href="http://danluan.org/node/5232">Đa đảng hay một đảng lãnh
đạo cầm quyền - Đâu là chân lý?</a></em>" nhưng vẫn đảm
bảo bài viết mang tính thời sự và thiết thực cho các độc
giả không có nhiều thời gian nghiên cứu sâu về triết học
và các bộ môn có liên quan khác như: sử học, kinh tế chính
trị học v.v... người viết bài này xin được gói gọn để
nói về chất ngụy biện của <strong><em>Đảng Cộng Sản Việt
Nam hiện nay.</em></strong>
Có lẽ tôi xin phép bắt đầu từ định nghĩa <em>"Đảng phái
chính trị là gì?" </em>ngõ hầu đảm bảo thấy rõ tư duy "tư
biện" (1) của nhà báo Lệ Chi đã sử dụng trong bài viết,
cũng như chia sẻ với bạn đọc thêm một góc nhìn về những
bài báo khá xem thường độc giả, xem thường dư luận khi
biện giải một chủ đề quan trọng và phức tạp như tựa
bài, thậm chí có thể nói vấn đề "Đa đảng hay một đảng"
nên được xem như là một luận văn cần bảo vệ mà tác giả
Lệ Chi đã viết khá sơ sài bằng tư duy tư biện của mình,
đặc biệt không đảm bảo cái nhìn vận động đối với mọi
sự vật, hiện tượng trong xã hội (điều cơ bản mà Triết
học Marx đã xem đó là một trong những phương pháp quan trọng
nhất khi nghiên cứu mọi sự vật, hiện tượng). Song song đó,
điều cần phê phán bài báo này đó là cách diễn giải mập
mờ, phủ chụp, kèm theo một tư duy đứng yên khi nhìn xã hội
đang biến đổi từng ngày và đôi khi đi ngược lại với
những hiểu biết tối thiểu cần có khi viết một bài chính
luận quan trọng, thêm vào đó, Lệ Chi làm cho người đọc dễ
ngộ nhận và cực đoan hơn về thế giới quan, nhân sinh quan,
trong thời đại mọi nhận thức của loài người nói chung và
người dân Việt Nam nói riêng đã khác xa với thời điểm 1975,
1959, 1945 hay xa hơn nữa là vào năm 1930.
<strong><em>Đảng phái chính trị (thường được gọi vắn tắt
là chính đảng hay đảng) là một tổ chức chính trị tự
nguyện với mục tiêu được một quyền lực chính trị nhất
định trong chính quyền, thường là bằng cách tham gia các
chiến dịch bầu cử. Các đảng thường có một hệ tư tưởng
hay một đường lối nhất định, nhưng cũng có thể đại
diện cho một liên minh giữa các lợi ích riêng rẽ. Các đảng
thường có mục tiêu thực hiện một nhiệm vụ, lý tưởng
của một tầng lớp, giai cấp, quốc gia để bảo vệ quyền
lợi của tầng lớp, giai cấp hay quốc gia đó (2).</em></strong>
Tại đây, tôi xin mở ngoặc để đảm bảo bài viết này không
phải từ sự "xúi giục của thế lực thù địch", do đó tôi
chỉ dẫn nguồn từ các trang web được Đảng Cộng Sản Việt
Nam chấp nhận và xem như đó là một nguồn thông tin chính
thống, tôi tránh không dẫn những thông tin của các trang web mà
theo Đảng Cộng Sản Việt Nam là bất hợp pháp, phản động
cũng như cho rằng độ khả tín không cao (do thù địch với
chế độ Cộng sản).
Ngay từ đầu, định nghĩa của Lệ Chi đã không đảm bảo cho
khởi thủy một câu chuyện đảm bảo về tính khoa học và
tính trung thực của một định nghĩa quan trọng. Định nghĩa
"Đảng phái chính trị là gì?" cần được xem là một khởi
đầu nghiêm túc cần có cho những tranh luận quan trọng. Quan
trọng, bởi lẽ đây là một việc ảnh hưởng đến cả Quốc
gia và dân tộc Việt Nam.
Trước hết, nhà báo Lệ Chi đã "bỏ sót" cái quan trọng nhất
của một chính đảng đó là <strong><em>tính tự
nguyện</em></strong>. Có lẽ không cần diễn giải nhiều, người
dân đều thấy Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay không còn
đảm bảo nguyên tắc quan trọng trước tiên này. Tự nguyện
ở đây cần được hiểu theo hai chiều.
Thứ hai, một chính đảng không và sẽ không bao giờ là một
chính đảng đàng hoàng khi xem <em>"Mục tiêu cuối cùng thường
là giành và giữ quyền lực nhà nước (chính quyền)"</em> như
Lệ Chi đã nói. Chính xác hơn nhiều, một chính đảng được
công nhận là một chính đảng nghiêm túc khi <em>"mục tiêu
được một quyền lực chính trị nhất định trong chính
quyền, thường là bằng cách tham gia các chiến dịch bầu
cử"</em>. Đây là điều thứ hai mà Đảng Cộng Sản Việt Nam
cũng chẳng có (xin nhấn mạnh ĐCSVN hiện nay, tính từ 1975).
Đảng Cộng Sản Việt Nam chưa bao giờ tìm kiếm mục tiêu như
là MỘT QUYỀN LỰC CHÍNH TRỊ NHẤT ĐỊNH TRONG CHÍNH QUYỀN
bằng cách tham gia các chiến dịch bầu cử. Hơn nữa, điều
cần làm sáng tỏ ở đây, mục tiêu của chính đảng là một
quyền lực chính trị nhất định trong chính quyền, điều đó
không có nghĩa là toàn quyền như hiện nay mà Đảng Cộng Sản
Việt Nam tự ban cho mình như là một quyền hành tối thượng,
chi phối toàn diện Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ và các
tổ chức khác.
Sau nữa, khi một chính đảng đã đạt một quyền lực nhất
định trong chính quyền thì chính đảng đó dùng quyền lực
để <strong><em>bảo vệ quyền lợi của tầng lớp, giai cấp hay
quốc gia </em></strong>nhằm bảo đảm mục tiêu thực hiện một
nhiệm vụ, lý tưởng của một tầng lớp, giai cấp, quốc gia.
Cho đến nay, Đảng Cộng Sản Việt Nam đã thực hiện mục
tiêu của mình như thế nào <strong>cho tầng lớp </strong>(nhân
dân lao động), <strong>giai cấp </strong>(công nhân, mà ĐCSVN nói
là mình đại diện)<strong> quốc gia </strong>(Việt Nam)thì thực
tế 35 năm qua trên mọi lĩnh vực đã là câu trả lời bi đát
nhất: nhân dân lầm than, công nhân bị bóc lột, quốc gia bị
tàn phá và đứng trước nguy cơ bị lệ thuộc ngoại bang là
điều không cần phải dẫn giải thêm.
Đảng Cộng Sản Việt Nam đã chiếm đoạt, chèn ép bằng bạo
lực và mọi thủ đoạn để các chính đảng khác không thể
hoạt động và chưa bao giờ theo đúng định nghĩa nói trên,
đó là: đạt được một quyền lực chính trị nhất định
trong chính quyền <strong><em>bằng các chiến dịch bầu
cử</em></strong>. Bên cạnh đó, một chính đảng thường có
một hệ tư tưởng hay một đường lối nhất định, nhưng
cũng không có nghĩa không thể đại diện cho một liên minh
giữa các lợi ích riêng rẽ. Đó là điều khá quan trọng mà
Lệ Chi lại một lần nữa "bỏ sót" không dẫn ra. Điều này
có thể lý giải cho tình trạng quốc hội "treo" như ở Anh
quốc vừa qua, mà Lệ Chi đã không đề cập tới, lại chơi
chữ "TREO" ở đây nhằm làm cho người đọc dễ ngộ nhân một
cái gì bấp bênh, chênh vênh, không ổn định, dễ đỗ vỡ mà
lẽ ra cần chỉ rõ cho người đọc thấy hiện trạng thật sự
của nước Anh là sự chia sẻ quyền lực của các đảng phái.
Đối với Thái Lan thì các bài viết của cây bút<a
href="http://danluan.org/node/5150">Kami</a> đã biện giải khá chi
tiết, nên xin phép không dẫn giải dài dòng thêm.
Các phân tích và phân loại của Lệ Chi khi chia dân chủ làm 3
loại là sự ngụy biện và có phần dối trá, khiên cưỡng khi
áp chữ hàn lâm vào cho dân chủ nhằm đánh lận cho người
đọc sự dân chủ là điều quá "bác học", nghiêm túc và cao
thâm mà những người dân bình thường không thể nào hiểu
thấu, đó phải chăng một lần nữa Lệ Chi đã quá xem thường
dân trí Việt Nam? Hỡi những dân đen, các người làm sao có
thể hiểu nổi "dân chủ hàn lâm" là gì(?) Để thêm phần
thời thượng và hù dọa người đọc, Lệ Chi đã dẫn bằng
tiếng Anh cụm từ "Academic Democracy" và tự dịch ra là "dân
chủ hàn lâm" cho thêm phần "rùng rợn" đối với ai yếu bóng
vía. Thật ra sự ghép từ như thế này (nếu có), chỉ được
phép hiểu, dân chủ được đưa vào giảng dạy trong các
trường học, thế thôi, không nên diễn dịch ra cái gọi là
"dân chủ hàn lâm" nhằm làm "choáng váng" người đọc, khi
tưởng đây là một "thuật ngữ cao siêu" mà hồi nào giờ mình
chẳng biết.
Vâng, đó là sự ngụy biện, đánh lận và thổi phồng sự dân
chủ vốn là những gì giản dị nhất mà bất cứ người nông
dân, công nhân, thợ thủ công cho đến những thành phần dân
nghèo buôn gánh bán bưng cũng có thể hiểu được góc độ dân
chủ giản dị như thế nào, mà ông Hồ Chí Minh đã định
nghĩa ngắn gọn "dân chủ là để dân mở mồm ra nói". Làm gì
có cái "dân chủ hàn lâm",càng không bao giờ có dân chủ thực
dụng, vì vốn dĩ dân chủ là những gì phải dùng ngay và dùng
hết trong mọi vấn đề cuộc sống hàng ngày của người dân;
từ mảnh đất người nông dân bị mất phải đòi cho đến
kiện tụng tranh chấp với chính quyền qua cả việc lôi đầu
bọn tham nhũng ra trước ánh sáng, lên tiếng trước hành động
cướp đảo, đánh đập ngư dân của Nhà nước Trung Quốc
v.v... đó là những hành động dân chủ giản dị nhất mà Lệ
Chi đã cố tình không dẫn giải.
(còn tiếp)
Nguyễn Ngọc Già
(1) Tư biện nghĩa là phương pháp tư duy trừu tượng thuần tuý
bằng khái niệm, không hướng tới kinh nghiệm, không xuất phát
từ hiện thực khách quan.(theo bách khoa toàn thư).
(2)
http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BA%A3ng_ph%C3%A1i_ch%C3%ADnh_tr%E1%BB%8B
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5236), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét