CNN - Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo trả lời phỏng vấn của Fareed Zakaria

<em><strong>Zakaria:</strong> Ông có cho rằng vào thời điểm này
nền kinh tế thế giới đã vững mạnh hay ông đang rất lo
lắng về mối đe doạ của cái gọi là khủng hoảng kép, đặc
biệt là cơn khủng hoảng ở Hoa Kỳ có thể quay lại?</em>

<strong>Thủ tướng Trung Quốc Ôn Gia Bảo (qua phiên
dịch):</strong> Nói một cách khách quan, tôi cho rằng nền kinh
tế thế giới đang hồi phục, mặc dù quá trình hồi phục thì
đầy chậm chạp và khúc khủy. Mọi người chắc không có cùng
một quan điểm về việc này, nhưng tôi tin rằng chúng ta sẽ
học được bài học từ thực tế.

Tôi hy vọng rằng nền kinh tế Hoa Kỳ sẽ được phục hồi
nhanh chóng vì nói cho cùng nó là nền kinh tế lớn nhất thế
giới. Tôi đã lưu ý đến những chính sách và biện pháp gần
đây của Tổng thống Obama bao gồm kế hoạch nhân đôi sản
lượng xuất khẩu của Hoa Kỳ và sự đầu tư khổng lồ vào
việc xây dựng cơ sở hạ tầng.

Tôi cho rằng những chính sách và biện pháp này đang đi đúng
đường, đúng hướng. Mặc dù chúng được đưa ra hơi trễ,
chúng vẫn vừa đúng lúc. Điều này làm tôi nhớ đến thời
gian tôi đã đưa ra quyết định quan trọng về việc thông qua
gói kích cầu khổng lồ tại Trung Quốc. Vào lúc đó, mọi
người đã có những cái nhìn khác nhau về chính sách này,
nhưng giờ đây kết quả cho thấy gói kích cầu của chúng tôi
là một thành công.

<em><strong>Zakaria:</strong> Tôi xin hỏi rằng ông đã rút ra
được bài học gì từ cơn khủng hoảng tài chính? Ông có cảm
thấy mất niềm tin vào sự quản lý kinh tế vĩ mô của người
Mỹ không?</em>

<em>Một người bạn Trung Quốc của tôi nói, chúng tôi như
những học sinh trong lớp học và chúng tôi luôn lắng nghe
những gì người Mỹ khuyên chúng tôi, và giờ đây chúng tôi
ngẩng lên và nghĩ rằng có lẽ vị thầy giáo cũng chẳng biết
rằng mình đã nói gì.</em>

<strong>Ôn Gia Bảo:</strong> Khi đối diện với cơn khủng hoảng
tài chính, bất cứ ai cảm thấy có trách nhiệm với đất
nước cũng như với toàn bộ loài người đều cần rút ra
những bài học từ cơn khủng hoảng tài chính.

Theo tôi, bài học lớn nhất mà tôi rút ra được từ cơn
khủng hoảng tài chính là khi điều hành những công việc nhà
nước, điều quan trọng là cần chú ý đến việc đề cập
đến những khó khăn về cơ cấu của nền kinh tế.

Trung Quốc đã đạt được thành công to lớn và sự phát
triển của nó được thế giới ca ngợi, nhưng tôi là một
trong những người đầu tiên cho rằng sự phát triển kinh tế
của chúng tôi vần còn thiếu tính cân đối, hợp tác và bền
vững. Cơn khủng hoảng tài chính này đã củng cố quan điểm
của tôi về điều này.

Một mặt, chúng tôi phải chặn đứng cơn khủng hoảng tài
chính. Mặt khác, chúng tôi cũng phải giải quyết những khó
khăn riêng của mình, và chúng tôi phải làm tốt cả hai việc
này cùng lúc, đây là một việc rất khó khăn.

Trung Quốc có một thị trường nội địa khổng lồ và có
một tiềm năng to lớn về nhu cầu nội địa. Trung Quốc hiện
đang ở trong giai đoạn tăng cường tổ chức và công nghiệp
hoá. Chúng tôi có thể dựa vào nhu cầu kích thích trong nước
để giúp ổn định và phát triển nền kinh tế Trung Quốc đi
xa hơn nữa.

Việc này bắt chúng tôi phải chớp lấy thời cơ, tăng tốc
phát triển và làm ổn định nền kinh tế Trung Quốc, và trên
cơ sở này, chúng tôi phải nghĩ đến tương lai lâu dài để
giải quyết tất cả những trở ngại về cơ cấu trong nền
kinh tế của mình.

Riêng về nền kinh tế Hoa Kỳ, tôi luôn tin tưởng rằng nền
kinh tế Hoa Kỳ có nền tảng vững chắc, không chỉ về khía
cạnh vật chất mà quan trọng hơn nữa là Hoa Kỳ có sức mạnh
về nguồn tài năng khoa học kỹ thuật cũng như kinh nghiệm
quản lý.

Nó đã thu thập được vốn liếng về kinh nghiệm phát triển
kinh tế trong suốt 200 năm qua, bất chấp những thay đổi, tôi
tin Hoa Kỳ sẽ vượt qua cơn khủng hoảng và những khó khăn,
và chúng ta cần tin tưởng vào tương lai của nền kinh tế Hoa
Kỳ.

Quá trình phục hồi và phát triển của nền kinh tế lớn nhất
trên thế giới, tức là nền kinh tế Hoa Kỳ, nằm trong mối
quan tâm của việc phục hồi và ổn định kinh tế thế giới.

<em><strong>Zakaria:</strong> Nếu so sánh về tỉ lệ phần trăm GPD
giữa nước ông và Hoa Kỳ thì gói kích cầu của ông lớn gấp
10 lần. Đây là một kế hoạch thật đặc biệt. Liệu có mối
lo nào về việc nó đang tạo ra một bong bóng về bất động
sản tại Trung Quốc không?</em>

<em>Và cùng có những nguy hiểm về lạm phát vì chính phủ đã
chi tiêu quá nhiều và vấn đề là hiện nay ảnh hưởng kích
cầu sẽ giảm dần, liệu chính phủ sẽ giảm dần việc chi
tiêu?</em>

<strong>Ôn Gia Bảo:</strong> Từ những nhận xét của ông, tôi
nghĩ rằng ông đã chưa nhìn nhận hết toàn bộ gói kích cầu
của chúng tôi. Tôi muốn nói rằng gói kích cầu của chúng tôi
có bốn bộ phận chủ yếu.

Trước tiên là việc chi tiêu công cộng khổng lồ, cơ cấu
cắt giảm thuế và phát triển cơ sở hạ tầng. Thứ hai là
việc điều chỉnh và nâng cấp cơ cấu công nghiệp ở Trung
Quốc. Thứ ba là phát minh khoa học kỹ thuật và việc phát
triển những ngành công nghiệp mới có tầm quan trọng chiến
lược. Thứ tư là phát triển mạng lưới an sinh xã hội.

Số lượng đầu tư nghiên cứu phát triển bồm 4 nghìn tỉ Mỹ
kim không chỉ đến từ mỗi chính phủ . Đầu tư chính phủ
chỉ chiếm khoảng 1,18 nghìn tỉ, phần còn lại đến từ khu
vực phi nhà nước và việc bán trái phiếu từ những thị
trường tài chính.

Việc thực thi gói kích cầu đã bảo đảm tính liên tục của
sự tăng trưởng vững chắc và tương đối nhanh tại Trung
Quốc. Nó đã giúp giữ nguyên mức độ tiến triển tốt của
kinh tế Trung Quốc có được trong 30 năm qua, và nó đã giúp
chúng tôi tránh được những thay đổi lớn trong quá trình
hiện đại hoá Trung Quốc vì những cú sốc quá lớn từ bên
ngoài.

Trong cùng lúc đó, nó đã tạo ra được một nền tảng vững
chắc cho việc phát triển kinh tế Trung Quốc trong tương lai.
Chúng tôi đang rất cảnh giác với thử thách được đề cập
trong câu hỏi của ông. Tôi muốn nêu lên ba điểm.

Trước hết, có một khả năng lạm phát ở Trung Quốc. Đấy
là vì sao chúng tôi đã đề ra nhiệm vụ phải quản lý một
cách khéo léo những mối quan hệ trong việc giữ nguyên nền
kinh tế ổn định và phát triển tương đối nhanh, điều
chỉnh cơ cấu, và kiểm soát những khả năng lạm phát.

Đây là điều cốt lõi trong việc quản lý kinh tế vĩ mô ở
Trung Quốc. Tôi quan tâm về việc kiểm soát những khả năng
lạm phát tại Trung Quốc, đây là điều tôi đã cố gắng rất
nhiều để quản lý tốt và đúng mức, vì tôi tin rằng tham
nhũng và lạm phát sẽ gây nên một ảnh hưởng rất lớn đối
với sự ổn định quyền lực của một quốc gia.

Và cả hai điều này đều ảnh hưởng đến lòng tin và đồng
thuận của người dân đối với chính quyền, và đây là khía
cạnh mà tôi nhìn thấy trong vấn đề lạm phát ở Trung Quốc.

Thứ hai, với việc thực hiện gói kích cầu, sẽ có những đe
doạ về ngân sách và tài chính ở chính quyền cấp địa
phương.

Chúng tôi có những bộ máy hành chính tại các chính quyền
địa phương. Họ có những món nợ nhưng chúng không phải là
vấn đề vừa mới nảy sinh sau cơn khủng hoảng tài chính bộc
phát mà nó đã bắt đầu tận những năm 1980.

Giờ đây, với những nền tảng tài chính của chính quyền
địa phương được thiết lập, chúng đã tích luỹ thành một
món nợ khoảng 7,6 nghìn tỉ Nhân Dân Tệ và tôi có thể nói
rằng mức nợ cấp địa phương này vẫn còn nằm trong khuôn
khổ có thể kiểm soát được, nhưng điều quan trọng là chúng
tôi phải giải quyết thoả đáng vấn đề để bảo đảm
những món nợ của chính quyền địa phương sẽ không đe dọa
nền tài chính nhà nước cũng như khu vực tài chính.

Tỉ lệ thâm thủng ngân sách trên tổng GDP của Trung Quốc là
dưới 3 phần trăm. Tổng số nợ của Trung Quốc so với tỉ
lệ GDP nằm trong khoảng 20 phần trăm, điều này có nghĩa là
nó vẫn nằm trong tầm mức mà chúng tôi có thể kiểm soát
được.

Điểm thứ ba là điểm quan trọng hơn cả, đó là tất cả
những đầu tư của chúng tôi hiện nay phải tạo lợi thế cho
việc điều chỉnh cơ cấu kinh tế chứ không phải ngược
lại. Điều này ảnh hưởng đến tương lai phát triển lâu dài
của chúng tôi, vì thế nó rất quan trọng.

<em><strong>Zakaria:</strong> Ông đã viết trong một bài báo về
thủ trưởng cũ của ông, Hồ Diệu Bang, khiến tôi rất có ấn
tượng. Trong đó ông đã ca ngợi ông ấy. Nhìn lại, ông có
nghĩ rằng Hồ Diệu Bang đã là một lãnh đạo tốt của Trung
Quốc?</em>

<strong>Ôn Gia Bảo:</strong> Vâng, tôi nghĩ là tôi đã đánh giá
công bình trên phương diện lịch sử đối với nhân vật này.
Ông đã có những cống hiến riêng cho quá trình đổi mới và
mở cửa của Trung Quốc. Tôi cũng muốn đưa ra ba điểm sau.

Trước hết, ông đã cực lực phát triển cuộc tranh luận chung
quanh những tiêu chuẩn dùng để đánh giá sự thật, và qua đó
ông đã đóng góp vào nỗ lực giải phóng tư tưởng con
người. Thứ hai, đối với những sự phản kháng khác nhau, ông
đã tiến hành những bước để trả tự do cho một số đông
cán bộ bị cáo buộc trong cuộc cách mạng văn hoá và thứ ba
bản thân ông cũng ra tay hành động để thúc đẩy Trung Quốc
đổi mới và mở cửa.

<em><strong>Zakaria:</strong> Ông đã nói trong những bài phát biểu
của mình về việc Trung Quốc vẫn chưa phải là một quốc gia
hùng mạnh và sáng tạo trên phương diện kinh tế. Liệu một
quốc gia có thể vừa hùng mạnh và sáng tạo với nhiều giới
hạn về tự do ngôn luận với việc Internet bị kiểm duyệt?
Có phải ông nên mở cửa tất cả nếu ông muốn sự sáng tạo
thật sự hay sao?</em>

<strong>Ôn Gia Bảo:</strong> Tôi tin rằng tự do ngôn luận là
điều không thể thiếu được đối với bất kỳ quốc gia
nào, với một quốc gia đang trên đà phát triển và với một
quốc gia đã trở nên hùng mạnh. Tự do ngôn luận đã được
bao gồm trong hiến pháp Trung Quốc.

Tôi không nghĩ là ông biết hết về Trung Quốc ở điểm này.
Tại Trung Quốc, có khoảng 400 triệu người sử dụng Internet
và 800 triệu người sử dụng điện thoại di động. Họ có
thể truy cập vào Internet để bày tỏ quan điểm của mình, kể
cả những quan điểm chỉ trích.

Tôi thường truy cập vào Internet và đã đọc những chỉ trích
mạnh mẽ cũng như những lời lẽ ca ngợi đối với hoạt
động của chính quyền.

Tôi thường nói rằng chúng tôi không những nên để người
dân có quyền tự do ngôn luận, mà quan trọng hơn nữa là chúng
tôi phải tạo điều kiện để họ chỉ trích hoạt động của
chính quyền. Chỉ khi có được sự kiểm soát và theo dõi mang
tính phê bình của người dân thì chính phủ mới có thể làm
việc tốt hơn, và nhân viên các cơ quan chính phủ mới thật
sự trở thành công bộc của dân.

Những việc này phải được thực hiện trong khuôn khổ mà
luật pháp và hiến pháp cho phép. Từ đó quốc gia mới có
được một trật tự bình thường, và điều này vô cùng cần
thiết cho một đất nước to lớn như Trung Quốc với 1,3 tỉ
người.

<em><strong>Zakaria:</strong> Thưa Thủ tướng Ôn, vì chúng ta đang
thành thật, khi tôi đến Trung Quốc và tìm cách dùng Interent,
có rất nhiều trang mạng bị ngăn chặn. Rất khó để truy tìm
thông tin. Bất kỳ quan điểm nào có vẻ thách thức đối với
sự thống lĩnh chính trị của đảng đều không được phép?
Ví dụ như Hồ Diệu Bang không phải là cái tên được phép
nhắc đến trên "Nhân dân Nhật báo" cho đến khi bài báo của
chính ông xuất hiện. Dường như mọi cấm đoán với những
guồng máy khổng lồ theo dõi Internet sẽ gây khó khăn cho những
ai thật sự sáng tạo và thật sự làm được những gì mà ông
đang mong muốn họ làm.</em>

<strong>Ôn Gia Bảo:</strong> Tôi tin rằng tôi và tất cả người
dân Trung Quốc đều tin tưởng rằng Trung Quốc sẽ tiếp tục
tiến triển, và những ước muốn và nhu cầu của người dân
về dân chủ và tự do thì không thể từ chối được. Tôi hy
vọng là ông sẽ có thể từ từ nhận thấy sự tiến triển
liên tục của Trung Quốc.

<em><strong>Zakaria:</strong> Ông đã có hàng loạt những phát biểu
đáng quan tâm trong thời gian gần đây. Tôi đã đặc biệt ấn
tượng với bài phát biểu của ông tại Thẩm Quyến, ông nói,
"bên cạnh cải cách kinh tế, chúng ta phải tiếp tục cải cách
chính trị."</em>

<em>Đây là một điểm mà ông từng nêu ra trong cuộc phỏng
vấn trước, nhưng rất nhiều người Trung Quốc mà tôi biết
lại nói rằng đã có cải cách kinh tế trong sáu bảy năm qua,
nhưng chẳng có nhiều cải cách chính trị.</em>

<em>Ông muốn nói điều gì đến những người lắng nghe những
bài phát biểu của ông rồi nói rằng chúng tôi thích mọi thứ
Ôn Gia Bảo nói, nhưng chúng tôi chẳng thấy những hành động
cải cách kinh tế.</em>

<strong>Ôn Gia Bảo:</strong> Đúng ra đây là quan điểm do ông
Đặng Tiểu Bình thúc đẩy rất lâu trước đây và tôi nghĩ
rằng những ai có tinh thần trách nhiệm đối với đất nước
mình cần nên nghĩ sâu về chủ đề này, và đặt niềm tin
của mình vào hành động.

Tôi cũng đã suy nghĩ sâu kỹ hơn về vấn đề này kể từ
lần gặp gỡ cuối cùng của chúng ta. Quan điểm của tôi là
một đảng chính trị sau khi trở thành đảng cầm quyền cần
phải trở nên tương đối khác so với khi nó đang đấu tranh
giành quyền lực.

Khác biệt lớn nhất là đảng chính trị này phải hành xử
phù hợp với hiến pháp và luật pháp. Những chính sách và
chương trình của một đảng chính trị có thể được chuyển
dịch sang thành những phần của hiến pháp và luật pháp qua
những tiến trình pháp lý phù hợp.

Tất cả những đảng chính trị, những tổ chức, và tất cả
mọi người cần phải tuân thủ hiến pháp và pháp luật mà
không có một ngoại lệ nào. Tất cả họ phải hành xử theo
đúng với hiến pháp và pháp luật. Tôi cho đây là đặc điểm
tối trọng của việc xây dựng hệ thống chính trị hiện
đại.

Tôi đã tóm tắt những tư tưởng chính trị của tôi trong bốn
câu sau: làm cho mọi người có một cuộc sống hạnh phúc và
có nhân phẩm, làm cho mọi người cảm thấy bình yên và an
toàn, làm cho xã hội trở nên công bằng và có công lý, và làm
cho mọi người có lòng tin vào tương lai.

Bất chấp những tranh luận và quan điểm khác biệt trong xã
hội, và bất chấp những phản kháng, tôi sẽ hành động đúng
theo những tư tưởng này môt cách kiên định, và phát triển
hết khả năng của mình trong việc tái cơ cấu chính trị. Tôi
cũng muốn nói với ông hai câu để củng cố vị trí quan
điểm của mình, tôi sẽ không đổ ngã trước mưa to gió cả,
và tôi sẽ không chùn bước cho đến ngày cuối cùng của đời
mình.

<em><strong>Zakaria:</strong> Đây là một vấn đề khó khăn: đồng
Nhân Dân Tệ. Hãy để tôi đặt vấn đề như thế này, bất
chấp sự bảo đảm của Trung Quốc, đồng Nhân Dân Tệ chỉ
vẫn được tăng 1,8 phần trăm trong hai năm qua.</em>

<em>Cho phép thêm một lần sụt giá mạnh mẽ không phải là
lợi ích của Trung Quốc, bởi vì hiện nay quí vị đang bù giá
cho các nhà xuất khẩu bằng cái giá của đồng lương của
những người lao động Trung Quốc, quí vị đang mạo hiểm với
lạm phát và điều này tạo ra sự thiếu hụt rất lớn về
sự cân bằng mà ông đã đề cập. Vậy cho phép tăng giá
đồng Nhân Dân Tệ không phải là tốt cho Trung Quốc hay
sao?</em>

<strong>Ôn Gia Bảo:</strong> Cho phép tôi có một nhận định về
những gì ông vừa nói. Tôi cho rằng quan điểm của ông cũng
đại diện cho quan điểm của Hoa Kỳ hoặc cụ thể hơn là quan
điểm của một vài thành viên trong Quốc hội Hoa Kỳ.

Hai nền kinh tế của Trung Quốc và Hoa Kỳ liên quan với nhau
rất mật thiết. Trao đổi song phương đã đạt đến mức 300
tỉ Mỹ kim. Đầu tư của Hoa Kỳ vào Trung Quốc đã vượt trên
60 tỉ Mỹ kim. Trung Quốc đã mua công phiếu "T" của Hoa Kỳ
trị giá khoảng 900 tỉ Mỹ kim.

Không ai tin rằng giới lãnh đạo Trung Quốc không theo sát
những diễn biến của nền kinh tế Hoa Kỳ. Nhưng một số
người ở Hoa Kỳ, đặc biệt là những nhân vật ở Quốc
hội, lại không biết nhiều về Trung Quốc.

Họ đang chính trị hoá vấn đề trong quan hệ Trung-Mỹ, đặc
biệt là trong vấn đề thiếu cân đối mậu dịch giữa hai
quốc gia. Tôi rất cảm kích việc ông đã tạo điều kiện cho
tôi trong cuộc phỏng vấn này, vì ông đã cho tôi cơ hội để
giải thích kỹ lưỡng hơn tình trạng thật sự của vấn đề.

Có ba điểm vốn không được nhiều người biết đến trong
vấn đề tỉ giá hối đoái của đồng Nhân Dân Tệ và thặng
dư xuất khẩu của Trung Quốc. Trước tiên Trung Quốc không hề
theo đuổi tình trạng thặng dư xuất khẩu. Mục tiêu của
chúng tôi trong giao dịch với nước ngoài là có được sự trao
đổi cân bằng và bền vững với các quốc gia khác, và chúng
ti muốn có được sự công bằng cơ bản trong vấn đề cân
bằng chi trả.

Đây là những gì chúng tôi đã đang nói và làm. Năm 2008, tỉ
lệ thặng dư hiện có lúc đó là 9,9 phần trăm so với GDP. Năm
2009 con số này tụt xuống còn 5,8 phần trăm và vào cuối nửa
năm đầu của 2010 nó tụt xuống thấp hơn nữa ở mức 2,2
phần trăm.

Thứ hai, việc tăng cường mức thặng dư mậu dịch của một
quốc gia không nhất thiết liên quan đến chính sách hối đoái
của quốc gia ấy. Chúng tôi bắt đầu đổi mới chính sách
tỉ giá hối đoái của đồng Nhân Dân Tệ vào năm 1994, và kể
từ đó, đồng tiền Trung Quốc đã tăng lên 55 phần trăm so
với đồng Mỹ kim, và cũng trong cùng thời gian, những đồng
tiền của những nền kinh tế chính và những đồng tiền của
những quốc gia láng giềng với Trung Quốc đều đã giảm giá
với mức độ lớn.

Nghành thương mại của Trung Quốc cũng đã tăng trưởng nhanh
trong cùng khoảng thời gian này. Thực sự là trong lịch sử
của Hoa Kỳ cũng đã có một thời kỳ như thế. Trong gần 100
năm, từ 1870 đến 1970, Hoa Kỳ đã là một quốc gia thặng dư
mậu dịch, và điều này cũng đang thực sự xảy ra đối với
một quốc gia đang trong giai đoạn phát triển nào đấy.

Điểm thứ ba là điểm quan trọng nhất mà ông cũng nhận thức
được, đó là sự thiếu cân đối trong thương mại giữa hai
quốc gia vốn đã mang bản chất chủ yếu về cơ cấu. Trung
Quốc có thặng dư mậu dịch trong lĩnh vực gia công nhưng lại
bị thâm thủng mậu dịch trên lĩnh vực chung. Trung Quốc có
thặng dư trong lĩnh vực hàng hoá, nhưng lại bị thâm thủng
trong lĩnh vực dịch vụ.

Chúng tôi có thặng dư mậu dịch với Hoa Kỳ và Liên Âu, nhưng
lại bị thâm thủng với Nhật Bản, Nam Hàn và các quốc gia
châu Á khác. Nhiều mặt hàng xuất khẩu từ Trung Quốc đã
không còn được sản xuất ở Hoa Kỳ, và tôi không nghĩ rằng
Hoa Kỳ sẽ bắt đầu tái sản xuất các mặt hàng này, những
mặt hàng vốn nằm ở đáy của loại hàng hoá kém giá trị.

Ngay cả nếu quí vị không mua những mặt hàng này từ Trung
Quốc, quí vị vẫn phải mua chúng từ Ấn Độ, Sri Lanka, hoặc
Bangladesh, và điều này cũng chẳng giải quyết được sự mất
cân bằng thương mại giữa hai nước.

Tôi nhớ rằng ông đã đưa ra ví dụ của chiếc iPod tại Hoa
Kỳ, ở Mỹ một chiếc iPod được bán với giá 299 Mỹ kim,
nhưng nhà sản xuất Trung Quốc chỉ thu được 4 Mỹ kim lệ phí
gia công.

Còn một điểm khác nữa mà tôi nghĩ rằng ông không nhận ra,
một điểm mà nhiều thành viên của Quốc hội Hoa Kỳ cũng
không nhận ra, đó là trong số 500 nghìn công ty Hoa Kỳ đăng ký
tại Trung Quốc, 22 nghìn công ty là những nhà xuất khẩu, và
áp đặt việc trừng phạt lên các công ty xuất khẩu tại Trung
Quốc cũng tương đương với việc áp đặt việc trừng phạt
lên những công ty trên.

<em><strong>Zakaria:</strong> Lần cuối khi chúng ta trao đổi, tôi
đã hỏi ông đang đọc những cuốn sách nào, cuốn nào đã làm
ông thích thú. Thế thì có cuốn sách nào mà ông đã đọc trong
vài tháng qua đã gây ấn tượng cho ông?</em>

<strong>Ôn Gia Bảo:</strong> Những cuốn sách trong kệ sách của
tôi luôn là những cuốn sách về lịch sử, vì tôi tin rằng
lịch sử thì giống như tấm gương và tôi thích đọc lịch
sử Trung Quốc lẫn lịch sử của các quốc gia khác.

Có hai cuốn sách mà tôi thường mang theo người, một cuốn là
"Lý thuyết về Tình cảm Đạo đức" của Adam Smith. Cuốn thứ
hai là "Thiền định". Không phải là tôi đồng ý với những
quan điểm được trình bày trong hai cuốn sách này, nhưng tôi
tin rằng những quan điểm và tư tưởng của những thế hệ
trước đây là món ăn tinh thần cho thế hệ hiện tại.

Hiện nay có quá nhiều sách hồi ký cá nhân. Tôi không thích
đọc những cuốn sách này. Tôi cho rằng những gì con người
nên để lại cho thế giới là sự thật và chúng ta phải thừa
nhận rằng ngay cả những sự thật một ngày nào đó sẽ bị
tan biến.

<em><strong>Zakaria:</strong> Tôi xin đưa ra một câu hỏi cuối,
thưa Thủ tướng Ôn, tôi rất ấn tượng với sự thẳng thắn
của ông. Ông đã nói về quyết tâm của mình trong việc tiếp
tục cải cách chính trị, bất chấp sự cản trở trong nước
và trong đảng, bất chấp sự phản đối bên trong đảng.</em>

<em>Ông đã nói về sự quan ngại của ông về nạn tham nhũng
và lạm phát sẽ xói mòn sự ổn định xã hội. Ông đã ca
ngợi Hồ Diệu Bang và đề cập đến tài lãnh đạo của ông
ta ngay cả khi ông ta được nhiều người xem là một nhà lãnh
đạo cấp tiến nguy hiểm.</em>

<em>Ông có tin rằng thế hệ lãnh đạo kế tiếp của Trung
Quốc, những người sẽ nắm quyền lực trong hai năm tới sẽ
chia sẻ quan điểm của ông và tiếp tục xúc tiến hướng nhìn
mà ông đang thúc đẩy?</em>

<strong>Ôn Gia Bảo:</strong> Có thể là ông nghĩ đây là câu hỏi
khó nhất dành cho tôi hôm nay, nhưng thực sự tôi cho rằng đây
là câu hỏi dễ trả lời nhất.

Để tôi đưa ra hai điểm liên quan đến cái tương lai mà ông
vừa đề cập. Trước hết, tôi muốn nói rằng, như câu nói
của người Trung Quốc, dòng sông Dương Tử sóng phủ sóng,
thế hệ mới chắc chắn sẽ vượt qua thế hệ cũ. Tôi tin
tưởng rằng giới lãnh đạo tương lai của Trung Quốc sẽ
trội hơn thế hệ trước.

Thứ hai là quần chúng và sức mạnh của quần chúng quyết
định tương lai và lịch sử của đất nước. Nguyện vọng và
ý chí của quần chúng thì không thể ngăn cản được. Những
ai đi theo xu hướng này sẽ thành công và những ai chống lại
nó sẽ thất bại. Cám ơn ông về buổi phỏng vấn.

<em><strong>Zakaria:</strong> Rất hân hạnh và vui sướng. Xin cám
ơn Thủ tướng.</em>

<strong>Nguồn:</strong> <a
href="http://transcripts.cnn.com/TRANSCRIPTS/1010/03/fzgps.01.html">CNN</a>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6675), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét