chưa biết đọc biết viết, nhưng vin vào đấy để kết luận
rằng dân ta không đủ tư cách để kén chọn đại biểu là
không hiểu gì dân chúng, không hiểu gì chính trị (…). Dân
chúng đã có ý thức chính trị một cách khá dồi dào. Và hễ
có ý thức chính trị là có đủ những điều kiện cần thiết
nhất để phân biệt ai là thù, ai là bạn, ai xứng đáng là
đại biểu chân chính của mình. Nói khác đi, dân chúng (…)
chưa biết bàn luận những chuyện xa xôi, nhưng có một điều
mà họ biết chắc chắn, biết rõ ràng hơn ai hết, là quyền
lợi của họ (…). Chỉ Tổng tuyển cử mới để cho dân chúng
có dịp nói hết những ý muốn của họ (…)</em>".
Bạn có biết những dòng trên là phát ngôn của ai không? Đó
là lời những người cộng sản đã nói vào tháng 11/1945, để
vận động người dân đi bỏ phiếu bầu Quốc hội đầu tiên.
Khi trích dẫn những tài liệu về cuộc Tổng tuyển cử ấy
để đưa vào bài dưới đây, tôi đã phải dừng lại mấy
giây, vì tự nhiên nước mắt cứ giàn giụa. Nếu như đây là
những dòng sử trung thực, bạn hãy xem: "<em>Tại Sài Gòn –
Chợ Lớn, quân Pháp đã chiếm toàn bộ thành phố và các vùng
xung quanh (…) Không có nơi bỏ phiếu cố định (…) Hòm phiếu
lưu động được chuyển tới từng ngõ, từng nhà cho đồng
bào bỏ phiếu. Cả Sài Gòn – Chợ Lớn có hàng trăm hòm
phiếu như vậy. 42 cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh trong khi làm
nhiệm vụ. Tại Nha Trang, Pháp dùng máy bay ném bom để khủng
bố, làm 4 người chết, trong đó có một em nhỏ 2 tuổi, và 12
người bị thương (…). Tại Tân An, máy bay Pháp xả súng bắn
vào nơi quần chúng đi bỏ phiếu, làm 14 người chết và nhiều
người bị thương; nhiều nơi phải bỏ phiếu ban đêm (…). Ở
Mỹ Tho, máy bay Pháp bắn phá dữ dội suốt ngày, rà theo khắp
các kênh rạch. Nhưng tại Mỹ Hạnh Đông, cán bộ vẫn chèo
xuồng, chèo tam bản, đánh trống chở hòm phiếu len lỏi vào
tận các mương xớ rạch nhỏ, nơi đồng bào tản cư, để
đồng bào bỏ phiếu (…) Ở làng Mỹ Hòa, quận Trà Ôn (Cần
Thơ), sáng sớm, giặc Pháp vào lùng sục khắp làng, bắn chết
13 người, trong đó có một em bé bị giặc bắn, ném xuống
sông, nhưng đến chiều vẫn có 1.927 cử tri trong tổng số hơn
2.500 cử tri đi bỏ phiếu</em>".
Nhiều người trong chúng tôi vẫn thường tự an ủi: "<em>Còn
nhiều dân tộc khổ hơn Việt Nam</em>" (câu này cũng tương
tự như "đầy người khổ hơn mình"). Nhưng cuối cùng cái
sự AQ ấy cũng không ngăn được việc đôi khi lại có đứa
buột miệng: "<em>Có dân tộc nào khổ như Việt Nam?</em>".
Sau gần một thế kỷ mất nước, dân tộc ấy vui sướng, hào
hứng được tự xưng là một quốc gia độc lập (dù không
được ai công nhận, vào lúc đó). Người ta đi bỏ phiếu
không hẳn vì quan tâm tới chính trị, ông nào bà nào đảng
phái nào sẽ lên hay xuống. Người ta đi bầu vì cảm thấy
được tôn trọng, thấy lá phiếu của mình có ý nghĩa lắm
đây. Người ta đi bầu vì đó còn là một cách tỏ cho thế
giới, cho cái lũ tự xưng là "nước mẹ Pháp" hiểu rằng
dân Việt Nam đã có quyền tự quyết, có đủ năng lực để
xây dựng chính quyền của mình. Pháp ném bom, Tàu gây rối,
người ta vẫn cứ đi. Người ta đổ xương máu thực hiện
quyền tự do…
Nhiều năm trôi qua. Để rồi một ngày kia người ta lại
được nghe cái câu "<em>dân trí Việt Nam còn thấp kém, cho
nên...</em>".</div>
<h2>Bản hiến pháp "vang vọng tiếng dân"</h2>
Nói về Hiến pháp 1946, rất nhiều người cho rằng đó là
hiến pháp nhân bản nhất, dân chủ nhất và đoàn kết dân
tộc nhất. Không chỉ thế, bản hiến pháp đầu tiên của
Việt Nam còn được hình thành, soạn thảo và thông qua trong
một hoàn cảnh lịch sử, đầy cam go gian khổ nhưng vẫn đảm
bảo tinh thần "dân là gốc", dân là tất cả.
Theo PGS sử học Lê Mậu Hãn, "<em>nói tới Hiến pháp 1946 là
phải nói tới Hồ Chí Minh và cuộc Tổng tuyển cử 1946</em>".
Bản hiến pháp đầu tiên của Việt Nam ra đời năm 1946, nhưng
tư tưởng của Hồ Chí Minh về một nhà nước dân chủ cộng
hòa, một chính quyền của toàn dân, thì đã hình thành từ
rất lâu trước đó. Ngay từ năm 1919 khi gửi "Bản yêu sách
của nhân dân An Nam" đến Hội nghị Versailles, Người đã
thể hiện tư tưởng lập hiến của mình. Trong 8 điều yêu
sách, điều thứ bảy yêu cầu phải có hiến pháp cho nhân dân
Việt Nam: "<em>Bảy xin Hiến pháp ban hành / Trăm điều phải
có thần linh pháp quyền</em>" (Việt Nam yêu cầu ca – diễn ca
của bản yêu sách, do Hồ Chí Minh soạn để tuyên truyền).
Ngày 3-9-1945, chỉ một ngày sau lễ Tuyên bố độc lập, trong
phiên họp đầu tiên của Chính phủ lâm thời, Chủ tịch Hồ
Chí Minh đã nói tới việc "<em>phải có một hiến pháp dân
chủ</em>", và đề nghị Chính phủ "<em>tổ chức càng sớm
càng hay cuộc Tổng tuyển cử với chế độ phổ thông đầu
phiếu</em>" để bầu ra Quốc dân đại hội xây dựng hiến
pháp.
Ngày 8-9, Chính phủ ra Sắc lệnh 14-SL nêu rõ: "<em>… nhân dân
Việt Nam do Quốc dân đại hội thay mặt là quyền lực tối cao
để ấn định cho nước Việt Nam một hiến pháp dân chủ
cộng hòa</em>". Sắc lệnh cũng tuyên bố tiến hành Tổng
tuyển cử.
<h2>Cuộc Tổng tuyển cử lịch sử</h2>
Và cuộc Tổng tuyển cử dân chủ - nơi ngọn nguồn phản ánh
tinh thần Hiến pháp 1946 – đã diễn ra trong tình hình chính
trị - kinh tế - xã hội cực kỳ khó khăn, trong hoàn cảnh thù
trong giặc ngoài. Đó thực chất là một cuộc đấu tranh hết
sức quyết liệt để bảo vệ quyền làm chủ của người dân,
quyền tự quyết của dân tộc. Về đối nội, các tài liệu
về lịch sử Quốc hội ghi lại: Các báo như Việt Nam, Thiết
Thực, Đồng Tâm… (của hai đảng Việt Quốc, Việt Cách) nói
xấu Việt Minh quyết liệt, kêu gọi tẩy chay Tổng tuyển cử
vì cho là trình độ dân trí của nước ta còn thấp, quần
chúng không đủ năng lực thực hiện quyền công dân, cần tập
trung chống Pháp chứ không nên mất thì giờ vào bầu cử v.v...
Đáp lại, báo Cứu Quốc của Mặt Trận Việt Minh số ra ngày
24-11-1945 khẳng định: "<em>Chỉ Tổng tuyển cử mới để cho
dân chúng có dịp nói hết những ý muốn của họ (…). Sau
hết, cũng chỉ có Tổng tuyển cử mới có thể cấp cho nước
Việt Nam một hiến pháp mới ấn định rõ ràng quyền lợi
của quốc dân…</em>".
Về đối ngoại, ở miền Bắc, Tàu Tưởng và tay sai ra sức
gây rối, phá hoại Tổng tuyển cử (cướp hòm phiếu, hành hung
tự vệ tại Hải Phòng). Ở Nam Bộ, thực dân Pháp khủng bố
ác liệt, ném bom nhiều nơi. Hàng chục người đã chết và bị
thương, nhưng người dân vẫn đi bỏ phiếu lưu động, đổ
xương máu thực hiện quyền tự do dân chủ. 89% cử tri trên
cả nước đã đi bầu, có nhiều nơi tới 95%.
Quốc hội đầu tiên của nước Việt Nam ra đời như thế.
Chính Quốc hội này, vào sáng 2-3-1946, đã họp kỳ họp đầu
tiên với thời gian ngắn kỷ lục: 4 tiếng đồng hồ, trong
hoàn cảnh nền độc lập nước nhà bị thực dân Pháp lăm le
xâm phạm. Tại đây, Quốc hội bầu ban dự thảo Hiến pháp
gồm 11 người: Trần Duy Hưng, Tôn Quang Phiệt, Đỗ Đức Dục,
Cù Huy Cận, Nguyễn Đình Thi, Huỳnh Bá Nhung, Trần Tấn Thọ,
Nguyễn Cao Hách, Đào Hữu Dương, Phạm Gia Đỗ, Nguyễn Thị
Thục Viên. Tất cả đều là những nhà trí thức, đại diện
cho các đảng phái khác nhau (như Phạm Gia Đỗ là thành viên
Việt Nam Quốc dân Đảng, tức Việt Quốc).
<h2>Quyết liệt và dân chủ</h2>
Theo một số tài liệu, Hiến pháp 1946 tập hợp những kiến
nghị phong phú của toàn dân và tham khảo kinh nghiệm về Hiến
pháp các nước Âu – Á. Tuy nhiên, PGS sử học Lê Mậu Hãn cho
biết, sau nhiều năm nghiên cứu, ông vẫn không tìm ra được
nguồn văn bản cụ thể mà Hiến pháp có tham khảo. Song những
người soạn thảo Hiến pháp 1946 đều là trí thức xuất thân
từ hệ thống đào tạo của Pháp, hấp thu tư tưởng phương
Tây, nên có thể nói bản hiến pháp có tinh thần dân chủ,
pháp quyền rõ nét.
Ban dự thảo Hiến pháp đã soạn bản hiến pháp đầu tiên
của nước Việt Nam cũng trong một thời gian rất ngắn, chỉ
có vài tháng, và bắt đầu công bố trước Quốc hội từ ngày
2-11-1946. Đỗ Đức Dục là người thuyết trình. Đại diện
của các đảng trong Quốc hội cho ý kiến đánh giá và phản
biện: Hồ Đức Thành – đại diện Việt Nam Cách mạng Đồng
minh Hội tức Việt Cách; Hoàng Văn Đức – đại diện nhóm
dân chủ; Lê Thị Xuyến – đại diện nhóm xã hội; Nguyễn
Đình Thi – đại diện Việt Minh; Trần Trung Dung – đại diện
Việt Quốc; Trần Huy Liệu – đại diện nhóm mácxít.
Theo các tài liệu về lịch sử Quốc hội Việt Nam khóa I, quá
trình tranh luận, tranh cãi để thông qua Hiến pháp 1946 diễn ra
quyết liệt và dân chủ. GS sử học Lê Mậu Hãn cho biết, bàn
thảo căng thẳng nhất là ở việc quyết "<em>một viện hay
hai viện</em>". Chẳng hạn, Trần Trung Dung không đồng ý với
chế độ một viện, sợ chế độ này không thích hợp với
Việt Nam, nơi dân chúng chưa được huấn luyện nhiều về
chính trị. Phạm Gia Đỗ cũng phản đối chế độ một viện
vì coi đó là "<em>độc tài của đa số</em>". Tuy nhiên,
phần đông đại biểu lại tán thành một viện. Đào Trọng Kim
nói rằng một viện là phù hợp, "<em>chế độ tập quyền và
phân công rất thích hợp để có thể ứng phó mau lẹ với
thời cuộc</em>".
Trần Trung Dung nói nhiều đến quyền tự do của công dân và
chỉ trích Chính phủ trong một năm cầm quyền chưa cho dân
chúng được hưởng quyền tự do. Phạm Văn Đồng ngắt lời,
phản bác Trần Trung Dung phê phán như thế là không đúng trong
điều kiện Chính phủ phải nỗ lực đấu tranh đối ngoại gay
go để giữ vững độc lập…
Sau nhiều buổi thảo luận và tranh luận từng điều cụ thể,
tới ngày 9-11-1946, Quốc hội đã biểu quyết thông qua bản
hiến pháp đầu tiên với 240/242 phiếu thuận. Hai phiếu không
tán thành là của Nguyễn Sơn Hà và Phạm Gia Đỗ. Đại biểu
Nguyễn Sơn Hà bỏ phiếu chống vì Hiến pháp không có điều
nói về tự do kinh doanh. Còn Đại biểu Phạm Gia Đỗ bảo lưu
việc phản đối chế độ một viện.
Chủ tịch Hồ Chí Minh phát biểu: "<em>Hơn 10 ngày nay các
đại biểu đã khó nhọc làm việc. Quốc hội đã thu được
một kết quả làm vẻ vang cho đất nước là đã thảo luận
xong bản hiến pháp</em>". Tuy "<em>chưa hoàn toàn</em>" nhưng
nó "<em>tuyên bố với thế giới nước Việt Nam đã độc
lập, dân tộc Việt Nam đã có đủ mọi quyền tự do (…),
phụ nữ Việt Nam đã được ngang hàng với đàn ông để
hưởng chung mọi quyền tự do đó của một công dân</em>".
Do hoàn cảnh chiến tranh đang lan rộng, nên Quốc hội, mặc dù
thông qua Hiến pháp, đã quyết định không đưa Hiến pháp ra
trưng cầu dân ý, đồng thời biểu quyết chưa ban hành, thi
hành Hiến pháp ngay. Việc bầu Nghị viện nhân dân (Điều 24
quy định Nghị viện do công dân Việt Nam bầu ra, ba năm một
lần) cũng không thể tổ chức được.
Dù vậy, được soạn thảo và thông qua một cách dân chủ,
bởi một Quốc hội được bầu ra một cách dân chủ, Hiến
pháp 1946 là bản hiến pháp có rất nhiều giá trị. Nó khẳng
định quyền tự do, quyền làm chủ đất nước của toàn dân,
thể hiện sâu sắc tư tưởng giải phóng dân tộc, độc lập
– tự do của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đánh giá về nó, TS
luật Phạm Duy Nghĩa, trong một bài trả lời phỏng vấn báo
Tuổi Trẻ, đã gọi đó là bản hiến pháp mà "<em>mỗi câu
chữ đều vang vọng tiếng dân</em>". Còn PGS sử học Lê Mậu
Hãn thì nhận định: "<em>Chúng ta vẫn còn nợ Hiến pháp 1946
nhiều lắm</em>".
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6077), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét