Đôi điều về Dân Luận

Dân Luận theo đuổi một nền báo chí công dân, nơi mỗi độc giả chính là một nhà báo.

Mục tiêu của Dân Luận là cung cấp cái nhìn đa chiều về các vấn đề kinh tế - xã hội - văn hóa của Việt Nam và thế giới, với mong mỏi độc giả sẽ tự xây dựng cho mình phương pháp tư duy độc lập và khoa học.

Trang blog này là cầu nối giữa Dân Luận với độc giả trong nước, trong trường hợp bạn không truy cập được vào địa chỉ chính thức www.danluan.org.

Chúng tôi được biết Dân Luận đã bắt đầu bị chặn bởi tường lửa ở Việt Nam. Vì thế, xin mời bạn tham khảo cách vượt tường lửa để tiếp tục truy cập Dân Luận. Trong trường hợp gặp trục trặc, bạn có thể liên lạc với tqvn2004 tại huannc@gmail.com được hướng dẫn cụ thể.
(c) Dân Luận 2009. Cung cấp bởi Blogger.

Tổng số lần đọc

Google+ Followers

Từ thị trường, nền kinh tế thị trường, cơ chế thị
trường bị lạm dụng hơi nhiều ở Việt Nam ta. Bao nhiêu vấn
đề tiêu cực được đổ tại cơ chế thị trường, dù thực
sự là do chính sách tồi gây ra, do cơ quan nhà nước không làm
tốt công việc của mình, thậm chí, không làm việc của mình
mà đi làm việc người khác.

Người ta bàn về lạm phát, về điều chỉnh giá điện, than,
v.v... cũng lại mang thị trường ra để biện bạch một cách
lạ lùng.

Có thể liệt kê vô vàn thí dụ về sự lạm dụng (hay nói
nhẹ hơn, thiện chí hơn, là nói về sự kém hiểu biết hay
lầm lẫn trong sử dụng khái niệm, vì "lạm dụng" hàm ý
họ hiểu kỹ khái niệm và cố ý dùng sai đi để bao biện thì
có thể hơi nặng).

Chỉ xin nêu một thí dụ nóng hổi khi "giải mã lạm phát",
một tờ báo đưa tin một ủy viên Ủy ban Kinh tế của Quốc
hội nói rằng:

"<em>Chúng ta thường nói với nhau là xây dựng một nền kinh
tế thị trường, tôn trọng quy luật của thị trường, vậy
thì giá điện hay giá mặt hàng nào đó tăng hay giảm đều
phải chấp nhận (nếu nó đúng với quy luật thị trường).
Nghệ thuật điều hành của Chính phủ ở chỗ đầu vào là
kinh tế thị trường nhưng đầu ra là kinh tế thị trường
định hướng xã hội chủ nghĩa</em>".

Không rõ báo có viết đúng ý ông hay không. Nếu không đúng
như vậy, báo nên cải chính và xin lỗi ông, và ông cũng nên
nói lại cho dư luận được rõ. Còn nếu phải, tôi xin bàn
luận sự nhầm lẫn về vai trò và cái khái niệm đầu vào và
đầu ra khá lạ này.

Cơ chế thị trường là cơ chế vận hành của một nền kinh
tế do tác động của các quan hệ cung cầu hình thành tự phát
trên thị trường chứ không phải do Nhà nước quy định bằng
các biện pháp hành chính.

Nếu có cạnh tranh lành mạnh, cơ chế thị trường hoạt động
hiệu quả và ít cần đến can thiệp của Nhà nước. Muốn có
cạnh tranh lành mạnh, phải có ít nhất 2-3 người bán sàn sàn
nhau, không câu kết với nhau.

Nhiệm vụ của Nhà nước là phải tạo ra môi trường pháp
luật thuận tiện cho cơ chế thị trường hoạt động (thí dụ
bằng các luật Doanh nghiệp, luật Thương mại, luật Phá sản,
các Luật thuế, luật Cạnh tranh, v.v.) đảm bảo các thoả
thuận tư đã được các bên ký kết phải được thực hiện
nghiêm chỉnh (luật trọng tài, luật dân sự, hoạt động của
các toà án, v.v.).

Hai mươi năm qua Việt Nam đã làm được rất nhiều để cơ
chế thị trường hoạt động, song còn nhiều việc phải làm
nữa.

Ngay cả trong trường hợp cơ chế thị trường hoạt động
suôn sẻ, vẫn có nơi cạnh tranh bị hạn chế do độc quyền
(dẫu là độc quyền tự nhiên, như bán lẻ điện và nước),
do tác động ngoại lai, hay do các lý do khác mà cơ chế thị
trường có nhiều khuyết tật và cần sự hoạt động của các
cơ chế phi thị trường (mà can thiệp của Nhà nước là một
trong số các cơ chế phi thị trường đó).

Cơ chế thị trường không hoạt động tốt ở các thị
trường này. Ngay cả ở các thị trường nơi cơ chế thị
trường hoạt động tốt, các cơ chế phi thị trường vẫn
hoạt động. Vấn đề là mức độ hoạt động, nơi nó có
nhiều khuyết tật thì cần cơ chế khác hoạt động mạnh hơn.

Không có sự đối lập giữa cơ chế thị trường và các cơ
chế phi thị trường. Thay vào đó, chúng bổ sung cho nhau.

Một trong những cơ chế phi thị trường là cơ chế can thiệp
của Nhà nước. Lẫn lộn và đối lập chúng với nhau, không
phân biệt rõ thì rất dễ dẫn đến lạm dụng từ ngữ để
biện bạch cho cái sai của chính mình.

Ít khi người làm sai lại nhận mình đã sai, nên việc lạm
dụng để biện bạch như vậy cũng dễ hiểu. Nhưng để trong
hiểu biết chung của dân và của các quan chức cấp cao nhầm
lẫn như vậy thì lại là tai họa cho đất nước.

Xin nêu thí dụ về các thị trường nơi cơ chế thị trường
nhiều khuyết tật và nhà nước có vai trò to lớn (làm thế
nào, thí dụ bằng biện pháp hành chính, hoàn thiện các cơ
chế phi thị trường khác, hay thông qua các cơ quan điều tiết
độc lập, hoặc sự kết hợp chúng, v.v, là chuyện khác chưa
bàn ở đây):

Thị trường điện, thị trường than ở ta hiện nay là như
vậy, độc quyền, một người bán vạn người mua. Không có
sự cạnh tranh giữa những người bán.

Chính vì thế viện dẫn đến thị trường, quy luật thị
trường ở đây là hoàn toàn sai, là từ bỏ nhiệm vụ rất
quan trọng của Nhà nước (kể cả khi có cơ quan điều tiết
năng lượng độc lập cũng vậy).

Nếu có ba ông sàn sàn nhau, không thể cấu kết với nhau cùng
bán than, thì câu chuyện lại khác (đấy là việc của Nhà
nước phải làm). Cho nên trong trường hợp cụ thể của chúng
ta hiện nay về than và điện (và nhiều lĩnh vực khác liên quan
đến môi trường, y tế, giáo dục), đừng vin vào cơ chế thị
trường để biện bạch cho việc Nhà nước làm không tốt
việc của mình.

Để cơ chế thị trường vận hành đúng quy luật thị trường
đối với than, ông TKV muốn định giá nào thì định (các ông
độc quyền cũng hay lạm dụng từ thị trường lắm đấy).

May là Nhà nước Việt Nam chưa hoàn toàn nghe theo ý của ông
quan chức nói trên và để họ làm như vậy.

Cho nên cách "giải mã lạm phát" của quan chức cao cấp đó
của một uỷ ban quan trọng của Quốc hội nêu ở đầu bài
(nếu thông tin được khẳng định là đúng) liên quan đến giá
than và giá điện là hết sức sai lầm.

Khỏi phải bàn về khái niệm lạ kỳ "đầu vào là kinh tế
thị trường" và "đầu ra là kinh tế thị trường xã hội
chủ nghĩa". Tôi hy vọng báo đưa không chính xác lời ông
nói.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4315), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Cách đây ít lâu, dự thảo quy chế quản lý lưu học sinh của
Bộ Giáo dục và Đào tạo đã thể hiện nhận thức và tư duy
lạc hậu so với tình hình. Nay lại đến việc cấm các
trường đại học ngoài công lập mở ngành báo chí, luật, sư
phạm. Có vẻ như tư duy kiểu này có nguồn gốc sâu xa và có
tính hệ thống. Hơn nữa, thái độ và những lý do người ta
đưa ra lại không trung thực, cách giấu dốt cũng rất… dở

<h2>Nếu không thành thật, sự trao đổi là vô ích!</h2>

Khi chúng ta trao đổi về điều gì, điều cần thiết nhất là
phải nói cho chính xác. Nếu ai đó cố tình nói sai lệch đi,
những trao đổi của chúng ta chẳng còn ý nghĩa gì nữa. Việc
Bộ Giáo dục và Đào tạo có ý định cấm các trường ngoài
công lập đào tạo ngành luật, báo chí và sư phạm, có hay
không. Tôi xin thưa là có, không phải chỉ bây giờ, mà xẩy ra
hàng chục năm trước.

Tôi rất ngạc nhiên khi bà Vụ trưởng Trần Thị Hà nói:
"<em>Còn quy định trường ngoài công lập không được mở
các ngành sư phạm, luật và báo chí không phải là "cấm".
Thực tế, từ trước đến nay, chưa có trường ngoài công lập
nào mở ba ngành đào tạo này</em>".

Chưa hết, thấy vụ trưởng nói chưa đủ sức nặng, Thứ
trưởng thường trực Bộ GD-ĐT còn lớn tiếng khẳng định:
<em>"Cấm dạy luật, báo..." là lỗi kỹ thuật!</em> Trao
đổi với VietNamNet chiều 26/2, Thứ trưởng Thường trực Bộ
GD-ĐT Phạm Vũ Luận và Vụ trưởng Vụ Giáo dục Trần Thị Hà
khẳng định: <em>Bộ GD-ĐT chưa bao giờ có chủ trương cấm
trường tư mở các ngành đào tạo luật, sư phạm và báo
chí</em>.

Thứ trưởng Luận cho rằng, bản dự thảo lần 1 của thông
tư quy định cụ thể một số điều kiện, hồ sơ mở ngành
đào tạo trình độ CĐ, ĐH, thạc sĩ, tiến sĩ đưa lên mạng
lấy ý kiến ngày 23/2 có sơ suất về lỗi kỹ thuật. Do đó,
mới để sót ý "các trường ngoài công lập không mở các
ngành sư phạm, luật và báo chí" ở khoản 3, điều 2.

Thực tế, Bộ GD-ĐT "chưa bao giờ có chủ trương như vậy",
Thứ trưởng nói.

Chiều cùng ngày, Vụ trưởng Vụ Giáo dục ĐH Trần Thị Hà
cũng cho biết, có sơ suất nêu trên là do lỗi kỹ thuật trong
việc soạn thảo văn bản chứ không phải là chủ trương của
Bộ.

Đây là cách bào chữa rất vụng về và xem thường những
người thành lập các trường đại học dân lập đầu tiên,
những người có trí nhớ bình thường như chúng tôi.

<h2>Thực tế là đã có trường ngoài công lập mở ngành báo
chí và bị cấm.</h2>

Khi những trường đại học dân lập đầu tiên xin được mở
và đi vào hoạt động (vào giữa những năm chín mươi của
thế kỷ trước), trường nào cũng nhăm nhăm xin mở luật và
báo chí. Đơn giản, đây là hai ngành mốt nhất vào lúc bấy
giờ. Hơn nữa, đã có tính quy luật, những trường đại học
dân lập mới mở, cơ sở vật chất còn nghèo nàn, họ chỉ né
những ngành khoa học cơ bản và những ngành yêu cầu những
phòng thí nghiệm phức tạp.

Khi cấp giấy phép, người ta rất hạn chế cho các trường dân
lập mở ngành luật và báo chí. Nhưng trên thực tế, đã có
những trường xin phép mở được ngành báo chí. Đó là
trường Đại học dân lập Đông Đô (trường được thành
lập năm 1994). Trường đã mời PGS-TS Đỗ Xuân Hà về phụ
trách chuyên ngành này và đã tuyển hàng trăm sinh viên. Tôi và
một số giảng viên của Phân viện Báo chí và Tuyên truyền
(ngày đó tên như vậy) đã tham gia giảng dạy ở đây. Riêng
tôi đã dạy hàng trăm tiết môn Cở sở Lý luận truyền thông
cho sinh viên Báo chí Đại học dân lập Đông Đô. Chỉ có
điều, sau đó có chủ trương của cấp trên (vào lúc bấy
giờ, có thể là chỉ truyền đạt bằng miệng) là không cho
các trường ngoài công lập đào tạo báo chí. Tôi nhớ hàng
trăm sinh viên đã thất vọng như thế nào. Trường "chữa
cháy" bằng cách chuyển họ sang học ngành thư viện - tư
liệu, thông tin đối ngoại, quan hệ quốc tế...

Nói lại như vậy để thấy bà Vụ trưởng Trần Thị Hà và
ông Thứ trưởng Phạm Vũ Luận đã phản ánh không đúng thực
tế, đồng thời khẳng định tư tưởng cấm các ngoài công
lập đào tạo báo chí, luật, sư phạm đã có từ lâu. Nếu
ông Thứ trưởng và bà Vụ trưởng vẫn khẳng định là Bộ
GD-ĐT chưa bao giờ có chủ trương cấm thì rõ ràng là cấp
trên của Bộ đã có chủ trương và đã cấm.

<h2>Cấm là biểu hiện của thái độ cửa quyền, tư duy lạc
hậu và đi ngược lại xu thế phát triển</h2>

Đành rằng các trường đại học ngoài công lập của chúng ta
hiện nay chưa chiếm được niềm tin của xã hội. Nhưng với
việc không tiêu tiền ngân sách mà đã đào tạo được hàng
trăm ngàn người tốt nghiệp đại học, đấy là điều đáng
ghi nhận. Và điều quan trọng là trong tương lai, các trường
ngoài công lập sẽ có điều kiện phát triển tốt và trở
thành những cơ sở đào tạo có chất lượng. Đừng quên
rằng, trên thế giới nhiều trường đại học nổi tiếng là
trường tư thục. Đại học Harvard của Mỹ là một ví dụ.

Nếu Bộ Giáo dục và Đào tạo không cho phép các trường ngoài
công lập mở các ngành báo chí, luật, sư phạm; trái luật,
phân biệt đối xử đã đành, nó còn là biểu hiện của thái
độ cửa quyền, tư duy lạc hậu và đi ngược lại xu thế
phát triển.

Về nguyên tắc, bất cứ trường nào có đủ điều kiện để
đào tạo ngành nào (chủ yếu là số giảng viên cơ hữu có
học hàm, học vị) thì đều được phép tuyển sinh và đào
tạo. Đấy là biểu hiện của một xã hội dân chủ, bình
đẳng và tiến bộ. Nếu thực hiện nghiêm chỉnh các quy
định, hiện nay ở Việt Nam không có nhiều trường ngoài công
lập có thể mở ngành báo chí. Người ta không đủ điều
kiện mở là một chuyện, còn cấm người ta mở lại là
chuyện khác! Cứ tưởng cấm là thể hiện quyền lực, nhưng
thực ra cấm là một trong những biểu hiện của sự bất lực.

Nghiên cứu các nền giáo dục đại học phát triển trên thế
giới, các trường ngoài công lập khi nào cũng sử dụng đồng
tiền cũng có hiệu quả hơn trường công lập; nhanh nhạy hơn
trong việc cập nhật tri thức mới. Vì vậy, không ai ngăn cấm
các trường này hoạt động đào tạo và nghiên cứu khoa học
trong bất cứ lãnh vực gì. Việc ở Việt Nam , Bộ Giáo dục
và Đào tạo nhăm nhe cấm các trường ngoài công lập mở ba
ngành nói trên có ảnh hưởng rất xấu tới giáo dục nói
riêng và toàn xã hội nói chung.

Chuyện Bộ GD-ĐT tư duy lạc hậu là đáng buồn, nhưng đáng
buồn hơn là họ không trung thực. Nếu làm giáo dục mà không
trung thực thì làm sao hy vọng khá lên được?!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4314), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<em>Thị trường chưa biến dạng nhưng đồng tiền trong túi
người dân thì đã méo mó...</em>

Chỉ một ngày sau khi giá xăng tăng, giá điện cũng được
quyết định tăng thêm 8,92% kể từ 1-3, trong bối cảnh chỉ
số giá tiêu dùng tại TP HCM đã tăng 1,68% và Hà Nội tăng tới
2,61%, chỉ với nguyên nhân là... do Tết. Cho dù việc tăng giá
là theo lộ trình, nhưng chưa năm nào giá xăng, giá điện,
những loại giá mang tính chất "đầu vào" của hàng loạt các
ngành sản xuất lại đồng loạt tăng dữ dội như năm nay.

Giá xăng đã chính thức được thực hiện theo cơ chế thị
trường từ 15-12-2009, có nghĩa là giá trong nước phụ thuộc
hoàn toàn vào giá thế giới, cho dù Quỹ bình ổn xăng dầu đã
được trích. Tuy nhiên, việc giá xăng tăng 2 lần, với mức
tăng hơn 1 ngàn đồng/lít trong chỉ 1 tháng của quý I-2010 đã
làm đảo lộn mọi tính toán của các ngành sản xuất và báo
trước cho một năm có nhiều biến động về giá cả. Nhưng có
thực là giá xăng trong nước đã theo đúng quy luật của thị
trường? Thực tế cho thấy giá xăng trong nước đã tăng nhanh
hơn đà tăng của giá xăng thế giới làm nảy sinh câu hỏi
liệu thời điểm tăng đã hợp lý!? Bởi trong tháng mà giá
xăng dầu trong nước tăng tới 1 ngàn đồng/lít đó thì tại
Singapore, thị trường nhập khẩu chính của Việt Nam, giá xăng
dầu chỉ tăng khoảng 400 đồng/lít.

Các DN đầu mối giải thích việc tăng giá bán là do vấn đề
tỷ giá tăng và quan trọng hơn là họ cho rằng chưa có lãi.
Như vậy, người dân phải chịu một thứ giá gánh cả những
hậu quả từ sự biến đổi tỷ giá, vẫn liên tục diễn ra,
cả những bất hợp lý trong chính sách tỷ giá, thậm chí cả
những yếu kém trong quản lý của các DN khi giá nhập chỉ là
một trong nhiều yếu tố làm phát sinh lợi nhận (lãi). Ngay sau
khi giá xăng tăng, Cục Quản lý giá Bộ Tài chính đã có ý
kiến chính thức: "Không thể giảm thuế để tránh tăng giá",
cũng "Chưa thể dùng quỹ bình ổn". Không thể giảm thuế là do
chưa cần thiết phải kìm giá. Chưa thể dùng Quỹ là do giá
xăng dầu chưa tăng tới mức 7% theo quy định. Và như vậy,
bắt đầu từ năm 2010 này, người dân có nhiều khả năng
phải chịu liên tiếp các đợt tăng giá dưới 7% mà việc giá
xăng tăng 2 lần trong chỉ một tháng, mật độ tăng tối đa
được phép, cũng sẽ liên tục tiếp diễn

Giá xăng cần phải được điều chỉnh để theo kịp giá thị
trường thế giới, để tránh gánh nặng bù lỗ, vào khoảng 6-7
ngàn tỷ mỗi năm cho NSNN. Giá điện cũng đã có lộ trình
điều chỉnh để giá bán điện tại Việt Nam không thấp đến
mức bất hợp lý so với giá thế giới. Bởi theo Thứ trưởng
Bộ Công thương Đỗ Hữu Hào, cách đây 15 năm, Việt Nam đã
bán điện với giá 5,7 cent/kWh. Hiện nay, cho đến trước thời
điểm 22-2, giá điện Việt Nam là gần 1.000đồng/kWh nhưng quy
USD, lại cũng chỉ có hơn 5,2 cent/kWh. Tuy nhiên, vấn đề đặt
ra là liệu nền kinh tế, chưa thực sự thoát hẳn khỏi khủng
hoảng, suy giảm và dân chúng vẫn còn đang ngập chìm trong khó
khăn đã sẵn sàng, đã có đủ khả năng đón nhận việc tăng
giá hàng loạt, với những mặt bằng giá mới sẽ liên tiếp
được hình thành, khi giá đầu vào của hàng trăm ngành sản
xuất, hàng ngàn mặt hàng liên tục tăng trong thời gian ngắn?
Giá xăng và giá điện cần tăng để không làm biến dạng thị
trường nhưng thực tế, thị trường chưa biến dạng nhưng
đồng tiền trong túi người dân đã méo mó

Mặt bằng giá mới được hình thành với 3 đợt tăng giá hàng
thiết yếu trước và sau Tết, minh chứng rõ nét là CPI tại TP
HCM đã tăng tới mức kỷ lục trong 17 tháng qua, mức 1,68%. Ngay
sau đó, ngày mùng 9 Tết, giá xăng tăng. Chỉ 1 ngày sau, giá
điện được quyết định tăng ở mức 8,92%.

Bộ Tài chính, tác giả của mức 8,92% tính toán, với mức tăng
này, CPI dự kiến tăng khoảng 0,23%. Giá thành sản phẩm một
số lĩnh vực, dịch vụ dự kiến tăng khoảng 0,09%-2,28%. Còn
các hộ tiêu dùng điện bị đội chi phí mỗi tháng khoảng từ
5.000 đồng đến 8.600 đồng. Lập luận của Bộ Tài chính là
giá điện tăng thấp nhất phải bằng giá thành của than
(<em>Căn cứ vào số liệu của kiểm toán Nhà nước năm
2008</em>) để làm không méo mó nốt cả giá than. Và "Không thể
lấy cái lỗ của ngành than để làm lãi cho ngành điện". Bộ
Công thương thì lại tính ra rằng ngành than không lỗ. Thứ
trưởng Bộ Công thương Đỗ Hữu Hào khẳng định: "<em>Năm
2009, than còn lời mấy nghìn tỷ đồng. Vì thế, nếu than bán
cho điện chỉ tăng 15%, mặc dù thấp dưới giá thành chúng tôi
thấy, than vẫn chịu đựng được</em>". Tính toán của Bộ
Công thương cho thấy, nếu giá điện tăng 5,68% (tức chưa tới
mức 8,92%), tiền điện sẽ tăng thêm 4.500 tỷ đồng, GDP giảm
0,28%, CPI tăng từ 0,1-0,2%, tiền điện cho sản xuất tăng thêm
2.000 tỷ đồng, và tiền điện cho sinh hoạt tăng 2.100 tỷ
đồng.

Giá điện tăng 8,92%, mỗi gia đình sẽ chi phí thêm một khoảng
đáng chỉ để tặc lưỡi là 5-6 ngàn đồng (như tính toán
của Bộ Tài chính). Tuy nhiên, giá điện tăng không phải chỉ
là 5-6 ngàn đồng cho mỗi gia đình mà đồng nghĩa với CPI
tăng, GDP giảm, đồng nghĩa với việc đồng tiền trong túi
người dân, vốn đã méo, nay càng thêm méo. Phải tăng giá để
không làm biến dạng thị trường- Điều đó hoàn toàn đúng.
Nhưng cũng cần phải tính toán thời điểm để sức dân có
thể thích ứng dần với việc tăng giá chứ không thể để
giá cả cứ tăng cấp tập trong chỉ 20-30 ngày, nhất là đối
với những loại giá chiến lược có thể kéo lùi nền kinh
tế, vắt thêm khăn lên vai lừa của người dân như giá xăng,
giá điện.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4313), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Những ai quan tâm đến nền giáo dục rất ngỡ ngàng trước
bản tin cho biết các đại học tư không có quyền đào tạo
ngành sư phạm, luật, và báo chí. Nhưng hôm nay thì Bộ Giáo
dục và Đào tạo đã đính chính rồi: Bộ không có chủ
trương đó, chỉ vì lỗi… kĩ thuật thôi.

"<em>Đó là do lỗi kỹ thuật, chứ đây không phải là chủ
trương của Bộ. Do khi đưa lên trang web của Bộ, người đưa
đã không để ý, đưa bản soạn thảo chứ không đưa bản
chính thức nên có sự nhầm lẫn đáng tiếc trên</em>".
<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a href="
http://vietnamnet.vn/giaoduc/201002/Hieu-truong-truong-Y-lo-sinh-vien-thieu-nhan-hau-895978/">Bộ
GD-ĐT rút lại quy định trường tư không đào tạo Sư phạm,
Luật, Báo chí</a></li>
</ul></div>
Lỗi kĩ thuật? <em>Déjà vu</em>. Nghe quen quen. À, nhớ rồi.
Tháng 9 năm ngoái, khi website báo điện tử Đảng CSVN đưa tin
hải quân Trung Quốc tập trận ở biển Đông, ông tổng biên
tập biện minh rằng do lỗi đánh máy, vì bỏ thiếu hai chữ
"ngang ngược". Sau đó vài tuần (tháng 10) lại đến vụ
Cục Vệ sinh an toàn thực phẩm của Bộ Y tế vinh danh công ty
Vedan với "Top 100 sản phẩm an toàn vì sức khỏe cộng đồng
năm 2009", mà công ti này vốn nổi danh với "thành tích"
đầu độc sông Thị Vải. Lỗi lầm này vì lỗi đánh máy của
người thư kí, và nghe nói người thư kí bị buộc thôi việc.
Lần này, không biết Bộ Giáo dục và Đào tạo có buộc ai
thôi việc hay không?

Công bằng mà nói những lỗi lầm kĩ thuật xảy ra bất cứ ở
đâu và bất cứ lúc nào. Nhưng điều đáng nói ở đây là
tần số sai sót kĩ thuật trong thời gian qua xem ra hơi "bị"
nhiều, mà đó chỉ là những trường hợp nổi trên báo chí,
còn biết bao trường hợp sai sót kĩ thuật mà người dân chưa
hề biết đến. Lỗi kĩ thuật, tuy nói là kĩ thuật, nhưng nó
có tầm ảnh hưởng không nhỏ. Chẳng hạn như bài báo trên
báo điện tử Đảng CSVN làm xấu quốc thể và danh dự quốc
gia, hay như vụ Vedan nó gây ấn tượng rằng đồng tiền có
thể mua tất cả, kể cả mua sự vinh danh. Còn lỗi lầm kĩ
thuật của Bộ Giáo dục và Đào tạo làm cho người dân phải
thắc mắc rằng chuyện nhỏ như vậy mà còn sai thì chuyện
chính sách có sai lầm nào không? Đây không phải là chuyện
bình thường hay chuyện khôi hài trên bàn cà phê. Thử tưởng
tượng khi chúng ta đọc một báo cáo khoa học và thấy một
lỗi lầm, thì câu hỏi lập tức đặt ra là còn lỗi lầm nào
khác không, và chúng ta có thể tin tưởng vào tác giả hay
không? Do đó, tuy là lỗi kĩ thuật, nhưng ảnh hưởng thì không
"kĩ thuật", mà là danh dự quốc gia, là sự sứt mẻ niềm
tin vào các quan chức.

Lỗi lầm kĩ thuật liên quan đến sự "competence" hay trình
độ và kĩ năng chuyên môn. Những lỗi lầm trong thời gian qua
chẳng những nhiều mà điều đáng quan tâm là nó xảy ra ở
những nơi quyền lực cao nhất của nước. Điều này làm cho
người dân phải đặt câu hỏi về trình độ và kĩ năng
chuyên môn của các quan chức cao cấp ở nước ta.

NVT

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4312), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<em>Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, người có 13 năm làm Đại
sứ Trung Quốc trong những năm mối quan hệ giữa hai nước đang
từ anh em trở thành cừu thù, là người có thẩm quyền hơn ai
hết trong việc đo lường bụng dạ nông sâu của nước lớn
láng giềng phương Bắc, cũng là một trong những bậc lão thành
cách mạng có mối quan tâm đặc biệt đến sự "hiện
diện" bằng nhiều phương cách của Trung Quốc trên đất
nước chúng ta hôm nay. Thiếu tướng lại vừa gửi đến chúng
tôi bài viết nóng hổi dưới đây, xin trân trọng giới thiệu
cùng bạn đọc.

Bauxite Việt Nam</em>

<em><strong>Có thể nói bành trướng là một bản chất bất
biến của những người cầm quyền Trung Quốc, một sản phẩm
mang tính Đại Hán được kế thừa nguyên vẹn từ thế hệ
này sang thế hệ khác và phát triển đến mức ngang ngạnh
nhất cùng với Nhà nước Trung Hoa hiện đại</strong></em>

I. <strong>Thủ đoạn bành trướng cứng</strong> (bằng lực
lượng vũ trang) của Nhà nước Trung Hoa thì Việt Nam cảm thấy
rõ hơn ai hết. Năm 1974, họ dùng lực lượng mạnh hơn đánh
chiếm quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Năm 1979 họ đem nửa
triệu quân xâm lược các tỉnh biên giới Việt Nam, tuy bị
quân dân ta phản kích phải rút lui nhưng nhiều điểm cao sát
bên kia thì vẫn nằm lỳ và giở chiến thuật lấn đất, đắp
bờ kè trên sông, nhổ cột mốc thừa cơ cắm dịch sâu vào
đất ta để tranh từng tấc sông ngọn núi của ta, khiến cuộc
đàm phán về đường biên giới giữa hai nước biến thành
một cuộc đấu tranh giai dẳng kéo dài – có thể nói là dài
nhất trong lịch sử mọi cuộc thương thuyết biên giới ở
Việt Nam từ trước đến nay – mà sự lỳ lợm ranh ma của
đối phương trong việc hoạch định đường biên giới trên
thực địa khiến các đoàn công tác của chúng ta nhiều lúc
phải đối phó hết sức vất vả (xem Wikipedia: Vấn đề lãnh
thổ biên giới Việt Nam – Trung Quốc). Năm 1988 họ chiếm một
số bãi đá ngầm ở quần đảo Trường Sa, dùng chiến hạm
đánh đắm tàu và giết hại 74 chiến sỹ Việt Nam ra tiếp tế
cho quân đồn trú của Việt Nam giữ quần đảo Trường Sa của
mình. Họ lại tự ý vẽ một cái "lưỡi bò" xâm phạm hải
phận quốc tế và bao chiếm gần hết biển Đông. Như thế mà
mồm họ cứ nói rất giẻo là Trung Quốc muốn bắt tay với
các nước để xây dựng một thế giới hài hòa, làm sao mà ai
nghe được.

Nhắc lại một lần nữa về quần đảo Hoàng Sa. Từ đời vua
Minh Mạng thứ 15, đã có sắc chỉ ban cho Đội trưởng Hải
đội quân Hoàng Sa, phái Hải đội ra Hoàng Sa tìm kiếm hải
sản, coi giữ các đảo và cắm bia khẳng định chủ quyền
của nước Đại Nam (Việt Nam ngày nay). Tại đảo Lý Sơn
thuộc Quảng Ngãi hiện còn miếu Âm Linh, nơi đó dân chúng và
Triều đình tế sống các thành viên Hải đội Hoàng Sa trước
khi xuất phát. Thời Pháp thuộc thì Hoàng Sa do một phân đội
quân Pháp đóng giữ. Thời Việt Nam Cộng hòa thì Hoàng Sa
thuộc quyền cai quản của một phân đội quân VNCH. Thử hỏi
có bóng dáng một người Trung Quốc nào trên bãi "cát vàng"
này trong suốt những thời kỳ dài như vậy?

Cho dầu Trung Quốc có lục hết mọi kho thư tịch cũng không
tìm ra được cứ liệu cổ xưa nào ghi danh Hoàng Sa thuộc lãnh
thổ của họ. Ngay cả tấm bản đồ mà tướng Đặng Chung,
Tổng binh trấn thủ Quỳnh Nhai (đảo Hải Nam) vẽ cũng ghi
Hoàng Sa là thuộc An Nam (Việt Nam). Bí quá, gần đây họ lại
bày trò "khảo cổ" khai quật Hoàng Sa "tìm thấy tự liệu
văn vật Trung Quốc" hòng chứng minh cái gọi là chủ quyền.
Nhưng tư liệu khảo cổ đâu có thể là tiêu chí để xác
định chủ quyền quốc gia của bất cứ nước nào. Chưa nói
là những "tư liệu văn vật" mà họ rêu rao, có ai chứng
minh được là thật hay giả.

Sự thật rành rành là vậy mà họ luôn luôn trơ tráo lu loa
rằng Tây Sa (Hoàng Sa), Nam Sa (Trường Sa) và Nam Hải (biển
Đông) thuộc chủ quyền của TQ "không thể tranh cãi"! Báo
chí của Trung Quốc còn nói bừa rằng năm 1974 họ "phản
kích" "giành lại" Tây Sa (Hoàng Sa), "đẩy lui" Việt Nam,
Malaysia, Philippin "xâm chiếm", "phá hoại" Nam Sa (Trường
Sa) (?!). Rõ là giọng lưỡi kẻ mạnh "vừa ăn cướp vừa la
làng"!!

Tham vọng bành trướng cứng của TQ còn lộ rõ trên tạp chí
Hoàn cầu thời báo ngày 18/03/2009 và trên "Đài Phượng
Hoàng" của Trung Quốc ngày 09/12/2009, qua các bài báo của các
tác giả Đới Hy, Mã đinh Thịnh, Tống hiếu Quân. Trích một
đoạn sau đây: "Quân đội của chúng ta cần thiết lập căn
cứ quy mô lớn tại Nam Sa (Trường Sa) để bảo vệ việc phát
triển nguồn tài nguyên tại Nam Hải (biển Đông), thiết lập
căn cứ quân sự trên quần đảo Nam Sa với các cơ sở dành cho
máy bay trực thăng và các loại hình tác chiến khác… Tây sa
(Hoàng Sa) có sân bay, máy bay vận tải, chiến đấu, tiếp dầu,
có thể hạ, cất cánh tại đây, hệ thống ra-đa tiên tiến,
là một căn cứ quân sự lớn, cộng thêm khi Trung Quốc có hàng
không mẫu hạm thì toàn bộ khu vực Nam Hải (biển Đông) sẽ
nằm trong sự khống chế của Hải quân và không Quân Trung
Quốc. Như vậy có thể nhìn thấy tương lại Trung Quốc có
thể thu hồi toàn bộ các đảo ở Nam hải rồi".

Dã tâm đến thế mà những người nắm quyền ở Trung Quốc
vẫn luôn mồm nói "hữu nghị" ngọt xớt, nhất là đối
với Việt Nam để phỉnh phơ những người nhẹ dạ. Ai trong
số 85 triệu dân chúng và quan chức nước ta có thể mắc vào
"mồi nhử" này được nhỉ?

II. <strong>Song song với bành trướng cứng</strong>, dựa vào
khối dự trữ ngoại tệ rất lớn, những người cầm quyền
Trung Quốc hiện đương triển khai thủ đoạn <strong>"bành
trướng mềm"</strong> (bằng đô la). Họ tung tiền ra mua (hoặc
thuê dài hạn 50 năm) đất đai, hầm mỏ, núi rừng của các
nước nghèo ở Châu Phi, châu Á. Họ đưa người của họ đến
khai thác trồng trọt, khai phá, làm nhà, đem vợ con đến hoặc
lấy vợ người bản địa, 50 năm sinh con đẻ cháu sẽ thành
những <strong>làng Trung Hoa, thị trấn Trung Hoa</strong> là lãnh
địa của họ trong lòng nước sở tại, vô hình trung quốc gia
hữu quan mất đứt một phần lãnh thổ. Khu kinh tế đặc biệt
Bò Tèn thuộc tỉnh Luông Nậm Thà của Lào chỉ mấy năm lại
đây có casino, khách sạn, nhà nghỉ, các cửa hàng… phần lớn
là của người TQ, một số ít người Lào chỉ làm các việc
như vệ sinh, dọn dẹp, khuân vác… Với 97% dân số là người
TQ thì tự nhiên huyện Bò Tèn trở thành một thành phố nhỏ
của Trung Quốc, còn cựa vào đâu được nữa.

Họ viện trợ không hoàn lại cho nước nghèo để được hàm
ơn, từ đó dễ xâm nhập và chi phối. Họ còn nham hiểm đến
mức "mua" cả người, là những người có chức quyền nào
đó, hoặc có vai vế để dễ đàng hoạt động, bằng cách
tặng, biếu, đãi đằng, phỉnh nịnh tâng bốc, nếu mua được
những người đứng đầu quốc gia – cái đích ngắm lớn
nhất của họ – thì họ tha hồ tự tung tự tác.

Ở Việt Nam họ đã vào được Tây Nguyên, vị trí chiến
lược xung yếu số một của nước ta để khai thác bauxite.
Gần đây họ lại cùng Hồng Kông, Đài Loan mua (hoặc thuê dài
hạn 50 năm) 264 ngàn hecta rừng trong đó có cả một phần rừng
đầu nguồn, của các tỉnh từ Quảng Ninh đến Bình Dương,
nói là để trồng nguyên liệu. Chưa biết họ trồng nguyên
liệu gì, có trồng hay không, nhưng đã mua được thì họ tự
do chặt phá (trong khi ta phát động trồng rừng). Hàng mấy trăm
ngàn hecta rừng nhất là rừng đầu nguồn mà bị chặt phá
thì đến mùa mưa, lũ lụt vô cùng lớn chắc chắn sẽ gây tai
họa khủng khiếp cho dân, phá hoại đường sá, cầu cống, mùa
màng. Mùa khô, nước các sông sẽ cạn kiệt, hoa màu thiếu
nước tưới, các công trình thủy điện thiếu nước khó hoạt
động. Mặt khác cần phải nghĩ tới việc họ sẽ có thể khai
thác tài nguyên khoáng sản quý dưới lòng đất mang về nước
họ. Nhưng còn quan trọng hơn nữa là trong các khu rừng rộng
lớn ấy sẽ chứa đựng bao nhiêu người Trung Quốc sang khai
thác rừng và làm gì nữa, có vũ trang không, ai mà biết
được. Trách nhiệm thuộc về ai trong mối hiểm họa vô cùng
đáng sợ này? Chưa thấy những người cầm cân nẩy mực có
câu trả lời.

Đây không chỉ là hành động bành trướng mà là sự phá hoại
kinh tế, phá hoại môi trường, phá hoại đời sống của nhân
dân và phá hoại an ninh đất nước một cách gớm ghê, thâm
hiểm.

Ở đồng bằng và ven biển nước ta, Trung Quốc sẵn sàng bỏ
nhiều tiền ra cạnh tranh với các nước, đầu tư xây dựng
công trình, xí nghiệp và một khi trúng thầu xây dựng nhiều
công trình (trên thực tế họ đã trúng thầu khắp từ Bắc,
Trung, Nam, nhưng hình như chưa một cơ quan có trách nhiệm nào
thống kê xem con số là bao nhiêu), họ đưa ồ ạt lao động
của họ vào, cộng với vô số người Trung Quốc vào theo
đường du lịch. Thế là từ trên rừng đến đồng bằng, ven
biển có hàng vạn người Trung Quốc tự do cư trú, đi lại
không kiểm soát được, tạo thành đạo quân thứ 5 của những
người cầm quyền Trung Quốc. Mối nguy tiềm ẩn ra sao tưởng
không cần phân tích cũng đã rõ!

Trước những hành động của "Ông láng giềng hữu nghị"
trên biển Đông cũng như trên đất liền Việt Nam, hàng triệu
người Việt Nam yêu nước đang rất bức xúc và sôi gan. Chúng
ta phải làm gì đây?

Ngày 25-2-2010

NTV

Số 23, ngõ 5, Hoàng Tích Trí, Kim Liên, Đống Đa, Hà Nội

HT Mạng Bauxite Việt Nam biên tập

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4302), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

<em>Nên nhớ đây là tưởng trình nguyên năm 2009, nhiều người
dùng nó làm kim chỉ nam một số lãnh vực trong đời sống kinh
tế của Hoa Kỳ.</em>

Trong là thư hằng năm của tổng công ty Berkshire Hathaway Inc. cho
các người nắm cổ phần của hãng được phát ra ngày hôm
Thứ Bẩy 02/27/2010, Chủ Tịch Warren Buffettt đã tiết lộ nhiều
điểm quan trọng và những tiên đoán liên quan đến tình hình
kinh tế Mỹ trong năm nay (2010).

Book value:

Trong năm 2009 hãng Berkshire Hathaway Inc. tăng trưởng mạnh với
con số $21.8 tỉ dollars, con số kỷ lục từ trước đến giờ
của hãng này. Chỉ có năm 2006 đạt được gần bằng con số
này là $16.9 tỉ dollars. Nhưng nên nhớ là năm 2008 hãng này mất
đi rất nhiều và chỉ có được $11.5 tỉ dollars thôi. Do đó
năm 2009 mỗi cổ phần của hãng có giá trị Book value là 19.6%.
Tuy nhiên con số này chỉ gần đạt được dưới tỉ suất
lợi nhuận kép hàng năm (Compound annual rate of return) là 20.3%.

Per-share book value:

Được thay đổi vì hãng Berkshire gom tất cả doanh lợi và lỗ
(capital gains and lost) kể cả những gì đã tính toán vào hay
không. Điều chính là cổ phần của hãng Berkshire đã đi lên
đáng kể trong năm 2009 đã kéo theo book value gia tăng đáng kể.
Tính đến cuối năm 2009, cổ phần Berkshire-B tăng từ $3,224 lên
$5,193 hay 61%. Điều đáng để ý là Berkshire kiếm lời $787 tỉ
dollars hoàn toàn không phải chỉ có đầu tư vào các công ty mà
một phần trong đó Berkshire kiếm được từ mua bán derivatives
(một hình thức đầu tư cần bẩy trong đó chỉ cần một
phần vốn nhỏ có thể thâu lợi gấp trăm lần. Có thể dùng
derivatives cho cổ phần, options, tiền tệ, nguyên liệu,...) Đi
vào chi tiết về derivatives ông Buffettt cho thấy là chỉ có Quý
I họ lỗ $-1.52 tỉ dollars, bắt đầu từ Quý II trở đi thì
rất lời: Quý II kiếm được $2.35 tỉ dollars, Quý III lời $1.73
tỉ dollars, và Quý IV lời $1.05 tỉ dollars. Với tổng số lời
$3.61 tỉ dollars của derivatives không thôi, những người cầm
cổ phần của Berkshire có lẽ rất phải hài lòng và hy vọng
cổ phần của họ sẽ đứng vững trong tuần tới.

Nhưng về hoạt động bình thường của các công ty dưới
quyền hãng Berkshire Hathaway Inc. thì không thành công như mua bán
derivatives. Trong năm 2009 họ chỉ kiếm được $11.1 tỉ dollars so
với con số $15.3 tỉ dollars năm 2008 thì họ đã đi xuống $-4.2
tỉ dollars. Không khác gì kinh tế Hoa Kỳ, hãng tệ nhất trong
tổng công ty Berkshire là hãng hàng không tư nhân NetJets. Trong
năm 2008 đã lỗ %711 triệu dollars, họ đã vội vàng thay thế
Giám Đóc công ty là Rich Santulli với ông David Sokol, nguyên chủ
tich hãng MidAmerican.

Năm 2009 hãng Berkshire mua một công ty lớn nhất từ trước
đến giờ trong lịch sử của họ, đó là hãng vận tải bằng
đường xe lửa Burlington Northern Santa Fe, trị giá $26.5 tỉ
dollars. Hãng này sẽ nâng con số kiếm lời được hàng năm cho
họ khoảng $16 tỉ dollars. Trước khi mua Burlington, hãng Berkshire
đã đứng trong hàng 20 công ty lớn nhất của the Fortune 500 (500
công ty lớn nhất), từ khi mua hãng Burlington, hãng Berkshire chui
vào hàng 10 công ty lơn nhất trong bảng xếp hạng the Fortune 500.
Điều này đã bắt buộc ông Buffettt phải cắt cổ phần
Berkshire B làm 50 cổ phần mới (split 50:1) vì cổ phần của
Berkshire B quá đắt để cho Thị Trường SP500 mua vào cổ phần
Berkshire (Cổ phần Berkshire A hiện nay giá là $119,800 một cổ
phần). Từ khi cắt ra 50:1 và gia nhập SP500, cổ phần Berkshire B
đã đi lên 20%. Trong khi cổ phần Berkshire A đi lên từ thấp
nhất hồi tháng 3/2009 là $70,000 và giá hiện nay gần $120,000.

Chiến lược đầu tư của Buffettt đã thể hiện suy nghĩ sâu
sắc của ông. Có thể nói là sự suy luận sâu xa của ông còn
hay hơn các tay chính trị gia non nớt hiện nay của chính quyền
Obama hay Bush. Điển hình việc mua hãng vận tải bằng đường
xe lửa Burlington Northern Santa Fe, trị giá $26.5 tỉ dollars,
Buffettt, là một người từ đảng Dân Chủ, nhưng ông đã dự
đoán việc môi trường nóng (global warming) mà nổi đình đám
từ cựu Phó Tổng Thống Al Gore từ truớc đến giờ sẽ không
đi đến đâu. Tại sao? Chỉ vì phần lớn lợi tức của
Burlington sẽ kiếm được qua sự vận chuyển than đá là điểm
chính và dùng than đá trong năng lượng là một điểm nóng quan
trọng mà các nhóm "thiên tả/tiến bộ" (leftist/progressive) tấn
công hiện nay. Ông cho rằng cuộc họp thương đỉnh (climate
change summit) tại Copenhagen sẽ chẳng đi đến đâu khi Trung
Quốc và Ấn Độ sẽ phản đối mặc dầu có hiện diện của
Tổng Thống Obama. Kết quả đúng như dự đoán của ông và
với sự chia rẽ của chính trong đảng Dân Chủ, họ không thể
có được chính sách năng lượng "tiến bộ" thay đổi tại Hoa
Kỳ hiện nay.

Đi ngược với chủ trương của Đảng Dân Chủ và Tổng Thống
Obama muốn dùng các biện pháp của chính phủ kiểm soát lương
bổng của các Tổng Giám Đốc công ty, một lần nữa ông
Buffett, một người ủng hộ đảng Dân Chủ, trong bài tường
trình hằng năm kỳ này đã nhấn mạnh là các người nắm cổ
phần của công ty là kẻ có quyết định tưởng thưởng khi
công ty thành công và trừng phạt các giám đốc khi thất bại.
Theo ông người nắm cổ phần của công ty, họ là kẻ theo dõi
đời sống công ty của họ, họ phải là người có quyết
định về số phận giám đốc công ty họ. Tuy nhiên ông cúng
đồng ý với Tổng Thống Obama là giám đóc công ty không
được quyền tự tưởng thưởng mặc dầu công ty nợ ngập
cần cổ và tiếp tục lỗ vốn. Ông chỉ trích các hãng như
hãng bảo hiểm AIG, hãng tài chánh Citigroup và ngân hàng Bank of
America sống được nhờ vào tiền trợ cấp của chính phủ và
người dân Hoa Kỳ khoảng $500 tỉ dollars, trong khi đó họ tự
tưởng thưởng và trả lương hậu hĩ khoảng 10 triệu dollars
một năm. Chưa kể những giám đốc này còn tham quyền cố vị,
tiếp tục giữ chiêc ghế của họ mà không chịu từ chức như
Vikram Pandit là CEO của hãng Citigroup (Citi) và Ken Lewis là CEO of
Bank of America (BAC) (vừa phải từ chức vì áp lực). Trong khi
đó so sánh với CEO của hai hãng đã bị xụp đổ là Chủ Tich
Jimmy Cayne của hãng Bear Stearns và ông Dick Fuld của hãng Lehman
Brothers đã không quá tệ hại như Chủ Tịch Vikram Pandit (Citi)
và Ken Lewis (BAC)

Về đầu tư nhà đất, Warren Buffettt nói trong lá thư hằng năm
là hãng Berkshire có làm chủ một phần hãng xây nhà Clayton
Homes. Trong đó ông tiết lộ là Clayton Homes chỉ có xây được
554,000 đơn vị, con số nhỏ nhất trong 50 năm qua. Nhưng theo ông
đó là điều tốt vì Buffettt là người đầu tư ngược trào
lưu (Contrarian investor) vì theo đó những năm kế tiếp Clayton
Homes sẽ có thể đổi chiều và đi lên. Theo Buffett, chỉ có 3
cách để giải quyết kinh tế Hoa Kỳ trong đó nhà đất là
điểm tối quan trọng:

1. Phá hủy tất cả những căn nhà xây dư hiện nay (Chú dẫn
của MM: Hơi quá khích)

2. Gia tăng tốc lực làm chủ gia cư bằng cách khuyến khich các
người trẻ Hoa Kỳ kể cả trẻ em vị thành niên làm chủ
những căn nhà thặng dư hiện nay (Chú dẫn của MM: Chuyện
không tưởng)

3. Cắt giảm xây dựng nhà mới (Chú dẫn của MM: Làm cách nào?
vì nước Mỹ không phải là quốc gia Cộng Sản mà có thể
ngăn cấm người dân hay các công ty tiếp tục xây nhà!)

Trong tất cả thì điều thứ 3 có thể chấp nhận được qua
các biên pháp thuế má, hòng giảm bớt số lượng nhà cửa
thặng dự. Những lời ông nói được nhiều người đồng ý
nhưng đã xẩy ra tranh cãi khi ông dùng câu:

<em>Our country has wisely selected the third option, which means that within
a year or so residential housing problems should largely be behind us,</em>

Nhiều người không nghĩ là nhà đất có thể giải quyết trong
một năm hay hơn <em>"a year or so"</em>. Vì chữ "hay hơn" <em>"or
so"</em> rất trừu tượng, họ nghĩ vấn đề nhà đất tại Hoa
Kỳ có lẽ phải lâu hơn nhiều năm hơn là Buffett nghĩ. Tuy
nhiên ai cũng đồng ý là nhà cửa năm nay sẽ đứng lại như
năm 2009, tương đối "tốt" cho kỹ nghệ nhà cửa nhưng lại là
điều tệ hại cho thất nghiệp vì công ăn việc làm chỉ có
gia tăng một khi kỹ nghệ này bắt đầu gia tăng đầu tư. Và
nhiều người kể cả Buffett không nghĩ là nó sẽ xẩy ra trong
năm nay.

Nói chung mặc dầu vài hãng bảo hiểm như Fitch Ratings và
Moody's Investors Service cắt chỉ số tín dụng AAA cao nhất của
Tổng công ty Berkshire trong lúc ông Warren Buffettt đang mua công ty
vận tải bằng đường xe lửa Burlington Northern Santa Fe, nhưng
nó không thể thay đổi suy nghĩ của người đầu tư là
Berkshire Hathaway Inc. vẫn là hãng mạnh nhất tại Hoa Kỳ và
thế giới. Ảnh hưởng của ông Buffettt không cứ có thể làm
thay đổi suy nghĩ của nhiều kinh tế gia và chính trị gia tai
Washington và kể cả Bejing (Berkshire nắm cổ phần quan trọng
của công ty Trung Quốc BYD, chế tạo bình điện cho xe hơi chạy
băng điện). Từng là người cho biết ý kiến về kinh tế cho
nhiều ứng cử viên của đảng Dân Chủ và thỉnh thoảng có
tham luận với chính quyền Obama hiện nay, ý kiến của Buffett
hôm thứ bẩy sẽ ảnh hưởng đến nhiều công ty trong ngày
tháng kế tiếp và cũng là cơ hội của nhiều người khác
kiếm lợi qua những lời bình luận này.

<em>URL Link đến lá thư hàng năm:
<a href="http://www.berkshirehathaway.com/letters/2009ltr.pdf "></a></em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4310), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Sáng 23-2, mồng 9 đầu năm âm lịch, sau kỳ nghỉ Tết dài,
Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng dự cuộc <a
href="http://www.nhandan.org.vn/tinbaidadang/noidung/?top=37&sub=130&article=168579">"giao
ban báo chí"</a> đầu năm.

"Giao ban báo chí" là một cuộc họp do Ban Tuyên giáo trung ương
Ðảng triệu tập hàng tuần, thường vào sáng thứ ba, để
chỉ đạo cho các tổng biên tập báo, đài ở trung ương.

Đây là một kiểu gò ép các báo phải đi vào lề bên phải,
chỉ được nêu, bàn và đưa tin những gì đảng cho phép. Đây
là một kiểu lãnh đạo, kiểm soát, chăn dắt chặt chẽ hơn 13
ngàn nhà báo viết, báo nói, báo ảnh, báo điện tử ở trong
nước."Giao ban báo chí" là một sản phẩm đặc thù, riêng của
chế độ độc đoán phi dân chủ, của những người lãnh đạo
luôn muốn khống chế dư luận xã hội, thực hiện kiểu thông
tin một chiều, thông tin từ trên xuống, coi nhà nước và
đảng của mình là luôn đúng đắn, sáng suốt, có chức năng
giáo dục, dạy bảo, khuyên răn, uốn nắn toàn xã hội.

"Giao ban báo chí" ở Việt Nam lẽ ra phải bị chấm dứt từ khi
"đổi mới", từ khi có luật báo chí, công nhận quyền của xã
hội được hưởng một nền thông tin tự do, kịp thời và
chính xác, nhất là sau khi hoà nhập với thế giới dân chủ
văn minh, tại đó báo chí hầu hết là của tư nhân, của
những người công dân tự do, cạnh tranh nhau để phục vụ
tốt toàn xã hội về mặt thông tin, chính xác, nhanh nhạy.

Trong một xã hội dân chủ, văn minh, nhân dân là chủ thể
quyền lực cao nhất. Các đảng chính trị phải ganh đua nhau
phục vụ nhân dân, phục vụ xã hội để từng kỳ một - 3
năm, 4 năm hay 5 năm - các cử tri lại xem xét và lựa chọn kỹ
người lãnh đạo của mình ở các cấp bằng lá phiếu tự do
của mỗi công dân.

Trong một xã hội công dân như thế, công luận tức là dư
luận xã hội của công chúng, của đông đảo nhân dân, được
nâng lên thành một quyền lực xã hội.

Người ta thường gọi đó là đệ tứ quyền, quyền lực thứ
tư, sau ba quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp.

Hệ thống truyền thông, báo chí, đài phát thanh, vô tuyến
truyền hình là biểu hiện tập trung của đệ tứ quyền, là
công cụ truyền thông của xã hội, qua đó hình thành công
luận xã hội, do nhận thức của đông đảo công dân tạo nên.

Đã có tranh luận rằng gọi quyền lực của công luận là đệ
tứ quyền chỉ vì theo quan điểm lịch sử, còn thật ra nó là
quyền lực cơ bản nhất, vì xét cho cùng công luận xã hội,
nhận thức xã hội quyết định sự hình thành và sự thực thi
các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp.

Về cuộc họp "giao ban báo chí " đầu Xuân Canh Dần sáng 23-2
ở Hà Nội, ta có thể nhận ra điều gì?

Trước hết là theo tin trên các báo đài trong nước như Nhân
Dân, Quân Ðội Nhân Dân, Tuổi Trẻ, Vietnam Net, VNExpress..." Thủ
tướng chính phủ đến dự và phát biểu chỉ đạo tại bưổi
giao ban báo chí đầu Xuân Canh Dần..." Và trong cuộc họp chỉ
có một mình ông thủ tướng nói, vì bản tin chỉ có vậy rồi
chấm dứt. Tất cả các quan chức có mặt được kể ra trong
bản tin là ông Tô Huy Rứa, trưởng Ban Tuyên giáo trung ương;
Nguyễn Xuân Phúc, chủ nhiệm văn phòng chính phủ; Đinh Thế
Huynh, chủ tịch Hội nhà báo; cùng các tổng biên tập của
báo, đài ở trung ương đều đến chỉ để nhận sự chỉ
đạo của ông thủ tướng.

Ở một nước dân chủ văn minh, có nền chính trị trưởng
thành, không bao giờ có thể có chuyện các ông chủ báo được
triệu tập để nghe ông thủ tướng chỉ đạo, dạy bảo,
phải làm điều này điều nọ trong năm mới vừa bắt đầu.

Ngược lại trong một nước dân chủ văn minh, những ngày đầu
năm, hay nhân dịp quốc khánh, thường có những cuộc họp báo
lý thú, sôi nổi, nhiều khi sôi động, khi tổng thống, thủ
tướng mở cuộc họp báo không phải để răn dạy các nhà báo
mà để tường trình những việc mình đã làm, rồi sau đó
trả lời các câu hỏi của nhà báo. Phần sau bao giờ cũng là
phần quan trọng, hấp dẫn nhất, cũng thường là thú vị và
bổ ích nhất của cuộc họp báo.

Công luận coi những cuộc họp báo ấy là cuộc sát hạch sinh
động của dư luận xã hội - mà các nhà báo là đại diện -
đối với chính quyền, đó cũng là sự thực hiện quyền giám
sát, quyền kiểm tra rõ ràng, công khai của nhân dân, của công
luận đối với người cầm quyền mà họ bầu ra.

Thường sau mỗi cuộc họp báo, cơ quan điều tra dư luận tổ
chức thăm dò tỷ số tín nhiệm của tổng thống, thủ tướng
hay của đảng cầm quyền lên hay xuống, là tỷ lệ bao nhiêu
phần trăm, cứ như là thày giáo cho điểm học sinh sau một
cuộc sát hạch. Thế mới thật là dân chủ, dân làm chủ rõ
rệt trong cuộc sống.

Để xem trong cuộc "giao ban báo chí" đầu Xuân, thủ tướng
Dũng "chỉ đạo" những điều gì cho báo chí. Ông khen ngợi các
báo đã "bám sát thực tiễn của đời sống xã hội", "đáp
ứng tốt quyền được thông tin của nhân dân, góp phần quan
trọng trong việc dân chủ hóa đời sống xã hội". Cuối cùng
ông "đề nghị các bộ, ngành chức năng xem xét, sửa đổi các
khuôn khổ pháp lý để tạo điều kiện cho báo chí Việt Nam
phát triển mạnh hơn nữa".

Ai cũng biết cả làng báo đang ngóng trông Luật báo chí mới,
hay còn gọi là Luật báo chí sửa đổi, đã đặt trong chương
trình làm luật của quốc hội, nhưng cứ bị hoãn đi hoãn lại
mãi, sao không thấy ông thủ tướng nói đến?

Ai cũng biết thủ tướng Dũng từng tuyên bố công khai "cấm tư
nhân làm báo", và còn ra quyết định cấm phản biện công khai,
dẫn đến sự bức tử cái cái think-tank (túi khôn) tự do duy
nhất của trí thức Việt Nam là Viện Nghiên cứu Phát triển
IDS. Ông ngang nhiên 2 lần vi phạm Hiến pháp hiện hành, trong
đó quyền tự do tư tưởng, tự do ngôn luận của mọi công
dân được khẳng định.

Vậy thì quan chức này tự cho phép chỉ đạo, ra chỉ thị, ra
mệnh lệnh cho toàn thể làng báo Việt Nam gồm hơn 700 cơ quan
báo chí, phát thanh, truyền hình, với hơn 13 ngàn nhà báo đủ
loại, bất chấp hiến pháp, pháp luật hiện hành, cũng là
chuyện dễ hiểu.

Theo đúng quyền hạn, thủ tướng chỉ có quyền ra chỉ thị
cho bộ trưởng thông tin truyền thông và các cơ quan truyền
thông chính thức của chính phủ mà thôi.

Đây là một sự lạm quyền, rất thô bạo và vô duyên, chỉ
phơi bày một cố tật của mọi chính quyền độc đoán độc
đảng, quen thói "mục hạ vô nhân", coi thường nhân dân, coi
thường mọi công dân trong xã hội, khinh thường công luận,
khinh thường dư luận xã hội, khinh thị toàn bộ 13 ngàn nhà
báo nước mình.

Đầu Xuân Canh Dần, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã có những
lời khen trịch thượng kiểu xoa đầu các nhà báo, nhưng thực
tế đây là thêm một sự khiêu khích thô bạo đối với đông
đảo những nhà báo chân chính.

Năm 2009 là một năm đen tối đối với làng báo Việt nam, 17
nhà dân chủ vừa bị kết án tù hầu hết cũng là những nhà
báo; nhà báo Nguyễn Việt Chiến (báo Thanh Niên), Nguyễn Văn
Hải (báo Tuổi Trẻ) từng ở tù chỉ vì đưa tin về vụ PMU 18
đụng đến "người nhà", "người tin cẩn" của ông Tổng bí
thư Nông Ðức Mạnh; những nhà báo vốn tin cẩn của chế độ
như tổng biên tập báo Lao Động Nguyễn Công Khế và tổng
biên tập báo ViêtNam Net Nguyễn Anh Tuấn đều bị mất chức
hoặc bị đặt trong thế hữu danh vô thực, chỉ vì không chịu
nổi cảnh chăn dắt thô bạo như trên đây. Việc Liên Hợp
Quốc vẫn xếp Việt Nam vào gần cuối sổ về tự do báo chí
(thứ 164/176) là một sỉ nhục quốc gia.

Do đó cuộc xung đột, đối lập, đấu tranh giữa quyền hành
pháp đảng trị và đệ tứ quyền - quyền tự do truyền thông
- ở Việt Nam trong thời hội nhập chắc chắn còn âm ỉ ngấm
ngầm và sẽ có lúc bộc phát trong năm con Hổ hứa hẹn nhiều
biến động.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4309), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Gởi cháu Joyce Anne Nguyen,

Trước hết, cho phép chú được xưng hô chú- cháu, cháu Joyce
nhé!

Chú có biết qua mẹ của cháu và gia cảnh của gia đình cháu.
Có lẽ cháu không cần thắc mắc việc này, vì đó không phải
là điều chú muốn nói với cháu.

Cháu Joyce mến!

Nói thật tâm, chú rất xúc động và đánh giá cao một cô bé
ở tuổi mười sáu như cháu mà có những bài viết với tư duy
sắc sảo, văn phong khá chuyên nghiệp và trên hết là tấm lòng
của cháu đối với quê hương Việt Nam chúng ta, mà ngay cả
những bạn bè đồng trang lứa không chắc có nhiều bạn có
thể hiểu, cảm nhận, thấm thía và viết được như thế, ngay
cả hai con của chú (một đứa lớn hơn cháu vài tuổi và một
đứa xấp xỉ tuổi cháu). Mẹ cháu hoàn toàn có quyền hãnh
diện về cháu. Cháu có chia sẻ những bài viết của cháu với
mẹ cháu chưa? nếu chưa thì cháu nên làm, chia sẻ tâm sự là
điều quan trọng, nó giúp ta yêu cuộc sống, yêu con người hơn
và trên hết ta cần chia sẻ ngay với những người thân yêu và
đồng cảm với ta trước. Chú không có ai thân thiết, gần gũi
để chia sẻ về những thao thức như cháu cả cháu ạ! Chú cô
đơn về những nghĩ suy cho đất nước này, khi chú nói với ai
đó, họ có vẻ ngại ngần và lảng tránh vì vấn đề chính
trị quá "nhạy cảm"!

Cây viết Sea Free có viết bài<a
href="http://danluan.org/node/4294">Còn tuổi nào cho em</a> để lên
tiếng phê phán tư duy cằn cỗi, hẹp hòi và thiển cận khi
một số người bình luận không khách quan các bài cháu viết.
Ngay khi chú đọc<a href="http://danluan.org/node/3332">bài viết đầu
tiên</a> của cháu (đối với chú - trên trang Dân Luận này),
chú đã cảm phục một cô bé tuổi mười sáu và coi cháu như
người bạn vong niên của chú. Đến bài viết thứ hai, thứ ba
và thứ tư (cũng trên trang Dân Luận này) thì chú muốn trao
đổi và chia sẻ với cháu một vài ý:

- Cháu viết hoàn toàn đúng, khoa học và duy lý, khách quan. Ở
góc nhìn đa nguyên, trọng lý, khách quan không ai có thể chối
bỏ được những gì cháu viết, bất chấp một số người cố
tình bóp méo, xô lệch vấn đề hoặc... "lạc quẻ" khi đề
cập đến vấn đề tuổi tác của cháu để gièm pha, móc mỉa.
Chính chú cũng phê phán lối tư duy cũ mòn này. Cháu đừng
buồn (nhưng chú tin với tính cách của cháu, cháu sẽ không bao
giờ buồn, nếu có buồn, cháu sẽ chỉ buồn cho những người
đó).

- Gia đình cháu phải rời khỏi tổ quốc với lý do "tị nạn
chính trị" cũng chẳng sung sướng mà trái lại nó là niềm
đau cho gia đình cháu và riêng cháu, mà xét cả tình cả lý,
cháu hoàn toàn có quyền sống, học hành, vui chơi như chúng
bạn ngay mảnh đất cháu được sinh ra, nhưng họ đã gián
tiếp xua đuổi gia đình cháu ra khỏi Đất Mẹ! Một điều quá
đau lòng cho cháu. Nhà Việt Nam là ngôi nhà chung của tất cả
người Việt Nam, nhưng họ đã nhân danh chủ nhà ngược đãi
gia đình cháu và đương nhiên trong những cái xấu, ta buộc
phải chọn cái ít xấu nhất để làm. Ra đi là vẹn toàn cho
gia đình cháu. Thật lòng, không biết cháu có tin không, dù ra
đi như cháu chẳng vui vẻ, sướng ích gì nhưng chú cũng rất
muốn được ra đi như cháu để thoát cái nhà tù lớn mà thế
hệ ông bà, cha mẹ của chú, của cháu, nhiều người vẫn đang
phải ngột ngạt trong bầu không khí độc hại. Chú cũng đang
rất cần dưỡng khí với môi trường sống ô nhiễm nghiêm
trọng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng ở cái xứ sở Việt Nam
quái quỷ này! Cháu ạ!. Viết đến đây chú nhớ đến Chú
Điếu Cày - một người bạn thân thiết của mẹ cháu và
những người bạn khác nữa, họ đã cùng nắm tay xuống
đường để phản đối Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa - Trường
Sa của chúng ta. Chú tin cháu biết rõ và rất buồn, cảm thông
cũng như thương nhớ những người bạn này của mẹ cháu. Lòng
yêu nước của mẹ cháu và các bạn của mẹ cháu là sự
thật, lòng yêu nước của cháu và của chú cũng như của hàng
triệu đồng bào mình cũng là sự thật. Sự thật hiển nhiên
như con người thì phải thở. Lòng yêu nước thật giản dị
và đồng đều ở tất cả mọi người chúng ta, phải không
cháu? Vậy cháu hãy nhớ đến trước tiên những người bạn
đang vô cùng khó khăn mà chỉ vì hành động yêu nước như mẹ
cháu mà phải lâm cảnh tù tội. Cháu cần thấy, mặc dù sự ra
đi của gia đình cháu là đau đớn nhưng không thể sánh bằng
đau đớn của chú Điếu Cày, anh Tiến Trung, anh Ngô Quỳnh,
chị Thanh Nghiên hoặc như chị Hoàng Lan (nghe nói là người yêu
của anh Tiến Trung), nhất là anh Tiến Trung, anh ấy hoàn toàn
có thể ở lại Pháp để có cuộc sống êm đềm, bình yên,
với một việc làm gì đó và anh ấy sẽ cũng có vợ đẹp con
ngoan bên đó, anh ấy về nước làm gì để chịu tù chịu tội
như ngày nay? Anh ấy có thể ở bên ấy sống và vẫn đau đáu,
thao thức với thời cuộc, anh ấy cứ viết bài ủng hộ tự do
dân chủ mà không phải suy nghĩ tìm cách đối phó nếu bị
phát hiện như chú Người Buôn Gió, cô Mẹ nấm hay chị Đoan
Trang (phải chịu mất việc) và cũng như chú đang lo đây. Chú
gọi đó là sự DẤN THÂN.

- Có bao giờ cháu tự hỏi, mẹ cháu yêu nước và các bạn mẹ
cháu cũng yêu nước, sao số phận không cho tất cả những
người bạn thân thiết của mẹ cháu được như gia đình cháu
hoặc đại loại một cách gì đó không bi đát như ngồi tù?

- Cháu có viết:

<div class="special_quote">"Số phận một cá nhân phụ thuộc vào
tính cách cá nhân đó.

Số phận một dân tộc phụ thuộc vào tính cách của người
dân ở đó.

Không ai có thể định đoạt cho dân tộc Việt Nam ngoài chính
nhân dân VN." </div>

cháu cho chú hỏi, vậy "tính cách cá nhân đó" phụ thuộc vào
gì?

Hồi chú còn trẻ, chú cũng là một thanh niên nhiệt huyết,
thích cống hiến và muốn khẳng định như bao người thanh niên
khác. Điều đó không có nghĩa bây giờ chú không còn những
tính cách đó, nhưng nó khác rồi cháu ạ! Không phải mất đâu
mà nó khác lắm!

Hồi chú còn trẻ chú cũng không tin vào số phận như cháu bây
giờ, chú hiểu số phận theo cách cháu dùng là số phận ở
ngay trong tay chính chúng ta, hồi trẻ chú cũng tin như vậy. Mai
này khi cháu đã có tuổi một chút, chú tin cháu sẽ nghĩ lại
chính vì vậy chú muốn tâm sự với cháu trước. Chính vì lẽ
đó chú mới đề cập đến các người bạn của mẹ cháu như
trên. Nói thật, chú ước gì mấy người bạn của mẹ cháu
cũng được như gia đình cháu, vẫn hơn ngồi tù, đúng không
cháu.

- Số phận không phải là sự an phận nhưng an phận là một
dạng của số phận đó cháu à! không biết cháu có đồng ý
với chú không? Duy lý thì đúng rồi, nhưng cháu cần nhớ, trong
cõi vũ trụ bao la này con người vẫn là lòai vật chủ quan và
ngạo mạn nhất đó, bằng chứng là cho tới giờ này những
trận động đất, sóng thần, núi lửa, bão tố vẫn ngạo
nghễ trút lên đầu nhân loại bất chấp đó là quốc gia hùng
cường, văn minh, giàu có nhất trên thế giới. Cháu thấy
không, "ông Trời" vẫn giữ lại những gì kỳ bí nhất mà loài
người sẽ không bao giờ tìm ra hết được, những gì loài
người tự hào phát minh, sáng chế, tìm thấy chỉ là những gì
nhỏ nhoi nhất trong vũ trụ, bằng chứng nữa là U.F.O vẫn còn
là đề tài tranh cãi của các nhà khoa học.

Cháu rồi sẽ lớn, chú tin và mong cháu sẽ là cô thiếu nữ
thông minh, thành đạt. Những gì cháu viết cháu hãy tiếp tục,
chú chỉ nhắc cháu về tinh nhân bản trong bài viết của cháu,
đó là cái cháu còn thiếu, cũng như các kiến thức về triết
học, tư tưởng ứng dụng. Bên cạnh duy lý thì còn có duy
tình, duy mỹ, duy cảm, duy ngã, duy ý chí, duy tâm trong duy tâm
người ta còn chia ra duy tâm chủ quan va duy tâm khách quan và còn
nhiều điều lắm cháu à, chỉ riêng lãnh vực Triết học thì
ta học cả đời cũng chưa hết, kể cả Triết học duy vật
biện chứng của Marx, cháu cũng nên đọc và suy ngẫm, nó bổ
ích lắm. Việt Nam mình có nhà quân sự, nhà chính trị lỗi
lạc thế giới phải công nhận nhưng chưa có một Triết gia
tầm cỡ như Socrates, Voltaire v.v... Cháu cứ viết nữa đi, nhưng
nhớ dành thời gian đọc nhiều, nó sẽ làm cho tư duy và vốn
sống cháu đầy đặn hơn. Nhất là cẩn thận với những lời
tâng bốc quanh cháu, chú không nói là giả nhưng nó dễ "say"
lắm cháu ạ! Khi bài viết của cháu được đưa vào hàng tư
tưởng triết học thì dễ làm cho cháu chủ quan.

Cuối cùng chú muốn nhắc cháu, tự tin là tối cần thiết trong
cuộc sống, nhưng quá tự tin thì dễ dẫn đến sai lầm và sai
lầm bao giờ cũng dẫn đến thất bại.

Thân mến,

Chú Nguyễn Ngọc

p/s: cho chú gởi lời thăm mẹ cháu, một người quen cũ. Không
biết cháu có vào trang Dân Luận không? nếu có hồi đáp cho
chú nhé. Trông tin của cháu.


***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4307), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Dự án khai thác quặng nhôm trên Tây Nguyên của chính phủ gặp
nhiều ý kiến phản đối trong mọi giai tầng nhân dân. Nhưng
vì sự thống nhất từ Bộ Chính Trị mà dự án này đột
nhiên được thông báo là tiếp tục triển khai vì lợi ích kinh
tế khu vực Tây Nguyên và được sự đồng thuận cao trong nhân
dân?

Tưởng rằng dự án khai thác này ký cách đây nhiều năm, như
việc đã rồi với Trung Quốc. Không thể dừng lại được cho
nên bằng mọi giá bỏ qua những lời khuyên của các nhà chuyên
môn, trí thức, <em>Bô Xít Tây Nguyên</em> (cụm từ chắc chăn
sẽ gắn liền với thể chế này để đi vào lịch sử) vẫn
triển khai như thống nhất trước từ đâu đó.

Cho dù bô xít được triển khai trên Tây Nguyên, những tiếng
nói ngăn cản không thành, nhưng thiết nghĩ đó cũng là bài
học cho những nhà lãnh đạo đất nước khi động bút đến
tài nguyên, môi trường, vị trí chiến lược cuả đất nước
sẽ cẩn trọng hơn. Để cho họ nhận ra một điều minh bạch
là bất ổn xã hội không phải do các thế lực thù địch nào
tạo ra. Mà bất ổn có thể do chính những quyết sách không
được lòng dân. Một sự thật hiển nhiên là chưa có dự án
nào từ xưa đến nay của chính phủ mà bị chỉ trích công khai
nhiều như dự án khai thác bô xít.

Người ta đưa nhiều lý do để biện minh cho việc khai thác bô
xít, một nguyên nhân thuyết phục nhất là để phát triển kinh
tế địa phương. Những người dân Tây Nguyên quanh năm sống
trong nghèo khó, một sớm mai nghe tin có dự án, có việc làm,
có cơ hội kinh doanh, dịch vụ… những cơ hội cải thiện
đời sống được vẽ ra rạng ngời. Và hiện thực là tiền
của đang đổ vào nơi họ sống. Dân nào mà chả muốn, nhất
là dân nghèo. Họ đâu cần biết ngày mai, hay thế hệ sau hậu
quả ra sao. Bởi vì họ không tính được đến mai sau cho nên
họ là dân. Còn những người ra quyết sách lớn lao đó họ có
tính được không ? Tôi nghĩ họ tính được bởi vì họ nói
họ khôn ngoan hơn dân, có đạo đức hơn dân. Bởi thế dân
đã tin tưởng chọn họ làm lãnh đạo để ra những quyết
sách.

Môt số người nói rằng những hành vi đang bán nước.

Tôi không nghĩ vậy hoặc chưa dám nghĩ vậy. Xưa nay bề trên
kết tội kẻ dưới có thể tùy tiện. Nhưng kẻ dưới hặc
tội bề trên thì dù có lý lẽ hẳn hoi đều có kết cục bi
thảm. Mệnh đề ''bán nước'' là chuyện nghiêm trọng,
cần đông đảo nhân dân hay lịch sử sau này phán xét mới
thật sự khách quan.

Mới đây người ta vừa được biết có hơn 300 ngàn ha rừng
đầu nguồn đã được cho Trung Quốc thuê với thời gian đến
nửa thế kỷ.

Lý do đưa ra vẫn muôn thưở - phát triển kinh tế khu vực.

Một dự án bô xít Tây Nguyên mà dư âm phản đối còn chưa
lắng đọng, lại tiếp thêm 300 nghìn ha rừng đầu nguồn.

Phát triển kinh tế khu vực hay tư duy nhiệm kỳ?

Có lẽ cụm từ ''tư duy nhiệm kỳ'' nhẹ nhàng và có
phần sát với thực tế hơn là kết luận ''bán nước''.

Ở nhiệm kỳ của mình, vị lãnh đạo nào cũng muốn thể
hiện được việc gì đó rõ ràng mang ích lợi về cho địa
phận mình quản lý. Ở tình trạng dân chúng làm ăn tư duy manh
mún, chụp giật, cán bộ dưới quyền quan liêu, năng lực yếu,
bộ máy hành chính cồng kềnh những vận hành trì trệ, không
ăn khớp…để giải quyết hạ tầng năng lực, tư duy ở một
địa phương như vậy, nhà lãnh đạo cần bao nhiêu năm. Giải
quyết vấn đề phi vật thể như vậy, công sức bỏ ra nhiều,
thời gian cũng nhiều mà kết quả không thể đánh giá được
ngay. Người lãnh đạo cầu toàn thường hay chọn cho mình
phương án tối ưu nhất trong thời gian mình lãnh đạo địa
phương. Và cách gì thu được tiền bạc nhanh nhất là cho thuê
đất, đào tài nguyên đem bán lấy tiền.? Nhất là không thể
không nói đến những khoản hoa hồng cho người đặt bút ký.

Nhiệm kỳ 10 năm làm vậy, thì các lãnh đạo khác của 40 năm
sau này còn gì để thuê, còn gì để khai thác. Nếu cứ tiếp
tục như vậy thì chỉ thêm vài nhiệm kỳ nữa, con người
Việt Nam còn chưa chắc thuộc về mình chứ đừng nói đến
đất đai, tài nguyên, chủ quyền, văn hóa…

Người ta lại có thể lý giải, nhiệm kỳ này cho thuê đất,
khai thác tài nguyên để lấy vốn phát triển nội lực , sau
này không phải bán hay cho thuê gì nữa. Vẫn là ngụy biện cho
qua nhiệm kỳ thôi. Hạ tầng năng lực, chuyên môn, kiến thức,
tư duy …con người như vậy thì tiền đổ vào thế chứ nữa
cũng chỉ làm nháo nhào trương cái biển, dựng cái cổng, mua
máy móc cũ vận hành loáng thoáng để chụp ảnh, quay phim lấy
thành tích rồi bỏ đó, quản lý và phát triển được đâu.
Cốt có lý do để mang tiền về rồi chia nhau tiêu, rồi có số
liệu để nói kinh tế đang tăng trưởng….Việc này xảy ra
nhan nhản ở khăp các địa phương.

Bao nhiêu tài nguyên đã ra đi để mong mỏi làm vốn liếng cho
đất nước phát triển, một mỏ than Quảng Ninh mênh mông
tưởng rằng vô tận. Thì ngày hôm nay điện tăng giá vì lý do
than phải nhập từ Trung Quôc về giá lên. Cả một khu dầu mỏ
Dung Quất, Vũng Tàu đầy tiềm năng, đầu tư không biết bao
nhiêu mà giờ để xăng, dầu tăng giá với lý do nhập khẩu
dầu thế giới tăng. Chúng ta khai thác tài nguyên lấy vốn để
giờ chúng ta vượt xa Căm Pu Chia những 20 năm. Tự hào chăng ?

Giờ đang còn nhiều tài nguyên nữa đang và chuẩn bị ra đi
để đổi lại cho đất nước, con người Viêt Nam này là gì ?

- Là hãy nghĩ đến bản thân mình bây giờ đi, xã hội thế
nào có người khác lo.

Đó là lời của người có quyền sinh sát nhắc nhở tôi, chắc
chắn nhiều rất nhiều người trong nhân dân chúng ta cũng nghĩ
vậy.

Đôi khi có lúc tôi không nghĩ vậy, vì thỉnh thoảng không nghĩ
vậy tôi viết bài như thế này.

Còn bình thường tôi lại nghĩ rằng.

Chúng ta đừng nhìn Nhật, Nam Hàn, Phi, Mã, Sing, Thái, In Do…
chúng ta nhìn Căm Pốt, Bắc Hàn để thấy rằng mình còn hạnh
phúc, còn lạc quan, còn tin tưởng vào những gì mà chúng ta
bảo nhau là cần lạc quan tin tưởng.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4308), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Xưa, cổ nhân khi nói về những người thuộc tầng lớp
"thấp bé nhẹ cân" gọi họ là người "nghèo khổ" và
khi nói về lớp bề trên lại gọi họ là người "giàu có";
Vì sao "nghèo" lại "khổ" và rồi tại sao "giàu" lại
"có"? Đây có phải là minh triết của người xưa về giai
cấp hoặc chính là chân lý của kẻ "mạnh vì gạo, bạo vì
tiền"?

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a
href="http://vtc.vn/2-239974/xa-hoi/vu-cho-can-xe-chet-nguoi-khong-xu-ly-hinh-su.htm">Vụ
chó cắn xé chết người: Không xử lý hình sự</a></li>
<li><a
href="http://phapluattp.vn/2010022609455272p0c1015/vu-cho-can-chet-nguoi-nhan-chung-noi-gi.htm">Vụ
chó cắn chết người: Nhân chứng nói gì?</a></li>
</ul></div>
Nhìn câu chuyện người của đàn bà "lỡ" bước qua thế
giới bên kia vì đàn chó bẹc-giê xé xác lại thấy "chân
lý" của người xưa hiện hữu. Lại tưởng rằng câu chuyện
đau lòng này xãy ra từ ngày xửa ngày xưa, ngày của những ông
trùm, những quan huyện, thầy đề, thầy lý…thời của những
kẻ lấy tay che trời, chôn vùi đạo lý. Rồi lại giật mình
mới biết đây là thế kỷ XXI, thời đại của văn minh, thời
đại của chúng ta – những kẻ tự hào rằng đã chôn vùi
bất công và nhân danh công lý.

Nào bạn hãy thử bỏ lên bàn cân bên trái là một người
nghèo khổ, bên phải là một người giàu có và xem bên nào
nặng hơn? À, thì ra lời nói của kẻ có tiền vô cùng giá
trị còn lời nói của người nghèo khổ chỉ nên dừng ở mức
độ "tham khảo".

Ngày mà người đàn bà kia ra đi trong đau đớn, bà ta đã gào,
gào tới trời nhưng trời không thấu. Hôm nay, người thân của
bà lại thét, thét tới đất, đất không nghe. Nhờ vậy mới
hiểu được cái "chân lý luôn thuộc về kẻ mạnh" luôn
tồn tại từ khi nhân loại còn ở truồng cho đến tận ngày
nay và thì ra mình đã lầm khi tin tưởng những lồi đồn thổi
xưa nay.

Và mai mốt câu chuyện ồn ào hôm nay sẽ chìm đắm như những
gì thuộc về nó, vì đó là "chân lý" và phương thức của
những người "nghèo" và "khổ". Xin hãy đặt những bông
hoa bằng nước mắt trên mộ của người đàn bà bất hạnh
kia, hãy để thời gian rửa trôi những đau đớn cho linh hồn
người đã mất. Không có gì thay đổi được "chân lý" và
chẳng thể nào lay chuyển khi người ta đã dùng "kem chống
nhục".

27-02-10
Nguyễn Huỳnh Thái

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4306), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Các bài viết có liên quan của vụ án Cù Huy Hà Vũ được Dân Luận tập hợp tại đây: Hồ Sơ Cù Huy Hà Vũ, hoặc theo từ khóa "Cù Huy Hà Vũ".

Độc giả có thể truy cập Dân Luận an toàn hơn qua cổng HTTPS (HTTP có mã hóa bảo mật), bằng cách thêm https:// vào đằng trước địa chỉ danluan.org, hoặc bấm vào đây!
Bấm vào đây để đọc chuyên mục Góp ý sửa đổi Hiến Pháp 1992
Bấm vào đây để đọc cuốn Trần Huỳnh Duy Thức - Con Đường Nào Cho Việt Nam

Quỹ Dân Luận


Bấm nút Donate để ủng hộ tài chính cho Dân Luận qua Paypal. Thu chi quỹ Dân Luận: xem ở đây!

Hỗ trợ dân chủ

Bạn có thể chia sẻ tấm lòng của mình với các nhà hoạt động dân chủ trong nước và gia đình của họ, ngay cả khi bạn đang ở trong nước. Bạn chỉ cần ra bưu điện, hỏi về dịch vụ "chuyển tiền nhanh". Người ta sẽ cấp cho bạn một phiếu, trong đó có phần thông tin người gửi và người nhận. Phần người nhận bạn cần điền chi tiết và chính xác. Còn phần người gửi, bạn không cần điền chính xác. Phí chuyển tiền không đắt, hãy làm gì đó chứng tỏ xã hội đứng phía sau những công dân này!

Danh sách các nhà hoạt động dân chủ trong nước và địa chỉ của họ có thể được tìm thấy ở đây!

Dân Luận kêu gọi bài vở theo chủ đề: Nghiên cứu kinh nghiệm đấu tranh bất bạo động và xây dựng phong trào của Tổ chức Otpor (Phản Kháng) của Serbia. Đây là kinh nghiệm là các lực lượng đối kháng tại Tunisia và Ai Cập đã vận dụng để lật đổ độc tài tại các quốc gia này...

Bài mới trên Dân Luận

Archives