từng bước nhỏ để đạt một thay đổi lớn</a> tôi đã
viết ra trong một cảm xúc bất chợt để chia sẻ với độc
giả (cũng là người bạn) có nickname "Người con Sài Gòn". Tuy
bất chợt nhưng rất thật lòng. Bài viết này, thật ra tôi
viết dưới dạng một phản hồi, không có chủ định đưa
thành bài viết riêng, sau đó, tôi khá bất ngờ khi Dân Luận
tách thành bài riêng và (có lẽ) bạn Nguyễn Công Huân đã
đặt tựa cho nội dung bài viết. Cái tựa giản dị nhưng đầy
sức thuyết phục.
<strong>I. Lời cám ơn, cần hay không?:</strong>
Càng bất ngờ hơn, khi sau đó, bạn Nguyễn Minh đã đồng cảm
và hưởng ứng bằng hành động nhỏ nhưng ý nghĩa lớn mà tôi
cảm nhận ở bạn một tấm lòng tha thiết với dân tộc, với
quê hương, tiếp theo Nguyễn Minh là bạn Thanh, sau nữa là bạn
NVD. Khi Nguyễn Minh nói lên những khó khăn mà bạn không thể
tiếp tục việc làm nhỏ của mình, tôi rất buồn và (chắc
là) nhiều người khác cũng rất buồn, xen lẫn tiếc nuối...
Thật lòng, tôi đã nghĩ: "Thôi! dù sao hành động của Minh cũng
là "một chiếc que diêm", ít nhất đã một lần lóe lên sưởi
ấm đôi chút những tâm hồn Việt Nam đang cô đơn, giá lạnh
trong đêm tối mịt mùng của một xã hội khủng hoảng nghiêm
trọng về niềm tin và đầy những oan trái, đau thương
"được" cai trị bởi <em>"những con người chấp mê bất
ngộ"</em>. Nhưng không, những câu chuyện nhỏ từ Minh, từ
Thanh, từ NVD lại lần lượt được tiếp nối và tiếp nối
như những công chuyện dang dỡ mà mỗi người chúng ta cứ
chuyền tay nhau làm nốt, làm nốt... và cứ thế lần lượt,
lần lượt... điều đáng vui mừng là chẳng môt ai đặt câu
hỏi: "Bao giờ thì xong?". Thật vậy, nếu có ai đó đặt câu
hỏi này, đồng nghĩa với nghĩ suy "chúng ta đã mệt mỏi",
nhưng không, tất cả mọi người, vẫn cứ tiếp tục làm tự
nhiên như con người ta sống thì phải thở.
Những xúc cảm cứ dâng trào trong lòng tôi mà thú thật không
có gì diễn tả hết được niềm vui, niềm tự hào và trên
hết có thể nói không quá, một sự xúc động rưng rưng trong
lòng khi ngày càng tiếp nối những hành động của Minh, của
Thanh, của NVD là của: Nguyễn Hoàng Mão, Lâm, Dương, Lê Văn
Quyền, Nguyễn Văn Tân, Vũ Sa, Lê Văn Cát, Lê Hoàng, Ngọc
Liên, Phương Nguyên, Mạnh Tiến, Huỳnh Văn Hải, Trịnh Hưng,
Vĩnh Bảo, NQH, Lương Tấn Thọ, Tâm... các bạn thanh niên, sinh
viên Hải Phòng, Bình Dương, Thanh Hóa, Ninh Bình, Củ Chi, Cần
Giờ, Lạng Sơn, Nam Định, Hà Tĩnh, Đồng nai, Sài Gòn, Hà
Nội... và còn nhiều bạn khác ở khắp mọi miền đất nước
đã gởi hình ảnh biểu lộ lòng yêu nước đến nao lòng cho
các trang Bauxite, Đàn Chim Việt, Đối Thoại... mà tôi không tài
nào dẫn ra hết ở đây được, rồi đến những người bạn
mà không có điều kiện góp tay trực tiếp nhưng đã truyền bá
những hình ảnh thật xúc động này đến các trang báo, trang
blog khác để dấy lên cả một phong trào tuy đơn sơ, giản dị
nhưng biểu lộ một nỗi khao khát ĐỘC LẬP - TỰ DO - HẠNH
PHÚC của những người dân CHỈ BIẾT YÊU NƯỚC! Những hình
ảnh mà có đôi lúc, có vài người chưa thuận lòng lắm nhưng
sau đó đã nhanh chóng ủng hộ hết mình và mỗi người góp
môt tay, góp một lời để mong "những bước nhỏ" này sẽ là
tiền đề cho "thay đổi lớn" trong một ngày không xa.
Trong đau thương, đọa đày người ta cần nhiều lắm sự
nương tựa lẫn nhau, phải không các bạn? Chúng ta đang nương
tựa vào nhau để mỗi người góp một tay làm một chút gì
đó, dù nhỏ cũng được, những mong cho Quê hương này, Dân
tộc này mãi trường tồn.
Các bạn của tôi ơi!
Có lẽ vì vậy, tôi sẽ không cần phải nói lời cám ơn đến
bất kỳ ai, phải không các bạn? Vì hạnh phúc này, niềm vui
này, sự tự hào dù nhỏ bé này là của tất cả chúng ta, tất
cả những người dân Việt Nam. Chúng ta đang chung tay làm điều
nhỏ bé cho đất nước chúng ta thì hà cớ gì chúng ta phải
cảm ơn lẫn nhau, phải không các bạn.
Việc của bạn là việc của tôi và ngược lại. Việc của
một người Việt Nam yêu nước là việc của hàng triệu
người Việt Nam yêu nước.
<strong>II. Một suy nghĩ nhỏ nữa để chia sẻ cùng các
bạn:</strong>
Hiện tình bi đát của đất nước đang dần dần có được
ngày càng nhiều tín hiệu lạc quan hơn cho công cuộc đấu tranh
tự do dân chủ từ trong cho đến ngoài nước, từ những hành
động, những tuyên bố của các nhân vật cao cấp, uy tín của
Việt Nam và thế giới cho đến những hành động của những
nhà đấu tranh cho tự do dân chủ như Cù Huy Hà Vũ, Hà Sĩ Phu,
Phạm Hồng Sơn, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Bùi
Thanh Hiếu, Hoàng Tiến, Nguyễn Khắc Toàn, Lê Trần Luật, Đỗ
Nam Hải, Tạ Phong Tần... cho đến những người dù vẫn còn là
đảng viên ĐCSVN như Đỗ Xuân Thọ, Tống Văn Công... hay đã
rời bỏ đảng như Phạm Đình Trọng... cho đến các Việt
kiều vẫn đau đáu với quê hương như Nguyễn Hưng Quốc, Bùi
Tín, Nguyễn Văn Tuấn... cùng với những hành động đơn sơ,
giản dị của các bạn đã khuyến khích tôi viết tiếp phần 3
này và tôi mong rằng "những bước nhỏ" này sẽ không dừng
lại phần 3 mà nó sẽ được tiếp nối bởi những tấm lòng
yêu nước của người Việt Nam trên toàn thê giới, cho đến
khi Tổ quốc chúng ta được tự do, dân chủ và lãnh thổ
được bảo vệ vẹn toàn.
Tôi càng thấm thía khi học được đức tính KIÊN TRÌ từ các
bạn, từ những nhà đấu tranh cho tự do dân chủ bị tù đày
hay bị khủng bố tinh thần, thể xác cho đến những nhà báo
chuyên nghiệp, những dân báo không chuyên, cả chủ bút, ban
biên tập của các trang báo "lề trái" mà thời gian qua dù bị
đánh phá dữ dội từ những tên tin tặc, nhưng họ vẫn không
bỏ cuộc. Vậy tại sao tôi không thể tiếp tục công việc
nhỏ của mình - VIẾT?
Bài viết chia sẻ nhỏ này không chỉ dành riêng cho các bạn
của tôi, mà tôi mong ước nhiều giới, nhiều ngành, nhiều
kiều bào Việt Nam cùng đọc để cùng sẻ chia, đồng cảm và
hành động theo khả năng của mỗi người những điều bình
dị cho Dân tộc, cho Quê hương. Dù tác động có thể không
lớn, nhưng nó cũng có một ý nghĩa nhất định nào đó.
Tôi muốn nói đến nhạc phẩm <a
href="http://www.daoduytu.edu.vn/forum/showthread.php?t=11332">"Bản du ca
dành cho ngư dân Việt Nam" của Nhạc sĩ Tuấn Khanh</a>, nhạc
phẩm này được viết ra chưa lâu lắm (khoảng đầu năm 2010,
trước khi các trang báo tự do bị đánh phá). Tác phẩm này
đã làm tôi xúc động đến nghẹn ngào mỗi khi mở ra để nghe
lại. Một cảm xúc vẹn nguyên về nỗi đau thân phận cho
những người dân vô tội, dù tôi đã nghe không dưới 10 lần.
Các bạn hãy LẮNG NGHE bài hát này đi! Lắng nghe không phải
để bi lụy, không phải để chỉ đau thương mà từ những
lời hát đi liền với những thân phận ngư dân bơ vơ, những
ánh mắt đỏ hoe trên những gương mặt thất thần, những mái
đầu trẻ thơ côi cút để chúng ta cùng suy tư, thao thức để
nghĩ về những bước nhỏ khác cho một thay đổi lớn để
nước Việt thôi hết nghẹn ngào!
Được nghe Tuấn Khanh hát và nhìn hình ảnh đau thương của
ngư dân Việt Nam mà nước mắt tôi cứ ứa ra không gì ngăn
được!
"AI MANG CHUNG NIỀM ĐAU, KHI NƯỚC VIỆT NGHẸN NGÀO?"
Chúng ta mang chung niềm đau này phải không các bạn?
Tôi mong:
- Bài hát này được thật nhiều trang báo, các chủ nhân blog
tải về để truyền đến cho nhiều người cùng nghe, cùng chia
sẻ. Dù cho bạn đã nghe thì hãy nghe lại, bạn chưa nghe thì
hãy lắng nghe. Tôi tin, nếu bạn không khóc thì bạn cũng sẽ
nghẹn ngào, bùi ngùi.
- Các trung tâm giải trí nổi tiếng ở hải ngoại như : Thúy
Nga - Paris by night, ASIA, Vân Sơn... hãy hòa âm phối khí bài hát
này để trình diễn trong các chương trình đại nhạc hội tại
nhiều nơi trên thế giới có người Việt sinh sống.
- Các ca sĩ trong nước, hội nhạc sĩ hãy có những chương
trình từ thiện và bài hát này được cất lên từ những ca
sĩ để sẻ chia với nỗi đau thương của người dân vô tội.
(Lời của bài hát không hề có một ca từ nào có thể bị quy
chụp chống đối ĐCSVN cả)
- Nhiều nhạc sĩ trong và ngoài nước hãy sáng tác những ca
khúc hát về thân phận người dân vô tội như Trịnh Công Sơn
đã làm trước 1975 với nhiều ca khúc trong chủ đề "Da vàng".
Nếu bạn đã nghe rồi, thì hãy dành thêm 3 phút nữa để lắng
lòng nghe lại, để cùng:
MANG CHUNG NIỀM ĐAU CỦA NGƯỜI DÂN VIỆT!!!
Bạn yêu nước.
Tôi yêu nước.
Tất cả người Việt Nam đều yêu nước.
Không một ai được phép tự tiện quyết định những gì mà
người dân chưa cho phép!
Đảng Cộng Sản Việt Nam hãy trả lại quyền phúc quyết cho
Dân tộc Việt Nam!
<em>Kỳ sau: Hãy bắt đầu bằng từng bước nhỏ để đạt
một thay đổi lớn (phần 4): Làm sao để ĐCSVN trả lại quyền
phúc quyết cho Dân tộc Việt Nam? Trong một Đảng tại sao không
thể có nhiều phái? Vai trò các hội đoàn hiện nay trong mối
tương quan "một đảng nhiều phái"?
</em>
Nguyễn Ngọc Già
[video:http://www.youtube.com/watch?v=Jx2tueHIDdw&feature=player_embedded]
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6425), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét