href="http://vietnamnet.vn/giaoduc/201005/Nguoi-duong-thoi-Do-Viet-Khoa-gia-tu-nghe-giao-910858/">thầy
Đỗ Việt Khoa</a> và <a
href="http://vn.360plus.yahoo.com/tuanddk/article?mid=2553&prev=-1&next=2544">nhiều
ý kiến khác nhau</a> về thầy trong những ngày gần đây khiến
tôi suy nghĩ mãi.
Đặc biệt, khi thầy giáo Văn Như Cương công khai trả lời quan
điểm của mình trên <a
href="http://vietnamnet.vn/giaoduc/201005/Loi-hua-cua-Hieu-truong-danh-tieng-voi-thay-Khoa-da-tat-911717/">Vietnamnet</a>,
thì hẳn là thầy giáo đã "tháo giầy" cho thiên hạ cùng ngẫm
về tình trạng của nền giáo dục "ưu việt" nước nhà.
Có người cho rằng, thầy Khoa phải xem xét lại bản thân mình,
lẽ ra thầy phải biết mình là ai, lẽ ra thầy phải thế này,
thế kia... phải biết vị trí và chỗ đứng của mình(!?!?)
Có người lại bảo thầy phải nên làm, thế này, thế kia thì
"công cuộc đấu tranh" của thầy mới có kết quả và có
người kế nghiệp.
Rõ ràng tâm thức của những người Việt này <strong>không hề
quan tâm đến việc hay - dở, đúng - sai mà thầy Khoa đã
làm</strong>, họ chỉ thừa dịp này để bày tỏ sự thương
tiếc, hay nói cách khác là họ chỉ muốn nói với thầy Khoa
rằng: "<em>anh là một thằng ngu, và anh đã chết vì thiếu
hiểu biết</em>".
Làm gì có chuyện "phải nhận thức lại những việc thầy Khoa
đã làm" như lời ông Văn Như Cương phát biểu trên VNN? Bản
chất những hành động của thầy Khoa là đúng, là dũng cảm,
thì không lẽ khi nhìn vào con đường mà thầy đã đi sau này,
người ta buộc phải suy nghĩ lại động cơ của thầy Khoa sao??
Đấu tranh với cái ác, cái xấu mà phải <em>nhận thức
lại</em> sao??
Việc thầy Khoa mang theo máy chụp hình, máy ghi âm bên mình,
với tôi, đó là chuyện bình thường buộc phải có để tự
vệ mình trước những lời hứa không bao giờ được thực
hiện.
Chưa kể đến việc nhiều người sợ mình sẽ là nạn nhân khi
có những phát biểu "lỡ lời", ông bà ta thường dạy:
"<em>lòng đầy miệng mới nói ra</em>". Không có gì là vô tình
cả, chỉ có thiếu dũng cảm và gian dối, thì mới sợ thiên
hạ "bắt nọn" mình.
Không ai lạ gì với việc cắt xén, thêm bớt, gán ghép của
hệ thống truyền thông mà tôi, gia đình tôi đã từng là nạn
nhân. Bởi vậy, tại sao chúng ta lại không có quyền bảo vệ
mình trước những lời hứa hão??
Những bài viết, những ý kiến mà tôi được đọc, thường
là chia sẻ và bày tỏ quan điểm về hành động và suy nghĩ
của thầy Khoa, với tôi, đó chỉ là mặt nổi của vấn đề.
Cái gốc của vấn đề nằm ở chỗ những người có liên quan
đến việc đưa thầy Khoa trở thành biểu tượng của "người
đương thời", và nay đang im lặng, dửng dưng trước câu hỏi
lớn mà thầy Khoa đặt ra cho nền giáo dục Việt Nam.
Giáo dục dưới thời của Nguyễn Thiện Nhân, cần một viên
đá lót đường mang tên Đỗ Việt Khoa, và nay, khi ở cương
vị mới, hẳn có người đang nhếch mép cười thầm. Nỗi đau
này chỉ có một mình thầy Khoa gánh chịu?
Những người đã từng bắt tay, tặng hoa, và phỏng vấn thầy
Khoa giờ này đang nghĩ gì, họ có chút xíu nào trăn trở với
tuyên bố rời khỏi bục giảng của thầy hay không? Hay họ sẽ
lại quên như những lần làm phóng sự, làm chương trình theo
một kịch bản sẵn có?
Chúng ta thường đặt ra câu hỏi: "biết đến bao giờ mọi
thứ mới thay đổi?" và ngồi đó chờ đợi kỳ tích xuất
hiện.
Phải chăng trong tâm thức của người Việt, chưa bao giờ nghĩ
đến việc tự lột xác bản thân mình, người Việt thích tin
vào truyền thuyết, vào sự xuất hiện của những anh hùng???
Và một khi đã đặt niềm tin và kỳ vọng quá nhiều vào ai
đó, thì người ta thường cho mình cái quyền "muốn" người
đó phải sống và hành động theo đúng ý mình.
Tôi không muốn tin rằng, tâm thức người Việt mình là như
thế, bởi nó ác độc, hèn kém và thiếu trách nhiệm với
tương lai mình.
Đất nước này, xã hội này chỉ thực sự thay đổi, khi mỗi
người chúng ta không thoả hiệp với cái xấu, cái ác đang
lẩn trốn dưới nhiều hình thức nhan nhản xung quanh mình hàng
ngày.
Một việc tốt nhỏ sẽ tạo ra một xã hội đẹp ở tương
lai.
Thay vì chờ đợi để bày tỏ ý kiến, và mong mỏi sự xuất
hiện của "những người đương thời", bạn và tôi, chúng ta
hãy là người có trách nhiệm với hiện tại và tương lai của
chính cuộc đời mình bạn nhé!
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5186), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét