quốc Bỉ, tôi đã hình dung được phần nào những ưu việt
của nền giáo dục của đất nước có phúc lợi đứng hàng
thứ tư của châu Âu. Trái ngược hẳn với thực tiễn đang
diễn ra ở Việt Nam, những đứa trẻ tuổi mẫu giáo ở Vương
Quốc Bỉ không phải học một chương trình chính thức nào
trước khi vào lớp một.
<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>
<ul>
<li>Trẻ em Nhật không học chữ, học tiếng Anh mà học...
cười</li>
<li>12 điều ngạc nhiên về giáo dục mầm non Nhật Bản</li>
<li>Học lớp 1... kiểu Đức</li>
</ul></div>
<h2>Miễn phí giáo dục mẫu giáo</h2>
Điều bất ngờ nhất đối với tôi là không hề có cảnh
chọn trường mẫu giáo cho con vất vả như ở Việt Nam, đơn
giản vì trường nào cũng tốt và miễn phí.
Tất cả những đứa trẻ có mặt tại Bỉ, cho dù không mang
quốc tịch, khi đến hai tuổi rưỡi đều được đến trường
(nhỏ hơn thì phải mất phí trông trẻ).
<div class="boxleft320"><img
src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201006/original/images1977067_maugiaobi.jpg"
/><div class="textholder">Trong một giờ dã ngoại</div></div>
Có ba loại trường mẫu giáo: trường thuộc sở hữu của
cộng đồng, trường công thuộc thành phố và trường của nhà
thờ Công giáo (Catholic).
Tôi đăng ký cho con học trường mẫu giáo gần nhà nhất là
ngôi trường của thành phố Antwerpen.
Thủ tục đăng ký rất đơn giản, chỉ cần mang theo hộ chiếu
(vì cháu không có quốc tịch Bỉ) và viết vào tờ khai các
thông tin cơ bản là con tôi được nhập học mà không mất
một khoản lệ phí nào. Là con của một nghiên cứu sinh đang
làm việc tại trường đại học Antwerpen, con tôi được chính
phủ trợ cấp 85 euro/tháng cho đến khi nào cha cháu kết thúc
công việc tại Bỉ.
Tôi hiểu rằng, hệ thống phúc lợi xã hội của Bỉ phải
rất tốt thì mới có thể tổ chức một trường mẫu giáo
đẩy đủ cơ sở vật chất, giáo viên tâm huyết với nghề và
dạy giỏi, đồng thời không thu học phí từ người học như
vậy.
Lương giáo viên mầm non khoảng 1.500 đến 2.000 euro/tháng (sau
khi đã trừ thuế). Mức lương này là mức lương tối thiểu
nhất của công chức ở Bỉ, đảm bảo cho cuộc sống đầy
đủ của giáo viên mà không phải đi làm thêm bất cứ việc
gì khác.
Đã không phải đóng học phí, vào những dịp ngày nghỉ lễ,
Noel, Tết dương lịch, các cháu mầm non còn được nhà trường
tặng những đồ lưu niệm xinh xắn. Thậm chí, ngày của cha hay
của mẹ, các cháu cũng có quà mang về tặng cha mẹ.
Tất cả những quà tặng đó, nhà trường đều phải mua từ
ngân sách của mình. Tất nhiên, trong một năm học, nhà trường
cũng tổ chức những buổi quyên góp theo kiểu: cha mẹ học sinh
tới tặng nhà trường ít nhất 1 euro hoặc hơn tùy tâm và
nhận lại món quà là tấm bưu thiếp do các cô giáo tự làm.
Trường tổ chức hội chợ cho phụ huynh và học sinh tới ăn
uống và trả tiền (nhưng tính ra giá vẫn rẻ hơn ở bên
ngoài).
<h2>Phương pháp giáo dục dựa trên trò chơi</h2>
Đầu mỗi năm học, bao giờ trường cũng có buổi họp phụ
huynh. Cô giáo phụ trách lớp sẽ thông báo cho biết chương
trình dạy học của một năm.
Trường mẫu giáo cũng có ba lớp như ở Việt Nam: lớp mầm,
lớp chồi và lớp lá.
Ở lớp mầm, các cháu bé học những kỹ năng rất cơ bản như
xếp hàng, hát múa những bài đơn giản, học vẽ, tô màu,
không học chữ.
Sang năm thứ hai, các cháu học đếm từ một đến mười, học
phát âm chữ cái, học hát những bài khó hơn một chút, được
chở đi chơi xa bằng xe buýt, vào rừng chơi, học vẽ sơn dầu.
Năm thứ ba, các cháu học bơi, làm quen một số chữ cái, học
đếm đến 20 hoặc hơn, không bắt buộc, vẽ tranh, tô màu hoàn
chỉnh một bức tranh.
Mỗi ngày tới trường đón con là một ngày lớp học trang trí
khác, vì tất cả các tác phẩm làm được trong ngày của các
cháu được các cô giáo treo ngay trước lớp học, cha mẹ có
thể biết hôm nay các cháu học cái gì.
<h2>Biến mọi việc thành trò chơi</h2>
Tôi nhận thấy, cách giảng dạy của trường mẫu giáo ở Bỉ
có một điểm rất hay là biến mọi công việc thành một trò
chơi.
Điều này khiến cho giáo dục trở thành một công việc đơn
giản và dễ tiếp thu hơn nhiều.
Tôi đã chứng kiến các cháu xếp hàng đi toalet, vừa đi vừa
hát một bài hát có liên quan đến vệ sinh, các cháu bám đuôi
nhau thành một đoàn tàu. Hoặc trước khi vào lớp, các cháu
tiến đến cái bảng có hình các con vật, mỗi con vật tương
ứng với một bạn trong lớp, nhận diện được con vật của
mình và lật ra sau, sẽ thấy tấm ảnh chân dung của mình ở
đó, như vậy, hôm đó cháu có mặt ở lớp. Cháu nào cũng
thích trò này vì mỗi cháu được 'xí phần" con vật mình
yêu thích.
Theo chương trình dạy học của Bộ Giáo dục và đào tạo
Vương quốc Bỉ, vùng nói tiếng Hà Lan, mục tiêu của giáo
dục tiền học đường (bậc mẫu giáo) là phát triển khả
năng nhận thức của trẻ, phát triển khả năng thể hiện bản
thân, khả năng giao tiếp, sự sáng tạo và độc lập theo cách
thức trò chơi. Không có bài học chính thức nào cũng như không
có bất cứ một đánh giá nào.
Sau hai năm cho con học tại một trường mẫu giáo ở Vương
quốc Bỉ, mặc dù tiếng Hà Lan cháu mới nói được vài câu
cơ bản, nhưng tôi nhận thấy, cháu hoàn toàn có thể hòa nhập
được với các bạn trong lớp (như vậy điều đó hoàn toàn
phụ thuộc vào các hoạt động chứ không phải ngôn ngữ).
Cháu có thể vẽ tranh, tô màu, nhận biết các màu sắc cơ
bản, biết hát, nhảy múa, biết kỹ năng đi vào rừng, biết
xếp hàng cùng các bạn leo lên xe buýt.
Vào ngày cha mẹ hàng năm, trường tổ chức cho các phụ huynh
đến xem con mình biểu diễn, nếu như năm thứ nhất nhìn thấy
cha mẹ ngồi ở dưới là khóc nhè thì đến năm thứ hai, cháu
vẫn biểu diễn cùng các bạn một cách vui vẻ.
Cô giáo rất linh động khi giáo dục trẻ. Đứa trẻ nào có
năng khiếu về mặt nào thì khuyến khích phát triển năng
khiếu đó.
Chẳng hạn, con trai tôi có năng khiếu vẽ chứ không thích hát,
cô cho cháu vẽ nhiều hơn ở lớp, thậm chí khi cháu vẽ bằng
tay trái, cô cũng không ép phải chuyển sang tay phải. Mỗi
tháng, cô đều đưa tôi một tập dày những "tác phẩm"
cháu thực hiện dưới sự hướng dẫn của cô như tô màu,
trang trí bức tranh hoặc là những tác phẩm ngẫu hứng của
cháu.
Ở Bỉ không có ngày nhà giáo, vì thế cả năm tôi chưa thấy
phụ huynh nào tặng quà cho cô giáo, kể cả vào dịp tết
dương lịch. Nếu có chăng thì một phụ huynh nào đó làm bánh
và mang đến lớp, cô và trò cùng thưởng thức tại lớp.
Nhưng tôi cũng không cần phải thắc mắc nhiều, vì đó là văn
hóa của từng nước. Tôi chỉ hiểu rằng, 50% thuế thu nhập
cá nhân đã giúp cho phúc lợi xã hội chi tiêu đầy đủ cho
những khu vực miễn phí như giáo dục từ bậc phổ thông trở
xuống.
<em>Hương Giang</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5296), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét