Đào Hữu Nghĩa Nhân - Tiếng nói của ai?

Trước hàng loạt các vấn đề nóng hôi hổi gần đây trên
các trang mạng lề trái phản ánh việc công an thi hành phận
sự làm chết người vô cớ như ở Bắc Giang, Thanh Hóa và mới
nhất là việc công an Thái Nguyên mặc thường phục bắn nát
đùi một nữ sinh viên khi phát hiện họ đi xe máy không đội
mũ bảo hiểm.

Vấn đề muốn đặt ra ở đây những vụ việc lùm xùm và gây
bất bình trong dư luận ghê gớm là thế nhưng hầu như báo chí
nước nhà hoàn toàn yên lặng và gần như không có bất kỳ
một dòng thông tin nào dám khẽ khàng đưa lên mặt báo để
trấn an dư luận, hay làm rõ những uẩn khúc của những sự
cố đáng tiếc này. Đơn cử như vụ việc ở Bắc Giang, hành
vi của công an đánh đập làm chết anh Khương đã rõ mười
mươi, dân chúng bức xúc biểu tình rầm rộ, đập phá xe cộ,
trụ sở,.. thế nhưng không hiểu vì lẽ gì mà tất cả các
trang báo chính thống đồng loạt không dám đưa một dòng thông
tin nào?

Nói thật việc báo chính thống bỏ qua các sự kiện nóng này
chứng tỏ báo chí không phải là cơ quan ngôn luận của nhân
dân. Báo chí chưa dám là người định hướng thông tin như ý
kiến chỉ đạo của đảng. Báo chí chỉ dám đăng các tin nóng
này khi nó đã nguội lạnh và được phép. Điển hình như
TTrẻ chỉ dám đăng lại bài của TTXVN mà không hề có bất
kỳ bài viết nào của riêng mình. TTrẻ đăng lại bài của
TTXVN một cách dối trá và đáng xấu hổ như vậy, không hiểu
bản thân những người làm báo có thấy nhục nhã vì sao mình
hèn nhát như thế không? Và bản thân họ có tự hỏi và đặt
lại vai trò của mình có còn là một nhà báo chân chính hay
không, hay chỉ đơn thuần là những chú vẹt thông tin, như là
cái loa phường on off theo người quản lý nó?

Nếu sự việc chỉ dừng lại đó thì còn đỡ nhục. Đàng này
hễ khi có anh công an nào "hy sinh" khi đang thi hành công vụ
là ngay tắp lự, ngày hôm sau sẽ có đồng loạt các báo đua
nhau đăng tin "nóng" này. Chưa dừng lại đó, báo chí công
cụ còn tiếp thêm hàng loạt các bài phóng sự mô tả lại
những chiến công hiển hách trong quá khứ của người quá cố,
hoàn cảnh thương tâm của chàng dũng sĩ đã vì đảng quên
thân, vì Việt nam XHCN quên mình. Rằng chàng hết sức anh dũng
liều mình vào hang bắt cọp cho dù chàng biết rằng sinh mạng
của mình như chỉ mành treo chuông, với chàng đó chỉ là
chuyện nhỏ. Vì sự bình an của tổ quốc VNXHCN, vì những công
dân đời đời yêu đảng mà chàng chấp nhận sự trả giá sinh
mạng của mình. Cái sinh mạng chỉ có ý nghĩa khi chàng phụng
sự cho đảng, phụng sự cho con đường đi lên chủ nghĩa xã
hội. Và cuộc đời chàng sẽ vô nghĩa khi chàng không phụng
sự cho nó! Thậm chí các nhà làm báo chân chính của đảng ta
còn xây dựng, viết nhiều bài mô tả cái cốt cách cao thượng
của chàng, tấm lòng của chàng vời đồng đội, với nhân
dân, hay cả xóm giềng của chàng. Đặc biệt có nhiều bài mô
tả về tình yêu vợ con của chàng, những hy sinh thầm lặng
của chàng giành cho gia đình của chàng, những khó khăn về kinh
tế của gia đình chàng, những đứa con tuyệt vời của
chàng,… Nhiều bài viết hay đến nỗi đã làm không biết bao
nhiêu độc giả phải rơi lệ vì tấm gương cực kỳ anh dũng
và những đức tính cao thượng của chàng. Nhà báo đã thánh
hóa hình tượng chàng nhiều đến nỗi khi người ta chôn cất
chàng xong rồi mà người vợ của chàng phải quật mộ chàng
lên khóc hoài, khóc mãi vì những bài viết quá ư là lâm li, ly
biệt. Đôi khi cũng vì những bài viết như vậy mà nếu như
vợ chàng, người ở lại muốn dùng dằng đi bước nữa cũng
không dám. Bởi vì làm thế sẽ khiến cho nàng mất điểm trong
mắt công chúng. Mới hay người chiến sĩ CAND có một giá trị
vĩnh hằng và to lớn nhường nào. Đổi lại khi mà những công
dân đã lỡ chết dưới bàn tay giết người có giấy phép của
chàng, thì số phận của anh ta không bao giờ có phần may mắn
như chàng. Cái chết của anh ta sẽ mãi nằm im trong bóng tối,
hoặc vì một lý do "chính đáng" nào đó người ta cũng sẽ
có những kết luận rằng người chết đó vì một nguyên nhân
nào khác thật đáng chê trách như có tiền sử rượu bia, ma
túy hoặc đột tử,… chẳng hạn. Tuyệt không có những phóng
sự, hoặc điều tra riêng của cánh nhà báo "chân chính" dám
nói lên sự thật về cái chết đầy uẩn khúc của một "con
người"!

Nói có sách mách có chứng. Vụ Bắc Giang cả thế giới đều
biết nhưng T Trẻ thì im như thóc. Dư luận xã hội về vụ này
chưa bớt nóng thì T Trẻ lại "dại dột" đăng bản tin
thời sự hot của mình như là gáo nước lạnh tạt vào họ.
Thiết nghĩ nếu như BBT khôn ngoan hơn không nên đăng bản tin
chết tiệt này trong thời điểm hiện nay, bởi dù gì cũng đã
có hàng trăm tờ báo khác làm thay rồi. Đăng bài này giống
như khoe, "Tớ làm báo bằng cái đầu của tuyên giáo" .
Điển hình như TT ngày 11 tháng 8 năm 2010 có đăng bài một
chiến sĩ công an ở Tiền Giang Trần Minh Nhựt "hy sinh" khi
làm nhiệm vụ. Anh Nhựt đã bị tên côn đồ đâm nhiều nhát
dao khiến người chiến sĩ CAND phải "hy sinh" khi vừa tròn 50
tuổi.

Xung quanh cái chết của anh Nhựt hẳn có nhiều vấn đề để
nói lắm, nếu có cuộc điều tra độc lập và công tâm chắc
sẽ có lắm điều thú vị? Nhưng với truyền thông nước nhà,
thì hẳn là kẻ đã gây ra cái chết của anh sẽ bị "pháp
luật" trừng trị, và cái chết của anh tất nhiên cũng sẽ
là tấm gương mẫu mực cho các đồng đội anh học tập!

Ai chết đi cũng là mất mát và đau thương cho gia đình và xã
hội. Điều đáng buồn là đối với báo chí không như vậy.
Khi một công dân bình thường chết dưới bàn tay công cụ bảo
vệ đảng, bảo vệ chế độ thì cái chết của anh ta sẽ
không được truyền thông nói đến. Ngược lại khi công cụ
bảo vệ đảng, bảo vệ chế độ chết dưới bàn tay công dân
vô tội hoặc không vô tội, sẽ bị truyền thông lên án và
chỉ trích kịch liệt. Thử hỏi vai trò của báo chí nhảm như
thế mà còn ra rả rằng: "báo chí là diễn đàn của nhân
dân, phương tiện phản biện xã hội tích cực" nghe không ổn
và lọt tai chút nào. Trừ phi nói… với thằng điên!

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/6046), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét