Chủ tịch HĐQT Cty FPT là một Nhân Vật Có Nhiều Ý Tưởng.
Chúng tôi chưa bao giờ có dịp gặp gỡ ông Bình, một nhà khoa
học được đào tạo trong môi trường Xô Viết trở thành doanh
nhân, để trao đổi về điều đã làm cho ông trở nên khác
biệt.</em>
Hôm nay Trương Gia Bình ngồi trước mặt chúng tôi đây. Ông
Bình đang chuẩn bị cho một buổi nói chuyện về các bí quyết
thành công vào ngày hôm sau, mà nếu gạch đầu dòng ngắn gọn
thì chúng bao gồm: <em>khát vọng + nhìn được các điểm nút
chiến lược + tập hợp được những người có năng lực để
cùng vượt qua những khó khăn</em>. Cao 1m73, nặng 88kg, cuốn
sách đang đọc dở dang là "Cuộc đời tôi" (My Life) của
Bill Clinton; ăn mặc theo lối càng ít thứ đeo khoác trên người
càng tốt và thoải mái, có thể nhận xét sơ bộ rằng, ông
Bình thuộc kiểu người cởi mở. Giọng nói của ông Bình khi
phát âm chữ "R", lưỡi vẫn rung nhẹ. Đó là "di sản"
của nhiều năm học tiếng Nga và của quê hương miền Trung, cho
dù ông ra Hà Nội sống từ năm 2 tuổi.
<div class="boxright300"><img src="/files/u1/sub01/trunggiabinh.jpg"
width="400" height="265" alt="trunggiabinh.jpg" /><div
class="textholder">Ông Trương Gia Bình - Chủ tịch HĐQT Cty
FPT</div></div>
<strong>1.</strong> TS Bùi Quang Ngọc – bạn học cùng từ năm
lớp 2 (năm học 1964-1965) tại trường Phương Đông – Hà Nội,
người được coi là khá hiểu ông Bình. Theo ông Quang Ngọc,
ngày ấy họ cùng ở phố Thợ Nhuộm. Nhà Quang Ngọc số 91,
nhà Gia Bình ở số 86, chính là trụ sở của Sở Y tế Hà Nội
(bố ông Bình là Trương Gia Thọ – một vị bác sỹ nổi
tiếng thời bấy giờ). Trò chơi ấu thơ của họ thường cho
cá vào lọ để cùng ngắm chúng chọi nhau cho đến khi ngã ngũ.
Hai người học với nhau cả 3 năm cấp 3 ở trường chuyên toán
Chu Văn An, cùng ngồi ở chiếc bàn cuối lớp. "Gia Bình học
toàn diện. Dân chuyên Toán thường ít chú ý đến môn Văn cũng
như các môn xã hội. Gia Bình lại là cánh ham mê môn Văn. Mỗi
bài luận Bình bỏ rất nhiều thời gian nghiên cứu hàng đống
sách chuyên đề rồi mới bắt tay vào viết. Tôi và nhiều bạn
thường sử dụng các tư liệu mà Bình đã mất công tìm kiếm,
thậm chí bắt trước cả cách phân tích, bình luận của Bình.
Các bài Văn của Bình thường được được tham khảo mẫu khi
trả bài. Bình hay nói về Triết học, trình bày các vấn đề
dưới góc độ hoặc bằng ngôn ngữ Triết. Hồi đấy tôi chỉ
thấy hay hay vì nó khác với những suy nghĩ tư duy thuần Toán,
không biết đâu rằng đó chính là biểu hiện của những phẩm
chất lãnh đạo mà sau này Bình mới thể hiện rõ. Năm 1974, khi
sang Liên Xô, mỗi đứa một nơi, Gia Bình học khoa Cơ học
trường Tổng hợp Matxcơva, còn tôi học Toán ở Kisinhốp. 1979,
Bình được chọn làm chuyển tiếp nghiên cứu sinh, còn tôi về
dạy Toán ở ĐHBK Hà Nội. Năm 1985, Bình về nước lập nhóm
"Nhiệt và chất" ở Viện Cơ, bắt đầu làm kinh tế. Một
tối đầu mùa hè năm 1988, Bình đến nhà tôi chơi. Trên cái
sân gác tầng 2 thoáng mát ở phố Khâm Thiên, Bình say sưa nói
về máy tính cá nhân và thuyết phục tôi tham gia nhóm của Bình
để chuyển máy tính sang Liên Xô. Ngoài sự thân quen rất
nhiều năm, Bình nhìn nhận tôi như một chuyên gia Tin học khi
đó. Chính Bình đã biến tôi từ một giáo viên, một nhà khoa
học thành một nhà kinh doanh công nghệ và quản lý doanh nghiệp
như hôm nay" – TS Quang Ngọc nhớ lại. Khi ấy họ mới 32
tuổi. Và sau đó mấy tháng, FPT chào đời.
Tại sao một nhóm các nhà khoa học lại rủ nhau bỏ đi làm kinh
tế? Ông Bình kể, thế hệ ông được hưởng thụ sự giáo
dục về niềm tự hào dân tộc, sinh ra là người Việt Nam đã
là điều hạnh phúc. Chúng ta là lương tâm của thời đại, và
tin tưởng sâu sắc vào điều đó. Tuy nhiên khi đi ra thế
giới, gặp phải một sự thật phũ phàng là không phải ai cũng
tôn trọng chúng ta. Điều ấy là một nỗi đau từ khi bước
chân ra khỏi nước. Ông Bình nhớ, những năm 1980, khi đang là
CTV Viện Hàn lâm Xô Viết, hôm ra sân bay tiễn một bạn về
nước, cảnh sát đã cầm cái hộ chiếu của cô gái này vứt
toẹt xuống đất. Lúc đó mới thấm thía nghèo là hèn, hèn là
nhục; cũng tóc đen da vàng nhưng cầm giấy tờ Nhật Bản thì
người ta được kính trọng. Thứ nữa là khi về nước, một
người bạn than thở, Bình ơi đói quá không nuôi nổi vợ con,
mình phải làm cái gì đi chứ? Vượt lên nghèo khó vốn là
một suy nghĩ chất chứa trong đầu từ lâu, và lần này thì
nhóm những nhà khoa học này nhất quyết làm kinh tế.
<strong>2.</strong> Ông Bình cho rằng, câu chuyện lớn nhất của
cuộc đời mình là FPT. Buổi ban đầu cái tên FPT gắn với
công nghệ thực phẩm. Việt Nam là một nước nông nghiệp, ông
Bình hy vọng vào các dự án viện trợ quốc tế trong lĩnh vực
này, nó cũng là điểm xuất phát làm các đồ sấy khô của
nhóm "Nhiệt và chất". Nhưng doanh vụ lớn đầu tiên của
FPT là đổi máy tính Olivetti lấy các loại hàng của Liên Xô
vốn rất quen thuộc với Việt Nam thời bao cấp. Có thể nói
giai đoạn 1988-1991 là giai đoạn đổi hàng Liên Xô. Giai đoạn
1991-1994 là giai đoạn tham gia thanh toán với Liên Xô (Nga) cho
các công trình thủy điện, đồng thời Tin học đã là một
hướng kinh doanh độc lập. Từ 1995, kinh doanh Tin học trở
thành chủ đạo, các trung tâm định hướng kinh doanh ra đời
trong FPT. 1998, sau 10 năm thành lập, FPT khẳng định vị trí số
một trên thị trường Tin học của các ngành kinh doanh này và
cũng là nhà ISP đầu tiên của Việt Nam . Trong quãng thời gian
trên, ông Bình học hỏi rất nhiều mô hình tổ chức và quản
lý của các Cty công nghệ hàng đầu, áp dụng những điểm phù
hợp vào FPT. Nổi bật là việc lập và bảo vệ kinh doanh, check
point nhân viên và xây dựng một hệ thông tin bảo đảm kiểm
soát hiệu quả kinh doanh (Balance và FIFA). Lễ kỷ niệm 10 năm
thành lập và đón nhận Huân chương Lao động hạng hai của FPT
là một sự kiện gây nhiều dư luận đến mức, hàng tháng sau
dân Hà Nội vẫn còn bàn tán. Thông thường sau những thành
công như thế thì người ta bắt đầu hưởng thụ. Nhưng
Trương Gia Bình "không phải là người thường" (đánh giá
của ông Hoàng Minh Châu, một nhân vật trong FPT). Ông chưa có ý
định hưởng thụ và đã thuyết phục được hầu hết các
cộng sự của mình có chung ý chí đó. Năm 1999, FPT chuyển sang
toàn cầu hóa với việc tham gia xuất khẩu phần mềm. Đầu
năm 2000, FPT là Cty Tin học đầu tiên đạt chứng chỉ ISO-9001.
Năm 2000, triển khai thành công hệ kế toán Solomon theo chuẩn ERP
quốc tế, hệ FIFA/MIS của FPT trở thành hệ thông tin doanh
nghiệp tốt nhất tại Việt Nam . Năm 2002 doanh số FPT vượt 100
triệu USD; năm 2003 vươn lên trở thành nhà cung cấp điện
thoại di động lớn nhất tại Việt Nam. Năm 2002, FPT trở thành
Cty cổ phần, rồi tập đoàn hóa. Hiện FPT có khoảng 10 ngàn
nhân viên và doanh số đã vượt ngưỡng 1 tỷ USD.
Thời điểm đầu những năm 2000, ông Bình tung ra lý thuyết
Fractal (tính bất biến của cấu trúc) và Leadership Building (kỹ
năng lãnh đạo), đồng thời phát động phong trào học tập
các lý thuyết này trong FPT. "Không nhiều cán bộ FPT hiểu
được các lý thuyết này, cũng như vận dụng chúng có kết
quả. Là người lãnh đạo FPT trong những năm qua, Gia Bình có
niềm tin vững chắc vào những giá trị mà FPT đã tích lũy
được theo thời gian. Những giá trị đó rất nhiều cái xuất
phát từ những ý tưởng của Bình. Nếu không hiểu FPT, hiểu
những chặng đường FPT đã trải qua, thì cũng khó hiểu
được những ý tưởng này. Bình là một nhà tư tưởng" –
TS Bùi Quang Ngọc nhận xét – "Bình nhìn nhận FPT phải có
đối ngoại, đối nội, có thông tin báo chí, có văn hóa, có
kinh tế, có tinh thần, có đoàn thanh niên, có phụ nữ, có
thiếu niên nhi đồng (FPT Small). Bình học ở quân đội ở cấu
trúc Fractal, và thường xuyên tham khảo tư vấn các vị tướng
quân đội, trong đó có Bác Văn. Thậm chí Bình học hỏi cách
dùng người của Bác Hồ. Những nguyên lý của âm dương ngũ
hành cũng được Bình áp dụng. Bên cạnh đó có nhiều tư
tưởng của Bình được minh chứng qua thực tế, ví dụ như
bản đồ gene Cty. Bình tự mình hì hụi phác thảo các chuỗi
phân tử đầu tiên của bộ gene này".
<strong>3.</strong> Để triển khai kinh nghiệm sống còn "con
người là cốt lõi của thành công", ông Bình đã từng phát
động một chiến dịch cầu hiền tài. "Chiếu cầu hiền
tài" của ông đăng trên tạp chí nội san và được nhiều
báo khác đăng tải lại, đã gây xúc động mạnh trong giới
trẻ. Hai câu lạc bộ tài năng trẻ FPT ra đời, quy tụ hầu
hết những học sinh – sinh viên giỏi nhất nước, trong đó có
nhiều em vừa đoạt các giải cao trong các kỳ thi toán học, tin
học quốc tế. Một trong các nỗ lực cầu hiền tài đã đưa
về FPT một ngôi sao sáng trong làng phần mềm Việt Nam lúc đó
là Henry Hùng. Tinh thần "chiến tranh" được ông Bình phát
động, để cho dễ nhớ, ông đã gói gọn mục tiêu của Cty
vào 3 chữ số: 528. Số 5 chỉ 5000 lập trình viên chuyên nghiệp
của FPT vào năm 2005, số 2 chỉ 200 triệu doanh số phần mềm
xuất khẩu cũng vào năm đó, số 8 chỉ giá trị của Cty tại
thị trường chứng khoán Nasdaq là 8 tỷ USD. Toàn thể nhân viên
FPT hừng hực khí thế. Trở thành Cty bạc tỷ trong vòng mấy
năm là một chuyện phi thường và ông Bình thổi vào bộ máy
FPT quyết tâm làm chuyện phi thường.
Khẩu hiệu "công nghiệp hoá, hiện đại hoá" sẽ vẫn tiếp
tục chỉ là khẩu hiệu trong nhiều năm cho đến khi xuất hiện
một tư duy mới: công nghiệp phần mềm là lối thoát duy nhất
của Việt Nam . Từ vấn đề kinh tế, xuất khẩu phần mềm
phải trở thành vấn đề chính trị, vì nó không chỉ mang về
cho đất nước một ít ngoại tệ mà là mở ra cho đất nước
một cơ hội phát triển. Ngày 5/6/2000, Chính phủ đã ban hành
nghị quyết về xây dựng và phát triển công nghiệp phần mềm
giai đoạn 2000-2005 với mục tiêu: 50 ngàn lập trình viên, 500
triệu USD phần mềm xuất khẩu vào năm 2005. Ngày 17/10/2000, Bộ
Chính trị – Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá 8 đã ra chỉ
thị 58-CT/TƯ, trong đó nhấn mạnh vai trò của công nghệ thông
tin đối với sự phát triển đất nước. Tiếp theo hai văn
kiện quan trọng này là việc triển khai hàng loạt các chính
sách ưu đãi: miễn thuế 4 năm cho các Cty phần mềm kể từ khi
có thu nhập chịu thuế, không áp dụng VAT với các sản phẩm
phần mềm, thuế xuất nhập khẩu bằng không… đặc biệt các
lập trình viên Việt Nam được tôn vinh, khi mức lương bắt
đầu phải nộp thuế thu nhập nâng từ hai triệu lên tám
triệu đồng. Các Cty phần mềm được sử dụng internet với
tất cả các cổng dịch vụ không bị kiểm soát qua firewall,
Nhà nước đầu tư vào các khu công viên phần mềm như Quang
Trung, Hoà Lạc… "<em>Những người làm phần mềm hân hoan
thụ hưởng các chính sách mới này, nhưng không phải tất cả
trong số họ đều biết đến công lao của ông Bình trong nỗ
lực tác động hình thành chính sách</em>" – ông Hoàng Minh
Châu nhận xét.
<strong>4.</strong> Khi cần suy nghĩ, ông Bình cũng đốt thuốc,
vẻ sôi nổi biến mất và thoáng rơi vào trầm tư. Ông Bình
nhìn nhận, có ba ý tưởng quan trọng nhất trong cuộc đời
mình.
Ý tưởng thứ nhất: <em>Đưa chiến tranh nhân dân vào thương
trường</em>. Lịch sử Việt Nam là lịch sử chiến tranh vệ
quốc và chiến thắng mọi kẻ thù hùng mạnh. Tại sao người
Việt Nam sẵn lòng hy sinh, đổ máu cho quê hương, mà làm kinh
tế lại có nhiều điều không ổn? Ông Bình để tâm học hỏi
trực tiếp từ những vị tướng quân đội và sau này tự
tổng kết trong bài "<em>chiến tranh nhân dân ứng dụng vào
quản trị kinh doanh</em>". Điều này ông đã dạy cho nhân viên
FPT, đồng thời cũng chia sẻ với các doanh nghiệp trong khuôn
khổ khoa Quản trị kinh doanh – ĐHQG Hà Nội, và ông cho rằng
sức mạnh đó là riêng có của người Việt Nam, quốc gia khác,
nền văn hóa khác khó lòng học được.
Ý tưởng thứ hai: <em>Genetic</em>. Khi nhìn ra thế giới xem có
doanh nghiệp nào tồn tại lâu dài, tìm hiểu bí quyết tồn
tại của nó, ông Bình nhận thấy thương hiệu Sumitomo – Nhật
Bản đã có 400 năm tuổi, nhưng lại có một Cty Thụy Điển
đã tồn tại tới 7 thế kỷ. Ông Bình phát hiện ra rằng, bất
cứ một cái gì trường tồn phải có một cấu trúc hết sức
đặc biệt và có thể đặt tên nó là genetic. Để thiết kế
được một hệ thống gen trong Cty, ông Bình không biết phải
bắt đầu như thế nào, cho dù hết sức ước mong và dù đã
xem xét cả mã gien của người lẫn ruồi giấm. Khi FPT mới
chỉ có 350 người, ông Bình tự so sánh với một dân tộc
thiểu số Việt Nam cũng có 350 người. Một dân tộc đã tồn
tại độc lập qua cả ngàn năm đến tận bây giờ, vì sao họ
làm được điều đó? Ông Bình sửa soạn đi tìm dân tộc này
nhằm quan sát cách thức họ sống, ăn nói, trồng cấy, sinh
hoạt bên đống lửa… để tìm cấu trúc. Đang chuẩn bị đi
thì lại vớ được một cuốn hương ước, và cho rằng hương
ước hay hơn, nên thu thập rất nhiều về đọc. Ông Bình đã
mơ hồ đoán được cấu trúc genetic nhưng vẫn không thiết kế
nổi. Lúc này FPT xuất khẩu phần mềm sang Ấn Độ, ông Bình
bắt đầu nghiên cứu các quan điểm ISO và nhận thấy sự minh
bạch của bộ lệnh này, đồng thời nó là quy trình chung cho
toàn bộ tập đoàn. Như là lá, bạn sẽ quang hợp, là hoa bạn
sẽ di truyền vậy. Đồng thời tiêu chuẩn ISO có cả biến
dị, bởi có cả giai đoạn check, tức là sau một vòng tuần
hoàn phải kiểm tra xem có cải tiến được nó không? Thế là
bản thiết kế bộ gien của ông Bình đã hoàn tất.
Rất nhiều người trong FPT phản đối mạnh mẽ, làm gì có cái
khái niệm đó tồn tại trên đời, nhưng sau khi ông Bình bắt
đầu triển khai làm thì điều này bắt đầu xuất hiện trong
một số cuốn sách. Thật may có một người bạn thân của ông
Bình hiểu. Để ép mọi người sử dụng, ông Bình gần như
phải dùng tới "bạo lực, cưỡng chế", bởi có thể cách
ông Bình giải thích khó hiểu, hoặc cũng có thể mọi người
không thích thay đổi. Genetic không chỉ là nhận thức sâu sắc
về một tập đoàn, mà muốn vận hành nó sẽ phải chấp nhận
trả giá bằng 30% thời gian của toàn bộ bộ máy nhân sự trong
khoảng từ 1 – 2 năm. Vừa đúng dịp có cuộc xuất khẩu
phần mềm, ông Bình đặt ra khẩu hiệu "Xuất khẩu hay là
chết", đồng thời cho vận hành genetic. Ông Bình đánh giá,
đến nay bộ lệnh của FPT vẫn là bộ lệnh khác biệt so với
các tập đoàn khác, bởi lẽ ông đã tìm mọi cách viết một
bộ lệnh đầy đủ để duy trì sự trường tồn của lệnh
này, cũng như cây cỏ trường tồn từ thế hệ này sang thế
hệ khác. Đó là tìm cách bắt chước thiên nhiên. Ông Bình
không biết FPT sẽ tồn tại được bao lâu, nhưng theo đúng như
thiết kế thì cần phải liên tục hoàn thiện, khi đạt đến
đẳng cấp thiên nhiên thì đương nhiên sự tồn tại sẽ
được chấp nhận. Gen đòi hỏi mỗi tế bào phải thuộc bài,
phải có hệ thống đào tạo nội bộ. Tại FPT lãnh đạo hành
xử giống nhau, 10 người cũng như 10 nghìn người, phương thức
giống nhau dù quy mô khác nhau, đều theo quân sự lệnh. Ý
tưởng genetic có trong đầu ông Bình từ năm 1996, đến lúc
xuất hiện tại FPT đã là năm 2003. Một quá trình đeo đẳng.
Ý tưởng thứ ba: <em>Thác số</em>. Ông Bình dự báo rằng sớm
muộn gì cũng có một cuộc lật đổ, thay đổi vị trí các
quốc gia trong tương lai. Ý tưởng này về sau người ta viết
thành những cuốn sách rất nổi tiếng như "Thế giới
phẳng", còn ông Bình gọi nó là thác số. Bởi khi chưa có
internet thì công việc nước nào nước ấy làm, nhưng khi
internet ra đời sẽ có một dòng thông tin chảy từ chỗ có
nhiều tin đến ít tin, từ chỗ nhiều tri thức đến chỗ ít
tri thức, đồng thời sẽ có dòng công việc chảy theo dòng
thông tin đó. Tương tự như việc phải chọn độ cao, ngăn
đập để làm thủy điện. Trong thác số, nước là kỹ năng,
một số lượng các kỹ năng, cụ thể trong công nghiệp phần
mềm là tiếng Anh và lập trình. Ông Bình đẩy tiếp một
bước nữa là "tạo nước" bằng việc mở trường Đại
học, hiện nay FPT có khoảng 10 nghìn sinh viên, ngoài ra cũng
đào tạo cho khoảng 50 ngàn sinh viên trong các hệ thống khác.
Khi tích đủ lượng nước rồi thì ông Bình ngồi xoa tay xem
các tổ máy phát điện vận hành. Các nước phát triển không
ai đi viết lập trình cả, học thì khổ chết cha chết mẹ, ra
đời lương lại không cao, họ thường làm các việc khác. Vì
thế ông Bình cho rằng, trong tương lai các nước phát triển
sẽ lười biếng, người ta vẫn giàu có nhưng đến một
ngưỡng nào đó sẽ phải chấp nhận sự lật đổ. Thác số
chính là cơ hội của đất nước, trong cái nghèo lại ẩn
chứa một sức mạnh riêng.
<strong>5.</strong> Những năm 1980 khi đất nước đang rất khó
khăn, ông Bình đã được mời sang Tây Đức làm việc. Sự
lựa cuộc sống ở nước ngoài tương đối dễ dàng, nhưng ông
nghĩ rằng không có nơi nào tốt hơn Việt Nam, mà ở Việt Nam
thì phải ở Hà Nội, nơi ông đã lớn lên, nơi văn hóa, trí
tuệ tinh túy của đất nước tụ hội, nơi ông cảm thấy
"happy" hơn cả. Ông Bình kể với chúng tôi rằng, ông đã
quan sát kỹ mặt trống đồng để cố gắng hiểu mật mã của
quá khứ, và gọi nó là "một bộ gen được ghi nhận đơn
giản về văn hóa người Việt, về triết lí sống người
Việt. Ví dụ câu hỏi lớn nhất "hạnh phúc là gì?" Tôi
thấy trên trống đồng vẽ một nhà mái cong, một người đàn
ông, một người đàn bà, một đứa trẻ, một đấu gạo, trên
nóc nhà có một con chim. Có thể thấy người Việt cổ quan
niệm rằng, chúng ta là người hành phúc khi có một nơi để
ở, có một gia để sống và có gạo để ăn. Kiểm nghiệm
lại tôi thấy mình vô cùng hạnh phúc, đời tôi đã có một
nơi ở, một gia đình và có gạo. Bất kể chuyện gì xảy ra
đi chăng nữa, tôi thấy tự tin vô cùng để có thể mạo
hiểm. Làm kinh doanh phải chấp nhận mạo hiểm. Nhưng dù mạo
hiểm đến đâu đi chăng nữa tôi vẫn đã có một gia đình,
có người yêu thương mình".
Ông Bình tự thiết kế cho mình một ngôi nhà bên Hồ Tây, sau
khi đọc chán các sách về âm dương ngũ hành, phong thủy, và
tìm hiểu một thứ là "bộ lệnh hài hòa". "Ngôi nhà tôi
là nơi đã bày trận đánh lớn: làm sao để Intel đầu tư vào
Việt Nam , để TGĐ Intel đến nhìn thấy là choáng, họ thấy
văn hóa Việt Nam mình hay quá. Đấy là một địa điểm chuyên
dùng để kêu gọi xuất khẩu, kêu gọi đầu tư công nghệ cao,
ông nào mà hoành tráng nhất thì tôi đón về nhà" – ông
Bình không dấu được vẻ khoan khoái.
Kết thúc, ông Bình nói với chúng tôi: Có hai loại kiến thức,
một loại có thể viết ra được thành lời, người ta gọi là
kiến thức tường minh; một loại kiến thức không viết ra
được mà chỉ có thể ngộ được. Đó là kiến thức ẩn, nó
không thể tổng kết được mà là hệ quả của một quá trình
quan sát, bắt chước và giác ngộ. Có lẽ ông Bình có chút lo
lắng mơ hồ rằng, dân ngoại đạo chúng tôi vẫn còn chưa
hết cảm thấy xa lạ chăng, với những ý tưởng ông vừa mới
trình bày.
Trương Gia Bình nói điều đó với một điếu thuốc mới bắt
đầu cháy trên tay.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5340), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét