báo mang tính cương lĩnh: <em>Nước Nga tiến lên!</em>, trong đó
ông trình bày quan điểm của mình về tương lai của đất
nước chúng ta. Ông không chỉ nói mà cón kêu gọi nhân dân Nga,
kêu gọi những người công dân tích cực, những người quan
tâm đến số phận của nước Nga, tiến lên.
Hôm qua, ngày 23 tháng 11, qua videoblog Tổng thống lại đưa ra
một thông điệp chính trị mới. Ông nói về tình hình dân
chủ ở nước Nga, về những vấn đề cấp bách cũng như
những việc đã làm được kể từ khi khởi động công cuộc
cải cách chính trị.
Tạp chí Nga xin đăng lại bản ghi lời phát biểu này.
<center>* * *</center>
Các bạn thân mến!
Trong hai năm vừa qua chúng ta đã lần lượt thực hiện cương
lĩnh cải tạo hệ thống chính trị của nước Nga. Mục tiêu
là rõ ràng. Tôi đã nói nhiều lần rồi
Chúng ta muốn gì? Chúng ta muốn làm cho hệ thống chính trị
của chúng ta đơn giản là trở nên công chính hơn. Mềm dẻo
hơn, năng động hơn, cởi mở hơn đối với sự cải tiến và
phát triển. Phải được cử tri tin cậy hơn. Không phải là bí
mật khi nói rằng <em><strong>từ một giai đọan nhất định
trong hệ thống chính trị của chúng ta đã xuất hiện triệu
chứng trì trệ, xuất hiện nguy cơ biến sự ổn định thành
tác nhân của sự đình đốn</strong></em>. Sự trì trệ như thế
có hại cho cả đảng cầm quyền lẫn các lực lượng đối
lập. Nếu phe đối lập không có một chút hi vọng nào rằng
họ sẽ thắng trong cuộc đấu tranh trung thực thì họ sẽ
thóai hóa và sẽ trở thành lực lượng đứng bên lề. Nhưng
nếu đảng cầm quyền không bao giờ và không thua ở bất kì
đâu thì đơn giản là nó cũng "vàng vọt", và cuối cùng
cũng sẽ thóai hóa, tương tự như mọi cơ thể sống mà không
vận động vậy.
Vì vậy mà cần phải nâng mức độ cạnh tranh lên.
Nhưng nhiệm vụ chính của chúng ta, nhiệm vụ chính của mọi
chế độ dân chủ là nâng cao chất lượng của các cơ quan
đại diện của nhân dân. Làm mọi cách để đa số về mặt
chính trị không phải chỉ là con số thống kê. Chính xác hơn,
để cho nó không trở thành đa số những người chỉ biết
thực hiện. Để đảng cầm quyền có quyền và trách nhiệm
chứ không chỉ là tổ chức đi kèm bên cạnh chính quyền hành
pháp. Để nó có thể tham gia một cách đầy đủ vào việc
hình thành chính quyền hành pháp. Và cần làm điều đó không
phải là để cho đảng cầm quyền cảm thấy thỏai mái. Đảng
là phương tiện, là công cụ chính trị của chế độ đại
diện. Đảng đại diện cho các cử tri. Còn trong trường hợp
đảng cầm quyền thì là đại diện cho đa số cử tri, và
thực hiện quyền của họ, tôn trọng ý kiến của họ –
đấy là nguyên tắc nền tảng của chế độ dân chủ.
Đảm bảo quyền của thiểu số là nhiệm vụ không kém phần
quan trọng và còn phức tạp hơn. Nhưng đây cũng là nguyên tắc
dân chủ căn bản. Hệ thống chính trị phải được xây dựng
sao cho nó có thể nghe thấy và tính đến ý kiến của tất cả
mọi người, kể cả những nhóm xã hội có ít thành viên
nhất. Lí tưởng là nghe được từng người dân một. Hệ
thống này phải minh bạch và nhạy cảm đối với mọi người
dân. Mỗi người cần phải biết rằng họ có những người có
cùng quan điểm trong các cơ quan đại diện. Đấy chính là ý
nghĩa của nền dân chủ đại diện – khi có một người nào
đó đại diện cho quyền lợi của một nhóm đông người. Có
những người có cùng quan điểm, cùng quyền lợi. Có những
người không bàng quan với những gì diễn ra xung quanh. Những
người đại diện cho thiểu số như thế có cơ hội phê phán
đa số cầm quyền, đưa ý kiến và đề nghị của thiểu số
lên bộ máy hành chính và đến với dư luận xã hội.
Và cuối cùng, tôi xuất phát từ quan điểm cho rằng cải cách
chính trị không được làm cho rối lọan và làm cho tê liệt
các định chế dân chủ. Tôi đã nhiều lần nói về vấn đề
này: cải cách phải củng cố dân chủ chứ không phải là phá
họai nó. Vì vậy mà trong bài báo "Nước Nga tiến lên!",
viết năm ngóai, tôi đã xác định phương pháp và cách thức
tiến hành cải cách: cải cách phải được thực hiện từ từ
nhưng liên tục.
Hôm nay tôi có thể nói rằng trong hai năm qua chúng ta đã tiến
một cách từ từ đồng thời liên tục về phía mục tiêu. Và
như tôi thấy, chúng ta đã tiến được khá xa.
Đầu kì họp Duma quốc gia Nga vừa qua, một loạt dự luật đã
được thông qua, đấy là những dự luật do tôi đệ trình
quốc hội vào năm 2009 và 2010. Tôi đã nói về sự cần thiết
phải thông qua những đạo luật này trong thông điệp gửi tới
Đại hội Liên Bang. Năm 2009 các đạo luật sửa đổi một
cách căn bản hệ thống bầu cử và hệ thống đa đảng trên
bình diện quốc gia và liên bang đã có hiệu lực. Năm nay
những cải tiến tương tự trên bình diện các chủ thể liên
bang cũng sẽ có hiệu lực. Tôi đã nói về điều đó và sẽ
không liệt kê tất cả các đạo luật đã được thông qua vì
có thể làm các bạn mệt mỏi, mặc dù về mặt chuyên môn thì
đấy là điều thú vị. Nhiều đạo luật, tên gọi cũng khá
kêu, nhưng mọi cử tri, mọi công dân phải hiểu được bản
chất của chúng.
Tôi xin nói những điểm căn bản nhất
<em>Thứ nhất</em>, chúng ta đã làm được những gì. Chúng ta
đã đưa nguy cơ bị lèo lái trong quá trình bầu cử đến mức
tối thiểu. Không để xảy gian lận trong bầu cử, chúng ta
hiểu chuyện đó. Để làm chuyện đó, đã tiến hành sắp xếp
lại thủ tục bầu cử sớm và thủ tục ủy quyền rút tên
khỏi danh sách ứng cử (đại diện các đảng đối lập đã
nhiều lần nói với tôi về chuyện này): những hành động [phi
pháp] trong việc ủy quyền rút tên như thế đã được đưa
vào luật hình sự. Ở đây đã xảy ra những vụ vi phạm tồi
tệ nhất.
Ngoài ra, chúng ta đã giảm vai trò tác nhân của con người trong
việc kiểm phiếu. Và chúng ta sẽ tiếp tục làm như thế. Ngay
trong năm nay thiết bị điện tử sẽ bảo đảm cho khỏang 5%
các khu vực bầu cử. Đây là công việc rất tốn kém: năm 2012
bảo đảm cho 15%, và đến năm 2015 thì 100% các khu vực bầu
cử, nhưng nó sẽ làm cho hệ thống bầu cử của chúng ta trở
thành hòan thiện hơn. Đáng bỏ ra một số tiền như thế. Hi
vọng rằng người đóng thuế đánh giá đúng.
<em>Thứ hai</em>, các đảng đều bình đẳng trong việc xúc với
các phương tiện thông tin đại chúng, cả trên bình diện liên
bang lẫn khu vực, đại diện các đảng đối lập đã nói với
tôi nhiều lần về chuyện này. Các ủy ban bầu cử phải kiểm
tra việc thực hiện. Mà sự bình đẳng không phải trên lời
nói (như trước đây) mà là thực chất, tính bằng giờ, bằng
phút, thậm chí bằng giây nữa. Các đảng còn có quyền bình
đẳng trong việc sử dụng phòng để họp hành và vận động
tranh cử. Về vấn đề này cũng đã có rất nhiều chuyện.
<em>Thứ ba</em>, các đảng nắm đa số trong các hội đồng khu
vực có quyền đề nghị với tổng thống các ứng viên thống
đốc, nghĩa là những người đứng đầu các tỉnh, các khu và
nước cộng hòa. Như vậy là, thông qua các đảng mà cử tri
ủng hộ, cử tri có cơ hội tham gia vào việc hình thành chính
quyền hành pháp ở khu vực của mình. Đảng mà bạn bỏ
phiếu, cuối cùng sẽ là người đề cử với tổng thống ứng
viên thống đốc và giao quyền cho ông ta. Bằng cách đó, chúng
ta đã đưa nội dung cụ thể vào quyền của đa số: quyền
thành lập chính quyền hành pháp tại địa phương.
<em>Thứ tư</em>, quyền của thiểu số được bảo vệ bằng
một lọat biện pháp. Ngòai quyền bình đẳng trong việc tiếp
xúc với các phương tiện thông tin đại chúng, như tôi đã nói
bên trên, phe đối lập còn dược quyền thay thế chức vụ
lãnh đạo trong các hội đồng địa phương. Số lượng chữ
kí cần phải thu thập để có thể được đưa vào danh sách
ứng viên cũng đã giảm. Thực tế đại diện các đảng chỉ
cần thu được 5% phiếu bầu là đã có chân trong các cơ quan
dân cử tất cả các cấp. Nhưng chúng ta sẽ không dừng lại
ở đấy, chúng ta sẽ tiếp tục hòan thiện định chế này và
mở rộng thêm cơ hội.
<em>Thứ năm</em>, chúng đã đã buộc các chủ thể của đất
nước lập lại trật tự số lượng thành viên trong các cơ
quan đại diện. Trước đây có khu vực một người đại biểu
đại diện cho 10 ngàn người, đấy là khu vực ít người, còn
khu vực khác thì một người đại diện cho 300 ngàn người.
Thế là không theo tỉ lệ. Ngoài ra, nhiều đại biểu quá thì
sẽ khó khăn cho ngân sách. Còn ít quá thì sẽ khó biết được
ý kiến khác nhau của cử tri. Tôi hi vọng rằng chúng ta sẽ
tìm được sự cân bằng.
Nguyên tắc đại diện trong Hội đồng liên bang cũng đã thay
đổi. Bây giờ chỉ có những người đã có chân trong các cơ
quan dân cử và tự quản địa phương mới là có thể trở
thành đại biểu Thượng viện. Nghĩa là thành viên Hội đồng
liên bang phải là người được dân chúng ủng hộ trong các kì
bầu cử, dân chúng biết ông ta, và mặt khác, ông ta cũng biết
các nhu cầu, biết các vấn đề của họ.
Tôi hi vọng rằng hệ thống chính trị sẽ tốt lên sau những
thay đổi như thế. Tôi tuyệt đối tin tưởng rằng hệ thống
chính trị sẽ cởi mở hơn và mềm dẻo hơn. Và cuối cùng là
công chính hơn. Những cuộc bầu cử vào tháng mười đã cho
chúng ta thấy rằng những lời phàn nàn đã ít hơn là cách
đây một năm rưỡi. Cả dư luận xã hội lẫn các đảng đối
lập đều đưa ra các đánh giá bình tĩnh hơn.
Dĩ nhiên là vẫn còn những lời phê phán, đấy là chuyện bình
thường, phải có. Nhưng đã ít hơn. Điều đó tạo cho ta hi
vọng.
Và còn một điều nữa, tôi đã nói cách đây chưa lâu. Nền
dân chủ của chúng ta chưa hoàn thiện, chúng ta biết rõ điều
đó. Chúng ta đang ở đoạn đầu của con đường. Và cái chính
là chúng ta không đứng yên một chỗ. Chúng ta đang tiến lên
phía trước.
Nguồn: Tạp chí Nga (russ.ru)
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/7154), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét