src="http://danluan.org/files/u1/sub01/images1980955_IMG_0784.jpg" /><div
class="textholder">Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng</div></div>
Phó Thủ tướng cười hồn hậu. Ông thường xuyên mỉm cười.
Đôi lúc ông bật cười thành tiếng hoặc hóm hỉnh cười.
Cũng như hàng triệu cử tri, Tại hạ xem rất chăm chú nụ
cười của người đứng thứ 2 Chính phủ. Ánh mắt ông tràn
đầy sự tự tin. Khuôn mặt ông tươi tắn. Phong thái của ông
điềm tĩnh, dứt khoát. Giọng nói của ông truyền cảm và
nhiều sức thuyết phục. Nói không ngoa là cái cách Phó Thủ
tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng "làm chủ nghị trường"
còn giỏi hơn một nghệ sĩ chuyên nghiệp làm chủ sân khấu.
Nhưng bên cạnh những tươi tắn, điềm tĩnh đó đôi khi có
cảm giác Phó Thủ tướng cũng cười móm mém. Phó Thủ tướng
là người giản dị và lạc quan, Tại hạ nghĩ thế. Sự giản
dị và lạc quan này sáng sáng vẫn hiển hiện trong hình ảnh
ông chở cô vợ trẻ cỡ con gái út và đẹp không thua gì các
hoa hậu đi ăn phở ở quán phở xếp hàng phố Lý Quốc Sư.
Tuy nhiên, vì nghị trường không phải là sân khấu, cho nên
vấn đề làm chủ nghị trường đáng lẽ phải nằm ở chỗ
những gì ông nói, chứ không phải cái cách ông nói. Và sự
lạc quan, đáng lẽ phải dựa trên những gì ông có, chứ không
phải là những "con cua sẽ được sinh ra" khi bản thân bố mẹ
chúng còn chưa đến thời kỳ giao hoan trong lỗ.
Khi bác Lợi Cà Mau, người mấy hôm trước nổi tiếng với
sáng kiến xây đường sắt cao tốc tuyến Hà Nội- Đồ Sơn
hỏi rằng ông có "yên tâm" với ĐSCT, trong khi những cái nhỏ
nhỏ (kiểu cầu treo vượt sông Pô Cô) còn chưa làm được,
một câu hỏi mớm lời kiểu "đố bác biết con mèo đẻ ra con
gì", Phó Thủ tướng tủm tỉm một cách hân hoan để giải
thích cho "cái yên tâm", đồng thời trả lời cho câu hỏi
"Tiền đâu" mà nàng tiên của nghị sĩ Nguyễn Minh Thuyết đã
đặt ra: "GDP năm nay chỉ có 106 tỷ USD. Nhưng đến 2020 sẽ
tăng lên 300 tỷ USD. Năm 2030 700 tỷ, đến 2040 ước đoán cỡ
1,2 - 1,4 nghìn tỷ. Đến 2050, khi hoàn thành toàn tuyến, GDP sẽ
tăng gấp đôi". Chừng như sợ các nghị sĩ chưa hiểu GDP là
gì, hoặc đang say cơn phấn khởi, ông nói thêm, giọng chắc
nịch: "<em>Thu nhập bình quân đầu người hiện nay 1.200 USD,
nhưng với tốc độ tăng trưởng kinh tế tương lai thì đến
2020 sẽ là 3.000 USD, và lần lượt tăng 6.000, lên 12.000 và sẽ
đạt 20.000 năm 2050</em>". Sự lạc quan của những con nghiện khi
trình bày lý do vay tiền, hoặc của một tân binh, với cách
tính 4 năm lên 1 cấp thì 30 năm sau sẽ trở thành đại tướng
Bộ trưởng Bộ Quốc phòng. Tức là chúng ta sẽ đạt được,
bởi chúng ta "có tinh thần cách mạng", thậm chí, còn có
"quyết tâm chính trị".
"<em>ODA là khoản vay có điều kiện của nước giàu đối với
nước nghèo, thực chất là phương thức đầu tư tài chính,
công nghệ và chính trị mang lại lợi ích cho chủ nợ. Việc
vay vốn ODA là cần thiết, nhưng chỉ nên coi là nhất thời,
giống như đứa trẻ cần bú sữa mẹ, vú nuôi hoặc xin sữa
hàng xóm. Các nước đều nỗ lực giảm vay ODA, giống như
đứa trẻ cứng cáp cần cai sữa mẹ. Chính phủ đã có kế
hoạch "cai" ODA hay chưa?</em>". Đại biểu QH Dương Trung Quốc,
râu tóc bạc trắng vừa trở về từ Trường Sa chất vấn.
Rất đáng chú ý, đây gần như là câu chất vấn cuối cùng,
dù là về vấn đề ai cũng biết là trọng đại, ảnh hưởng
trực tiếp đến dự án ĐSCT và không đơn thuần chỉ là câu
chuyện "thể diện quốc gia".
Điều nực cười nhất là khi câu hỏi này được đưa ra, 1/3
hội trường đã cười, kiểu cười không thành tiếng. Thủ
tướng Dũng cười nhạt nhất. Ông vừa cười vừa ngọ ngoạy
trên ghế như muốn tránh cái nhọt ở... mông. Phó Thủ tướng
thì mỉm cười. Bộ đôi Chính phủ cười là điều hoàn toàn
dễ hiểu, bởi không lẽ họ khóc. Nhưng còn các nghị sĩ QH
khác, họ cười không hiểu vì buồn cười với lối nói mỉa
mai của sử gia-nghị sĩ họ Dương, hay cười vì đồng lõa
với Chính phủ.
Phó Thủ tướng nói dài dài và kết luận: <em>Chúng ta vẫn
phải tranh thủ nguồn ODA.</em> Thông điệp thế là quá rõ. Giờ
thì chúng ta chỉ việc dự đoán sẽ chín mấy phần trăm các
nghị sĩ sẽ bấm nút yes thông qua dự án ĐSCT. Giờ thì Tại
hạ mới hiểu tại sao việc vay được bao nhiêu tiền cũng
được tính là thành tích của Chính phủ. Và nụ cười móm
mém của Phó Thủ tướng mới đáng yêu làm sao. Ông quyết lấy
vợ trẻ nhưng cũng quyết không chịu làm người lớn, không
muốn xa rời bầu vú, dù đó là bầu sữa hàng xóm, cũng bởi
đó là bầu vú hàng xóm.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5383), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét