width="399" height="261" alt="clip_image00271.jpg" /><div
class="textholder">Đối xử với nạn nhân như một con vật sau khi
bị trúng đạn như thế này là tội ác!</div></div>
Theo dõi các tin tức về vụ "Công an Thanh hóa bắn dân tại
khu Nhà máy lọc dầu Nghi sơn" cuối tháng 5/2010, một hình
ảnh cứ ám ảnh trong đầu tôi hơn một tuần nay, đó là bức
ảnh một nhân viên cảnh sát đang lôi nạn nhân Lê Hữu Nam
trên xe ô tô của cảnh sát để đưa đi cấp cứu tại hiện
trường vụ án. Cho tới hôm nay biết nạn nhân thứ 2 là ông
Lê Hữu Nam, 43 tuổi đã từ trần ngày 30/05/2010, sau 5 ngày
được điều trị và chăm sóc tại Bệnh Viện Đa Khoa tỉnh
Thanh Hóa, theo chẩn đoán ban đầu của Bệnh viện là ông Nam
bị "chấn thương sọ não nghiêm trọng". và ngày 31/05/2010
thi hài ông Lê Hữu Nam đã được chôn cất tại quê nhà thôn
Trung sơn, xã Tĩnh Hải, huyện Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa.
Vào khoảng 10h30 sáng 25/5, tại khu mặt bằng Nhà máy Lọc hóa
dầu Khu kinh tế Nghi Sơn, thuộc địa bàn xã Tĩnh Hải, huyện
Tĩnh Gia, tỉnh Thanh Hóa, đã xảy ra một vụ Cảnh sát cơ
động 113 nổ 2 phát súng khiến 3 người dân ở xã Tĩnh Hải
chết và bị thương. Theo tường trình của các nhân chứng có
mặt tại hiện trường cho biết, khi có sự giằng co giữa một
số người dân thôn Trung sơn với lực lượng CS Cơ động 113
đến hồi căng thẳng, em Lê Xuân Dũng 12 tuổi, là học sinh
lớp 6 trường THCS Tĩnh Hải đang ôm chân một cảnh sát cơ
động thì bất ngờ em Lê Xuân Dũng ngất xỉu, khi ấy nhiều
người dân vội vã chạy đến cấp cứu cho em Lê Xuân Dũng. Anh
Lê Xuân Nam là một trong số những người dân cùng chạy vào
đó, bỗng đột nhiên 2 phát súng nổ đã làm 3 người trúng
đạn vì cảnh sát tưởng người dân xông vào giật súng.
Trở lại vấn đề về cách cấp cứu người bị nạn như
trường hợp anh Lê Hữu Nam, một nạn nhân của sự dã man khi
công an dùng súng bắn thẳng vào đám đông dân lành. Bỏ qua
việc công an bắn dân, chỉ nói tới tính nhân đạo của những
người có mặt tại hiện trường trong việc tổ chức sơ cứu
và chăm sóc cứu nạn nhân đưa đến bệnh viện để chữa
trị mà tấm hình trên là một bằng chứng, qua đó cho thấy
sự thờ ơ và coi rẻ tính mạng của nạn nhân, mà những hành
động đó những người là kẻ thù của nhau ở hai chiến
tuyến khác nhau cũng không nỡ đối xử như vậy.
Cách đây hơn một thế kỷ, phong trào Chữ thập đỏ – Trăng
lưỡi liềm đỏ quốc tế đã ra đời với mục đích giải
quyết tình trạng đối xử vô nhân đạo với các nạn nhân
của chiến tranh giữa các bên tương tự như hình ảnh trên.
Với các nguyên tắc của phong trào là nhân đạo, vô tư, trung
lập, độc lập, tự nguyện, thống nhất, và toàn cầu. Mà
Hội Chữ thập đỏ Việt Nam là tổ chức xã hội của quần
chúng, hoạt động vì mục tiêu nhân đạo – hòa bình – hữu
nghị, là thành viên của Phong trào Chữ thập đỏ – Trăng
lưỡi liềm đỏ quốc tế từ năm 1957.
Một trong 7 nhiệm vụ cơ bản của Hội chữ thập đỏ là sơ
cấp cứu ban đầu cho nạn nhân theo nguyên tắc nhân đạo, vô
tư với lòng mong muốn được giúp đỡ không phân biệt dân
tộc, giống nòi, tôn giáo, tầng lớp và quan điểm chính trị
đối với nạn nhân bị thương. Bằng mọi nỗ lực để giảm
nhẹ nỗi đau của mọi cá nhân bất cứ ở nơi nào trên thế
giới này.
Tại sao nạn nhân là ông Lê Hữu Nam không được sơ cứu và
đưa đi cấp cứu theo tinh thần nhân đạo như trên? Mà ngược
lại còn bị đối xử như một con vật sau khi bị trúng đạn
chờ chết như vậy? Lòng nhân đạo và sự đồng cảm
"thương người như thể thương thân" của công an nhân dân
Việt nam đã bị đánh mất hết ở đâu mà thấy họ thản
nhiên trước cái chết của đồng loại mình, đồng bào của
mình như vậy? Lý do có thể được lý giải một cách dễ
hiểu là khi sức khỏe và tính mạng của của người dân đã
bị đảng và chính quyền nhà nước chính trị hóa, các lực
lượng bảo vệ đảng CSVN và chính quyền đã coi người dân
hơn cả kẻ thù với suy nghĩ "còn đảng còn mình". Và đó
hính là nguyên nhân vì sao lực lượng cảnh sát có mặt tại
hiện trường lại đối xử một cách thờ ơ và vô nhân đạo
đối với tính mạng của ông Lê Hữu Nam.
Nếu kết luận lý do tử vong của nạn nhân Lê Hữu Nam là do
việc sơ cứu nạn nhân giai đoạn đầu không đảm bảo các quy
trình tối thiểu theo quy định ý tế cũng không sai. Bởi vì
những ai có chút kiến thức về sơ cứu người bị nạn đều
phải hiểu rõ đó là sự cần thiết phải cố gắng đảm bảo
sự bất động của nạn nhân một cách cao nhất, chứ không
thể để một người lôi xềnh xệch nạn nhân như một con thú
đã bị chọc tiết để chuẩn bị dội nước sôi để cạo
lông khi làm thịt như hình ảnh trên. Không thể nói trong số
hàng trăm sĩ quan và chiến sĩ cảnh sát và những người có
mặt tại hiện trường không hiểu được điều tối thiểu
đó, sao không có một ai lên tiếng và ngăn cản? Tại sao không
phải là ba bốn người có mặt tại hiện trường với các
phương tiện tối thiểu để giúp đưa nạn nhân lên xe một
cách nhẹ nhàng cần thiết để đảm bảo sự bất động vì
sự an toàn của nạn nhân?
Đó là hậu quả đáng tiếc của thái độ nhân viên chính
quyền khi coi người dân là kẻ thù nên họ mới dám nhẫn tâm
đối xử với người bị nạn như vậy? Đó là cách đối xử
xem ra có phần mãn nguyện của những tên đồ tể khát máu
đối với một con vật sau khi đã bị bắn gục và nạn nhân
được coi như là chiến lợi phẩm thu được trong một cuộc
săn người bằng súng.
Hình ảnh đáng hổ thẹn trên tưởng chừng đã biến mất vĩnh
viễn trong một xã hội loài người văn minh của thế kỷ thứ
21, khi lòng nhân đạo của con người đã không còn biên giới.
Nhưng tiếc rằng nó vẫn còn tồn tại không chỉ ở xã Tĩnh
hải, huyện Tĩnh gia, tỉnh Thanh hóa mà còn là một hiện
tượng phổ biến trên đất nước tôi, nước Cộng hòa XHCN
Việt nam một nhà nước nhân danh là của dân, do dân và vì dân
như vậy đó!
Nạn nhân Lê Hữu Nam có được coi là dân hay không mà các
đồng chí công an nhân dân nỡ đối xử với họ như con vật
như vậy? Dẫu cho một kẻ có tội mà trước nguy cơ đối mặt
với tử thần thì lương tâm con người không cho phép ai bỏ
rơi họ trong lúc nguy kịch, huống chi ông Lê Hữu Nam chỉ là
nạn nhân của một hành động súng cướp cò của công an gây
ra. Họ là những người nông dân hiền lành, bị cướp đất
đâu có là kẻ thù của bất cứ ai. Hay đảng CSVN hôm nay đã
dạy cho họ hãy đối xử và coi người dân chỉ là những con
vật biết nói?
Tấm hình biết nói này sẽ đi vào lịch sử và một ngày không
xa sẽ được đặt trong phòng bảo tàng tội ác của Cộng sản
cho các thế hệ sau chiêm ngưỡng vì những hành động phi nhân
tính của họ.
Thanh Hóa, ngày 06/6/2010
© Kami 2010
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5312), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét