nhiêu tuổi, nên tôi tạm xưng "tôi" và gọi "bạn".
Tôi biết chuyện này căn bản không liên quan gì đến tôi,
nhưng tôi muốn nói vắn tắt đôi điều.
Vài ngày trước tôi đọc được bài viết "<a
href="http://menam0.multiply.com/journal/item/174/174">ĐỤ và tầm quan
trọng của ĐỤ đối với nền an ninh quốc gia</a>" của blogger
Thiên Sầu, hôm nay tình cờ mới thấy được bài viết "<a
href="http://danluan.org/node/4929">Sốc vì bài viết của Mẹ
Nấm</a>" của bạn P. T. Hoa trên Dân Luận.
Thứ nhất, trong bài viết của bạn có câu như sau "<em>Nguyễn
Ngọc Như Quỳnh – cái tên thật đẹp, cùng với Lê Thị Công
Nhân hay Phạm Thanh Nghiên… đã là những cái tên in sâu trong
tình cảm của những người VN trong và ngoài nước...</em>" Khi
đọc đến đây, tôi thực sự không hiểu ý bạn đang định
nói gì, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là cái tên đẹp, thì sao hở
bạn?
Thứ hai, ý bạn nói về bài viết "<a
href="http://menam0.multiply.com/journal/item/174/174">ĐỤ và tầm quan
trọng của ĐỤ đối với nền an ninh quốc gia</a>", đây cũng
không phải là bài viết của tôi, nhưng tôi chỉ muốn nói đôi
lời như sau: tôi không cho rằng ý kiến của bạn về bản sắc
Á Đông, hay thuần phong mỹ tục luôn phù hợp trong mọi tình
huống và bối cảnh. Bạn nghĩ sao nếu từ "đụ" được thay
bằng "quan hệ tình dục" hay "làm tình"? Tôi tin rằng, bạn
thừa hiểu 1 từ ngữ trong 1 văn bản được chọn vì nó phù
hợp với tình huống, cảm xúc, mục đích... chứ không phụ
thuộc vào những chuẩn mực xã hội, thuần phong mỹ tục hay
truyền thống.
Chẳng hạn, trong "Những cuộc độc thoại của âm đạo", Eve
Ensler có viết:
<div class="special_quote"><em>"Hãy bắt đầu ngay với chữ "âm
đạo". Khá nhất, chữ ấy nghe giống như một chứng nhiễm
trùng, hay như một dụng cụ y khoa: "Nhanh lên, Y Tá, mang cái âm
đạo đến đây cho tôi." "Âm đạo." "Âm đạo." Cho dù bạn nói
chữ ấy bao nhiêu lần đi nữa, nó vẫn không bao giờ nghe
giống cái chữ bạn muốn nói. Nó là một chữ nghe hết sức
buồn cười, hoàn toàn không hấp dẫn. Nếu bạn dùng chữ ấy
khi đang làm tình, cố ra vẻ nói năng đúng mực -- "Anh yêu,
vuốt ve giùm cái âm đạo cho em nhé?" -- bạn làm hỏng bét ngay
giây phút ấy."</em></div>
Nếu bạn là người thật sự quan tâm và bức xúc trước
những bất công trong xã hội VN hiện nay, có lẽ bạn hoàn toàn
có thể hiểu được sự mỉa mai, và cả ghê tởm hành động
nực cười của những người lãnh đạo, được thể hiện
trong bài viết. Để tiện cho bạn, tôi copy cho bạn một đoạn
như sau:
<div class="special_quote">"<em>Chúng ta đều biết, Trăng Đêm và
Uyên Vũ là hai thành viên cốt cán của cái gọi là Câu Lạc
Bộ Nhà Báo Tự Do. Đây là một tổ chức phản động, nhận
được sự ủng hộ của đông đảo các blogger có tư tưởng
phản cách mạng, các tổ chức chính trị chống đối lưu vong
ở nước ngoài đòi hỏi dân chủ, canh tân đất nước. Hai tên
này sau 3 năm tìm hiểu từ trên mạng đến trên đường và
luân chuyển sang cả trên… họ đã đi đến hôn nhân. Việc
thành hôn của hai người này là sự gắn kết của Chúa Trời
nhưng từ lâu đã là cái gai trong mắt của các nhân viên mật
vụ, an ninh.</em>
<em>Cơ quan an ninh đã tốn không biết bao nhiêu là công sức
nhằm ngăn chặn mối lương duyên của 2 tư tưởng chống đối
nhà nước đến với nhau, vì quả thật, đây là sự kết hợp
của 2 luồng tư duy phản động nhằm chống lại cai trị của
bộ não "đỉnh cao trí tuệ". Sự đi đến hôn nhân của 2
người này sẽ tạo ra những mầm móng nguy hại đối với an
ninh quốc gia cho mai sau.</em>
<em>Khi Trăng Đêm và Uyên Vũ muốn sang Thái Lan để hưởng
tuần trăng mật, họ muốn tận dụng những khoảng khắc thăng
hoa của tình yêu để tạo sinh ra những dòng giống, mầm móng
phản động trong tương lai ngay tại đất nước dân chủ. Họ
muốn cốt nhục của mình từ thuở sơ khai được sống trong
bầu không khí tự do. Nhưng, mưu chước của họ đã bị các
chiến sỹ an ninh của chúng ta phát giác, ngăn chặn, dập tắt
ngay từ trong trứng nước. Hai tên này đã bị bắt ngay tại
sân bay Tân Sơn Nhất, khi chúng có âm mưu sang nước Thái Lan
để thực hiện hành vi giao cấu, duy trì nòi giống.</em>
<em>ĐỤ hay nói một cách mỹ miều hơn là giao hợp là một
việc bình thường, đó là nhu cầu chính yếu được Đảng và
Nhà nước tôn trọng, bảo vệ bằng luật pháp. Song, vẫn còn
có những con người hiểu lệch lạc, họ tận dụng những
quyền tự do, sự ưu đãi của Đảng và Nhà nước trong việc
cho ĐỤ thoải mái để gầy tạo ra những sinh vật có hại cho
quốc gia về sau. Những con người này cần được luật pháp
xử lý nghiêm khắc nhằm răn đe, giáo dục cho những người
khác.</em>"</div>
Bạn cho rằng trong tình huống này, để nói giảm
nói tránh, để có văn hóa, hoặc giữ bản sắc Á Đông, theo
cách nói của bạn, người viết có thể thay bằng từ gì? "Làm
tình" chăng? "Quan hệ tình dục" chăng? "Giao hợp" chăng? Tôi
nghĩ, khi bạn viết "<em>Ở VN, những ngôn từ tục tằn được
xả ra vô tội vạ, thiếu ý thức nơi lề đường góc chợ,
nhưng trên các văn đàn thì lại rất í nhị và được văn
học hoá bởi các mỹ từ khá thú vị. Hơn ai hết, bạn có
thể lọc ra qua kinh nghiệm của mình những người nào thường
vô ý thức trong cách dùng ngôn từ bẩn và phải thừa nhận
một điều: hiếm khi bắt gặp những ngôn từ bẩn xuất phát
từ một phụ nữ. Hết thảy những cái đó, người ta đổ
đồng cho mấy từ "phong tục, tập quán" và là một người
Việt Nam như bao người VN khác, chúng tôi đã quen và yêu cái
bản sắc Á Đông ấy.</em>", "Cũng có lẽ vì "đã quen" với
những cái mang tính bản sắc đó, cho nên khi gặp phải một con
người thiếu văn hoá, hay đọc được một ngôn từ rác
rưởi, chúng tôi đều rất phản cảm, dị ứng với nó. Bỗng
dưng trong suy luận rất bản năng rằng con người thiếu văn
hoá đó là con người tầm thường, ngôn từ rác rưởi đó
không đáng để suy nghĩ bận tâm. Chúng tôi liệu có quá cổ
hủ chăng khi bỗng nhiên từ những người đang hết mực yêu
quý lại trở nên vô cảm với chị chỉ vì một từ duy
nhất???", bạn cũng hiểu "đụ" là 1 từ để chửi. Trước 1
tình huống ngớ ngẩn và lố bịch như vậy, 2 người đi
hưởng tuần trăng mật cũng bị chặn lại không cho đi, người
ta liệu có nên tự ép mình trong 1 khuôn khổ cứng nhắc chỉ
vì sợ người khác nghĩ không hay về mình không? Và thẳng
thắn mà nói, tôi không thực sự hiểu từ "văn học hóa" của
bạn, vì tôi đã từng thấy những từ ngữ bị xem là "tục
tằn" trong văn học. Chẳng hạn, cụ Tam nguyên Yên Đổ Nguyễn
Khuyến có đoạn thơ như sau:
"<em>Đầu làng Ngang có một chỗ lội<br />
Có miếu ông Cuội cao vòi vọi<br />
Đàn bà đến đó xắn quần lên<br />
Chỗ thì đến háng, chỗ đến gối<br />
Ông Cuội ngồi trên mủm mỉm cười:<br />
"Cái gì trông trắng như con cúi"<br />
Đàn bà khép nép đứng lên thưa:<br />
"Con trót hở hang, xin xá tội!"<br />
"Không không mi chẳng tội tình gì<br />
Chỉ tội làm ông cứng con buồi<br />
Về bảo đàn bà khắp làng này<br />
Ra đây ông cho giống ông Cuội</em>"…
Ông Nguyễn Thiện Kế cũng đã viết:
"<em>Trên đê cụ lớn văng con cặc<br />
Dưới đất thầy cai thượng cẳng tay.</em>"
Hay trong bài viết "Tiếng nói của cái tục trong văn Nguyễn Huy
Thiệp", nhà phê bình Châu Minh Hùng viết 1 số đoạn như sau:
<div class="special_quote"><em>"Nguyễn Huy Thiệp không nói tục, văng
tục mà chính Cái Tục cất lên tiếng nói của nó. Khi Cái Tục
bị đè nén trong một môi trường phi nhân bản của những quy
tắc đạo đức văn hoá cực đoan, thì Cái Tục sẽ cương lên
(theo lẽ biến dịch) với tiếng nói phản kháng đòi hỏi
quyền sống, quyền tự do của con người. Điều quan trọng hơn
là thế giới nghệ thuật trong văn Thiệp đã phá vỡ mọi tôn
ti, thế giới mất niềm tin, người không có vua, biển không có
thuỷ thần, Cái Tục mới được dịp cất lên tiếng nói dân
chủ.Muốn hay không, bản thân một nhà văn như Thiệp không
đủ sức đóng vai trò một ông cảnh sát để khống chế
tiếng nói tự do ngôn luận của Cái Tục. Tiền bối của
Thiệp, nhà văn Vũ Trọng Phụng có một so sánh rất hay: "Cái
giường của me Tây cũng giống như cái dùi cui của thầy cảnh
sát, cũng giống như cái cổ của một ông nghị An Nam". Giá
như nhà văn họ Vũ gọi đích danh Cái Bướm của me Tây thì hay
biết mấy. Nó tồn tại bình đẳng với tất cả mọi thứ
quyền lực chính trị trong đời sống. Đẹp hay xấu, chưa cần
bàn luận."</em></div>
Trong truyện "Những bài học nông thôn" của nhà văn Nguyễn Huy
Thiệp:
<div class="special_quote"><em>"Bữa cơm gia đình Lâm. Chị Hiên
mời: "Các cụ xơi tự nhiên". Thằng Tiến đòi: "Cho em làm
các cụ với". Mẹ Lâm gạt: "Hỗn nào! Chim bằng quả ớt
thì làm các cụ ra sao?"… Bà Lâm thở dài: "Các cụ toàn
chim to…" "Ăn đi con ạ. Đàn ông nó chẳng thương mình
đâu. Rượu thì nó ngồi mâm trên. Ngủ thì nó đè lên mình".
Bố Lâm gắt: "Bà lão hay nhỉ!". Bà Lâm lẩm bẩm: "Hay con
mẹ mày! Tao tám mươi tuổi đi nói sai à?"."</em>
</div>
Và ông Châu Minh Hùng khẳng định:
<div class="special_quote">"<em>Vậy là tôi đã chỉ ra hết Cái Tục
trong văn Thiệp. Sáng tạo và phê bình văn học của ta hiện nay
cứ lẩn quẩn trong những thứ cao siêu, thanh nhã như chủ nghĩa
yêu nước, lòng nhân đạo trừu tượng mà quên đi những gì
trần tục, tinh tế và cụ thể nhất của đời sống. Đáng
xấu hổ nhất là loại sáng tạo và phê bình ăn theo, nói leo
để được một chút danh vọng, tiền tài. Nghệ thuật là
tiếng hát, nhưng phải là tiếng hát cho những giá trị nhân
văn, nhân bản của con người chứ không phải hát ngợi ca
tiền tài, danh vọng. Hát ngợi ca tiền tài, danh vọng ư? –
Hát như cứt! Đừng ngồi đó mà than phiền thiếu tự do,
thiếu kinh phí cho sáng tác, thiếu sự hỗ trợ cho phê bình.
Văn học thiếu đỉnh cao không phải vì thiếu một cái gì cả.
Trừ thiếu bản lĩnh của những tâm hồn lớn.</em>
<em>Khi Cái Tục tràn vào văn chương nghệ thuật với hình thức
chính danh, có người bảo Cái Đẹp đã chết. Tôi nghĩ, Cái
Đẹp không chết. Chỉ có cái chết đến với Cái Đẹp giả
tạo. Cái Đẹp đích thực nằm ở những giá trị nhân bản
đích thực. Các nhà mỹ học vĩ đại, từ Socrate đến Platon,
từ Aristote đến Kant, từ Hegel đến Nietzsche,… tất cả đều
thống nhất trên tinh thần: Cái Đẹp là Sự Thật. Có điều,
mỗi người đi tìm Sự Thật ở mỗi chân trời khác nhau, từ
đó sinh ra những ảo tưởng và nhầm lẫn. Sự Thật cuối cùng
nằm ở ngay trong lòng người với cả một cõi huyền bí cần
được khám phá. Trong lúc thế giới xuất hiện quá nhiều cái
giả: hàng giả, tiền giả, bằng cấp giả… và cả những
nhân cách giả, thì, có khi Cái Tục là Thật nhất.</em>
<em>Nhưng nên nhớ rằng, phải có bản lĩnh và khả năng làm
chủ Cái Tục mới có thể sáng tạo và tiếp nhận, phê bình
Cái Tục.</em>"</div>
Trong bài viết "Con cặc" của nhà phê bình văn học Nguyễn Hưng
Quốc có đoạn:
<div class="special_quote">"<em>"Văng cặc" là đặc quyền của
tầng lớp bên trên. Chỉ có những người có quyền lực mới
được văng cặc. Ðứng trước vua quan ngày xưa, bọn thường
dân mà dám văng cặc thì thế nào cũng bị chặt đầu hoặc
chết mòn trong tù ngục. Ðủ thấy những cái gọi là taboo -
những điều cấm kỵ - cũng có tính giai cấp: chúng chỉ áp
dụng đối với tầng lớp dưới của xã hội mà thôi. Chính
vì thế, việc văng cặc, và từ đó, việc văng tục nói chung,
đã biến thành một hành vi thách thức và khiêu khích mạnh mẽ
và táo bạo nhất: chúng thách thức và khiêu khích với chính
quyền lực. Văng cặc, do đó, trở thành một thái độ phản
kháng và một sự nổi loạn.</em>
<em>Nên lưu ý là chính các quy phạm văn hoá cũng là một thứ
quyền lực. Nổi loạn để chống lại các quy phạm văn hoá
ấy là một hiện tượng thường xảy ra không những trong đời
sống, đặc biệt ở giới trẻ,[20] mà còn cả trong văn học,
đặc biệt ở những giai đoạn tính chất cũ kỹ và sáo mòn
đã nặng nề đến mức gần như không thể chịu đựng được
nữa.</em>
<em>Chính trong cái không khí ngột ngạt, nặng trĩu những công
thức và giáo điều, những sự mệt mỏi và sợ hãi như thế,
một tiếng "cặc" vang lên sang sảng, nghe rất...
đã.</em>"</div>
Trong bài "Văn hóa tục", cũng của ông Nguyễn Hưng Quốc có
đoạn:
<div class="special_quote">"<em>Mỹ học của cái tục? Ừ, thì có
gì là lạ? Có lẽ điểm khác biệt lớn nhất trong quan niệm
về cái đẹp giữa Đông và Tây là ở chỗ này: ở Tây
phương, bắt đầu từ văn minh Hy Lạp thời cổ đại, cái
đẹp đã gắn liền với thân xác; ở Đông phương, đặc biệt
ở Trung Hoa và những dân tộc chịu ảnh hưởng của Trung Hoa,
cái đẹp nằm ở đâu đó, trong thiên nhiên, rất xa thân thể
của con người. Trong khi ở Hy Lạp, người ta tạc tượng con
người, làm nổi bật những nét mỹ miều nhất trong từng
đường gân thớ thịt của con người; ở Trung Hoa, người ta
mải miết vẽ những bức tranh thuỷ mạc với những sông,
những núi, những mây, v.v... Con người, nếu có, chỉ thấp
thoáng. Ẩn trong cây. Mờ trong sương. Thật xa. Trong xã hội
chịu ảnh hưởng của một nền văn hoá như thế, chỉ cần
vẽ phác cảnh Thuý Kiều dày dày sẵn đúc một toà thiên nhiên
trong buồng tắm đã có thể bị lên án gay gắt là tục. Mô
tả đôi gò bồng đảo sương còn ngậm và một lạch đào
nguyên suối chửa thông trên thân thể một thiếu nữ ngủ ngày
như thơ Hồ Xuân Hương lại càng bị xem là tục.</em>
<em>Tuy nhiên, đừng quên: ngày nay cả Nguyễn Du lẫn Hồ Xuân
Hương đều được thán phục và khen ngợi nhiều nhất ở
những điểm họ từng bị những người đương thời lên án
một cách dữ dội nhất.</em>"</div>
Và:
<div class="special_quote">"<em>Trong khi nên xem tính đại chúng như
kẻ thù, chúng ta nên nhìn cái tục trong văn học một cách khoan
dung hơn: với tư cách một phạm trù mỹ học, không phải cái
tục nào cũng đáng bị kết án.</em>"</div>
Tôi nghĩ những điều vừa nói đã tương đối đủ để trả
lời cho những nhận định đầy định kiến của bạn về bài
viết "ĐỤ và tầm quan trọng của ĐỤ đối với nền an ninh
quốc gia".
Thứ 3, rất quan trọng, bài viết của bạn được mở đầu:
<div class="special_quote">"<em>Là một "fan" hâm mộ của Mẹ
Nấm, từ "cái thuở hồng hoan rừng chưa có tên" tôi đã là
một độc giả cần mẫn vào blog của chị để đọc những
dòng tâm sự tuy riêng mà chung của chị dành cho đứa con gái
bé bỏng và tình thương chị dành cho gia đình. Theo dòng tâm
sự của chị, tôi được biết đến những biến cố xảy ra
với chi khi chị tham gia cổ xuý cho việc phản đối khai thác
bô-xít ở Tây Nguyên và bị an ninh VN bắt, giam giữ… Tôi
thực sự xúc động với mẩu entry ngắn ngủi nhưng đau đớn
treo trên blog của chị nói lên lời từ giã trang blog thân
thương của mình và xót xa khi đọc những dòng nhật ký chị
viết ra sau những ngày chị bị giam giữ…</em>"</div>
Rồi sau đó thêm đoạn:
<div class="special_quote">"<em>Tôi quý chị bởi sự thẳng thắn và
thích thú với cách diễn đạt trong văn phong của chị, những
ngày đầu đọc blog của chị, men theo tâm sự của chị dành
cho con, tôi cứ mãi hình dung ra chị là một người phụ nữ
dịu dàng đôn hậu và đầy sự khoan dung, tôi có nhìn thấy
bức ảnh của chị trên mạng, cảm nhận chị thật hạnh phúc.
Rồi đến những ngày sóng gió đến với chị, tôi như người
được truyền những uất ức, tức giận từ chị, tôi căm
phẫn cách hành xử của chính quyền, cảm thông cho những
giằng xé trong tâm can của chị và rồi ngày chị trở lại
diễn đàn mạng là ngày tôi như được vui lây cái niềm vui
của sự tự do bày tỏ chính kiến từ chị.</em>"</div>
Nghe rất tình cảm, nhưng thực ra nó đối lập hoàn toàn với
đoạn tiếp sau đó:
<div class="special_quote">"<em>Vì quý mến nên tôi âm thầm theo dõi
những thăng trầm của chị, có lẽ chị đã rất ngạc nhiên
khi trong tài khoản ngân hàng của chị bỗng nhiên có một ai
đó gửi thêm vào dù số tiền chỉ là ít ỏi, nhưng chị không
thể biết đó là ai, và nữa những khoản tiền lại có xuất
xứ rất khác lạ, lúc ở Úc châu, lúc Huê Kỳ, lúc lại ngay
cạnh VN như Thái Lan hay Căm bốt. Những khoản tiền ít ỏi đó
chỉ có thể nói lên tấm lòng mà những người yêu mến dành
cho chị, chứ có lẽ nó cũng không thể san sẻ gì nhiều cho
những khó khăn mà chị hằng ngày phải đương đầu.</em>
<em>Chúng tôi đã yêu mến chị như thế đấy!</em>"</div>
Những người thực sự quan tâm không cần phải nói, đặc
biệt là nói công khai trên báo chí, dù là báo mạng, về
chuyện ÂM THẦM giúp đỡ người khác, nhất là chuyện giúp
đỡ chuyện tiền bạc, hoàn toàn đúng với lời vu vạ của ban
lãnh đạo VN rằng tất cả những người muốn dân chủ thực
ra chẳng phải là những người yêu nước mà chỉ là những
kẻ bội phản ăn tiền nước ngoài và chửi bới chê bai nhà
nước (bạn đã viết "lúc ở Úc châu, lúc Huê Kỳ, lúc lại
ngay cạnh VN như Thái Lan hay Căm bốt")
Trong bài viết trả lời của blogger Mẹ Nấm có đoạn:
<div class="special_quote">"<em>Và tôi muốn một lần thẳng thắn
hỏi bạn: bạn hay những người bạn của bạn - những người
mà theo bạn là thầm lặng ủng hộ tôi, đã gửi tiền vào tài
khoản nào của tôi?? Bởi, tôi hoàn toàn không có tài khoản
nào để mở hoặc đang sử dụng tại thời điểm này, và tôi
không phải là người có thể nhận tiền từ những người
gửi mà tôi không hề biết.</em>
<em>Thật lòng là tôi muốn hỏi bạn, bạn có ý gì, khi thông
báo và nhắn gửi đến tôi về "sự yêu mến" nêu trên?</em>
<em>Nếu bạn thật sự đã từng yêu mến tôi, thì việc bạn
viết những dòng không đúng sự thật nêu trên có được xem
là hành động "ghét" nên làm cho bõ của bạn hay
không?</em>"</div>
Thế thì vấn đề lại theo 1 hướng khác: bạn đang vu khống.
Và nguyên nhân là do đâu?
Tôi thực sự hy vọng là bạn không như những gì tôi hiện
đang nghĩ trong đầu.
Cám ơn bạn vì đã đọc.
Joyce Anne Nguyen
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4947), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét