này của Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ:
<strong>1)</strong> Đành rằng dân tộc Việt Nam có tục "kị
húy". Nhưng trong thế kỉ 21, tục này có đem lại ích lợi gì
cho xã hội không? Nếu nó vô dụng, mà hơn nữa còn tạo cớ
để chúng ta giận nhau dữ dội chỉ vì những sơ ý rất nhỏ
nhặt và vô hại trong giao tiếp, thì chúng ta có nên giữ không?
Đừng quên trước đây dân tộc ta cũng có tục "<em>trung
quân</em>", hoặc tục "<em>cạo đầu bôi vôi, thả bè trôi
sông</em>" những phụ nữ ngoại tình. Đó là những tục lệ có
hại mà chúng ta đã hoặc đang đấu tranh để vứt bỏ. Mà sự
tiến bộ có là gì khác đâu, ngoài quá trình từ bỏ những
thông lệ bất hợp lí xưa cũ?
<strong>2)</strong> Tại sao xúc phạm người đứng đầu nhà
nước phong kiến Việt Nam lại đồng nghĩa với xúc phạm dân
tộc Việt Nam? Tôi đã xúc phạm rất tệ hại ông chủ tịch
Nguyễn Minh Triết, người đứng đầu nhà nước độc đảng
Việt Nam. Nhưng không ai, ngoài anh em Hồng Vệ Binh, cho rằng tôi
đã xúc phạm cả dân tộc.
<strong>3)</strong> Tiến sĩ Vũ viết rằng bộ phim "<em>Lý Công
Uẩn - Đường tới thành Thăng Long</em>" đã đưa ra những ý
kiến sai về lịch sử Việt Nam. Tôi chỉ có thể đồng ý.
Nhưng có nên cấm đoán việc phát biểu những ý kiến sai,
hoặc nói đúng hơn, những ý kiến mà cá nhân mình cho là sai
hay không?
Mọi người dân chủ đúng nghĩa đều ý thức rõ ràng rằng
tự do ý kiến sẽ đem lại tiến bộ về trí tuệ. Nếu muốn
đất nước có dân chủ, chúng ta phải đủ can đảm để thừa
nhận quyền tự do của những người đối lập với mình.
Phải bảo vệ quyền phát ngôn của họ, thay vì cấm đoán.
Nước Việt Nam dân chủ phải là mảnh đất "tôn trọng sự
khác biệt", như tôn chỉ của X-cafe, hoặc một môi trường mà
"<em>không có ý kiến nào cấm nêu ra, không có đề tài nào
cấm bàn đến</em>", như phương châm của Tập Hợp Dân Chủ Đa
Nguyên. Hai câu nói này phải được tôn vinh và ghi vào hiến
pháp dân chủ.
Nếu tiến sĩ Vũ đồng ý với hai dòng luật tôi vừa đề
nghị, thì chúng ta rất không nên cấm đoán bộ phim này. Luật
pháp có tính phổ cập. Không thể dành một ngoại lệ tàn
nhẫn cho những ý kiến mà chúng ta cho là "phản quốc". Ý kiến
"phản quốc" cũng phải có quyền được phát biểu và được
lắng nghe.
Nhân tiện, tôi hơi nghi ngờ giá trị của việc viện dẫn
luật điện ảnh hiện thời. Luật này chưa bao giờ được
nhân dân Việt Nam phê chuẩn, dù bằng dân chủ trực tiếp hay
gián tiếp. Nó là thứ luật lệ mà một thiểu số bất lương
đã tuỳ tiện áp đặt cho cả dân tộc. Nó chẳng khác gì cái
ách đóng lên cổ chúng ta. Mà nhất là trong trường hợp này -
một điều luật để kiểm duyệt thông tin. Tôi tin rằng cũng
chính điều luật ấy, hợp với khả năng tuỳ tiện chụp mũ
"phản quốc", "xúc phạm dân tộc", "xuyên tạc sự thật lịch
sử", hay khả năng định đoạt ai là "anh hùng dân tộc", "vĩ
nhân"... đã ngăn cản sự ra đời của rất nhiều bộ phim yêu
nước.
Nên tôi nghĩ tiến sĩ nên viết lại kiến nghị, tập trung vào
hai yêu cầu:
- Thứ nhất, đề nghị Quốc hội "<em>Bãi bỏ hoàn toàn mọi
chính sách và biện pháp kiểm duyệt</em>", như điều 3.3 trong
Phần VII của Dự án chính trị "Thành Công Thế Kỉ 21":
<div class="special_quote"><< <em>Hiến pháp mới phải long trọng
nhìn nhận quyền tự do sáng tác và phát hành sách báo và văn
hóa phẩm, và cấm chỉ mọi đạo luật theo chiều hướng kiểm
duyệt. Trong nước Việt Nam tương lai sẽ không thể có một
sự giới hạn nào về tự do phát biểu đến từ chính quyền
cả. Luật pháp sẽ chỉ chế tài những văn hóa phẩm trắng
trợn kêu gọi bạo lực, xúc phạm đến danh dự và quyền lợi
của các công dân hay các đoàn thể công dân và bị chính các
cá nhân hay đoàn thể này truy tố. Các hiệp hội công dân như
vậy sẽ nắm một vai trò then chốt trong việc bảo vệ sự
lành mạnh của văn hóa. Chúng ta đừng quên rằng xã hội dân
sự là nền tảng của thể chế dân chủ đa nguyên.</em> >>
Nguồn: http://danluan.org/node/4923</div>
- Thứ hai, đề nghị chính quyền nghiêm túc thực hiện những
thay đổi vừa nêu, để những bài viết phê bình bộ phim
"phản quốc" được tự do đăng tải trên mọi phương tiện
truyền thông đại chúng. Bộ phim vẫn được phát sóng, nhưng
nhân dân sẽ có đủ thông tin và sự sáng suốt để đánh giá.
Tiến sĩ nên đặt niềm tin vào nhân dân. Không ai có thể
quyết định thay cho họ.
<div class="special_quote"><strong>Phản hồi của độc giả Nguyễn
Nghĩa:</strong>
Nếu cực tả như Cù Huy Hà Vũ cũng không nên. Tôi không muốn
tranh luận chi tiết với Hà Vũ, xong lỗi là do nhũng người làm
văn hóa Việt Nam. Không phải một thế hệ mà cả chiều dài
lịch sử Việt nam.
Khi Trung quốc xâm lược thì tinh thần bài phương Bắc lên cao
như thời nhà Trần, thích chữ Sát Thát, như thời Lê Lợi
viết Cáo bình Ngô. Thế nhưng thời hòa bình thì các cụ nhà ta
cứ cho biết tiếng Tầu là giỏi hơn, trích dẫn điển tích
Tầu là học giả hơn... Tôi chỉ nêu một ví dụ. Tích Chiêu
quân cống Hồ. Một cô gái Trung quốc vào cung vua, mà vua không
để ý tới thì chắc nhan sắc cũng không mặm mà xuất chúng.
Dưới ngòi bút của văn hóa trung hoa cô ta thành một trong tứ
đại mỹ nhân với biệt danh "nhạn sa" mô tả như sau: Đoàn
người đưa Chiêu Quân gần đến biên giới rợ Hồ, Chiêu Quân
nhớ quê nhà cầm đàn gẩy một khúc biệt li. Đàn chim nhạn
đang bay về phương nam nghe tiếng đàn thánh thót lâm li ngoái
lại nhìn. Thấy sắc đẹp của Chiêu Quân thì mải nhìn quên
đập cánh mà sa xuống đất.
Lịch sử Việt nam ta cũng có công chúa thật (Chiêu Quân công
là chúa rởm) nhà Trần gả cho Chiêm thành. Công chúa ta đẹp
lắm hay không đẹp, ít ai biết. Hành động ái quốc của nàng,
ít ai hay. Trần Hưng Đạo 3 lần đuổi địch mạnh, giỏi hơn
nhiều lần Khổng Minh, mà ai đã viết những tiểu thuyết hay
về ông? Đấy chưa kể đến những khảo cứu chi tiết như
thời Lý Thái Tổ thì dân chúng, vua quan ăn mặc ra sao? Xưng hô
như thế nào, giáp trụ ra sao...? Tóm lại theo tôi cứ nên cho
chiếu phim, sau 10/10 này, ta còn nghèo, không nên vứt 100 tỷ vào
sọt rác, hãy để cho dân giải trí như là xem một phim Tầu
về Lý Thái Tổ. Âu cũng 1 bài học. Tôi tin rằng văn hóa Việt
nam đủ mạnh để bộ phim nói trên không ảnh hưởng được
bao nhiêu.
Vấn đề là các nhà văn hóa Việt Nam hãy chú ý đến lịch
sử dựng nước của ta mà mô tả cho hay. Hãy tả Lê Hoàn là
vị Thập Đại tướng quân oai dũng, trí tuệ hơn người, hãy
tả Hoàng hậu Ỷ Lan là người đẹp nghiêng nước, nghiêng
thành,... Hãy tả xem dân chúng, vua quan từng thời ăn mặc ra
sao... Thì sau này các đoàn làm phim mới có tư liệu để làm
tốt. Quan trọng là hãy thoát vòng nô lệ ý thức hệ Trung
quốc. Hãy nêu bật tính nhân văn trong văn hóa Việt, khác hẳn
với sự tàn bạo Trung Hoa.</div>
<div class="special_quote"><strong>Phản hồi của Minh Trí:</strong>
Theo tôi bất kỳ một bộ phim hay tác phẩm nghệ thuật nào
cũng có những cái hay, cái dở, có mặt tích cực và tiêu cực
của nó. Hãy để khán giả tiếp cận và có nhận xét, đánh
giá của riêng mình.
Khi chính khán giả nhận ra những cái dở, cái tiêu cực của
tác phẩm thì cũng chính là lúc ý nghĩa giáo dục của tác
phẩm đối với công chúng đã phát huy tác dụng tích cực của
nó.
Bất kỳ ai, dù nhân danh bất cứ điều gì để cấm một tác
phẩm nghệ thuật ra đời, thì cũng chính là mầm mống một
sự độc tài về tư tưởng.</div>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6566), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét