Nguyễn Văn Kiến - Thêm một số thông tin về bà Nguyễn Thị Năm và tỉ lệ địa chủ trong Cải cách Ruộng đất

<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a href="http://danluan.org/node/2596">C.B. - Địa chủ ác ghê
(1953)</a></li>
<li><a href="http://danluan.org/node/5567">Nguyễn Quang Duy - Bà Cát
Thành Long Nguyễn Thị Năm và ông Hồ Chí Minh</a></li>
</ul></div>
Thêm một số thông tin về bà Nguyễn Thị Năm và tỉ lệ địa
chủ trong Cải cách Ruộng đất

<strong>1.</strong> Theo cuốn <em>Trần Huy Liệu – Cõi đời</em>
của Trần Chiến, Nhà xuất bản Kim Đồng 2009, thì ông Trần
Huy Liệu, lúc đó là uỷ viên Thường trực Quốc hội, thanh tra
Cải cách Ruộng đất tại hai xã Đồng Bẩm, Dân Chủ (Thái
Nguyên). Ông dự cả hai buổi xử Nguyễn Văn Bính (ngày
18-5-1953) và bà Nguyễn Thị Năm (22-5-1953).

<div class="special_quote"><em>Số người tới dự độ 1 vạn trở
lại, ngồi chen chúc trong một khu đất dưới lùm cây hai bên
là núi. Hôm nay nắng nhiều, ánh mặt trời rọi vào khiến
nhiều người phải cầm cành cây vừa che cho đỡ nắng, vừa
để ngụy trang chống máy bay. Nhưng làm thế thì hàng trước
sẽ che lấp hàng sau, không nhìn thấy gì, nên kết cục là
phải bỏ cành lá đi và khi nắng quá thì dồn người sang hai
bên…</em>

<em>Hôm nay cũng như hôm trước, chủ tịch đoàn lại phạm một
khuyết điểm là ra lệnh cho quần chúng hễ thấy địa chủ
vào là đả đảo kịch liệt. Một việc làm thừa! Nguyễn Thị
Năm và hai con Hanh, Công cùng đầy tớ là đội Hàm, Chính,
Chiêu vào. Quần chúng hô đả đảo vang dậy và đòi phải
đứng lên cao quay mặt tứ phía cho ai nấy đều trông thấy
mặt để đả đảo. Chủ tịch đoàn giới thiệu từng tên
với một tràng lý lịch tư pháp mà không nêu tội ác. Tuy vậy
quần chúng cũng chấm dứt từng đứa bằng một làn sóng đả
đảo. Quần chúng ghét nhất là đội Hàm, vì tội ác đã
đành, mà còn vì đôi mắt đầy khiêu khích. Nhiều người hô
bắt nó phải cúi mặt xuống.</em>

<em>Rút kinh nghiệm lần trước, chủ tịch đoàn tuyên bố đề
nghị quần chúng phải giữ vững trật tự và không cần đánh
đập tội nhân hay bắt quỳ, bò. Bọn mẹ con và tay sai địa
chủ được ngồi trên một cái bục dưới gốc cây. Quần
chúng lần lượt vào tố, từ loại vấn đề kinh tế đến
chính trị và sau hết là chống chính sách chính phủ và nói
xấu cán bộ. Những người đấu tố hôm nay cũng có một phong
độ và một nghệ thuật khác hôm đấu Tổng Bính. Những
tiếng hò hét "Mày có biết tao là ai không?", "Mày dựa vào
thế lực nào?" kèm theo cái tát để xuống đài không còn
nữa. Những người tố được quần chúng cảm động và tán
thưởng nhiều nhất là bà Sâm, chị Đăng và anh Cò. Bà Sâm,
với một giọng gợi cảm, kể lể vì Thị Năm mà mình phải
suốt đời cô độc, có người rơi nước mắt. Nhưng sự
thực, nội dung câu chuyện không có gì. Chị Đăng, một người
ở với Thị Năm lâu ngày, tố lên rất nhiều sự việc bí
mật và chi tiết. Nhưng, với một giọng lưu loát quen thuộc,
chị trở nên một tay "tố nghề" và ít làm cho ai cảm
động.</em>

<em>Còn anh Cò, một người thiểu số đã bị Hoàng Công, con
Thị Năm, bắt vì có tài liệu Việt Minh, trước cuộc Cách
mạng tháng Tám, bị tra tấn rất dã man, rồi trốn thoát
trước giờ Công định lấy đầu nộp cho Cung Đình Vận. Bằng
một giọng chân thành đến ngây ngô, anh đã làm cho Công không
chối cãi được nửa lời.</em>

<em>Cũng có không ít những người nói không đạt ý, không rõ
việc. Bà Minh nói việc chẩn bần tại đồn điền Đồng Bẩm
năm 1945 đã làm bao nhiêu người chết đói, rồi kết luận
bằng những câu: "Mày đừng nhận là chủ đồn điền có
được không?", "Mày chỉ có hình thức thôi" và "Mày nói
nhân nghĩa mà mày không nhân nghĩa gì cả" khiến người nghe
không hiểu tội Thị Năm ở đâu? Sự thực thì hồi ấy dân
chết đói nhiều quá, bọn thống trị Pháp, Nhật muốn che lấp
tội ác của chúng, bắt các chủ đồn điền phải hàng ngày
xuất ra một số gạo phát chẩn cho dân. Thị Năm đã bớt và
khai man số gạo này, nghĩa là ăn cắp số gạo mà dân đói
đáng được hưởng để chết đói thêm. Ông Giồng tố cáo
Thị Năm đã cướp gánh cỏ của ông cho ngựa nó ăn và giỏ
củ mài làm cho cả nhà nhịn đói. Câu chuyện của ông đã
được một văn nghệ sĩ làm thành một bài thơ tràng thiên
rất cảm động Nhưng hôm nay, ông đã thuật lại một cách
nhạt nhẽo. Con gái ông Giồng, hơn mười tuổi, đáng nhẽ cứ
kể rành rọt cảnh đói rét của nhà mình phải chịu vì sự
bóc lột của Thị Năm, nhưng nó lại nói bằng một giọng
"bà cự" nên nhiều người không cảm động, mà lại phát
ghét. Chị Lý, con nuôi của Thị Năm, được Thị Năm trang
điểm cho để định gả cho một võ quan Nhật. Nhưng sau khi
biết chị chỉ là thân phận tôi đòi, không có tiền của gì
thì tên Nhật lại không lấy và chị lại bị Thị Năm bắt
lột trả lại quần áo, trở lại thân tàn ma dại như trước.
Chị vừa nói vừa khóc. Nhưng không ai rõ chị nói gì.</em>



<em>Tuy vậy, trong đám người tố, vẫn còn sót lại một ít
những phong thái cũ. Câu hỏi "Mày có biết tao là ai không?"
đã được chủ tịch đoàn ngắt đi bằng câu: "Cứ việc tố
không cần bắt nó trả lời". Một vài cái tát vẫn còn diễn
ra. Trong khi tố tên Công, nhiều người hỏi những câu vô ý
thức: "Mày có xứng đáng là cách mạng không?", "Mày nói
mày là cách mạng mà như thế à?". Một người ở Phúc Trừu
tố cáo Thị Năm về tội chiếm đoạt ruộng đất khẩn hoang
của nông dân và cơi thùng thóc lên để thu thóc, rồi kết
luận "Như thế mày có xứng đáng là địa chủ không?".
Một người khác tố Thị Năm, đội Hàm và Lý Nguyên Lập bảo
an đoàn ở Phúc Trừu bắt nông dân gác và đánh đập tàn
nhẫn, cũng để đi tới kết luận: "Mày là con chó! Chứ
không phải địa chủ?".</em>

<em>Một tá điền tố Thị Năm lấy ruộng của mình đương làm
bán cho người khác vì mình không có tiền mua, bằng câu:
"Lấy tiền ở mả bố mày mà mua à?". Nhiều người vẫn
gắn vào hai chữ "tiến bộ": "Mày nói mày tiến bộ mà
như thế à?" Đi xa hơn nữa, có người nói Thị Năm lập quán
Bông Lau ở thị xã Thái Nguyên để đón gián điệp trong khi ai
cũng biết đó là cơ quan sinh lợi của hội Phụ nữ liên hiệp
tỉnh Thái Nguyên.</em></div>

<strong>2.</strong> Ông Vũ Hưng, năm nay 77 tuổi, năm 1953 là công
nhân quốc phòng ở gần Đồng Bẩm, là đại diện công nhân
trong "Công Nông Binh" dự cả hai lần đấu tố bà Năm cho
biết: bà bị đấu tố hai lần. Lần đầu có cả chồng là
Nguyễn Sơn Hà, và hai con trai. Bài ông Liệu tả chắc là lần
thứ hai, vì không thấy nói đến chồng Nguyễn Sơn Hà. Sau đó
vài tháng là xử tử bà.


<div class="boxright320"><img
src="http://danluan.org/files/u1/Cuong-Duc-400x309.jpg" width="400"
height="309" alt="Cuong-Duc-400x309.jpg" /><div class="textholder">Anh trai
của tác giả khi còn nhỏ chụp chung với chú Đức Phú, con trai
bà Nguyễn Thị Năm (Ảnh do tác giả cung cấp)</div></div>

<strong>3.</strong> Ông Đức Phú, con bà Năm sống ở Hải Phòng
như ông nói là người cho bố mẹ tôi thuê nhà ở Hải Phòng
từ 1947. Ông ít tuổi hơn bố tôi, và tôi sinh ra tại căn nhà
đó, nghe nói ông cũng hay bế tôi. Tôi có tấm hình ông Đức
Phú chụp với anh trai thứ hai của tôi. Bố tôi rất quý chú
Đức Phú, nhưng ông chưa hề hé răng cho chúng tôi biết thân
phận của bà Năm. Tôi biết được chú Đức Phú là con bà Năm
cũng chỉ hơn một năm nay thôi, do anh cả tôi (75 tuổi) tình
cờ kể lại. Gia đình nhà tôi cũng gặp chuyện không may trong
Cải cách Ruộng đất nên bố tôi không muốn cho chúng tôi
biết về những gì đã xảy ra thời đó, chắc để tránh cho
chúng tôi "nhìn lệch", ảnh hưởng tới việc học hành.
Tiếc là bố tôi qua đời, không thì tôi sẽ biết thêm nhiều
về chuyện này, vì anh cả tôi cho biết chú Đức có đưa hai em
gái về Hải Phòng nuôi dịp 1953, rồi chú đi vào Nam trước khi
Hiệp định Genève ký kết, chắc chú ấy cũng linh cảm trước
những gì sẽ xảy ra.

<strong>4.</strong> Cách đây vài năm, gia đình bà Năm nhận "Tổ
quốc ghi công" tặng bà danh hiệu liệt sĩ "hy sinh vì sự
nghiệp quốc tế". Hôm nào rảnh tôi sẽ tới gặp gia đình
bà. Nghe nói một trong hai người con của bà bị đấu tố năm
1953, sau được phục hồi, về hưu với chức đại tá quân
đội nhân dân, hiện còn sống ở phố Hàng Bạc, Hà Nội.

<strong>5.</strong> 5% số hộ hay số dân là địa chủ?

Theo ông Hoàng Nhật Tân (sinh 1928, con trai ông Hoàng Văn Hoan) lúc
đó là phó ban Cải cách Ruộng đất ở Thái Nguyên (Hoàng Quốc
Việt là trưởng ban) thì:

"Từ Uỷ ban cải cách trung ương truyền xuống một quy định
miệng là mỗi xã phải có từ 3 đến 5 phần trăm số hộ là
địa chủ thì mới tránh khỏi lọt lưới". (trích Cái quan
định luận, hồi ký của Hoàng Nhật Tân)

Năm 1981 tôi được ông Vũ Đình Địch (em ruột ông Vũ Hoàng
Chương), người tham gia Cải cách Ruộng đất cũng cho biết là
theo "kinh nghiệm của cố vấn Trung Quốc thì trong làng có 5%
số hộ là địa chủ".

Làng quê tôi sát Hải Phòng, là một làng nghèo, thế mà cũng
phải đủ 5% số hộ là địa chủ, tìm ra được chừng 40
địa chủ. Nếu là 5% số dân là địa chủ thì còn nhiều gấp
bội, phải tới con số hàng vài trăm. Ngay cả 40 địa chủ
cũng đã nhiều rồi, nên những người đủ ăn, có ruộng đất
cũng bị quy vào địa chủ cho đủ 5%, chứ 5% dân số trong làng
là địa chủ thì có khi cả bần nông cũng bị quy thành địa
chủ. Trong 40 chục địa chủ trên, có cả ông nội tôi, và
đầu 1956 xử bắn 4 người cùng một lúc, trong đó có hai bố
con. Ông bố là anh ruột mẹ tôi. Mẹ tôi phải đau lòng chứng
kiến từ những ngày họ bị giam cho đến lúc xử tử. Hiện
bà chị dâu, vợ của người con ông bác tôi vẫn còn sống,
gần 90 tuổi.

© 2010 Nguyễn Văn Kiến

© 2010 talawas

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6468), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét