Xã hội Chủ Nghĩa ở nước ta là để bảo vệ người lao
động hay để thuận tiện cho giới chủ bóc lột người lao
động?</div>
Trong khi hầu hết các DN đã trả lương cho người lao động
với mức 2 triệu đồng/tháng, mà vẫn không đủ lao động,
thì Đề án tăng lương khối DN dự kiến mức cao nhất sẽ lên
đến con số… 1,27 triệu. Không, không hề có "lỗi cô đánh
máy" gì ở đây cả. <em><strong>Chỉ là bởi Bộ LĐ-TB và XH
thương người lao động một, thì họ thương doanh nghiệp
mười.</strong></em> Nếu là một công nhân nằm trong thuật ngữ
"nguồn nhân lực" to tát luôn được nhấn mạnh trong các
văn bản, văn kiện thì Tại hạ chỉ xin sửa một chữ
"tăng" trong đề án của các quan chức. Đây là chính sách
bần cùng hóa người lao động chứ đâu phải tăng.
Bà Tống Thị Minh, một quan chức của Bộ LĐ-TB và XH, thanh
minh: "<em>Thực tế, lương tối thiểu là cái cận dưới, là
"lưới đỡ" cho nhóm lao động nghèo, yếu thế, chứ hiện nay
rất ít doanh nghiệp trả lương theo mức lương tối thiểu.
Hiện chỉ có chưa đến 5% doanh nghiệp trả lương dưới mức
tối thiểu, hơn 95% doanh nghiệp trả lương theo năng suất lao
động</em>". Có nghĩa quy định chỉ là quy định, còn trong
thực tế, tùy thuộc vào lương tâm của giới chủ! Bà Minh còn
nói: Ở nước ta hiện có hơn 90% doanh nghiệp là vừa và nhỏ,
tăng một đồng lương đối với những doanh nghiệp này không
hề đơn giản chút nào. Và Thứ trưởng Phạm Minh Huân, thậm
chí còn hân hoan vì rằng: Việc tăng lương (theo đề án) sẽ
không ảnh hưởng nhiều tới chi phí của doanh nghiệp. Thưa
ngài Thứ trưởng, tăng lương mà không ảnh hưởng đến chi
phí doanh nghiệp thì người được lợi là DN chứ đâu phải
người lao động? Trong thực tế, lương tâm là cái gì vậy?
Một "loại hàng hóa" xa xỉ đã tiệt chủng? Hay là kiểu
bắt những "con chuột nguồn lực" phải trông chờ vào
"lương tâm mèo"? Phó trưởng Ban Chính sách Kinh tế xã hội
- Tổng Liên đoàn lao động Việt Nam, Ông Đặng Quang Điều lý
giải câu chuyện "lương tâm mèo" này như sau: Hầu hết các
doanh nghiệp căn cứ vào mức lương tối thiểu do nhà nước
công bố để làm căn cứ trả tiền lương cho người lao
động. Hiện có rất ít doanh nghiệp xây dựng được thang
bảng lương, vì vậy người lao động rất thiệt thòi. Về
những lời hứa "sẽ ngăn chặn", sẽ "buộc mèo phải có
lương tâm", ông Điều nói: Bộ LĐ- TB và XH đã có quy định
bắt buộc các doanh nghiệp phải xây dựng thang bảng lương và
đăng ký với cơ quan lao động địa phương, tuy nhiên trong
thực tế các doanh nghiệp vẫn phớt lờ với quy định đó và
họ cũng không bị xử phạt hay có bất cứ một hình thức răn
đe nào. Thực tế đói khổ, bị bóc lột và "lý thuyết máy
lạnh" về việc "tăng lương" rõ ràng đang là câu chuyện
ông nói gà bà nói vịt.
Lương cho "nguồn nhân lực" ở Việt Nam đang thấp vào loại
nhất nhì thế giới. Chỉ bằng 30% so với lương công nhân ở
Bangkok (Thái Lan), Manila (Philippines) và bằng 42% lương công nhân
ở Thâm Quyến (Trung Quốc). 70% người lao động làm ở các khu
công nghiệp, khu chế xuất mới chỉ nhận được mức lương
tối thiểu- có nghĩa ngoài lương tối thiểu, chỉ còn có răng
và…cát-tút. Những điều tra Viện Nghiên cứu quản lý kinh
tế Trung ương cho thấy lương tối thiểu chỉ đáp ứng khoảng
60 - 65% nhu cầu cuộc sống, thấp hơn mức lương trả trên thị
trường khoảng 20%. Một ví dụ điển hình vào trước thời
điểm "tăng lương" là tiền lương trung bình của một công
nhân da giày liên tục là con số âm so với các chi phí tối
thiểu: Điện nước, nhà cửa và ăn mặc. Tại sao một công
nhân được học nghề, được đào tạo lại được hưởng
mức lương "cải cách" chỉ bằng 1/3 so với một "công
nhân sách vữa", "cửu vạn bán mồ hôi" thì đến ngay Bộ
trưởng Bộ Lao động cũng chưa đưa ra câu trả lời.
Tuy nhiên, đó chưa phải là sự tồi tệ nhất, bởi nếu nhìn
vào phương án tăng lương này, quả thực những người lao
động- nguồn lực của xã hội- chỉ còn cách xách túi về
quê. Sáng nay, một tờ báo điện tử đã có bài chạy tít: Tá
hỏa vì tần suất "chuyện ấy" của lao động xa quê. Con
số được đưa ra: 4-5 lần trong mỗi dịp "về phép". No
dồn đói góp "chuyện ấy", đối mặt hàng ngày với việc
tăng giá thuê nhà, giá điện, giá lương thực, thực phẩm, và
một đời sống văn hóa tinh thần "ngày vặn ốc đêm nằm
thẳng cẳng để sáng ra tiếp tục vặn ốc" trong một thời
đại công nghiệp Made in Viet Nam đang cho thấy cuộc sống của
người lao động là một chuỗi những tồn tại để đổi lấy
mấy đồng lương bọt bèo và còm cõi. Và với mức lương
khủng khiếp về sự phi thực tế, người lao động đang bị
buộc đứng trước sự lựa chọn "muốn no thì phải cởi
trần".
Có người nói Đề án tăng lương như một "chính sách máy
lạnh" chỉ cho thấy sự thụt lùi về mặt tư duy của những
người làm chính sách. Có ý kiến rằng Đề án này đang chứng
tỏ nó hoàn toàn xa rời thực tế. Hay bởi vì sức lao động
là một loại hàng hóa đặc biệt, và vì giá trị quy về
lương tối thiểu chưa do thị trường quyết định nên các vị
quan chức phải quy định cho một cái mức đặc biệt? Và liệu
với chính sách "bần cùng hóa nguồn nhân lực qua lương"
thì liệu khi "về phép" lao động xa quê có còn đủ sức mà
làm "chuyện ấy"?
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6518), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét