tôi luôn luôn nghĩ rằng sự đa
dạng về các đặc trưng chính trị là một thực tế của
đời sống chính trị toàn cầu. Nếu gò ép nhân dân để giữ
cho được cái bản sắc nào đấy thì có nghĩa là tự mình phá
hoại mình. Năm 1985, tôi cùng nhà tôi đi dự cuộc họp báo về
việc đổi tiền, người ta nói rằng đáng ra lúc đầu định
đổi 1-1 nhưng in không kịp cho nên đổi 1-10. Nghe xong tôi toát
mồ hôi, tôi bảo, tại sao đối với tài sản của con người
mà người ta vô trách nhiệm đến thế. Năm 1986 chúng ta đổi
mới, người Việt Nam bỗng dưng nở ra, có phải đấy chính là
một bằng chứng rằng, tự do đem lại cho con người sự bùng
nổ sức sống? Ở giai đoạn đầu những năm 80, có lúc tôi
đã trông thấy một vài bà phu nhân ra ngoài chợ giúi mấy tút
thuốc tiêu chuẩn cho mấy con phe ở phố Phủ Doãn hay ở đâu
đó. Các anh các chị khi nhớ lại những hình ảnh như vậy thì
thấy rằng thật là tội nghiệp cho chúng ta khi chúng ta không
tự do.

Chúng ta không hề vô chính trị khi có tự do về chính trị.
Lịch sử yêu nước là lịch sử có thật, chúng ta không tin
vào lịch sử yêu nước cho nên chúng ta buộc phải có những
biện pháp phụ trợ để duy trì nó, xem nó là một thuộc tính
để có thể luôn luôn yên tâm về sự tồn tại của chủ
nghĩa yêu nước trong người Việt. Nhưng tôi không nghĩ thế,
chủ nghĩa yêu nước của người Việt là một thuộc tính tự
nhiên của người Việt, làm mất nó đi khó hơn nhiều so với
việc giữ nó. Tôi thấy chúng ta có những cố gắng trái tự
nhiên một cách kỳ lạ. Tôi có một người bạn, chị ấy đã
mất rồi, chồng chị ấy là sếp của tôi, chị ấy là em gái
anh Phạm Sỹ Liêm, phó chủ tịch thành phố Hà Nội. Chị ấy
kể chuyện khi sang Moscow có ông đại sứ người Nghệ An quen
biết nhìn thấy chị ấy trong ga tàu điện ngầm và cứ gọi
ầm lên: "<em>Này Hào ơi! Dừng lại anh bảo</em>" làm chị
ấy ngượng. Tôi hỏi các anh chúng ta duy trì cái bản sắc ấy
để làm gì? Nói to giữa chợ là một bản sắc vì thực ra
bản sắc chính là thói quen. Chúng ta phải thay đổi thói quen
phù hợp để tiếp cận cái mới. Vì bản chất của toàn cầu
hóa là chở đến các ngõ ngách khác nhau của đời sống những
vật phẩm mà thiên hạ có. Tôi là người đưa hãng Coca Cola
vào Việt Nam. Hôm làm lễ ra mắt, trước cửa nhà hát lớn họ
bơm một chai Coca cola bằng nilon đen ngòm cao đến 4-5 thước
đặt ở đấy. Tổng bí thư Đỗ Mười đi qua đấy trông thấy
đã gọi điện phê bình. Sau đấy giám đốc Coca Cola Việt Nam
gọi điện hỏi tôi: ông ấy mắng thế đúng hay sai? Tôi bảo:
mắng là đúng rồi. Cái nhà hát lớn của người ta trang nghiêm
đến như vậy mà các anh ở đâu đến bơm một chai to tướng
đặt ở đấy. Bản thân các anh cũng không có cái lịch sự
thật sự của người phương Tây. Người phương Tây đứng
trước nhà hát lớn thì một mẩu thuốc cũng không dám vứt ra.
Người phương Tây có giáo dục và văn minh thì không làm những
việc kiểu như thế trong nhà hát lớn. Vậy mà bây giờ chúng
ta làm tất. Tôi lấy ví dụ như việc biến cái tầng hầm nhà
hát lớn trở thành quán ăn chẳng hạn. Nhà hát lớn là nơi
người Việt thể hiện trình độ văn minh của mình thì chúng
ta lại biến nó thành quán ăn. Vậy tôi hỏi các anh là chúng ta
giữ gìn cái bản sắc gì? Cái gì đáng nhớ trong cuộc đời
này thì người ta không bao giờ quên được. Có lẽ tôi không
bao giờ quên được những năm tháng chiến tranh. Làm sao mà tôi
có thể quên được. Cái điều mà tôi nói nhiều nhất, nói
một cách say sưa nhất trong bữa cơm với thị trưởng thành
phố Sanfrancisco ở Hoa Kỳ là tôi nói về đường Hồ Chí Minh
mà tôi tham gia xây dựng. Ông thị trưởng bảo: "<em>Tôi rất
muốn ông nói lại câu chuyện này ở câu lạc bộ Commonwelth,
một câu lạc bộ cổ xưa nhất trong lịch sử Hoa Kỳ</em>".
Tôi đồng ý. Khi tôi đến nói câu chuyện ở câu lạc bộ
Commonwelth, ông chủ tịch ở câu lạc bộ ấy bảo: "<em>Chỗ
mà ông đang đứng là chỗ đứng của các danh nhân, của các
nhà chính trị quan trọng nhất thế giới, của các thượng
nghị sĩ quan trọng nhất của nền chính trị Hoa Kỳ, cho nên
ông phải ý thức được cái vinh dự ấy, ông phải nói với
chúng tôi điều A, B, C …</em>". Tôi cười và trả lời rằng:
"<em>Thưa ông chủ tịch, tôi là người nếu xét về phương
diện kiến thức lịch sử thì bằng một công dân được đào
tạo trung bình ở Hoa Kỳ, vì thế tôi biết cái vinh dự mà tôi
được hưởng. Và tôi cũng biết thêm được rằng người Mỹ
các ông khi ra câu hỏi thì đã có sẵn câu trả lời, hôm nay
tôi sẽ nói những vấn đề mà người Mỹ chưa có kinh nghiệm
để đặt câu hỏi</em>". Khi nói về người Mỹ mất tích,
tôi bảo với họ là: "<em>Các ông biết rằng nền văn hóa
của chúng tôi là nền văn hóa của người chết, tất cả các
dấu hiệu văn hóa quan trọng nhất là liên quan đến người
chết và các nhà chính trị của chúng tôi có thể không sợ
các ông nhưng họ không thể không sợ cha ông họ được. Họ
không dám vi phạm các giới hạn văn hóa để dùng xác chết
của lính Mỹ mặc cả chính trị với các ông. Chúng tôi là
một dân tộc không chuyên nghiệp, chúng tôi đánh các ông cũng
không chuyên nghiệp, cho nên trong chiến tranh chúng tôi không
thống kê. Ngay cả người của chúng tôi chúng tôi cũng không
thống kê được. Vì thế khi phải đối mặt với các vấn
đề có tính chuyên nghiệp ở thời kỳ hậu chiến, chính phủ
chúng tôi lúng túng. Và nếu các ông biết rõ rằng họ lúng
túng chứ họ không thiếu thiện chí thì các ông tiếp cận
vấn đề người Mỹ mất tích ở Việt Nam thuận lợi hơn
nhiều</em>". Tôi phải nói thật với các anh chị là nếu
không tự do thì tôi không thể nói được như thế. Lúc bấy
giờ lương của tôi là 650 đồng, tạm gọi là lương cấp vụ,
nếu nói năng không cẩn thận thì có thể mất lương. Đôi lúc
chúng ta cũng phải liều, và nếu như chúng ta cứ nhớ đến
bản sắc thì không nói được. Từ lâu lắm rồi tôi là
người xem việc giữ gìn bản sắc là một khẩu hiệu không
lành mạnh, và có những động cơ không lành mạnh. Người ta
chỉ nói thế thôi chứ cũng không ai chỉ ra nội dung cơ bản
của bản sắc là gì và mỗi người chỉ ra bẳn sắc một
kiểu. Như vậy vô tình việc giữ gìn bản sắc trở thành
việc giữ gìn cái đòi hỏi của một người cụ thể, mà như
vậy thì nó không còn là bản sắc nữa, bởi vì bản sắc là
cái nằm trong máu mỗi người. Người ta nói hòa nhập chứ
không hòa tan, nhưng tan thế nào được. Không có cách gì để
hòa tan người Việt được, muốn cũng không được. Cứ xem
các bài báo của Việt kiều là các anh có thể nhận ra và phân
loại được ngay. Văn phong của một anh Việt kiều ở Đức
khác hẳn với văn phong của anh Việt Kiều ở quận Cam, văn
phong của anh Việt Kiều ở quận Cam khác hẳn với văn phong
của anh Việt Kiều ở Washington DC … Họ vẫn nói xấu những
người cộng sản nhưng nếu được chụp chung ảnh với những
người lãnh đạo cao cấp thì họ vẫn rất sung sướng. Đấy
là sự thật. Bản sắc có cả mặt ấy, vì thế, nếu con
người cứ xăm xăm để giữ cái bản sắc của mình thì con
người sẽ sao nhãng việc phân tích các yếu tố mới và kết
nạp nó vào cộng đồng các yếu tố trong miền tinh thần của
mình. Con người cần phải cởi mở. Cải cách văn hóa theo
định nghiã của tôi là tạo ra một nền văn hóa mở, có năng
lực tiếp nhận mọi dấu hiệu văn hóa tích cực.

Ý thứ tư của anh là cải cách chính trị theo tiêu chuẩn phổ
biến là gì. Đó là dân chủ hóa xã hội. Trong các quyển sách
này cũng như trong nhiều bài viết, nhất là các bài viết về
Hồ Chủ Tịch, tôi có nói rằng "<em>dân chủ hóa xã hội
Việt Nam là món nợ tinh thần của những người cộng sản
đối với dân tộc</em>". Chúng ta đưa ra khái niệm gọi là
thời kỳ quá độ, thậm chí bây giờ người cộng sản Trung
Quốc đã nói thẳng ra rằng thời kỳ quá độ ấy là hàng
trăm năm. Thời kỳ quá độ là một khái niệm được mô tả
bằng một câu nói dân gian ở Việt Nam là: "ngày mai ăn phở
không mất tiền". Nhưng bao giờ mới đến cái ngày mai ấy?
Tại sao chúng ta không biến một quá trình như vậy thành quá
trình xây dựng và tổ chức nền dân chủ? Chúng ta cùng nhau
xác định rằng dân chủ hóa tức là trả lại cho con người
cuộc sống tự nhiên của nó, và chính trị là lãnh đạo con
người chứ không phải là lãnh đạo một con người, cho nên,
phải thừa nhận tính đa dạng của đời sống con người, và
phải lãnh đạo để nó trở nên người hơn chứ không phải
để nó trở thành loại người mà mình muốn. Đấy là quan
điểm của tôi. Tôi không nghĩ rằng dân chủ hóa thì nhân dân
sẽ chống Đảng, ngược lại, có khi nhân dân còn công kênh
Đảng lên. Nếu người ta biết chắc rằng các anh đang tổ
chức và lãnh đạo một tương lai mà ở đó nhân dân tự do
thì nhân dân rất sợ các anh bỏ đi. Các anh không tưởng
tượng được rằng nếu Đảng làm được như thế thì xã
hội rất sợ Đảng bỏ đi. Giữa việc nếu ta đi thì họ níu
và việc bắt họ phải chịu đựng ta thì việc nào hơn? Tôi
thấy các anh không nên ghép những chữ mà bản chất của nó
là những chặng khác nhau hay là những mức độ khác nhau của
một khái niệm với nhau, như đa nguyên – đa đảng mà tôi nói
lúc trước. Đa nguyên là bản chất của cuộc sống còn đa
đảng là đời sống chính trị. Nếu chúng ta chưa có điều
kiện để đa đảng thì chúng ta không vì thế mà tiêu diệt đa
nguyên. Các anh chị ở Học viện là những tinh hoa của đời
sống lý luận, các anh chị còn phân biệt được chứ còn
xuống đến ban tuyên huấn của các tỉnh ủy thì rất khó. Tôi
cho rằng, bản chất của quá trình cải cách chính trị là dân
chủ hóa, và chúng ta phải hiểu rằng dân chủ hóa là một
việc phải làm. Vì con người, vì sự phát triển của đất
nước chúng ta phải làm, chỉ có điều là chúng ta làm cho khéo
để giữ được Đảng. Trong những quyển sách này còn thiếu
một điều rất quan trọng mà tôi không nói được, đó là
những rủi ro mà Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ gặp phải trong
quá trình cải cách chính trị. Chúng tôi không hề có sự bức
xúc gì với Đẳng, với nhà nước, với chính phủ, chúng tôi
là những người đủ khôn ngoan để trong bất kỳ trạng thái
chính trị nào của đất nước chúng tôi cũng tồn tại
được, nhưng những người như chúng tôi rất ít. Cái chính là
phải làm thế nào để những điều kiện có thể tạo ra sự
phát triển như vậy trở nên tương đối phổ biến đối với
nhân dân chúng ta.

Vấn đề thứ năm là vấn đề phi chính trị hóa giáo dục.
Tôi đã đọc rất nhiều bài viết xung quanh vấn đề này. Rất
nhiều người nói do thầy thế này, do sách giáo khoa thế kia.
Gần đây anh Trần Hữu Dũng, giáo sư trường đại học Wright
State, chủ trang web "Diễn đàn", về đây trả lời phỏng
vấn của báo chí đã nhận xét rằng: giáo dục Việt Nam loay
hoay tìm cách phát minh lại cái bánh xe. Kể cả những nhà giáo
dục rất có uy tín cũng vẫn quanh quẩn xung quanh những chi
tiết, những chương trình này khác mà quên mất rằng cải cách
giáo dục là cuộc cải cách đau đớn nhất mà Đảng ta phải
chịu đựng nếu định làm, đó là phi chính trị hóa nhà
trường. Nếu không phi chính trị hóa nhà trường thì không
thể có được nền giáo dục tiên tiến. Các anh chị biết
rằng xét về mặt phân tâm học thì năng lực tiếp nhận của
trẻ con vào những lứa tuổi khác nhau thích hợp với những
loại kiến thức khác nhau. Tại sao trẻ con Châu Âu nói chuyện
triết học, nói chuyện Kant, Hegel… một cách rất nhẹ nhàng?
Bởi vì lúc các em chưa kịp có định kiến thì các em tiếp
cận một cách vô thức. Và về mặt phương pháp luận nhận
thức mà nói thì kẻ nào vào sớm nhất trong miền tiềm thức
cuả một con người thì kẻ đó trở thành chủ của bộ não
và cái còn lại là sự lựa chọn của chính kẻ đó. Chúng ta
để cho trẻ con làm quen sớm với một số khái niệm rất hạn
chế, và do đó, trẻ con của chúng ta dù có chương trình tốt
đến mấy thì khả năng tiếp cận của chúng cũng rất thấp.
Nếu làm toán, học sinh chúng ta làm rất tốt, nhưng suy tưởng
toán học thì không tốt. Cho nên, về cơ bản chúng ta không có
nhà toán học, nhiều lắm là chỉ có nhà dạy toán. Vì thế
phải nói thật với các anh chị là nếu không làm cho các
trường đại học, các cơ sở giáo dục tự do hơn đối với
chính trị, đối với các tiêu chuẩn bắt buộc phải có về
nhận thức mà hiện nay chúng ta đang phổ biến trong xã hội
thì phải nói rằng mọi ý đồ, mọi khát vọng về cải cách
giáo dục đều là vô ích, và chúng ta có đào tạo được
20.000 tiến sĩ thì cũng không có giáo trị gì. Chúng ta sẽ có
những kẻ nói một cách chuẩn hơn về thuật ngữ, chúng ta có
thể có một số lực lượng có khả năng diễn đạt một
cách trôi chảy cái cũ nhưng để tìm ra cái mới thì rất khó,
mà nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra cái mới chứ không phải
diễn đạt trôi chảy cái cũ. Hiện tượng diễn đạt trôi
chảy những cái cũ đã trở thành phong cách của giới tri thức
Việt Nam từ hàng trăm, hàng nghìn năm nay. Khi Liên hiệp các
Hội khoa học kỹ thuật VN tổ chức tiếp giáo sư Francois
Jullien, tôi thấy cơ sở vật chất nghèo nàn, lễ tân không có,
tôi rất buồn. Tôi đã mời ông ấy ăn cơm ở một khách sạn
rất sang. Tôi nói với ông ấy là: " Tôi phải nói thật với
giáo sư là tôi đang chữa ngượng cho người Việt, bởi vì
đáng ra với một người như giáo sư thì Thủ tướng hoặc các
nhà lãnh đạo chúng tôi phải tiếp. Nhưng bởi vì các đồng
nghiệp của Giáo sư không ý thức được tầm quan trọng của
chính người bạn của mình, cho nên làm cho Thủ tướng của
chúng tôi không biết ngài. Vì thế tôi đành phải làm việc
này để chữa ngượng. Cũng phải nói với các anh chị là càng
ngày tôi càng hiểu ra rằng với sự loay hoay của người Việt
xung quanh cải cách giáo dục như thế này thì rất khó mà đáp
ứng được. Chúng ta có cải cách gì đi nữa, cải cách chính
chính trị rất cấp tiến đi chăng nữa, cải cách kinh tế một
cách hùng hổ thế nào đi chăng nữa thì với nền giáo dục và
đào tạo hiện nay, người Việt không có năng lực tiếp nhận
và tiếp ứng với mọi sự phát triển. Tôi là người sử
dụng lao động, ở đây chúng tôi không có những người lao
động đơn giản, tất cả những người lái xe của chúng tôi
đều là cử nhân kinh tế hoặc luật học. Ở đây chúng tôi
không cho phép tồn tại những người không tốt nghiệp đại
học. có một anh lái xe hỏi tôi rằng: em là lái xe, anh bắt em
đi học để làm gì? Tôi hỏi: cậu có vợ, có con không? Cậu
có sợ con cậu xấu hổ vì bố nó là một kẻ vô học không?
Học và kiếm ăn bằng sự học của mình là hai việc khác nhau.
Tất cả lái xe, bảo vệ của chúng tôi đều tốt nghiệp cử
nhân luật, kinh tế cả. Tôi động viên họ học với quan
điểm là con người càng đến gần học vấn bao nhiều càng
dễ phát triển bấy nhiêu. Hôm nọ anh em Vietnamnet có đến đây
phỏng vấn tôi về sự khủng hoảng của nền giáo dục VN, tôi
trả lời rằng nền giáo dục VN không khủng hoảng. Đây là
cuộc khủng hoảng của những người có trách nhiệm tổ chức
ra nền giáo dục chứ không phải khủng hoảng nền giáo dục.
Xã hội vẫn lặng lẽ bổ sung những sự thiếu hụt mà những
người có trách nhiệm tổ chức ra nền giáo dục không làm
được. Người Việt không để cho nền giáo dục của mình
khủng hoảng.

<strong>Ông Phạm Huy Đức:</strong> <em>Tôi thấy các cuốn sách
của anh có hai cảm hứng chủ đạo, cảm hứng thứ nhất là
cảm hứng tự do, cảm hứng thứ hai là cảm hứng dân chủ,
những cái đó thì giới trí thức VN đang thiếu, anh đã thổi
hồn vào trong đời sống chung. Tôi thấy cách diễn đạt của
anh cũng lạ, khiến cho người đọc tò mò, đọc rồi có thể
có rất nhiều chia sẻ. Cách hiểu có thể khác nhau nhưng bản
chất thì không khác nhau. Ví dụ, anh đồng nhất bản sắc của
dân tộc với cái yếu kém của dân tộc, cái đấy nhiều
người đã nói. Nhưng tôi cho rằng không nên đồng nhất bản
sắc chỉ là những cái xấu. Nếu như anh đã tôn trọng sự đa
dạng tinh thần thì anh cũng phải thừa nhận có các sắc thái
văn hóa có nhấn mạnh đến việc con người phải biết tự
bảo vệ mình và giữ được cái trạng thái của mình trong xu
thế hội nhập. Tất nhiên cái bản sắc không loại trừ cái
hội nhập, cái đổi mới và anh phải đổi mới thì anh mới
giữ được bản sắc. Những trò chơi ngôn ngữ đôi khi làm cho
người ta hiểu lầm nhau, nhưng tôi tin rằng về bản chất thì
anh cũng không phê phán quan điểm như vậy.</em>

<strong>Ông Nguyễn Trần Bạt:</strong> Tôi không đồng nhất bản
sắc với những cái xấu, bởi vì tôi không xem là có khái
niệm bản sắc, và tôi cũng không hề phê phán quan điểm đa
dạng văn hóa như anh nói. Tôi cho rằng con người thì phải đa
dạng, đa dạng về quan điểm, đa dạng về tư tưởng, đa
dạng về phong cách. Ngôn ngữ cũng thể hiện phong cách. Năm
1948 khi anh Nguyễn Đình Thi bắt đầu viết tập Những bài ca
Hắc Hải thì anh Tố Hữu đưa ra phê phán là không có tính
nhân dân. Nói thật là khi nghiên cứu những chuyện như vậy
thì tôi ngạc nhiên vì một nhà lãnh đạo cao cấp như thế
đáng ra phải đứng trên những sự khác biệt như vậy để
khuyến khích. Con trai tôi học ở nước ngoài được 10 năm, khi
về nước nó vớ được tập thơ của anh Trần Dần, nó đọc
xong thì hỏi tôi: " những bài này ông ấy viết từ bao giờ
hả bố?" Tôi trả lời: " từ năm 1955 con ạ". Nó bảo: "
một đất nước có một người đã viết từ năm 1955 những
tác phẩm thế này mà không nổi tiếng thế giới thì rất
đáng tủi thân. Cái này Châu Âu mới bắt đầu xem là đại
trà". Tôi không hề dị ứng với sự khác biệt. Có lần tôi
đến Hannover để dự một hội thảo quốc tế, sau đó chúng
tôi đi xe buýt để lên Berlin . Tôi ngồi trên xe buýt và ngủ,
đến lúc tôi nghe thấy những tiếng ô tô kêu to hơn thì tôi
hỏi cậu thư ký bên cạnh: " đến Đông Đức rồi phải
không?" Cậu ấy bảo: " Đúng rồi anh ạ". Bản sắc là
không thể trộn được. Đến bây giờ người ta vẫn không
trộn được Đông Đức và Tây Đức mặc dù đã tiêu tốn
hàng nghìn tỷ Deutsche Mark. Có những người nói rằng chủ
nghĩa cộng sản không để lại đóng góp văn hóa nào, nhưng
họ nhầm to. Tôi đang định viết một quyển sách về nền văn
hóa vô sản và nguyên một chữ " đồng chí" thôi đã là
một đóng góp của nền văn hóa vô sản mà chúng ta phải phân
tích một cách rất cẩn thận. Tôi là người thừa nhận sự
khác biệt và phải nói rằng đau khổ lớn nhất của con
người là sự giống nhau.

<strong>Ông Bùi Đình Phong:</strong> <em>Tôi đồng ý với những
vấn đề mà anh trình bày. Tôi chỉ muốn hỏi theo dự đoán
của anh thì đến bao giờ VN mới có thể có những điều như
anh nói?</em>

<strong>Ông Nguyễn Trần Bạt:</strong> Nếu khóa XI này Đảng
thừa nhận và bắt đầu tổ chức quá trình cải cách chính
trị theo hướng dân chủ hóa xã hội thì sau 10-15 năm nữa, VN
sẽ phát triển một cách không ai ngăn chặn được. Và phải
nói rằng, chúng ta ở cạnh nước CHND Trung Hoa, cách duy nhất
để chúng ta đối phó với sự lấn át của một nước lớn
là chúng ta phải trở thành một quốc gia phát triển. Mà không
phải chỉ có chúng ta mới có tâm trạng ấy. Nếu các anh chị
mà nói chuyện với một người Newzeland thì sẽ thấy ngay rằng
anh ta rất ghét nước Úc. Tất cả những kẻ bé đều ghét kẻ
lớn ở bên cạnh mình. Tâm lý đó là hoàn toàn phổ biến.
Nước bé ở cạnh nước lớn, nước nghèo ở cạnh nước giàu
bao giờ cũng có tâm lý ấy. Tôi rất sung sướng thấy rằng
người Trung Quốc tỏ ra rất khiêm tốn đối với người Nhật
Bản. Ông Fukuda vừa mất chức, người phát ngôn Bộ ngoại giao
Trung Hoa đã phải lập tức lên ti vi ngay để nói rằng: chúng
tôi hy vọng rằng sự từ chức của thủ tướng Fukuda không
ảnh hưởng gì đến quan hệ Trung – Nhật. Tôi kể cho các anh
chị nghe câu chuyện rất thú vị, năm 1987 tôi có gặp ông chủ
tịch tập đoàn Kolon của Hàn Quốc, lúc ấy ông ấy vừa mới
trúng cử nghị sĩ. Khi tôi ăn cơm với ông ấy ở khách sạn
Caraven Sài Gòn, ông ấy bảo: với tư cách là chủ tịch Kolon
thì tháng nào tôi cũng đến đây một lần, nhưng bây giờ tôi
muốn nhờ ông bố trí cho tôi một lời mời của bất kỳ một
nghị sĩ nào của VN, mời tôi đến thăm với tư cách là một
nghị sĩ. Sang năm tôi là chủ tịch quốc hội Hàn Quốc, tôi
đưa ra một lời hứa với ông để ông thuyết phục các nghị
sĩ VN là ngay lập tức tôi sẽ bình thường hóa quan hệ với
VN. Tôi mất hai tháng lặn lội gặp tất cả các nghị sĩ VN,
từ giáo sư này đến giáo sư khác, tất cả đều từ chối.
Tôi cực kỳ đau khổ. Hai năm sau đó Hàn Quốc bình thường
hóa với Trung Quốc, và hai năm sau nữa Hàn Quốc mới bình
thường hóa với VN. Đáng ra chúng ta có thể làm việc ấy
trước TQ hai năm. Tôi kể câu chuyện đó để nói với các anh
rằng, đôi lúc sự thiếu tự do kìm hãm các cơ hội quan trọng
của đất nước.

Ông Phạm Huy Đức: Hiện nay mình đang đào tạo ra những con
người của cơ chế chứ chưa phải là các chính khách.

Ông Nguyễn Trần Bạt: Để minh họa thêm về điều mà anh
nói, tôi xin kể một câu chuyện nữa. Năm 1989 tôi đến Úc,
tôi rất nhiều bạn bè ở Úc, họ bố trí cho tôi tiếp xúc
với một số nhà chính trị quan trọng ở Úc, trong đó có một
người là thượng nghị sĩ Kim Beazley, chủ tịch Công Đảng
Úc, và lúc bấy giờ Công Đảng đang cầm quyền. Đúng giờ
hẹn tôi đến phòng ông ấy. Ông ấy mời tôi ngồi và bảo:
" Với tư cách là một thương nhân thì ông gặp tôi có
chuyện gì?" Tôi bảo: " Tôi được giới thiệu rằng
thượng nghị sĩ là một nhà chính trị thông minh nhất nước
Úc. Tôi cũng nói chuyện với nhiều nhà chính trị của Úc,
nhưng tôi dành những điều tôi sắp nói để nói với ông.
Nếu ông thích nghe thì tôi nói, còn nếu không thì tôi xin lỗi,
tôi về". Ông ấy bảo: " Ông có 15 phút". Tôi nói rằng:
" Thế giới trong thời đại toàn cầu đang co cụm lại từng
khu vực, nước Úc với tư cách là một quốc gia Châu Âu về
mặt chủng tộc, là một quốc gia Châu Á về mặt địa lý,
vậy nước Úc ở đâu trong xu thế khu vực hóa ấy?" Ông ấy
sáng mắt lên và bảo: " Xin lỗi ông, chuyện này quan trọng
lắm, tôi không nghe một mình được". Và thê là ông ấy kéo
tôi sang một phòng khách lớn và mời 1/3 nội các đến. Tôi
đã nói chuyện với 1/3 nội các, trong đó có Bộ trưởng quốc
phòng, Bộ trưởng tài chính, Bộ trưởng giáo dục … đủ
hết và cả mười mấy thượng nghị sĩ nữa. Cuộc nói chuyện
ấy kéo dài hơn 4 tiếng đồng hồ. Và sau đó tôi đã kéo
được ngân hàng ANZ vào đây, và tôi cũng là người tuyển
chị Vi Lê ( sau này trở thành vợ của đại sứ Mỹ Pete
Peterson) vào VN theo ủy quyền của chủ tịch ngân hàng ANZ.
Phải nói thật với các anh rằng, tự do đem lại cho con người
những phút thăng hoa khủng khiếp và nó tạo ra những sáng tạo
mà ở những trạng thái bình thường chúng ta không làm được.
Cho nên, với tư cách là mọt người viết, một người suy
ngẫm, tôi không dám nói là một người viết hàn lâm chuyên
nghiệp hay một người suy ngẫm chuyên nghiệp, tôi có một câu
là: " tài năng là một thứ mà người sở hữu nó là người
cuối cùng biết về nó". Có những lúc vì yêu nước, vì cái
nọ cái kia, bỗng nhiên mình liều mạng. Bộ trưởng quốc
phòng Úc đã hỏi tôi thế này: " bây giờ chúng tôi phải
hội nhập vào Châu Á, vào Đông Nam Á, theo ông khu vực nào
của Đông Nam Á thuận lợi cho chúng tôi?" Tôi trả lời: "
Đông Dương. Đông Dương là khâu yếu nhất trong quá trình hội
nhập. Ví dụ tôi thấy tướng Louis Loridon là tư lệnh quân
Untac ở Phnom Penh , tại sao tư lệnh Phnom Penh không phải là
người Úc?" Hai tháng sau họ đã vận động thay tướng Louis
Loridon bằng tướng John Sanderson. Đông Dương là điểm mà
người Úc phải tập kết đến đấy. Tôi với một thượng
nghị sĩ Úc đồng thời là Chủ tịch viện hàn lâm Úc là ông
Narole Rale đã tranh luận với nhau ba buổi. Ông ấy nói: "nếu
người Việt hy vọng người Úc trở thành cầu nối của mình
với Hoa Kỳ là người Việt ảo tưởng và sai". Tôi bảo
rằng: "nếu ngài nghĩ chúng tôi sai thì ngài sai. Nước Úc là
một quốc gia về mặt tâm lý được hình thành giống với quy
luật của người Việt. Chúng ta đều đi tìm tự do. Các ngài
đi tìm tự do của mình bằng những nhân tố có tính chất bị
lưu đày cách đây 200 năm. Còn chúng tôi là kẻ đi tìm đất
nước của mình trong xu thế săn đuổi chạy xuống phương Nam .
Về mặt tâm lý thì hai dân tộc giống nhau. Tôi nghĩ rằng các
ngài chơi với chúng tôi dễ hơn chơi với bất kỳ nước nào
ở Đông Nam Á, và cái giá phải trả cho việc các ngài chơi
với VN rẻ hơn nhiều so với việc các ngài chơi với người
Indonesia , người Papua Ne Guinea". Đến khi Công đảng sụp đổ
do tham nhũng thì đảng bảo thủ lên thay. Đảng bảo thủ cử
một quan chức cỡ thứ trưởng sang VN gặp tôi chỉ để nói
một câu: "Chính phủ công đảng cam kết với VN rất nhiều
thứ, chúng tôi không đủ tiền để thỏa mãn tất cả những
yêu cầu này nhưng chúng tôi ý thức rất rõ rằng lời khuyên
của ông đối với những người tiền bối của chúng tôi là
phải duy trì mối quan hệ tốt với VN. Vậy theo ông nên cắt
đi cái gì và giữ lại cái gì để vẫn giữ được quan hệ
tốt với VN?". Tôi trả lời: "các ông cắt đi cái gì thì
là tùy các ông, nhưng theo tôi, các ông phải giữ được hai
thứ, đó là trợ giúp giáo dục và dự án cầu Mỹ Thuận.
Bởi vì hơn 100 năm người Pháp không làm nổi, 50 năm người
Mỹ không làm nổi, nếu các ông làm được thì đấy là biểu
tượng thiện chí của các ông ở những vùng đất nhạy cảm
như chúng tôi. Khi người ta khánh thành cây cầu ấy, Đại sứ
Úc hỏi tôi: " Ban tổ chức có mời ông không?". Tôi bảo
không. Như vậy cái dự án ấy có được bằng một lời
khuyên, đó là lời khuyên của tôi. Các anh thử nghĩ xem, với
tư cách một công dân bình thường mà nếu tuân thủ những
tiêu chí chính trị được áp đặt một cách lâu dài như vậy
ở VN thì làm sao tôi có thể nói những điều có ích cho đất
nước được? Khi các anh đã nói đến tự do chính trị mà
không nói một cách đầy đủ thì sẽ làm người ta sợ. Hầu
hết chúng ta đều sợ những khái niệm nhạy cảm, và sợ
những khái niệm ấy chính là biểu hiện của sự nhát nhúa
bộ máy trí tuệ của dân tộc chúng ta. Trong bản thảo "Tự
do" tôi có một chương phân tích về miền tinh thần của con
người, có lẽ trong lịch sử nghiên cứu về tự do người ta
chưa phân tích tự do theo kiểu như thế này. Đó là chương nói
về "Không gian tinh thần". Ở đấy tôi chia miền tinh thần
con người thành ba tầng: tầng thứ nhất là tầng thực dụng,
tầng thứ hai là tầng trí tuệ, tầng thứ ba là tầng siêu tinh
thần tức là tầng lý tưởng. Ở trong đó tôi định nghĩa tự
do bên trong của một con người chính là sự dịch chuyển một
cách thoải mái trên ba miền này. Ví dụ ngày xưa đàn ông là
không rửa bát, đàn ông rửa bát là hàng xóm chê còn vợ thì
thấy áy náy, hay không ai có thể tưởng tượng nổi một giáo
sư lại đi đạp xích lô để kiếm thêm. Đấy là thiếu tự
do. Tôi quan niệm rằng, ngay lập tức con người có thể tự do
dịch chuyển sự chú ý của mình, năng lực của mình đến
miền nào mà ở đấy người ta thấy các đòi hỏi được
thỏa mãn. Tôi là nhà kinh doanh, nhưng tôi làm khoa học, tôi
chứng minh rằng tôi tự do trong chính bản thân mình. Hàng ngày
tôi cũng phải mặc cả, cũng phải duyệt chi tiêu, cũng phải
căn vặn cấp dưới của mình tại sao lại lãng phí, tại sao
lại chi những khoản không cần thiết. Những việc ấy không
giống như việc nghe nhạc Beethoven hay Mozart, nó không lãng mạn
gì cả nhưng tôi buộc phải làm. Tuy nhiên, ngay lập tức đến
buổi ăn cơm trưa là tôi nói chuyện với anh em về Hayek. Đấy
là tự do. Tự do cho phép mình hiện hình thành con người này,
thành con người kia để phù hợp với đòi hỏi hàng ngày của
đời sống. Nếu chưa có cái tự do thể chế mà tôi gọi là
điều kiện tự do khách quan thì chúng ta phải bảo tồn cái
tự do bên trong của mình.

<strong>Ông Phạm Ngọc Quang:</strong> <em>Thưa anh Bạt và các anh
chị em trong Học viện. Chúng ta đã nghe anh Bạt trình bày một
số ý trong những ý tưởng của anh ấy liên quan đến một số
vấn đề hết sức nhạy cảm với một tinh thần hết sức
cởi mở. Tôi tin rằng đây chưa phải là tất cả và anh Bạt
còn nhiều điểm có thể trình bày nữa. Chúng tôi hy vọng sẽ
có những buổi khác để trao đổi thêm với các anh. Mong anh
tích cực giúp đỡ chúng tôi. Xin thay mặt tất cả anh em trong
học viện chúng tôi xin cảm ơn các anh đã bố trí buổi gặp
gỡ này.</em>

<strong>Ông Nguyễn Trần Bạt:</strong> Thưa các anh chị. Tôi hết
sức cảm động vì được tiếp xúc với những nhà nghiên cứu
chuyên nghiệp của Đảng, phải nói rằng đối với tôi đó là
một vinh dự tinh thần. Tôi rất sẵn sàng cộng tác với tất
cả các anh. Chúng tôi được biết rằng việc các anh đến
đây có sự phê chuẩn của giáo sư Lê Hữu Nghĩa, thay mặt anh
em trong công ty, chúng tôi nhờ anh chuyển lời cảm ơn sự tín
nhiệm và sự cởi mở của giáo sư Lê Hữu Nghĩa và Ban lãnh
đạo Học viện. Tôi nghĩ rằng xã hội có nghĩa vụ phục vụ
các anh trong những chuyện như thế này. Lý do rất đơn giản
là các anh mà không phát triển thì trí khôn của hệ thống
chính trị cũng không phát triển. Mà xã hội thì sống bằng
trí khôn của hệ thống chính trị.

<strong>Ông Phạm Ngọc Quang:</strong> <em>Cảm ơn anh đã gửi gắm
sự tin tưởng của anh với chúng tôi. Chúng tôi sẽ có những
nỗ lực để có thể đáp ứng được phần nào đó. Nhưng
để đạt được điều đó thì phải có sự kết hợp chặt
chẽ giữa chúng tôi và những người làm thực tiễn mà anh làm
một trong những người như vậy.</em>

______________________

<h2>Ghi chú:</h2> Muốn đọc thêm các tài liệu của Nguyễn Trần
Bạt có thể vào địa chỉ sau:

http://www.chungta.net/Desktop.aspx/Tac-gia/Tac-gia/Nguyen_Tran_Bat/

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4566), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<div class="special_quote">Thưa các bác - các bạn,

Thọ đã gửi một bức thư tâm huyết cho Đảng. Hiện nay bức
thư đó đã được đăng trên một số trang mạng. Chính vì
điều này Thọ bị Viện Chuyên Ngành Cầu Hầm Kỷ Luật. Thọ
hứa là sẽ ngưng viết blog. Trước khi dừng lại, Thọ đăng
toàn bộ bức thư để đề phòng bị xuyên tạc lợi dụng.
Thọ khẳng định một lần nữa là trung thành tuyệt đối với
Dân Tộc Việt Nam, với Đảng do Hồ Chí Minh sáng lập.
</div>
<strong><center>THƯ GỬI BAN CHẤP HÀNH TRUNG ƯƠNG</center></strong>
<strong><center>ĐẢNG CỘNG SẢN VIỆT NAM</center></strong>

Kính gửi:
- Chi bộ viện Chuyên ngành Cầu Hầm,
- Đảng Ủy Viện Khoa học và Công nghệ GTVT
- Đảng Bộ Bộ GTVT
- Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng Cộng Sản Việt Nam

Tên tôi là Đỗ Xuân Thọ, đảng viên thuộc chi bộ
viện chuyên ngành Cầu Hầm thuộc đảng bộ Viện Khoa học và
Công nghệ GTVT. Sau hàng chục năm suy nghĩ, nghiền ngẫm về Dân
Tộc, về Đảng tôi viết lá thư này cho ban chấp hành Trung
ương Đảng để trình bầy ý kiến của tôi về việc xây
dựng Đảng ta thật sự vững mạnh. Kính mong các đồng chí
đọc, suy nghĩ và xem xét

<strong>Theo tôi cần loại bỏ Chủ nghĩa Mác-Lênin ra khỏi
nền tảng tư tưởng của Đảng và thay vào đó là Chủ nghĩa
Dân Tộc</strong>

Chủ nghĩa Mác-Lênin là một thanh gươm, một thứ vũ khí
mạnh hơn nghìn lần vũ khí hạt nhân mà Bác Hồ vô cùng kính
yêu của chúng ta chọn vào lúc xu thế của thời đại là tiến
lên CNXH để giải phóng dân tộc. Thanh gươm đó đã được
Đảng ta kết hợp một cách nhuần nhuyễn với lòng yêu nước
nồng nàn và ý chí dành độc lập của nhân dân ta. Hai đế
quốc to là Pháp và Mỹ đã bị đánh bại trên mảnh đất hình
chữ S này. Mãi mãi, đời đời con cháu của đất Việt ghi
lòng tạc dạ điều này. Đó là bài học kết hợp sức mạnh
của dân tộc với sức mạnh của thời đại. Thời đó tất
cả các đảng viên xin vào Đảng chủ yếu vì lòng yêu nước
vì máu dân tộc.

Tuy nhiên, khi bắt tay vào xây dựng đất nước, CN
Mác-Lênin đã bộc lộ các sai lầm ở cấp độ các tiên đề.
Suốt trong thời bao cấp Đảng ta đã tiến hành xây dựng đất
nước theo mô hình của CN Mác- Lênin một cách chính xác, không
chê vào đâu được và chính vì thế nên đã kéo lùi lịch sử
của dân tốc lại 20 năm! Đó là thời kỳ đen tối nhất của
dân tộc...Tôi nghẹn lời không kể xiết những đau khổ mà
những người dân đã phải trải qua....

Để xây dựng một cây cầu, chúng tôi phải tính toán
thiết kế theo một Quy Trình nào đó. Nếu cây cầu đổ thì
việc đầu tiên phải xem xét các kỹ sư đã thiết kế và thi
công đúng Quy Trình chưa? Xem xét các viện khác, các cơ quan
khác áp dụng cùng Quy Trình đó cầu có đổ không? Nếu xem xét
thấy đội ngũ kỹ sư đã làm đúng Quy Trình mà cầu vẫn
đổ; Nếu thấy các cơ quan khác cũng áp dụng quy trình đó và
cầu cũng đổ thì theo một logic hiển nhiên rứt khoát phải đi
đên một khẳng định là Quy Trình đó sai!!! Cũng như vậy,
thời bao cấp Đảng ta đã làm đúng CN Mác-Lênin mà đất
nước vẫn lầm than; các nước XHCN khác cũng đã làm chính xác
mô hình của CN Mác-Lênin mà đất nước vẫn khủng hoảng!!
Chúng ta cần dũng cảm chỉ ra rằng CN Mác-Lênin là sai!

Nhận ra sai lầm đó Đảng ta đã tiến hành công cuộc
đổi mới.... Đất nước bừng sáng.... Công cuộc đổi mới
thực chất là công cuộc mà trong đó chúng ta giám đánh đổ
những tiên đề của CN Mác-Lênin như đấu tranh giai cấp,
chuyên chính vô sản với giai cấp địa chủ, tư sản v.v...
Chính vì chúng ta đang "phản bội" lại CN Mác-Lênin mà đất
nước mới được như bây giờ. Giai cấp tư sản, địa chủ
không nhưng không bị tiêu diệt mà còn được tôn vinh như
những người anh hùng, những người bằng tài năng của mình
đã mang lại hàng triệu công ăn việc làm cho người lao động.
Chính họ đóng thuế cho nhà nước nhiều nhất. Chính họ là
nội lực của dân tộc. Ở đây quy luật giá trị thặng dư
của Mác đã sai toét vì Mác chưa tính đến tiền được làm ra
bởi tài năng, trí tuệ của nhà tư sản.... Đảng viên cũng
được khuyến khích "bóc lột" (mà thực chất là tổ chức,
quản lý người lao động) để làm giầu cho bản thân và cho
xã hội... Từ một đất nước đói ăn chúng ta đã trở thành
nước xuất khẩu gạo đứng thứ 2 trên thế giới... Không
thể kể xiết những thắng lợi to lớn của đất nước từ
khi Đảng ta "phản bội" lại CN Mác-Lênin lãnh đạo dân
tộc tiến hành công cuộc đổi mới....

Không chỉ phát triển kinh tế mà đời sống tinh thần của
nhân dân ta cũng được Đảng ta lãnh đạo để "phản bội"
lại CN Mác-Lênin, một chủ nghĩa vô thần, một chủ nghĩa cho
rằng mình là duy vật triệt để nhất. (Thời bao cấp chúng ta
đã phá tan các đền chùa... Trong nhà các đảng viên không có
bàn thờ tổ tiên). Cuộc sống tinh thần của nhân dân đã trở
về đúng quỹ đạo đó là cuộc sống tinh thần phong phú và
đậm đà bản sắc dân tộc. Những đền, miếu thờ những
vị anh hùng dân tộc đã được khôi phục... các lễ hội tâm
linh đã trở lại.... đạo Phật, đạo Thiên Chúa.... được
tôn trọng... Chúng ta có thể kết nạp cả những người đi
đạo vào Đảng... Ca Trù, dân ca quan họ Bác Ninh, cồng chiêng
Tây Nguyên.. đã được thế giới công nhận là các di sản văn
hoá nhân loại. Hàng loạt văn nghệ sỹ yêu nước nồng nàn và
đầy tài năng hồi bao cấp bị trù dập vì có tư tưởng trái
với CN Mác-Lênin đã được khôi phục danh dự... "Bọn Tiểu
tư sản trí thức" được Đảng ta dần dần coi là bộ não
của dân tộc...

Chúng ta đã "phản bội" lại chủ nghĩa Mác-Lênin để
đặt quan hệ ngoại giao với các nước" đế quốc sài lang"
như Mỹ, Nhật, Pháp,... Chúng ta đang hoà nhập nhưng không hoà
tan. Bạn bè quốc tế ngày càng làm ăn với Việt Nam nhiều
hơn...

Đất nước đang bừng sáng... Lòng dân yên ổn và hướng
về Đảng.... Kinh tế đang phát triển... Dù không nói ra nhưng
toàn thể Đảng viên hiểu rằng chúng ta cần gạt CN Mác-Lênin
đi và thay thế bằng CN Dân Tộc.

Công cuộc đổi mới của Đảng ta lẽ ra sẽ đạt được
những thành tựu còn to lớn hơn rất nhiều lần nếu như không
có những đảng viên có chức, có quyền, có bằng Tiến sỹ
(về CN Mác-Lênin), những người bảo thủ, kiên trì bảo vệ CN
Mác-Lênin cản đường tiến lên của dân tộc. Họ vu cáo
những người yêu nước nồng nàn chống lại Mác-Lênin là
chống lại Đảng ta. Họ làm cho giai cấp Công, Nông nghĩ rằng
chỉ có CN Mác-Lênin là đem lại quyền lợi cho Công nhân Nông
dân nhưng giai cấp Công,Nông Việt Nam đã trải qua thời bao câp
và họ đã quá hiểu cơ chế XHCN như thế nào rồi... Thôi mà,
hỡi những người Macxit, đừng to mồm bảo Đảng ta ngu xi
không hiểu được tư tưởng "vĩ đại" của Mác nên đã
làm sai ý Mác trong thời bao cấp!!! Đảng ta rất thông minh và
sáng suốt và chính vì thông minh và sáng suốt nên Đảng ta đã
"phản bội" lại Mác-Lênin để tiến hành công cuộc đổi
mới long trời lở đất đem lại ấm no hạnh phúc cho nhân dân
Việt Nam!!! Họ bảo vệ CN Mác-Lênin là bảo vệ cái ghế của
mình. Họ đã làm cho Đảng ta nhiều lúc xác định mục tiêu
chiến lược xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc Việt Nam một cách
sai lầm. Sau đây tôi sẽ chứng minh những nguy hại nếu còn
đặt nền tảng tư tưởng của Đảng ta vào CN Mác-Lênin

<strong>Chủ nghĩa Mác-Lênin là nguyên nhân sâu xa gây nên
sự mất đoàn kết trong Đảng do đó là nguyên nhân gây nên
sự mất đoàn kết trong nhân dân. CN Mác-Lênin là tấm lá chắn
cho bọn quan lại tham nhũng</strong>

Toàn Đảng toàn dân đang hướng vào mục tiêu: Dân giầu
nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh. Đê l àm
được điều này thì công cuộc đổi mới càng phải được
đẩy mạnh. Việc này đồng nghĩa với việc đẩy mạnh
"phản bội" CN Mác-Lênin. Điều này tất yếu dẫn đến
Đảng ta bị chia làm hai phe:

1) Phe Dân Tộc bao gồm những người không quan tâm tới
việc thắng thua của một học thuyết nào đó, kể cả học
thuyết Mác-Lênin. Tất cả chỉ quan tâm tới việc xây dựng
đất nước Hùng Mạnh, tất cả vì Dân tộc Việt Nam.

2)Phe Bảo Thủ bao gồm những người kiên trì bảo vệ CN
Mác-Lênin. Trong phe này có:

a)Những kẻ bảo vệ CN Mác-Lênin chỉ vì lợi ích cá nhân
như những người đã trót làm TS về chủ nghĩa Mác-Lênin (vin
quy bái tổ ở quê hương rồi) nay phải giữ thể diện, phải
giữ ghế, giữ nghề kiếm cơm,

b)Những tên tham nhũng khét tiếng vì trong cơ chế XHCN chúng
vơ tiền của nhân dân vào túi dễ nhất

c)Nhưng cũng có những người tin tưởng mù quáng vào CN
Mác-Lênin như một số rất ít các vị lão thành cách mạng.
Những bác này đồng nghĩa việc bảo vệ Đảng với việc bảo
vệ CN Mác-Lênin. Đồng nghĩa việc yêu nước với yêu CNXH.

Ở đây chúng ta cần hết sức tỉnh táo để không bị
rơi vào hoả mù của phe Bảo Thủ và rơi vào bẫy của bọn
phản động muốn lật đổ sự lãnh đạo độc tôn của Đảng
ta. Chúng ta không được nhầm lẫn giữa mục đích và phương
tiện. Trong hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ để
giải phóng dân tộc, Bác Hồ xem giải phóng dân tộc là mục
đích tối thượng và CN Mác-Lênin là phương tiện, là vũ khí
để thực hiện mục đích đó (vì thế mà Người đã bị
Quốc Tế Cộng Sản III khai trừ). Thanh gươm Mác-Lênin lúc đó
là thứ vũ khí vô địch của các nước thuộc địa vì nó
chính là sức mạnh của thời đại-Thời đại XHCN. Thanh gươm
đó chỉ dùng để giải phóng dân tộc và nói thẳng chỉ dùng
được vào thời đại đó. Giờ đây chúng ta xây dựng đất
nước, bằng thực tế thất bại xương mắu của thời bao cấp
thời mà chúng ta thực hiện không chê vào đâu được mô hình
CNXH, bằng thực tế thắng lợi không thể chối cãi của thời
đổi mới, thời mà chúng ta kiên quyết vất bỏ những tiền
đề cốt lõi của CN Mác-Lênin, chúng ta nhận ra rằng CN
Mác-Lênin là sai!!! Thời đại cũng đổi thay :CNXH ở Liên Xô
và các nước Đông Âu đã sụp đổ theo đúng quy luật tất
yêu của nó làm chúng ta càng khẳng định CN Mác-Lênin sai lầm
ở cấp độ các tiên đề, sai lầm ở mức hệ thống. Chúng ta
hãy dũng cảm nhìn sào sự thật: 80% đảng viên không tin hoặc
không biết gì về CN Mác-Lênin!!! Chúng ta phải dũng cảm loại
bỏ CN Mác-Lênin ra khỏi nền tảng tư tưởng của Đảng ta và
thay vào đó là CN Dân Tộc nếu chúng ta không muốn lừa dối 3
triệu đảng viên, không muốn nói dối hàng triệu sinh viên
Việt Nam trong các bài giảng về CN Mác-Lênin, không muốn làm
các nhà tư sản trong và ngoài nước phải rón rén đề phòng
có ngày Đảng sẽ kích động giai cấp Công Nông "đào mồ"
chôn họ. không muốn Đảng ta bị chia rẽ. Nếu lấy CN Dân
Tộc làm nền tảng tư tưởng thì chúng ta sẽ có một tư duy
vô cùng mạch lạc để lãnh đạo dân tộc ta tiến lên. Lúc
đó Đảng ta sẽ trở thành trung tâm của khối đại đoàn kết
dân tộc. Vì không còn lệ thuộc vào tính giai cấp nữa nên
chúng ta sẽ chọn được cán bộ lãnh đạo là các "nguyên
khí quốc gia" và trung thành tuyệt đối với tổ quốc với
nhân dân với Đảng... Không thể kể hết những lợi ích khi
chúng ta thật sự thành thật

Trong khi đó những người Bảo Thủ coi sự thống trị
của CN Mác-Lênín quan trọng gấp nghìn lần sự hùng cường
của Dân tộc. Họ ép Đảng ta phải xây dựng một nền kinh
tế hết sức quái thai, hết sức mù mờ:" Nền Kinh tế Thị
trường định hướng XHCN". Đối với quân đội ta chúng cố
gắng nèo kéo thêm một nhiệm vụ mơ hồ: chiến đấu vì CNXH.
Chúng lập lờ giữa kẻ thù của Dân Tộc với kẻ thù của ý
thức hệ Macxit. Chính vì chỉ quan tâm tới sự thống trị của
CN Mác-Lênin chúng đã làm Đảng ta không phân biệt được bạn
và thù. Chúng có thể bán những mảnh đất thiêng liêng của
Tổ Quốc cho Trung Quốc kẻ thù truyền kiếp của dân tộc
Việt Nam (như Tổng bí thư Lê Duẩn khẳng định) chỉ vì chúng
cùng ý thức hệ Macxit với chúng và đàn áp thâm độc những
người yêu nước cháy bỏng nhưng chống Trung Quốc chống CN
Mác-Lênin... Vì lẫn lộn giữa kẻ thù của dân tộc và kẻ
thù ý thức hệ nên 10 tỉnh đã cho Trung Quốc thuê đất rừng,
thuê bờ biển với diện tích bằng một tỉnh của nước ta
trong thời hạn 50 năm... Chúng càng ngày càng thấy rằng cái cơ
chế XHCN này là môi trường vơ tiền của nhân dân vào túi dễ
nhất... Tuy nhiên chúng cũng thấy rằng không ai còn tin vào CN
Mác-Lênin nữa nên chúng phải đem vị thánh của dân tộc, Bác
Hồ vô cùng kính yêu làm tấm lá chắn cho CNMác-Lênin... Chúng
ép Đảng ta phải ghi vào điều lệ Đảng rằng: Nền tảng tư
tưởng của Đảng là CN Mác-Lênin để dễ bề quy kết các
đảng viên trung thực, hết lòng vì Đảng vì dân tộc Việt Nam
nhưng chống CN Mác-Lênin là chống Đảng

Bằng các lập luận trên chúng ta khẳng định Chủ nghĩa
Mác-Lênin là nguyên nhân sâu xa gây nên sự mất đoàn kết trong
Đảng do đó là nguyên nhân gây nên sự mất đoàn kết trong
nhân dân cần loại bỏ


<strong>Lấy CN Dân Tộc làm nền tảng tư tưởng của Đảng
là con đường duy nhất đúng đắn làm Đảng ta trở thành trung
tâm của khối đại đoàn kết và lòng yêu nước nồng nàn
của 84 triệu người dân sống trên mảnh đất hình chữ S và
xứng đáng là người cầm lái độc tôn đối với dân tộc
Việt Nam đưa dân tộc Việt Nam tiến lên đài vinh quang sánh vai
với các cường quốc 5 châu.</strong>

Một câu hỏi tất yếu sẽ được đặt ra: CN Dân Tộc là CN
như thế nào?

Sẽ tốn rất nhiều giấy mực để mô tả đầy đủ về CN
Dân Tộc Việt Nam nên tôi chỉ nói vắn tắt các nét chính của
CN này.

- CN Dân tộc Việt Nam là sự kết tinh của truyền thống giữ
nước và dựng nước của dân tộc Việt Nam suốt từ thời
các vua Hùng đến nay, đặc biệt là giai đoạn chống Pháp
chống Mỹ và chống Trung Quốc xâm lược để giải phóng dân
tộc; giai đoạn đổi mới để xây dựng đất nước

- CN Dân tộc Việt Nam là sự tiếp thu có chọn lọc những
chủ nghĩa Dân tộc đã xuất hiện trên thế giới như ở
Đức, Nhật, Do thái, Hàn Quốc v.v...

Tóm lại CN Dân tộc Việt Nam coi 84 triệu người VN như một
cơ thể hoàn chỉnh. Trong đó bộ não bao gồm những người lao
động chủ yếu bằng đầu như các nhà chính trị, các tướng
lĩnh các trí thức, các chủ doanh nghiệp, văn nghệ sỹ v.v...;
chân, tay là công nhân, nông dân, bộ đội, công an; Trái tim là
CN Dân Tộc VN....

Trên đây là các nét chính, việc hoàn thiện nó là nhiệm
vụ của các nhà Triết học Việt Nam. Tuy nhiên chúng ta không
nên cầu toàn. Chúng ta sẽ hoàn thiện dần... Rồi đây chúng ta
còn phải xây dựng một triết học của chính dân tộc mình,
một triết học "Made in Vietnam"....

Khi đặt CN Dân Tộc làm nền tảng tư tưởng, Đảng ta sẽ
khơi dạy dòng mắu dân tộc mạnh mẽ của 84 triệu người dân
VN. Vì đã loại bỏ tính giai cấp, chúng ta luôn luôn chọn
được những người giỏi nhất, đức độ nhất vào các vị
trí lãnh đạo cao nhất của Đảng. Đảng viên sẽ là những
người giỏi nhất trong toàn dân (chứ không chỉ ở giai cấp
Công,Nông)... Lúc đó Đảng là dân tộc và dân tộc chính là
Đảng!

Vì chỉ còn quan tâm tới lợi ích, tới sự tồn vong của
dân tộc, Đảng ta sẽ có một cái nhìn mạch lạc và thấu
đáo để xây dựng chiến lược bảo vệ Tổ Quốc. Chúng ta
sẽ dễ dàng chỉ ra Trung Quốc là kẻ thù truyền kiếp của
dân tộc Việt Nam (như Tổng Bí thư Lê Duẩn nói), dễ ràng
nhìn thấy Nga, Mỹ, Nhật, EU là các đồng minh có thể giúp ta
về kinh tế và quân sự khi chúng ta bị Trung Quốc xâm lược
mặc dù các nước đó là "đế quốc sài lang". Chúng ta sẽ dễ
dàng kết hợp được sức mạnh của dân tộc với sức mạnh
của thời đại... Chúng ta sẽ dễ dàng chỉ ra rằng để có
nền kinh tế hùng cường chúng ta không thể dàn hàng ngang tiến
lên mà phải tập trung vào những mũi nhọn như CN Thông tin,
Đóng Tầu v.v.... và rằng nông nghiệp không phải là mũi nhọn,
và rằng phải ngăn chặn triệt để hàng lậu từ Trung Quốc...
rằng mô hình kinh tế của nước ta phải là mô hình của CN Tư
bản...

.......

Không thể kể hết những ưu thế tuyệt đôi khi lấy CN Dân
Tộc làm nền tảng tư tưởng của Đảng.

Chính vì những lẽ trên Đảng ta phải

Đổi tên Đảng Cộng Sản Việt Nam thành Đảng Lao Động
Việt Nam; đổi tên nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt
Nam thành nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà như Bác Hồ đã
chọn

Đảng ta cần phải làm những điều trên ngay trong đại
hội lần thứ XI này để Đảng ta thật sự vững mạnh, để
dân tộc Việt Nam thật sự đoàn kết, để bạn bè quốc tế
thật sự hiểu về ta và giúp đỡ ta, để cho nạn tham nhũng
bị mất đi, để cho các cán bộ Đảng và Nhà nước là những
người tài giỏi nhất, hết lòng vì dân vì nước và cuối
cùng là để Việt Nam mau chóng trở thành một cường quốc

Trên đây là những ý kiến vô cùng tâm huyết của
tôi, một đảng viên 30 tuổi Đảng, một cựu chiến binh đã
chiến đấu trên chiến trường Quảng Trị năm 1972 và được
kết nạp vào Đảng ngay trên mâm pháo năm 1973, một người
tuyệt đối trung thành với dân tộc Việt Nam, tuyệt đối trung
thành với Đảng do Hồ Chí Minh sáng lập, luôn luôn đau đáu
những suy tư về đất nước, về Đảng để nghĩ cách làm cho
dân tộc ta hùng mạnh. Tuy nhiên tôi không ít lần bị các
đồng chí công an quy là phản động, là bất mãn với chế
độ, là công thần vì cậy bố là người có công nuôi các
lãnh tụ như Hoàng Văn Thụ, Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt...
Mặc dù vậy tôi thề sẽ vẫn kiên trì thuyết phục và đấu
tranh đến hơi thở cuối cùng để loại bỏ CN Mác-Lê nin ra
khỏi nền tảng tư tưởng của Đảng ta và thay vào đó là CN
Dân Tộc. Tôi tin tưởng rằng có 80% đảng viên trong Đảng
ủng hộ tôi

Kính mong các đồng chí đọc kỹ và xem xét.

Hà Nội, ngày 16-3-2010
Người viết
ĐỖ XUÂN THỌ
Email: tsdoxuantho(a)gmail.com
Điện thoại:0914119002
Địa chỉ cơ quan:Viện Khoa học và Công nghệ GTVT, 1252 Đường
Láng
Đống Đa Hà Nội

Địa chỉ nhà riêng: Số nhà 12 ngõ 1142 Đường La Thành Hà
Nội


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4499), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives