hết, nhưng vì chúng tôi hết người phỏng vấn nên đành
phỏng vấn anh.
<em>Q: Anh có ủng hộ chuyện Việt Nam xây dựng đường sắt cao
tốc hay không?</em>
A: Có chứ, rất nhiều là khác.
<em>Q: Anh có thể cho biết lý do tại sao?</em>
A: Vì tôi thấy đường sắt cao tốc có rất nhiều lợi ích.
Thứ nhất, khi xây xong, tôi có thể buồn bưồn ra Hà Nội,
Huế chơi mà không cần mua vé sớm trước 1 tháng, vì tui nghĩ
lượng người đi sẽ không đông. Hơn nữa, đi đường tôi có
thể nhìn được cảnh quan hai bên, không như máy bay, chỉ nhìn
thấy mây và mây, chán lắm!
Lợi ích thứ hai, đường sắt cao tốc sẽ kích thích nền kinh
tế nước nhà. Nói bên lề một chút, anh thấy mấy người dung
máy ảnh chuyên nghiệp không? Anh đang xài Nikon D60 à, nên
chuyển sang Nikon D3 đi, mua cái đó tự nhiên hình sẽ đẹp lung
linh. Máy xịn là hình tự nhiên đẹp à. Mà máy ảnh thì có
liên quan gì tới đường sắt, có chứ. Trên thế giới, chỉ
nước giàu mạnh mới có đường sắt cao tốc. Hình như hiện
tại chỉ có Nhật là có bullet train chạy 350 km/h. Mỹ và Trung
Quốc đang xây dựng hoặc sắp xây thì phải. Nói chung là,
chúng ta cứ làm đường sắt cao tốc đi, tự nhiên đất nước
sẽ giàu lên như Mỹ, Trung Quốc hay Nhật Bản thôi, giống như
mình mua DSLR xịn nhất, thì tự nhiên hình chụp sẽ rất đẹp.
Và lúc đó, tôi có thể khoe với tụi Brunei, Malaysia rằng:
"Mày thấy không, nước tao dù nợ ngập đầu, nhưng mà có
bullet train đó, nước mày làm sao bằng được!"
<em>Q: Anh nghĩ liệu chúng ta có thể hoàn trả được số
nợ?</em>
A: Tất nhiên là được, chỉ là thời gian thôi. Theo như một
bài tính toán vui trên vnexpress, thì đường sắt này cần trên
50 năm sẽ trả hết nợ. Lúc đó thì tôi cũng cao tuổi rồi,
đâu có gì phải lo. Mà tôi thấy cách tính trên bài viết đó
vẫn còn hơi bi quan. Anh ta phải thấy rằng đường sắt cao
tốc là mode thời thượng, nên mọi người sẽ không đi xe
khách, máy bay nữa, mà sẽ đi đường sắt cao tốc. Nó nhanh
gần 1/3 vận tốc máy bay, mà giá chắc khoảng 80% giá của máy
bay thôi.
<em>Q: Anh thấy có công bằng không, khi đường sắt cao tốc
chỉ phục vụ đối tượng trung và thượng lưu, trong khi cả
nước phải chịu khoản nợ này? Phần lớn dân số Việt Nam
là nông dân nghèo.</em>
A: Anh nghĩ nhiều quá đấy, giao thông Việt Nam là giao thông
dành cho người giàu mà. Anh thấy không, đường 3 tuyến, thì 2
tuyến dành cho ô tô 4 bánh, còn 1 tuyến còn lại vừa là chỗ
đậu xe của các xe 4 bánh, vừa dành cho xe máy, xe đạp, xe 3
bánh, người bán hàng rông, xe quét rác, v.v… Họ xây lô cốt
làm tắt đường thì người đi xe 2 bánh hít bụi, chịu nóng.
Người giàu đi xe hơi, có máy lạnh, đâu sợ chuyện đó.
<em>Q: Anh biết gì về opportunity cost? Liệu dùng khoảng tiền
lớn thế này vào việc xây đường sắt cao tốc sẽ làm mất
đi những khoảng đầu tư vào trường học cho trẻ em nghèo,
vùng sâu vùng xa, xây dựng cầu đường, phát triển nông thôn,
v.v...</em>
A: Chuyện này tôi có nghĩ tới, nhưng các công trình đó, ta có
thể vay mượn tiếp, với danh nghĩa xóa đói giảm nghèo, nên
anh không cần lo lắng. Và tôi cũng thấy nhiều sinh viên nước
ngoài có các hội từ thiện đi về các vùng nghèo của Việt
Nam xây trường, dạy học. Chuyện xóa đói giảm nghèo vùng
sâu, vùng xa, hãy để người nước ngoài giúp đở. Chính phủ
sẽ không cần dùng đến số tiến 56 tỷ USD để cải thiện
đời sống người dân nghèo.
<em>Q: Đây là câu hỏi cuối: anh có thấy Việt Nam tư duy chưa
đủ lớn để làm một công trình to tác như vậy, như lời ông
Martin Rama, chuyên gia kinh tế trưởng của Ngân hàng Thế giới
tại Việt Nam nói?</em>
A: Tôi phải nói là Việt Nam ta trong qua khứ và hiện tại có
nhiều sai sót trong việc sửa chửa và xây dựng. Ví dụ như
sân vận động Mỹ Đình xây xong mới 1 năm đã có vết nứt;
Thành Phố Hồ Chí Minh bị triều cường liên tục do phát
triển và quy hoạch trên vùng đất thấp, thay vì vùng đất cao;
chuyện sửa chửa vỉa hè quanh hồ Gươm, sơn lại khu phố cổ
ở Hà Nội có nhiều tranh cải; đường xá xây xong, không bao
lau đã xuống cấp trầm trọng; chuyện lô cốt mộc lên kháp
nơi ở TP HCM và nằm bất tỉnh ở đó cả năm trời, và nhiều
chuyện nữa. Nhưng đó là quá khứ. Vì mơ ước được ngồi
trên tàu cao tốc chạy băng băng qua các đồi cát khô cằn
không trồng trọt được ở miền Trung, qua những vùng trẻ em
nghèo không thể đến trường, tôi tin rằng dự án to lớn này
sẽ hoàn hão, không sai sót gì. Chúng ta hãy sống bằng niềm
tin!
<em>Q: Cám ơn anh vì buổi phỏng vấn thú vị này! </em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5316), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét