Người ta dạy bạn những gì trong môn học Kinh tế chính trị ở Việt Nam ?

Các bạn sinh viên Việt Nam đều phải học môn học Kinh tế
chính trị vì nó là yêu cầu bắt buộc của Bộ giáo dục Đào
tạo. Thậm chí kể cả SV hệ trung cấp cũng không thoát khỏi
việc học những lý thuyết kinh tế chính trị này. Các giờ
học này thường chán ngắt và đa số là thày đọc trò ghi,
thày thường thao thao độc diễn ở trên bảng. Vậy những lý
thuyết kinh tế chính trị đó có điều gì ghê gớm hoặc hay ho
tới mức phải phổ cập cho toàn bộ sinh viên Việt Nam vậy ?

Marx xuất thân vốn không phải là dân nghiên cứu kinh tế mà
chỉ tìm đến kinh tế học để chứng minh cho luận điểm tư
bản bóc lột công nhân để lấy đó làm cách mạng thế giới.
Mục tiêu của ông đặt ra rất lớn. Đầu tiên chúng ta hãy
nghe qua xem ông muốn gì đã:

[quote]<em>Những người cộng sản coi là điều đáng khinh bỉ
nếu giấu giếm những quan điểm và ý định của mình. Họ
công khai tuyên bố rằng mục đích của họ chỉ có thể đạt
được bằng cách dùng bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự
xã hội hiện hành. Mặc cho các giai cấp thống trị run sợ
trước một cuộc Cách mạng cộng sản chủ nghĩa! Trong cuộc
cách mạng ấy, những người vô sản chẳng mất gì hết, ngoài
những xiềng xích trói buộc họ. Họ sẽ giành được cả thế
giới. </em>[/quote]

Tuyên ngôn Đảng cộng sản (1848)

Marx đã viết ra những điều này trước khi ông hiểu được
nền kinh tế vận hành ra sao cho nên toàn bộ cuốn Tư bản
được ông viết nhằm chứng minh cho 1 luận điểm: tư bản
đang ăn cướp lao động của công nhân. Vì vậy phải lật đổ
tư bản. Và Marx viết Tư bản là nhằm chứng minh cho 1 cái ông
định hình sẵn trong đầu. 17 năm sau khi bắt đầu nghiên cứu
về kinh tế học, ông mới cho ra đời được Tư bản.

Thuyết giá trị lao động mới là nền tảng của toàn bộ học
thuyết kinh tế của ông. Thuyết đó ông phát minh ra nhằm
chứng minh rằng: tư bản trả cho công nhân đồng lương thấp
hơn giá trị của cái thực mà công nhân tạo ra rất nhiều.

Giống như Smith và đặc biệt là Ricardo, Marx "chứng minh" rằng
giá trị của một sản phẩm được quyết định bởi lượng
lao động cần thiết để sản xuất ra nó. Máy móc chỉ là lao
động quá khứ được tích lũy lại dưới dạng sắt thép.
Một bộ dàn nghe stereo tiêu tốn hết mười giờ lao động thì
nó có giá trị gấp đôi so với giá trị của một cái khác
chỉ mất có năm giờ lao động.

Thế nhưng ngay từ đầu, Marx đã sai hoàn toàn khi sử dụng lao
động để đo lường giá trị của 1 sản phẩm. Chúng ta hãy
coi ví dụ sau:

Giả sử một người nông dân về quê cày ruộng, người nông
dân nghèo chỉ cày bằng sức mình, sản lượng là 10 tạ thóc.

<img src="http://farm5.static.flickr.com/4041/4583235619_0b5bedf8bf_o.jpg"
alt="" />

Sau ông ta mua thêm trâu vào, sản lượng là 20 tạ.

<img src="http://farm5.static.flickr.com/4048/4583235609_1e8d2ca380_o.jpg"
alt="" />

Thế hóa ra là con trâu của ông nông dân mỗi tháng nó phải
được ăn 10 tạ thóc nhỉ ? Nhưng mà không có người nông dân,
con trâu nó không có người dẫn cày cho. Vứt 1 con trâu vào 1
ruộng lúa thì không thể ra được cái sản lượng 10 tạ thóc
kia được.

<img src="http://farm5.static.flickr.com/4049/4583235617_15ff0682d7_o.jpg"
alt="" />

Chẳng nhẽ công lao động của bác nông dân vẫn là 10 tạ ?

Vậy học thuyết giá trị lao động có thể giải thích được
vì sao có thêm con trâu thì sản lượng lại tăng thêm 10 tạ
trong khi 1 con trâu + 1 ruộng lúa chắc gì đã ra tạ thóc nào ?

Vốn dĩ có việc tăng thêm sản lượng như vậy bởi vì bác
nông dân đã chuyển đổi vị trí từ người bỏ ra lao động
chính, bác nông dân thành người điều hành con trâu. Cái mà
bác nông dân cộng thêm vào giá trị sản phẩm là 1 thứ vô
hình, có nó mới phân biệt được bác nông + trâu + ruộng với
thằng bé 5 tuổi + trâu + ruộng. Đó là human capital (vốn nhân
lực). Tức là tri thức, tài khéo léo hay kỹ năng quản lý
đều rất quan trọng đối với lợi nhuận.

Thử ném con trâu cho thằng bé con 5 tuổi xem cùng con trâu, cùng
mảnh ruộng nó có ra được sản lượng 20 tạ không ?

<img src="http://farm4.static.flickr.com/3304/4583235615_24e1b5b358_o.jpg"
alt="" />

Marx quên không tính nhiều thứ góp phần tạo nên giá trị của
sản phẩm. Tiền đề cho rằng chỉ duy nhất lao động tạo ra
giá trị thặng dư, trong bối cảnh đó chỉ là một bộ phận
các yếu tố tham gia vào quá trình đầu vào của hoạt động
tạo ra giá trị, về mặt khoa học mà nói, tự thân nó đã cho
thấy đó là một quan niệm siêu hình không đầy đủ.

Marx nói lao động là nguồn gốc tạo ra giá trị và giá trị
thặng dư. Nói cách khác, mọi thứ giá trị của hàng hóa (nói
cách khác, sản phẩm của quá trình lao động) đều được quy
về một thước đo cụ thể nhất (nhưng cũng mù mờ nhất) là
lao động. Thước đo ấy là gì? Marx không phải là một nhà
toán học, nên đã đưa ra một thứ gọi là thước đo nhưng
cũng đồng thời hoàn toàn không phải thước đo. Lao động
chỉ có thể đo lường bằng thời gian (số giờ lao động trong
một ngày, hoặc đơn vị thời gian để tạo ra một sản
phẩm...). Phân tích nhỏ sau đây sẽ cho thấy tính vô nghĩa
đối với thước đo cảm tính này của Marx. Lý do, số giờ lao
động không phản ánh năng suất lao động, chẳng hạn A có
năng suất cao gấp đôi B thì cùng giờ lao động A sẽ làm ra
sản phẩm nhiều gấp đôi B, do đó việc định hình tổn phí
lao động theo thời gian trở lên vô giá trị. Phương trình sẽ
càng phức tạp thêm nếu đưa thêm vào các tham số khác, chẳng
hạn như kỹ năng chuyên môn, và lại càng trở lên phức tạp
hơn nữa khi đem so sánh những hình thức lao động hoàn toàn
khác nhau, chẳng hạn không thể so sánh lao động của một nhà
khoa học với lao động của một người nông dân cày ruộng.
Marx đưa ra một khái niệm để làm nguồn gốc tạo ra giá
trị, đồng thời cũng là tiêu chuẩn định lượng giá trị
của sản phẩm, nhưng hóa ra, cái thước đo ấy hoàn toàn bằng
nước bọt, và rốt lại chỉ là một sự tưởng tượng hão
huyền. Lao động theo Marx là nguồn gốc tạo ra giá trị, nói
cách khác, mọi giá trị đều có thể quy về lao động, nhưng
hóa ra lại không thể dùng thước đo lao động để đo lường
giá trị. Cuối cùng, lý luận của Marx chỉ là một sự suy
diễn thuần túy và không thể kiểm chứng về mặt khoa học.

Lấy chính từ ví dụ trên. Bác nông dân làm ruộng , sản phẩm
thóc chỉ có giá trị do chính lao động của bác tạo ra. Ở
đây có hai mặt. Một mặt tham gia vào quá trình đó có chủ
thể là lao động, mặt khác là tư bản. Để tạo ra thóc,
trước hết phải có A - ruộng lúa, B - con trâu và cuối cùng
là C - lao động. Thiếu một trong ba nhân tố đó không thể
tạo ra được sản phẩm. Lao động thuần túy một mình nó
không tạo ra một cái gì. Trên quan niệm đó, cả ba nhân tố
ấy đều tham gia cấu thành nên giá trị của sản phẩm cuối
cùng là thóc. Marx nói chỉ duy nhất có lao động tạo ra, chính
vì tư duy của Marx được đặt trên nền tảng của việc dựng
ra một thước đo (lao động) nhưng lại chẳng thể đo được
cái gì. Nói cách khác đó giống như một lối nói suy diễn
thuần túy. Trong cùng sự việc này, cách tư duy khoa học sẽ
rất khác:

Tiền đề : A + B + C tạo ra D
Sự kiện:
Thiếu A ---- > không thể có D
Thiếu B -----> không thể có D
Thiếu C -----> không thể có D

Về mặt toán học mà nói hệ số tương quan giữa A với D =
hệ số tương quan giữa B với D = hệ số tương quan giữa C
với D

Tương quan này có tính lặp lại và kiểm chứng được với
100% mọi trường hợp chọn mẫu.

Kết luận: A, B, C đều tham gia vào quá trình tạo ra D. Nói cách
khác cả A, B, C đều tham gia vào quá trình tạo ra giá trị và
giá trị thặng dư. Lý do: do không có bằng chứng chứng minh
điều ngược lại.

Câu hỏi đặt ra là, vậy thì suy diễn của Marx khi quy mọi
thứ giá trị và giá trị thặng dư đều có nguồn gốc từ lao
động có ý nghĩa gì ở đây? Câu trả lời đã quá hiển nhiên
và rõ ràng: Marx xuất phát từ một ý tưởng có tính suy diễn,
quy đổi tất cả về một tiền đề, nhưng để rồi không
ứng dụng ( đo lường được) cái gì cả. Cái được Marx
dựng lên như là một tiêu chuẩn, nhưng lại không thể sử
dụng để đo lường chính thứ mà nó là tiêu chuẩn để sinh
ra, thử hỏi cái tiêu chuẩn ấy có giá trị gì?

Theo cách tư duy suy diễn đầy cảm tính của Marx, có thể suy
diễn một cách rất có lý thế này: "Không khí là nguồn gốc
tạo ra giá trị và giá trị thặng dư. Vì lao động cần đến
con người, con người cần đến không khí, nên cuối cùng không
khí mới là thứ tạo ra giá trị". Ví dụ này để nêu bật
tính vô nghĩa của lối tư duy dựa trên suy diễn mà không gắn
với tư duy khoa học.

Nói một cách tổng quát, tư duy của Marx là thứ tư duy không
định lượng được, do đó nó vô nghĩa về mặt khoa học.

Tuy nhiên thứ tư duy kinh tế này vẫn được dạy tràn lan ở
các đại học Việt Nam, nhồi sọ cho sinh viên thứ tư duy tụng
xưng, coi những thứ Marx viết là thánh kinh, cẩm nang ,thiếu óc
phê phán. Họ cố nhét chữ "khoa học" vào những thứ Marx viết
thì cũng không thể làm cho nó trở nên khoa học được.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5244), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét