Nguyen Thuy - Nếu không học được gì từ sai lầm thì đó là có tội!

Những ngày trước 30 tháng tư cách nay 35 năm, tôi cùng các bạn
đang chuẩn bị cho kỳ thi cuối cấp III (tương đương với kỳ
thi hết PTTH bây giờ). Tôi còn nhớ cái không khí lúc đó khi
mỗi ngày đài lại thông báo về việc quân đội miền Bắc
tiến dần tới Sài Gòn. Tôi có một người bạn gái học cùng
hồi cấp II, bạn đó chăm, ngoan và học giỏi. Vậy mà bạn
đã nhất định bỏ kỳ thi để vào bộ đội. Tôi đoán bạn
không muốn bỏ lỡ cơ hội để tham gia vào một cuộc chiến
lịch sử. Quả thật là nếu mẹ tôi không ra sức ngăn cản,
có lẽ tôi cũng làm như vậy. Thật khó nói đó là vì lòng yêu
nước hay vì "bệnh sĩ" hay đúng hơn là bệnh "thích làm anh
hùng". Thế hệ của chúng tôi đã được giáo dục để trở
thành những anh hùng.

Tôi còn nhớ hầu như chúng tôi chỉ còn có thể thực sự học
vào giờ học môn Lý vì thầy giáo môn Lý dạy rất hấp dẫn.
Đầu óc chúng tôi đã không còn tập trung trong các giờ học
khác. Đúng ngày 30 tháng tư năm 1975, vào giờ Lý, thày cũng
đành để chúng tôi nghỉ vì chẳng ai còn có thể học gì lúc
đó. Tôi nhớ không biết tại sao mà tôi cùng một số bạn bè
cứ đi mãi quanh hồ Gươm, nghe bài hát của nhạc sĩ Phạm
Tuyên và tận hưởng cái cảm giác thật kỳ lạ. Có một cái
gì đó vừa chấm dứt, và một cái gì đó đang bắt đầu.

Tôi không còn có thể biết rõ ràng là cái gì cả bởi vì giờ
đây, sau 35 năm, tôi không thể gọi đó là niềm hạnh phúc hay
sung sướng vì chiến thắng. Chúng ta đã chiến đấu vì cái gì
vậy? Và đã chiến thắng ai vậy? Liệu lịch sử có khác đi,
liệu những đau thương mất mát của cả dân tộc có bớt đi
nếu chúng ta đừng muốn làm "anh hùng" đến thế. Tiếc
rằng lịch sử chẳng bao giờ có chữ nếu. Tôi chỉ mong muốn
đến một lúc nào đó, người ta sẽ dũng cảm hơn khi nhìn
lại lịch sử đau thương của dân tộc. Một con người có
thế sai lầm. Một dân tộc cũng có thể phạm sai lầm. Không
thể sửa lại lịch sử. Chẳng ai tự nhận là mình đã sai
lầm nếu như vì sai lầm đó mà cả một dân tộc phải trả
giá. Nhưng nếu không học được gì từ sai lầm thì đó là có
tội.

Tôi luôn tự hỏi, vì sao tất cả chúng ta, những người đã
và có lẽ vẫn đang ở cả hai phía, vẫn còn day dứt nhiều
như vậy về một cuộc chiến mà tất cả chúng ta, những
người VN, đã phải trả giá quá đắt.

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5127), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét