nói làm cách mạng phải lãng mạn, phải biết mơ mộng.
Rồi khi cách mạng thành công, không thấy lãnh đạo mơ mộng
mấy. Cuộc sống ngăn sông cấm chợ khổ. Hàng hóa làm ra không
được lưu thông, chính phủ không thu đựợc thuế, nghèo tĩ
tã. Lãnh đạo thời ấy có người ra đi hoạt động từ lúc
còn là thằng lỏi con, áo cổ lá sen, quần lá tọa chân què,
một kiểu cũ kĩ để lại từ thời phong kiến, cái đũng quần
tụt xuống đến ngang đầu gối. Đi đâu cũng không nhanh
được, nên làm chính sách cũng chậm rì như bước đi. Tại
cái đũng quần cả.
Nay: lãnh đạo học cao hơn nhiều. Cao đến mức cứ tưởng
mình là tiến sĩ từ lúc chim để ngoài quần (cũng là béo
bụng rồi tưởng thế thôi, chứ đều ở lò chân đất mắt
toét ra cả). Đề xuất cái gì là muốn sồn sồn thông qua ngay,
không thích ai cãi lại, trẻ mà hăng.
Xưa: lãnh đạo thường có lí lịch nghèo kiết xác, càng nghèo
càng cơ bản, phần nhiều xuất thân nghề chăn vịt, đánh
giày, phu hồ, thiến lợn và chỉ thành phần ấy mới được
tin tưởng.
Ngày nay lãnh đạo khác một trời một vực; dăm bằng tiến sĩ
(có khi không cần học vẫn có), không Havớt, Xócbon thì cũng
Óc- phọt ở xứ đảo sương mù.
Xưa: bao cấp, kinh tế có kế hoạch tập thể, đói no mặc, kế
hoạch mặc định thế rồi.
Nay: kinh tế theo thị trường khác 180 độ. Cái gì thấy lộn
phèo thì giải thích là kinh tế thị trường nó thế.
Xưa: lãnh đạo không sao tiếp cận được với Lênin ở góc
độ mơ mộng thì nay họ trên tài Lênin cả trăm bậc: Kiến
thức thuộc hạng trên răng dưới khố mà mê nói chuyện vũ
trụ, lo làm điện nguyên tử, tàu cao tốc mãnh liệt hơn cha
chú họ tiến lên chủ nghĩa xã hội khi xưa, mặc dù về khoa
học, vẫn chưa có công nghệ làm nổi một cái chai sạch (lời
đại sứ Nhật năm ngoái nhá). Riêng cái khoản đi tắt đón
đầu thì phường thảo khấu lục lâm còn thua xa. Rõ ràng thời
đại lãnh đạo đi bằng đít (đi bằng ô tô, cách nói của
đồng bào rẻo cao,), thì hơn hẳn thời đi bằng chân.
Ngày xưa lãnh đạo cười, nhìn thấy vòm họng xanh rờn màu rau
muống, ngày nay họ cười chỉ nghe ặc. Ngoái nhìn thấy lớp
váng nhờn dầu mỡ ói lên, chẳng biết là cái gì. Cho phóng
xạ C14 cũng không phân tích nổi có bao nhiêu chất trong cái
nước nhờn nhờn đó. Họ tham nhũng không biết chán. Quyết
cống hiến cho tham nhũng đến hơi thở cuối cùng. Thế thì ai
mà chẳng sợ!
Tóm lại là thời nào cũng sợ.
3/6/2010
<img src="/files/u1/sub01/A1.jpg" width="600" height="101" alt="A1.jpg" />
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5288), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét