Vietnamnet) đang cố gắng giúp cho thầy Đỗ Việt Khoa một việc
gì cụ thể trong khả năng của cô ấy, thì việc thực hiện
cuộc phỏng vấn với thầy Văn Như Cương vẫn là sai và đáng
trách trước tiên.
Có vẻ cô phóng viên này hơi vội vã và có phần nào đó bộp
chộp, lý ra trước khi thực hiện cuộc phỏng vấn này, nếu
cô là người chín chắn hơn, cô nên hỏi thầy Khoa về việc
có cần một chỗ dạy mới mà cô có thể bằng cách nào đó
sẽ giúp; một mặt vừa không làm bẽ mặt thầy Khoa (vì khi bà
Tạ Bích Loan thực hiện chương trình "Người đương thời" có
hỏi thầy Khoa có ý định chuyển một trường khác không vì
có vài lời mời đối với thầy và thầy Khoa đã xác quyết
việc đấu tranh của mình về tiêu cực trong giáo dục không
phải nhằm kiếm một chỗ ấm thân và yên ổn hơn, mà vì
thầy muốn nhìn thấy giáo dục trong sạch), mặt khác vừa
không làm bẽ mặt thầy Cương, và càng không để dư luận
nhìn các nhà giáo với quá nhiều góc nhìn của một cái kính
vạn hoa. Hiệu ứng xã hội là điều quan trọng, nó có thể
giết chết hay cứu sống một con người là vậy. Cô Kiều Oanh
càng sai lầm hơn là sau khi thực hiện xong cuộc phỏng vấn,
đã không những không giúp gì cho thầy Khoa mà đang gây ra thêm
một scandal chẳng đẹp đẽ gì với cái tựa rất mỉa mai và
xấc xược<a
href="http://vietnamnet.vn/giaoduc/201005/Loi-hua-cua-Hieu-truong-danh-tieng-voi-thay-Khoa-da-tat-911717/">Giáo
sư lừng lẫy Văn Như Cương thất hứa với thầy Khoa?</a>
Lời hứa là điều mình có ý định và quyết tâm làm cho ai
đó mà mình biết là mình có khả năng. Lời hứa (ở đây là
lời hứa của những người lớn) của một người bình
thường với một người bạn về một việc nghiêm túc nào
đó, có lẽ cũng cần phải suy nghĩ kỹ trước khi hứa, huống
chi là một lời hứa của một người thầy đối với một
người thầy, tôi vẫn đang nhìn ở góc độ cả hai đều là
những người thầy đáng kính trọng trong thời buổi mà giáo
dục Việt Nam đang quá bi đát ở tất cả mọi khía cạnh.
Chúng ta thử nghĩ xem, khi người ta không hề yêu cầu mình
hứa, mà mình tự tuyên bố sẽ làm một việc cụ thể giúp cho
người đó, thì lời từ chối dù tế nhị đến mấy cũng làm
ta cảm thấy buồn và thất vọng khi người đó từ chối tấm
lòng của mình và dẫn đến chuyện ta thay đổi suy nghĩ là
điều dễ hiểu. Càng dễ hiểu hơn, khi ta hứa mà người đó
tế nhị từ chối rằng chưa bao giờ có ý định rời xa nơi
mình đang giảng dạy dù có phải chịu nhiều áp lực và bất
công diễn ra hàng ngày, thì lời nói này cũng làm ta tự ái
lắm chứ! Mà thầy Cương lại không phải là một thầy giáo
bình thường không ai biết. Tự ái của một con người như
thế cũng dễ hiểu nốt. Điều đáng trách ở thầy Cương với
tên tuổi của mình mà ông có vẻ cư xử khá cảm tính, cảm
tính ở chỗ: thầy Khoa chưa hề mở lời nhờ thầy Cương giúp
đỡ, ở góc độ nào đó thầy Cương đã chưa thể hiện sự
tôn trọng đối với thầy Khoa, phải chăng với nền giáo dục
nho giáo mà thầy Cương đã hấp thụ quá lâu, làm cho ông luôn
nhìn các giáo viên như thầy Khoa vẫn là con, cháu trong nhà, khi
"nó" khó khăn quá mà "nó" đúng thì sao mình không đưa tay ra
giúp "nó"?! Mình đưa tay ra giúp "nó" mà "nó" còn từ chối mình
ư??!!Phải chăng cái cách nghĩ của thầy Cương vẫn là cách
nghĩ của một nhà giáo ảnh hưởng khá sâu đậm giáo dục
phong kiến?
Cái đáng trách của thầy Cương còn ở chỗ, thay vì thầy chỉ
cần nói ngắn gọn với cô phóng viên bộp chộp kia rằng
trường Lương Thế Vinh hiện nay đã đủ giáo viên, mặc dù
chúng tôi rất muốn nhưng không thể nhận thầy Khoa dịp này,
hy vọng một dịp khác trường chúng tôi sẽ được cộng tác
với thầy Khoa. Điều này tế nhị cho cả thầy Khoa và thầy
Cương. Điều đáng tiếc là thầy Cương đã dông dài và đi lan
man ra ngoài câu chuyện, trong khi cô phóng viên Kiều Oanh đến
với mục đích tìm hiểu về lời hứa năm xưa của thầy.
Nội dung trả lời phỏng vấn của thầy Cương rõ ràng không
ổn và gây thất vọng cho dư luận là điều dễ hiểu, khi
thầy đề cập đền những cụm từ mà người đọc không thể
nào chấp nhận, cho dù đó là những lời nói của một người
có hiểu biết nhất định chưa dám nói đó là Phó giáo sư Văn
Như Cương. Thầy Cương đã xúc phạm thầy Khoa khá nhiều bằng
những cụm từ "không bình thường", "tự đề cao mình", "đánh
giá mình rất quan trọng", "định ứng cử vào quốc hội", "bao
giờ trong túi thầy Khoa cũng có một cái máy ghi âm" và ở câu
kết của cuộc phỏng vấn, phải nói rất là tệ:
<em>"Tuy nhiên, về phía Bộ GD-ĐT lúc đó cũng hơi đề cao, tâng
bốc quá hiện tượng đó bằng việc hết phần thưởng này
đến phần thưởng khác, rồi thầy lại lên "người đương
thời" nữa.."</em>
<em>Đó cũng là nguyên nhân dẫn đến ông Khoa đánh giá mình
không đúng"</em>
Điều mà dư luận thất vọng không phải riêng nghĩ về thầy
Cương mà là cả nền giáo dục Việt Nam qua cách nói chuyện,
dẫn chứng của thầy Cương, thầy đã chưa thể hiện là một
nhà giáo độ lượng cần có.
Về lý thì thầy Cương không sai. Đúng! nhận thức con người
hoàn toàn có thể thay đổi theo thời gian, tuy nhiên ở đây
thầy làm cho dư luận cảm nhận thầy có phần nào đó không
hài lòng lắm về cái sự nổi tiếng bất đắc dĩ của thầy
Khoa. Thử hỏi, nếu lúc ông Bộ trưởng Nguyễn Thiện Nhân
xuống tặng quà, bằng khen, thầy Khoa không nhận thì sao? Thử
hỏi, nếu thầy Khoa từ chối cái chương trình "Người đương
thời" của bà Tạ Bích Loan thì sao? Tôi cho rằng, lúc đó còn
kinh khủng hơi về những lời đàm tiếu mà hoàn toàn có thể
xảy ra, chắc chúng ta đều nhận thấy ngay cả một trời nguy
hiểm về dư luận, mà nói không quá thầy Khoa chắc chỉ
có"chết"!!! Vậy tại sao thầy Cương đi dẫn những cái việc
mà không chắc gì thầy Khoa đã mong muốn? Thưa thầy Cương,
nếu là ông, khi bà Tạ Bích Loan, ông Nguyễn Thiện Nhân xuống
"làm việc" với ông, ông có thể từ chối không?
Người dân chúng tôi hoàn toàn thất vọng về cách nghĩ, cách
nói có vẻ như thiếu tính độ lượng, sự cảm thông và có
phần khá chấp nê của ông đối với những cái mà không chắc
thầy Khoa mong muốn và cần nó.
Riêng cô Kiều Oanh, tôi xin nhắn nhủ cô một câu thôi:
"<em>Yêu nhau như thế bằng mười hại nhau</em>"!
<em>Nguyễn Ngọc Già</em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5139), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét