theo đúng nghĩa của từ này. Nhưng từ lâu, lâu đến nỗi
không nhớ rõ tự lúc nào, tôi bừng tỉnh cho tôi Niềm Tin vào
Chúa và, tôi yêu Người. Năm 1980, ở Huế, chúng tôi có cơ
hội ngàn năm có một được nghe một nhà nghiên cứu tôn giáo,
là Việt kiều ở Pháp về nói chuyện cho giảng viên khoa Lịch
sử trường Đại học Tổng hợp Huế về Công giáo. Phải nói
rằng đó là bước đi "động trời" của thời bao cấp bưng
bít tối mù. "Lỗi" do ai (nếu cơ quan an ninh biết chắc
chắn là không thể cho qua), tôi không rõ nhưng kỷ niệm thì
không thể quên, nhớ rõ và nhớ nhiều hơn cả... mối tình
đầu! Nhà nghiên cứu đó là Lê Văn Hảo. Tên của ông là cả
một biển trời của ngưỡng mộ, nghi ngờ, đam mê... Ông nói
nhiều nhưng tôi nhớ nhất rằng tình cảm đối với Chúa, trong
tiếng Pháp có động từ <em>adorer</em> không thể dịch ra tiếng
Việt. Nó vừa là tình yêu, sự sùng kính, nỗi đam mê, nỗi
sợ, khát vọng và thao thức, sự vâng lời, biết ơn... (nếu
tôi có nhớ sai, nhớ lầm, xin quý vị lượng thứ). Cái từ
<em>adorer</em> đó theo tôi đi đến... tận bây giờ...!
Đọc các bài viết trên mạng mỗi dịp Noel, mô-típ chung là
bài xích Nhà nước kỳ thị tôn giáo. Tranh luận thì mệt vì
phải chứng cứ, ngày tháng v.v...; vả lại, hôm nay tôi nghĩ
không phải là dịp để làm đau đầu nhau mà là Ngày để tha
thứ cho nhau.
Chúng ta thảy đều biết rõ Chúa được "sinh" ra để cho con
người biết đến những từ như thứ tha, lòng bao dung, hạnh
phúc. Không phải tự nhiên trong tiếng Anh khi xưa, Giáng Sinh là
Christ's Mass – "Tất cả mọi người trên trái đất này
thuộc về Chúa". Bây giờ, người ta giản ước đi thành
Christmas. Nếu tất cả chúng ta cùng hướng về một hướng,
cùng chung đam mê và cảm xúc thánh thiện, chân thành thì hà
cớ gì lại đi cãi vã với nhau?
Tôi xin trở lại câu chuyện ban đầu. Lớn lên, tôi thấy tờ
dollar nào của Mỹ cũng có dòng chữ <em>In God We Trust</em> (Chúng
Con Đặt Niềm Tin Vào Chúa), tôi mới bừng tỉnh rằng tại sao
họ giỏi như vậy, dân chủ như thế, ham học và tôn trọng
trí thức thế kia nhưng lại tin yêu Chúa vô cùng? Câu hỏi đó
buộc tôi phải loại suy rằng mình đã sai, ít nhất là một
số điều trong nhận thức, tình cảm.
Về sau, tôi mới vỡ lẽ thêm rằng thì ra, có Đức Tin tốt
hơn rất nhiều với người không có Đức Tin (xin lỗi những
quý vị không đồng tình bởi như tôi đã nói, hôm nay là ngày
dành cho thứ tha và tình cảm). Chẳng hạn, nếu có Đức Tin có
nghĩa là hàng ngày, hàng tuần có sám hối, biết sợ địa
ngục, sợ kiếp sau, biết yêu thương nhau như Lời Chúa dạy...
Ngược lại, nếu không có Đức Tin thì chẳng việc gì phải
sợ, phải e - cứ tha hồ tham nhũng, đục khoét, hành dân, vô
liêm sỉ sống trên nỗi đau của những người khác. Dù muốn
hay không thì đó cũng là một thực tế mà để phản bác, là
điều không hề dễ dàng.
Tôi còn biết thêm rằng Chúa là một thức nhận mà hình hài
hay bản chất có thể được quan niệm không giống nhau. Tôi
đồng ý với cách Bill Clinton đã nói ở giảng đường trường
Đại học Quốc gia Hà Nội tháng 11.2000 rằng "<em>Tự do là
có quyền tôn thờ Chúa theo cách riêng của mỗi người</em>".
Thật là tuyệt khi B. Clinton kỷ niệm sinh nhật năm thứ 2.000
của Chúa Jésuse bằng một khẳng định thật ấn tượng, thật
sắc của cái nhìn, cách đặt vấn đề. Quả thực, điều đó
có quan trọng gì đâu khi ta nghĩ về Chúa, dù là Budha, God...
thì vẫn là Đấng Tối Cao để cho ta <em>adorer</em>. Nghĩ về
Chúa, ta có được sự an bình, niềm tin, khát khao sống tốt,
sống đúng bổn phận trong cách có thể nhất của mỗi người.
Mọi sự phản bác đều vô nghĩa vì theo nguyên tắc, nếu anh
không chứng minh được là tôi không đúng thì nhất định anh
phải tôn trọng niềm tin của tôi.
Cuộc sống sẽ là địa ngục tăm tối của dối lừa, bất
hạnh, nhục nhã nếu con người không biết sợ, không luôn nghĩ
rằng tội ác hay lỗi lầm - nhẹ nhất là lẫn lầm do mình gây
ra có thể để lại hậu quả. Bạn không tin ư? Hãy nhìn trên
các đường phố đêm nay, đêm mai. Chỉ có khoảng 7% là tín
đồ Công giáo nhưng sao lại có nhiều đến thế sự chia sẻ,
chung vui, đồng cảm? Rõ ràng, từ rất xa và rất sâu của vô
thức (unconscious) như cách nói của S. Freud, sự dồng cảm và
vô tận của tâm linh là điều bí ẩn vĩ đại nhất của kiếp
người. Nói để các bạn cùng sẻ chia rằng tôi đã đọc hết
Lê Nin toàn tập, Hồ Chí Minh toàn tập, Marx – Engels tuyển
tập..., nhưng tôi luôn thấy mình thiếu một cái gì đó, giống
như là bước chân hụt hẫng sau một cơn say nhập nhoạng lúc
đêm tàn...
Sự khiếm khuyết của tâm hồn và nhận thức là một trong
những điều tồi tệ nhất của con người. Thật là đắng cay
khi ta sống mà luôn phải dằn vặt, nghi ngờ. Tệ hơn nữa là
cả một thời đại đang dối trá tung hê và độc ác phỡn
phề. Làm sao có thể sống yên khi biết mà không dám nói, hiểu
mà phải làm thinh? Lc 19:46 "<em>Họ mà làm thinh thì sỏi đá
cúng sẽ kêu lên</em>"(!) Chao ôi là đúng. Dân Nghệ Tĩnh quê
tôi có câu thành ngữ, "<em>Sai đến nỗi mà bụt ở trên chùa
cũng phải u ư</em>".
Tôi muốn nói nhiều lắm nhưng bỗng nhiên mệt mỏi và thật
buồn. Viết mà phải chọn kỹ từng chữ không phải phục vụ
cho cái hay mà là để nịnh bợ nỗi sợ quả là điều chẳng
dễ chịu gì. Dù sao, Đêm Giáng Sinh cũng chứng tỏ rằng Đức
Tin và Lòng Tốt, sự Bao Dung lớn vượt qua mọi thời đại,
bất chấp mọi nhà nước, mọi chế độ. Các vua chúa và mọi
nền độc tài từ hàng ngàn năm nay đều phải chào thua vì
chỉ có tôn giáo mới thật sự là đích đến cuối cùng của
sự vĩnh hằng. Bao nhiêu triều đại với vô vàn "<em>cái tên
va vào nhau loảng xoảng</em>" (Phạm Thị Hoài) đều rủ nhau
băng hà, riêng Jésuse Christos còn mãi đến muôn đời.
Chúng ta hãy ứng xử với nhau theo cách mà Chúa đã dạy. Tôi
tin rằng, đây là một trong những cách nói diệu tuyệt nhất
mà ai cũng nên biết trong cuộc đời và, nhất là, nên nói với
nhau trong đêm Giáng Sinh chan chứa ân tình: Lc 22.42 "<em>Lạy
Cha. Nếu Cha muốn, xin tha cho con khỏi uống chén này. Tuy vậy,
xin đừng làm theo ý con, mà xin theo ý Cha</em>".
Xin gửi lời chúc an lành, hạnh phúc đến tất cả các bạn
đọc Dân Luận mà tôi đã tạm chia xa khá lâu rồi...
Huế, 20h, 23.12.2010. Tel: 0914.079.210.
<center><img src="http://danluan.org/files/u1/christmas-love-hope-joy.gif"
width="450" height="368" alt="christmas-love-hope-joy.gif" /></center>
<center><em>Ảnh minh họa của Dân Luận (nguồn: <a
href="http://www.yourchristianspace.com/AwesomeGod">AwesomeGod
blog</a>)</em></center>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7339), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét