Kami - Đảng chính trị hay bữa đánh chén? (*)

<div class="boxright300"><img src="/files/u1/sub01/hl_HOM_20100602120218.jpg"
width="445" height="297" alt="hl_HOM_20100602120218.jpg" /><div
class="textholder">Một góc phòng họp lớn QH Thái lan (Theo Post
Today)</div></div>
Nhiều năm nay báo chí, sách vở Việt Nam trong và ngoài nước
đã tốn kém biết bao nhiêu giấy mực và thời gian để tranh
cãi vấn đề liên quan đến đảng phái chính trị đó là
"Độc đảng hay đa đảng sẽ phù hợp với nền chính trị
Việt nam". Ngày 31/5/2010 trên Báo Quân đội Nhân dân mục
Chính luận có đăng bài " Đa đảng hay một đảng lãnh đạo
cầm quyền – Đâu là chân lý?"[1] của tác giả Lệ Chi
khẳng định rằng mô hình độc đảng chính trị như Việt nam
hiện nay là phù hợp với hoàn cảnh Việt nam vì sự ổn định
và phát triển bền vững.

Bài viết này xin không đi sâu vào đánh giá cụ thể và chi
tiết bài viết của tác giả Lệ Chi bởi thiết nghĩ đó là
vệc làm vô ích, vì truyền thông của Việt nam hoàn toàn là
tuyên truyền một chiều và chịu sự lãnh đạo giám sát của
đảng, có nhiệm vụ duy nhất là tuyên truyền nhằm bảo vệ
quyền lợi của Đảng CSVN. Vì vậy những bài viết thể loại
chính luận như bài viết của tác giả Lệ Chi mà không viết
như vậy thì tác giả không được tiền nhuận bút, hay nói
thẳng thắn là không viết như vậy thì lấy gì mà "ăn"!
Nói như vậy để bạn đọc xa gần thông cảm với các cây bút
như Lê Văn Bảo, Nguyễn Mạnh Thắng, Lệ Chi… để hiểu lý do
gì họ phải lên gân lên cốt, nói những điều trái với thực
tế khách quan và suy nghĩ của chính bản thân họ.

Xin được mượn đoạn mở đầu bài viết của tác giả Lệ
Chi khi viết về khái niệm đảng chính trị, tác giả Lệ Chi
viết "<em>Đảng là một tổ chức chính trị của những
người có chung một mục tiêu, lý tưởng tồn tại trong một
chế độ xã hội nhất định. Mục tiêu trực tiếp của các
đảng là tham chính [3] mục tiêu cuối cùng thường là giành và
giữ quyền lực nhà nước (chính quyền)</em>". Một khái niệm
về chính đảng chính trị (tuy chưa thực sự hoàn chỉnh) như
cách đánh giá của tác giả được công khai bộc bạch trên
báo của đảng như vậy thật là một chuyện hiếm hoi, khác
với cách giải thích mập mờ kiểu sứ mệnh lịch sử (bắt
buộc) trao cho đảng CSVN vai trò lãnh đạo đất nước như
trước đây. Đây chính là chuyện phải bàn.

Về định nghĩa đảng chính trị có thể hiểu đó là một tổ
chức chính trị tự nguyện của những người có chúng chí
hướng (đồng chí), lý tưởng và đường lối với mục tiêu
giành được một quyền lực chính trị nhất định ở mức cao
nhất có thể trong chính quyền.

Dân gian ta có câu "Trăm người mười ý" để nói về sự
đa dạng của tư tưởng, sự đa dạng của suy nghĩ của con
người, nếu hiểu theo định nghĩa của tác giả Lệ Chi thì
đương nhiên phải có nhiều nhóm người khác nhau với các
đường lối, lý tưởng không giống nhau, điều đó hoàn toàn
không trái với lẽ tự nhiên. Nhưng đặc biệt là mục tiêu
chung của các nhóm này thì giống hệt nhau đó là (trích)
"Mục tiêu trực tiếp của các đảng là tham chính. Mục tiêu
cuối cùng thường là giành và giữ quyền lực nhà nước
(chính quyền)". Điều đó cho thấy thực chất động cơ thúc
đẩy những người tham gia hoạt động chính trị(chính trị
gia)khi tham gia các đảng phải khác nhau nhất là giai đoạn
hiện tại của lịch sử Việt nam là giành và giữ quyền lực.
Những giải thích của các chính trị gia cả hai bên cộng sản
và chống cộng khi nói rằng động cơ của họ là vì yêu
nước thương nòi, vì nhân dân v.v… xin nói thẳng là toàn bố
láo và bịp bợm, ai ngu thì mới tin.

<div class="boxright300"><img src="/files/u1/sub01/Renoir3.jpg" width="600"
height="450" alt="Renoir3.jpg" /><div class="textholder">PARTY là chỉ
bữa tiệc và đảng (chính trị) "Two – in – one)</div></div>
Trong tiếng Anh PARTY là một danh từ có nhiều nghĩa khác nhau
như chỉ nhóm người, hội đoàn, buổi liên hoan, bữa tiệc…
nhưng hai nghĩa chính được dùng thường xuyên khi dịch sang
tiếng Việt đó là chỉ bữa tiệc và đảng (chính trị). Chắc
chắn một điều từ bữa tiệc sẽ có trước từ đảng
trước đó rất lâu, bởi khái niệm đảng (chính trị) chỉ
chính thức được công nhận một cách hợp pháp dưới chế
độ dân chủ của thể chế cộng hòa khi chế độ tư bản
dần thay thế cho các chế độ trước đó như chiếm hữu nô
lệ và chế độ phong kiến. Không hiểu vô tình hay cố ý mà
người ta dùng từ party để chỉ đảng (chính trị) đồng
nghĩa với từ một bữa đánh chén nói theo kiểu dân dã. Điều
đó hoàn toàn đúng về nghĩa đen và nghĩa bóng khi nó chỉ tới
sự hưởng thụ, chỉ khác rằng đảng chính trị lại đóng vai
người thực khách để hưởng thụ trong buổi "đánh chén"
nhằm phân chia quyền lực đó.

Hiểu được điều đơn giản này sẽ thấy đảng chính trị
chả là cái gì quan trọng đối với người dân làm ăn lương
thiện, kể cả đảng CSVN đang nắm quyền lãnh đạo hiện nay
cũng vậy, nó chỉ là thứ đại diện cho nhóm những kẻ đi
tìm kiếm quyền lực và tiền bạc.

Theo tác giả Lệ Chi thì chúng ta có thể hình dung rằng việc
phân chia quyền lực cho các đảng phái chính trị là để thỏa
mãn mục tiêu trực tiếp và mục tiêu cuối cùng [2] là tham
chính, giành và giữ quyền lực nhà nước. Bởi đó là nguồn
gốc của quyền lực và quyền lợi vật chất. Mà cái đó,
những động vật gọi là (con) người đã ngấm vào máu mình
như một loại ma túy khó mà dứt bỏ được. Trong số đông
đảo các nhà chính trị chỉ có rất ít những người chiến
thắng được cám dỗ của quyền lực và quyền lợi vất chất
mà họ coi là tầm thường, những người đó chúng ta gọi họ
là vĩ nhân hay lãnh tụ, nhưng tiếc rằng số vĩ nhân hay lãnh
tụ thường là của rất hiếm hoi.

Bữa tiệc (party) chúng ta đang nói tới nếu một cách đơn
giản, dễ hiểu thực chất là một cuộc hội ngộ của các
đảng chính trị để phân chia "quả thực"cho các phe nhóm
(party) trong việc quản lý và lãnh đạo chính quyền một nhà
nước. Nhưng để được tới bữa tiệc đó không phải dễ,
không phải là mạnh ai người ấy tới một cách vô tổ chức
mà người đến dự bữa tiệc đó phải được nhận thiệp
mời, mà quan trọng là người cấp thiệp mời đó là toàn bộ
cử tri chúng ta. Mỗi phe nhóm (party) phải bằng nỗ lực cao
nhất của mình để giành sự ủng hộ và đồng tình của cử
tri để giành cho họ số giấy mời nhiều nhất để hy vọng
giành được quyền lực tối đa trong bữa tiệc ăn chia đó.

Mỗi giấy mời tham dự bữa tiệc đó chính là một ghế đại
biểu nhân dân (nghị viên) trong Quốc hội được trao cho mỗi
chính đảng thông qua một cuộc bầu cử tự do, công bằng, dân
chủ và bỏ phiếu kín. Bằng số lượng thực khách được cử
tri tuyển chọn cho mỗi chính đảng (party), thì một hay nhiều
chính đảng chiếm đa số thực khách sẽ được đánh chén no
say món quyền lực nhà nước với vai trò lãnh đạo chính
quyền. Thiểu số thực khách còn lại thì bị "nhịn" và
phải làm vai trò của người bảo vệ đứng theo dõi, bắt lỗi
nếu các vị thực khách ăn uống thô tục, ăn ẩu, ăn bừa bãi
và ăn tham trái với quy định, đó chính là vai trò những
người thuộc phe (đảng) đối lập.

Qua đó cho thấy rằng việc đa đảng là một biện pháp cần
thiết để có những đại biểu nhân dân ngồi trong cơ quan
Quốc hội với vai trò đối lập với đảng cầm quyền, để
phối hợp với cơ quan quyền lực thư tư là báo chí (tự do)
và các cơ quan khác là cần thiết để giám sát việc điều
hành của Chính phủ (cơ quan Hành pháp)và các cơ quan bảo vệ
pháp luật (Tư pháp).

Như trên đã nói đại đa số các thành viên lãnh đạo của
chính quyền nhà nước là đảng viên của đảng cầm quyền,
đảng nào cũng vậy và ở bất kỳ quốc gia nào cũng giống
như nhau. Họ cũng chỉ là những con người bình thường, không
phải là các vĩ nhân hay lãnh tụ vĩ đại để vì hạnh phúc
của nhân dân, vì sự phát triển của đất nước, do vậy cái
thú tính luôn lớn hơn tính người trong con người họ. Chính
vì vậy nên họ cũng tham lam như người bình thường, có cơ
hội là "đớp" bất kể là miếng to hay miếng bé, bất kể
là ăn bẩn hay ăn sạch miễn là thỏa mãn lòng tham nhằm vơ
vét cho đầy cái túi tham vô đáy. Bởi thực chất nghề chính
trị gia là một nghề béo bở nhất, kinh doanh chính trị là
một nghề bỏ vốn không nhiều nhưng mang lại một lợi nhuận
không lồ. Đó cũng chính là lý do tại sao những kẻ có tiền
thường lao vào sân chơi chính trị, bởi trò chơi này mang lại
danh tiếng và quyền lợi vật chất của cá nhân họ và phe
nhóm những người hậu thuãn cho họ.

Nói như vậy không có nghĩa là phủ nhận sự tồn tại của
những người có đức có tài khi tham gia chính trường, nhưng
vì số người như họ là quá ít ỏi nên họ không cưỡng nổi
áp lực của nhóm các cá nhân và phe nhóm lợi ích khác đứng
sau họ. Do vậy một đảng hay đa đảng không là yếu tố
quyết định, đừng quan trọng nó quá, cái lợi của đa đảng
trong việc dân chủ hóa xã hội có tác dụng thúc đẩy sự
phát triển đất nước thì ai cũng đã rõ, sự thành công của
các quốc gia có dân chủ tự do là một minh chứng cho nó. Nhưng
sự sa lầy trong dân chủ như Thái lan cũng là một hiện tượng
cần suy nghĩ nghiêm túc trong việc đánh giá sự lợi hại của
nó. Độc đảng như Trung quốc mà đạt được những thành
tựu khổng lồ về kinh tế trong ba thập kỷ qua, từ một
nước thiếu đói triền miên với dân số trên một tỷ người
đã trỗi dậy đừng hàng thứ 2 và đang ngấp nghé ngôi vị bá
chủ thế giới đang nằm trong tay Hoa kỳ là một ví dụ.

Điều quan trọng nhất mà mỗi người dân cần không phải là
độc đảng hay đa đảng, bởi đảng nào cầm quyền thì cũng
tham lam và thối nát như nhau. Cái chúng ta cần là một cơ chế
đảm bảo cho một chính quyền nhà nước thực sự của dân, do
dân và vì dân toàn tâm toàn ý vào mục đích xây dựng và phát
triển đất nước. Thì điều cơ bản nhất là phải tạo ra
một hệ thống kiểm tra, giám sát, kiểm soát một cách hiệu
quả và chặt chẽ mọi hoạt động của chính quyền nhà nước
trên mọi lĩnh vực theo hướng công khai và minh bạch, thông qua
việc tạo điều kiện tối đa cho các tổ chức đảng đối
lập (nếu có-không có cũng không sao), báo chí truyền thông tự
do và các tổ chức phi chính phủ NGO's. Và một điều tối
quan trọng và không thể thiếu được đó là tuân thủ và tôn
trọng nghiêm ngặt Hiến pháp và pháp luật, mọi người bình
đẳng trước pháp luật. Trên cơ sở nguyên tắc Tam quyền Lập
pháp, Hành pháp và Tư pháp phải độc lập, đặc biệt là
ngành tư pháp không chịu áp lực hay tác động của chính
quyền trong công tác tư pháp để duy trì nghiêm phép nước.

Đa đảng chưa hẳn đã là hoàn toàn tốt và độc đảng chưa
hẳn đã là dở, với tình hình chính trị hiện tại ở Việt
nam cũng không ngoại trừ, nhưng sự độc đảng hay đa đảng
phải xuất phát thực sự từ nguyện vọng và ý chí của
người dân, chứ không phải xuất phát từ những đại biểu
nhân dân giả hiệu trong một cuộc bầu cử mang tình hình thức
và xếp đặt của đảng CSVN để thông qua một bản Hiến pháp
với điều 4 thiếu dân chủ là không thể chấp nhận được.
Khi một đảng chính trị tuyệt vời nhận được sự ủng hộ
tuyệt đối của dân chúng với số biểu Quốc hội là 100% đó
là nền chính trị độc (một) đảng lãnh đạo như Singapore
hiện tại, ngược lại một đảng chính trị còn khiếm thiếu
sót thì việc dân chúng lựa chọn cho mình một vài đảng chính
trị khác mà họ ủng hộ là lẽ tự nhiên, như vậy gọi là
chế độ đa đảng.

Hãy trở lại với bàn tiệc phân chia quyền lực ở Việt Nam ta
hiện nay cho thấy đảng CSVN họ thể hiện là những kẻ tham
lam vô độ, bất chấp quy tắc. Trò hề độc đảng lãnh đạo
thực chất độc quyền sử dụng quyền lực, là hành động
muốn ăn một mình, không chịu chia phần và cho phép các nhóm
chính trị đại diện cho các lực lượng quần chúng khác có
đường lối và hệ tư tưởng khác nhau tham gia giám sát và
quản lý nhà nước. Nó đơn giản như trong một bữa tiệc,
mấy kẻ đầu trâu mặt ngựa cậy mạnh, cậy đông đuổi
những vị khách mời khác ra khỏi bữa tiệc để chúng thỏa
thuê hưởng thụ theo ý thích của những kẻ thú tính nhiều
hơn nhân tính. Những người có nhân cách nghĩ gì về chuyện
tranh ăn như vậy?

Thực chất bài viết của tác giả Lệ Chi với tựa đề
"<em>Đa đảng hay một đảng lãnh đạo cầm quyền – Đâu là
chân lý</em>" đăng trên Báo QDND vừa qua là một bài viết
nhằm che chở và bảo vệ cho những kẻ tham lam thiếu nhân cách
đó mà thôi. Con người ta đôi khi vì tiền họ cũng bán rẻ
nhân cách như tác giả Lệ Chi như vậy đó.

Trách gì mấy ông bà chính trị gia, những kẻ lấy chính trị
là một nghề kiếm ăn và làm giàu, ai tin vào lũ họ có mà ăn
cám.

Vai trò lãnh đạo của một đảng chính trị là đương nhiên
bắt buộc phải có trong một xã hội dân chủ, nhưng mọi
người chúng ta phải luôn cảnh giác với bất kỳ đảng phái
chính trị nào. Đừng để lòng tin của mỗi người chúng ta
bị họ lợi dụng để kiếm chác quyền lực và tiền bạc
dưới mọi hình thức.

Hãy làm theo khẩu hiệu của nhà văn Phu-xích, người Tiệp
khắc "<em>Hỡi loài người hãy cảnh giác!</em>"

Hà nội, ngày 02/6/2010.

_________________________

<h2>Ghi chú:</h2>

(*)Party tiếng Anh nghĩa là đảng cũng có nghĩa với bữa liên
hoan.

[1]http://www.qdnd.vn/QDNDSite/vi-VN/61/43/5/5/5/113727/Default.aspx

[2]Theo tác giả Lệ Chi (trích-nguyên văn)"Mục tiêu trực tiếp
của các đảng là tham chính. Mục tiêu cuối cùng thường là
giành và giữ quyền lực nhà nước (chính quyền)".

[3] Từ tham chính tác giả Lệ Chi muốn nói tới việc tham gia
chính quyền của các đảng phái chính trị. Như tôi (Kami) cho
rằng bản chất thực của các chính đảng thì từ Tham chính
được hiểu là THAM LÀ CHÍNH.

© Kami 2010

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4908), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét