giữa những bà mẹ có con hi sinh trên chiến trường I-Rắc.
Không ít bà mẹ Mỹ cũng đã bay hơn nửa vòng trái đất đến
mảnh đất vẫn còn đầy thuốc súng mà con họ đã nằm
xuống. Những bà mẹ không cùng màu da chủng tộc, nhưng cùng
một nỗi đau mất con.
Những bà mẹ ấy cùng khóc và cùng ôm lấy nhau. Nước
mắt, nỗi đau như không còn phân biệt, cách ngăn bởi những
bất đồng ngôn ngữ, cũng như sự hận thù của những đứa
con từng chĩa súng vào nhau trên hai đầu chiến tuyến.
Năm ngoái, những bà mẹ như thế cũng đã gặp nhau
một lần trên đất Mỹ.
Họ gặp được nhau chỉ sau 7 năm kết thúc cuộc
chiến.
Xem xong, không ngủ được, thức viết những dòng này.
Cuộc chiến trên đất Việt, cũng với người Mỹ,
kết thúc hơn 35 năm rồi, vẫn chưa thể có được một cơ
hội nào cho những bà mẹ hai phía ngồi lại với nhau. Thi
thoảng, cũng đã có vài cuộc tìm đến, nhưng đó chỉ là
những sự trở về đơn lẻ không có chút sơn phết nào của
màu sắc quốc gia.
Ừ, có thể cái quãng cách giữa hai màu da, chủng tộc
còn quá xa. Nhưng còn với những bà mẹ cùng giống nòi, cũng
những mẹ Việt của những đứa con Việt cùng màu da tiếng
nói?
Mà không chỉ câu chuyện… nước mắt, vòng tay của
những bà mẹ Việt. Nhiều lần rồi tôi cứ thầm nghĩ: Tại
sao chính phủ không dám và không gọi mời được tất tật
những tổ chức chống đối của người Việt ở hải ngoại
về nước, tổ chức đối thoại đàng hoàng, sòng phẳng với
nhau để nghe xem vì sao người ta chống đối, họ chống đối,
họ đòi hỏi cái gì? Biết đâu qua đó mà người ta vỡ lẽ
ra, bắt tay ôm nhau được ?
35 năm- Một quãng thời quá dài. Dịp 30- 4 rồi, tôi có
viết mấy dòng này: Tại sao cứ đến dịp là lại đào xới
thêm, sao không đóng lại để chìa bàn tay ra với nhau? Không
thiếu đất nước, dân tộc trên thế gian này cùng cảnh ngộ
như ta, cũng chiến tranh, cũng cắt chia, cũng hi sinh mất mát,
cũng… hận thù! Nhưng họ bỏ qua, xóa nhòa để dang tay kéo ôm
nhau được. Còn chúng ta?
Hình như đây là điểm yếu nhất của người Việt,
của dân tộc Việt?
Và thêm một lần nữa, lại muốn trích lại mấy câu
thơ đọc nhói lòng của chị Thanh Chung, một phụ nữ Việt
hiện đang làm việc cho Quĩ nhi đồng Liên hiệp quốc (UNICEP)
tại New York:
<em>Sẽ cần thêm bao nhiêu thời gian</em>
<em>Để Ba mươi tháng tư thôi là ngày "Quốc hận"?</em>
<em>Sẽ cần thêm bao nhiêu tháng năm</em>
<em>Để "Quốc giỗ" cho những người tử trận</em>
<em>Không phân biệt thắng - thua, được - mất.</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6530), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét