hiện chiến lược "Diễn biến hòa bình" nhằm chống phá xã
hội chủ nghĩa. Một trong những mũi nhọn chúng thường sử
dụng là đả phá mô hình chính trị-xã hội của các nước xã
hội chủ nghĩa, trong đó đặc biệt là chế độ một Đảng
Cộng sản cầm quyền. Chúng tuyên truyền một đảng là không
có dân chủ, muốn có dân chủ phải chấp nhận tồn tại
nhiều đảng…
Đảng là một tổ chức chính trị của những người có chung
một mục tiêu, lý tưởng tồn tại trong một chế độ xã hội
nhất định. Đa đảng đối lập là nét đặc trưng của thể
chế chính trị tư sản trên thế giới hiện nay. Nói chung ở
các nước tư bản, về hình thức, đa đảng chính trị đều
"tự do", "bình đẳng" trong cuộc đấu tranh nghị trường
và đều có khả năng trở thành đảng cầm quyền, nhưng trong
thực tế chỉ có các đảng lớn, có thế lực mới có khả
năng chiến thắng và bao giờ cũng có một đảng cầm quyền
hoặc lãnh đạo, có khi kéo dài nhiều thập kỷ. Mặt khác,
chế độ đa đảng ở phương Tây, về thực chất, cũng là
dựa trên cơ sở nhất nguyên chính trị, vì tất cả các đảng
cánh hữu đều nhằm phục vụ chế độ tư bản. Đa đảng
đưa lại một số tác động tích cực nhất định cho các
đảng tư sản và chế độ tư bản chủ nghĩa, tạo điều
kiện cho họ khả năng tránh nguy cơ độc quyền, độc đoán,
thông qua cọ xát, kiềm chế, đối trọng lẫn nhau. Tuy vậy,
thể chế đa đảng cũng dễ khuyến khích các lực lượng đối
lập vì lợi ích cục bộ chỉ biết phản đối tất cả những
gì của đảng cầm quyền, bất chấp phải-trái, đúng-sai,
không tôn trọng những lợi ích chính đáng của nhân dân. Thực
tế đã và đang diễn ra ở không ít các quốc gia là các đảng
tranh giành quyền lực, đấu đá lẫn nhau, gây ra rối loạn an
ninh chính trị, trật tự an toàn xã hội. Thậm chí, sự tranh
giành quyền lực giữa các đảng đã đẩy một số nước lâm
vào khủng hoảng chính trị, chẳng những quyền dân chủ của
người dân không được đảm bảo mà tính mạng của họ cũng
bị đe dọa. Cuộc xung đột giữa những người "áo đỏ"
với Chính phủ đương nhiệm ở Thái Lan và cuộc xung đột
giữa chính phủ và phe đối lập Cư-rơ-gư-xtan vừa qua là
những ví dụ.
Ở Việt Nam, thực hiện dân chủ xã hội chủ nghĩa, phát huy
quyền làm chủ của nhân dân là bản chất, là quy luật hình
thành, phát triển và tự hoàn thiện của Nhà nước Việt Nam
xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo. Từ khi ra
đời đến nay Đảng là nhân tố bảo đảm mọi thắng lợi
của cách mạng Việt Nam. Đó không phải là ý chí chủ quan về
chính trị mà là tất yếu khách quan của lịch sử. Việc thực
hiện dân chủ ở Việt Nam không có sự cần thiết khách quan
cho việc hình thành chế độ đa đảng đối lập. Vì trên
thực tế, Đảng Cộng sản Việt Nam là người đại diện chân
chính duy nhất cho lợi ích và nguyện vọng của nhân dân trong
cuộc đấu tranh bảo vệ quyền sống, quyền tự do, dân chủ
và hạnh phúc. Ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam không có một
đảng phái hoặc một lực lượng chính trị nào có thể đưa
ra được những cương lĩnh, đường lối cho cách mạng Việt
Nam, có thể đồng thời giải quyết hai mục tiêu dân tộc và
dân chủ, độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Cũng đã
có lúc trên đất nước Việt Nam có nhiều đảng, nhưng những
đảng khác không vượt qua được những thách thức gay gắt
của cuộc đấu tranh giai cấp và đấu tranh dân chủ; sứ mệnh
lịch sử của dân tộc ta chỉ do Đảng Cộng sản Việt Nam
gánh vác. Những lần vượt qua khó khăn, thách thức đã thể
hiện bản lĩnh vững vàng và trách nhiệm lớn lao của Đảng
đối với vận mệnh của dân tộc và cuộc sống, quyền tự
do, dân chủ của nhân dân.
<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>Trong từng thời điểm
cụ thể, nhà nước nói riêng và xã hội nói chung đều phải
do một đảng lãnh đạo. Có hay không có dân chủ, dân chủ
trình độ cao hay thấp, tất cả phụ thuộc vào bản chất của
đảng cầm quyền, chứ không phụ thuộc vào số lượng nhiều
hay ít các đảng phái chính trị.<img class="quoright"
src="/misc/quoright.png"/> <br class="quoteclear"></div></div>
Để thực hành dân chủ rộng rãi, ngay sau khi Cách mạng Tháng
Tám thành công Đảng Cộng sản Việt Nam đã tuyên bố thành
lập Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tiến hành tổng
tuyển cử và xây dựng Hiến pháp để thể chế hóa quyền
lực của nhân dân. Đảng lãnh đạo xây dựng Nhà nước pháp
quyền nhằm khẳng định quyền lực nhà nước thuộc về nhân
dân và bản thân Đảng cũng tồn tại và hoạt động trong
khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.
Trong những năm qua, dưới sự lãnh đạo của Đảng, quyền làm
chủ của nhân dân trên các lĩnh vực kinh tế, chính trị, xã
hội có nhiều bước tiến quan trọng. Nhà nước Việt Nam đặc
biệt coi trọng việc bảo đảm cho mọi người dân quyền tham
gia quản lý nhà nước và xã hội một cách trực tiếp hoặc
thông qua người đại diện do người dân lựa chọn. Trong các
kỳ họp của Quốc hội và Ủy ban Thường vụ Quốc hội,
phần đại biểu Quốc hội chất vấn các thành viên của Chính
phủ đều được phát thanh, truyền hình trực tiếp để đông
đảo các tầng lớp nhân dân theo dõi và được ghi thành biên
bản, nghị quyết để giám sát tổ chức thực hiện. Đây
thật sự trở thành diễn đàn để người dân thông qua đại
biểu do họ bầu ra chất vấn về chính sách, cách thức điều
hành, đề xuất các giải pháp khắc phục khó khăn, thách
thức. Cũng như nhiều đại hội trước, các văn kiện dự
thảo Đại hội XI của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng sẽ
được phổ biến rộng rãi để xin ý kiến của nhân dân.
Việc làm đó thể hiện dân chủ, tôn trọng những ý kiến
đóng góp của nhân dân trong xây dựng đường lối lãnh đạo
đất nước. Đó là sự thực hiển nhiên chứng tỏ Đảng và
Nhà nước Việt Nam luôn chú trọng bảo đảm cho mọi người
dân phát huy quyền làm chủ trong xây dựng và quản lý nhà
nước, quản lý xã hội của chính mình, điều mà nhiều nước
đa đảng không làm được.
Trong khi kiên định chế độ dân chủ do một Đảng Cộng sản
cầm quyền, Đảng Cộng sản Việt Nam không bao giờ quên nguy
cơ của một đảng cầm quyền, nhất là nguy cơ chuyên quyền
độc đoán, mất dân chủ, vi phạm quyền làm chủ chân chính
của nhân dân. Đảng Cộng sản Việt Nam cũng không phủ nhận
tình trạng vi phạm dân chủ, hay dân chủ hình thức còn diễn
ra ở một số nơi. Nhưng tình trạng đó không bắt nguồn từ
bản chất của nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, từ chế độ
một đảng cầm quyền, mà trước hết do sự suy thoái về
phẩm chất đạo đức của một bộ phận cán bộ, đảng viên,
công chức và những sơ hở, thiếu đồng bộ của những cơ
chế, chính sách cũng như những khiếm khuyết trong phương thức
lãnh đạo. Đảng ta luôn nghiêm túc khắc phục những thiếu
sót và có nhiều chủ trương, chính sách, biện pháp để xây
dựng và hoàn thiện nền dân chủ xã hội chủ nghĩa, bảo
đảm quyền lực thuộc về nhân dân.
Như vậy, dân chủ hay không dân chủ không phụ thuộc vào số
lượng các đảng chính trị, vào việc có áp dụng hay không áp
dụng chế độ đa đảng đối lập. Trong từng thời điểm cụ
thể, nhà nước nói riêng và xã hội nói chung đều phải do
một đảng lãnh đạo. Có hay không có dân chủ, dân chủ trình
độ cao hay thấp, tất cả phụ thuộc vào bản chất của
đảng cầm quyền, chứ không phụ thuộc vào số lượng nhiều
hay ít các đảng phái chính trị.
Tiến sĩ Lê Văn Bảo
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6013), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét