Mr. Lú - Ý Thức à! Tao có thể sống tốt hơn nhờ mày không?

Có một sự thật là nếu bạn đang ở Sài Gòn, xe hơi
của bạn bị trộm bẻ kính chiếu hậu, bạn đừng mua kính
mới, vì nếu xe bạn là Audi, BMW, Mercedes... thì số tiền đó
không hề nhỏ (có thể đến vài chục triệu cơ mà). Việc
bạn cần làm là tìm và gọi điện cho những người có mối
"quan hệ rộng", hay ít nhất là những ai đã từng bị mất.
Chỉ cần vài cuộc điện thoại, thì chỉ trong vòng 30p-1
tiếng. Đúng cái kính của bạn sẽ được lắp lại với giá
rẻ hơn, chỉ chừng một nửa. Tức là bạn phải mua lại chính
cái của mình vừa mới mất cách đây ít phút. Cảm giác có
lẽ là đau hơn bò đá!

Nhưng nó vẫn cứ diễn ra như một quy luật bất thành văn như
thế.

Ở nơi mà nạn cướp giật, bẻ khóa, trộm xe hằng ngày đã
thành nếp. Dường như người ta đã trở nên bất lực và
chấp nhận nó. Lên báo cho công an thì chỉ là công việc lấy
lệ, vì khả năng tìm được lại đồ mất thì như trông đợi
trúng số độc đắc.

Và bạn tự nhủ: "<em>Tháng này sao mà xui quá mày ạ. Ông thầy
bảo tao năm nay có tam tai!</em>" (Vậy là để an ủi, và gỡ
gạc lại chút niềm vui cho mình, cách tốt nhất là đổ cho...
số phận)

Điểm đáng phải bàn ở đây là gì, chút ta sẽ nói tiếp.

<div class="boxright200"><img
src="/files/u1/sub01/11025069-ket%20xe%20to.jpg" width="350" height="250"
alt="11025069-ket xe to.jpg" /></div>
Một "thành phố nạn" khác nữa là kẹt xe, thường thì ta thấy
người ta nói là tại lô cốt, đường hẹp mà người đông.
Và cái nguyên nhân người ta hay nhắc đến và có thể được
coi là hợp lý nhất cho mọi trường hợp là ý thức, ý thức
chấp hành của người đi đường.

Có lẽ là thế thật, vì theo quan sát của tôi thì hầu hết,
khi lưu lượng xe cộ đông, nạn kẹt xe khởi điểm là khi đã
có đèn đỏ, hay đã báo đèn vàng, vài người vẫn thường
cố chạy rán và tới giữa đường thì gặp luồng lưu thông
ở phía đã đèn xanh. Giao thông bị cản trở tại đây. "Khổ
nạn" bắt đầu, và khi đã kẹt rồi thì người ta chẳng ai
còn tâm trí để nhìn đèn giao thông, chỉ cố luồn lách, ai
cũng như vậy. Và thảm cảnh lại càng tồi tệ hơn.

Đúng là tại cái Ý Thức thật, nếu ai cũng có ý thức một
chút thì không những nạn kẹt xe, mà nhiều vấn nạn xã hội
đã không nhức nhối đến vậy.

Nhưng câu hỏi là: Tại sao càng ngày, ý thức của người dân
càng bị mai một và có thể nói là tê liệt dần như vậy,
trong khi nó lại là chìa khóa cho một xã hội văn minh mà chính
phủ đã hô hào đặt mục tiêu đã biết bao năm nay?!

Quay trở lại với vụ bẻ kính chiếu hậu và nạn trộm,
cướp giật. Bạn có hỏi. Tại sao nó diễn ra "chình ình" vậy
mà các cơ quan chức năng không làm gì nhỉ?

Câu hỏi nữa là: Họ có biết và có thể điều tra ra thủ
phạm không?

Câu trả lời là "CÓ", nếu họ muốn. Vì với năng lực của
công an ta, con ruồi nào lạ bay đến khu vực mình quản lý thì
họ đã biết rồi đừng nói đến các băng trộm cướp cứ
hành động như ăn cơm bữa. Một minh chứng là nếu đợt nào
thành phố có chiến dịch truy quét (thường thì để lập thành
tích chào mừng sự kiện gì đó), thì lúc đó mới có vô khối
đứa phải vô khám, nhiếu băng nhóm tội phạm mới được
phanh phui.

Hàng ngày, trên báo đài những tin tức dồn dập nào là sập
cầu, tham nhũng, hối lộ, tiền của dân, của nhà nước bị
lãng phí vô tội vạ nhưng hình phạt thì đa số là khiển
trách, kỷ luật, hứa sẽ khắc phục. Tội đáng chung thân,
thậm chí tử hình thì rốt cuộc chỉ vài năm. Quan tham, cán
bộ biến chất thi nhau tùng xẻo đất dân, kế sinh nhai của
dân bị bóp chết vì môi trường bị hủy hoại do một số kẻ
gây ra vẫn cứ vô trách nhiệm, dân kêu không ai nghe.

Những trái khuấy diễn ra hằng ngày. Thế thì: "<em>Tôi cố
sống tốt nhưng Pháp luật có thể bảo vệ, có thể bảo đảm
công bằng cho tôi không?</em>"

Khi nghi ngờ hay không tin điều đó, kết quả là người ta sẽ
mất dần niềm tin, trở nên vô cảm, và như một bản năng sinh
tồn, người ta tìm mọi cách để luồn lách, để tồn tại
bất chấp tất cả. Và ý thức là thứ càng ngày càng ít
được dùng đến. Vì người ta thấy ý thức là thứ có vẻ
thừa, còn người có ý thức có cảm giác trở thành lạc lõng
và đôi khi bị coi là kẻ, mà nói theo kiểu Sài Gòn là:
"<em>Mày cứ làm chuyện người ta để ý?!</em>"

Vì ý Thức nó không chỉ là vấn đề tự nguyện, nhưng nó còn
được nuôi dưỡng và ràng buộc bởi các phạm trù đạo đức
và trách nhiệm của cá nhân đối với xã hội.

Câu nói này có chân lý của nó: "<em>Thượng bất chính, hạ
tất loạn</em>"

Nếu muốn giáo dục, kêu gọi ý thức người dân, thì trước
hết và điều tối cần là: <span
class="underlined-text"><strong>Pháp luật phải được thực thi
nghiêm minh và công bằng</strong></span>. Để đến lúc nào mà
trong suy nghĩ của mỗi người dân: Tôi phải ý thức vì nếu
như không như vậy thì tôi phải chịu trách nhiệm trước cộng
đồng, trước xã hội, trước pháp luật và xã hội sẽ bài
trừ tôi. Chỉ đến lúc đó cái mục tiêu "Xã hội công bằng,
dân chủ, văn minh" mới có thể trở thành hiện thực và mới
mất đi cái tính suông, hô hào cho có của nó.

<em>Mr Lú</em>

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4950), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét