Đọc báo thấy thầy quyết định giã từ giảng đường mà
lòng tôi trống rỗng vô cùng. Tôi cảm thấy thật cay đắng khi
nghĩ đến một người thầy đứng trên bục giảng đã gần 20
năm giờ phải quyết định rời bỏ nơi ấy vĩnh viễn. Việc
thầy rời bỏ giảng đường phải hiểu đúng nhất đó là
cuộc bỏ chạy. Thầy đã không đủ ý chí để đứng thêm nơi
chốn đó được nữa. Thầy đã thất bại.
Thầy đã không chịu nổi một nơi chốn mà chúng ta gọi là
mái trường, không chịu nổi những đồng nghiệp, những phụ
huynh và cả những học sinh đã và đang nhìn thầy với đôi
mắt đầy oán hận. Tại sao họ lại oán hận thầy? Vì thầy
đã mở tung ra trước mắt thiên hạ một sự thật, sự thật
của những điều tồi tệ trong sự nghiệp trồng người mà
những con người đang oán hận thầy là những kẻ liên can.
<div class="boxright200"><img
src="http://tuanvietnam.net/assets/images/Dovietkhoa.jpg" /><div
class="textholder">Thầy Đỗ Việt Khoa. Ảnh: VNE</div></div>
Hơn bao giờ hết, tôi nhận thấy thầy thật cô đơn trên con
đường thầy chọn. Tôi cảm thấy ai đó đang khóc và nhìn theo
thầy. Tôi cảm thấy nỗi cay đắng và cô độc đang dâng lên
như nước lũ nhấn chìm thầy. Tôi thấy những ô cửa của
từng lớp học mở ra đầy vô cảm.
Có những người nói rằng thầy đã đấu tranh với tấm lòng
trung thực, với trái tim quả cảm nhưng còn những điều chưa
hợp lý trong phương pháp của mình. Chuyện đó nếu đúng cũng
không phải là điều đáng nói. Điều đáng nói là số người
trong ngành giáo dục đứng bên thầy quá ít. Sự ích kỷ, thói
hưởng lợi cá nhân và nỗi sợ hãi bị liên luỵ đã đánh
gục lòng tự trọng và nhân cách của nhiều thầy cô.
Tôi cũng không tán thành việc một số báo chí tung hô, vinh danh
thầy như một tượng đài chống tiêu cực. Nhưng tôi trân
trọng hành động của thầy, một con người bình thường trong
xã hội nhưng đã có can đảm nói lên sự thật.
Cho đến lúc này, tôi vẫn băn khoăn với câu hỏi: vì sao
những người quản lý giáo dục và xã hội đã không đứng
bên thầy một cách chân thực và quả cảm nhất. Nhưng tôi
lại thấy cho dù là mơ hồ rằng thầy đã trở thành ví dụ
của một người đấu tranh cho sự trong sạch trong sứ mệnh
dạy người trong một lúc nào đó như là một thứ thời
thượng. Rồi tất cả bỏ đi, để lại mình thầy đứng bơ
vơ nơi đầy bão gió khắc nghiệt của những người chống
lại thầy.
Tôi không phải là một ai đó trong số người kia. Nhưng tôi
vẫn cảm thấy một cảm giác xấu hổ đang táp vào tôi như
bùn đen. Bởi tôi đã chẳng thể làm gì để thầy dừng bước
và quay lại mái trường thân yêu của mình.
Và tôi lại dày vò tự hỏi: sao những người có trách nhiệm
không đứng bên thầy, trao đổi chân thành với thầy, giúp
đỡ thầy, động viên thầy và cùng bao thầy cô như thầy nắm
chặt tay nhau vì nhân cách và tương lai tốt đẹp của những
đứa trẻ. Tôi cảm thấy họ đã không làm như thế. Họ đã
bỏ lại thầy một mình và thầy đã có lúc không biết sẽ
phải làm như thế nào.
Tại sao sự trung thực của thầy lại bị săn đuổi?
Tại sao sự quả cảm của thầy lại bị dè bỉu?
Tại sao có lúc thầy lại phải hoang mang trên con đường đúng?
Tại sao thầy lại trở thành một kẻ cô đơn?
Lúc này đây, tôi muốn nói với thầy một điều mà thực sự
tôi không muốn nói, rằng: thầy đã thất bại. Thầy thất
bại là những người như tôi thất bại. Những đồng nghiệp
chân chính của thầy thất bại. Những giấc mơ về một mái
trường thân yêu ngập tràn tình yêu thương thất bại. Và
những đứa trẻ đang mong đợi chúng ta mang đến cho chúng
những điều ý nghĩa và đẹp đẽ cũng thất bại.
Đêm nay tôi nhận thấy: những con đường trên xứ sở của
chúng ta đầy gió. Tôi lại nghe vang lên những câu thơ của nhà
thơ vĩ đại J. Brodsky: Chỉ cần ngước mắt lên cao hơn, chỉ
cần khóc, chỉ cần hát và chỉ cần sống.
Và tôi muốn thầy cũng nghe thấy những câu thơ ấy.
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5119), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét