Giáo Hội Công Giáo Việt Nam với nhiều biến cố đau thương
khiến lòng người hoang mang, tạo nên phân hóa giữa những
người Việt Nam trong nước cũng như hải ngoại, trong và cả
ngoài giáo hội. Những thông tin, những ý kiến bênh vực,
chống đối làm cho người ta mất phương hướng, không biết
tin vào đâu, bên nào xem ra cũng có vẻ thuyết phục. Là giáo
dân Việt Nam, còn thao thức hướng về Quê Hương và Giáo Hội,
chắc chắn không ai là không khỏi hụt hẫng trước "những
điều trông thấy mà đau đớn lòng" xảy ra trong những ngày
vừa qua.
Cho đến nay, có thể nói giáo hội Công Giáo Việt Nam là giáo
hội duy nhất chưa bị nhà nước chi phối bằng cách dựng nên
một giáo hội trực thuộc Mặt Trận Tổ Quốc. Thành lũy tôn
giáo cuối cùng này xem ra đang bị thế lực đỏ lấn dần qua
những thủ đoạn gian trá, tinh vi, mà cao điểm là việc loại
trừ hai vị chủ chăn can trường nhất.
<center>* * *</center>
Ở giữa thời đại tin học hôm nay, người ta có thể tiếp
cận những luồng thôn tin đa chiều, phong phú. Thế mà những
tiếng nói chính thức lại đưa rất ít thông tin hoặc (đối
với những vấn đề xét thấy không có lợi cho mình thì) né
tránh không đề cập đến cho dù nó là sư thật. Nếu chỉ tìm
hiểu trên những nguồn thông tin chính thức ở trong nước
(đạo cũng như đời) thì người ta chỉ có thể tiếp cận
những thông tin đại khái là:
- Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt rời chức vụ Tổng giám
mục Hà Nội vì ngài có vấn đề sức khỏe, ngoài ra không có
yếu tố nào khác chi phối trong việc thay đổi này.
- Quyết định đưa đức cha Kiệt ra khỏi Hà Nội nếu có
trùng hợp với yêu sách của Chủ Tịch Uỷ Ban Nhân Dân Hà
Nội Nguyễn Thế Thảo chỉ là chuyện tình cờ. Bởi vậy, hầu
như không nguồn thông tin chính thức nào đề cập đến việc
trùng hợp này.
- Đức cha Kiệt phải rời Hà Nội một cách hết sức gấp rút
và bất ngờ vào giữa đêm khuya vì sức khỏe của ngài suy
sụp, không thể chần chờ lâu hơn.
- Đức cha Cao Đình Thuyên và Đức Tổng Ngô Quang Kiệt, hai vị
chủ chăn can đảm và kiên cường nhất của HĐGMVN đương
thời, những chủ chăn dám sống chết với đoàn chiên, được
nghỉ hưu cùng một ngày, bởi cùng một quyết định cũng chỉ
là chuyện ngẫu nhiên chứ không hề có sự sắp đặt hay mặc
cả, can thiệp nào từ phía chính quyền cả.
<center>* * *</center>
Thú thật, dù đã cố gắng trở nên "đơn sơ như trẻ nhỏ"
tôi cũng không thể tin được những điều nghịch lý trên
đây. Tôi chợt tự hỏi: chẳng lẽ sống trong môi trường mà
ở đó mọi thông tin đều được "định hướng" riết rồi con
người ta cũng tiêm nhiễm luôn cái tập quán "định hướng
thông tin"? nghĩa là không coi trọng tiêu chuẩn thông tin chính
xác, trung thực mà chỉ chú trọng thông tin sao cho dư luận ngả
theo chiều mình muốn. Trong nếp nghĩ của những người làm
công tác truyền thông trong giáo hội bên nhà còn bàng bạc đâu
đó cái quan niệm "gia trưởng": bề trên cho biết thế nào
thì chỉ được biết thế ấy mà thôi, không được hơn. Hình
như họ chưa xem những người tìm đến với những nguồn thông
tin là người trưởng thành, được phép (và được quyền)
biết những gì đã thực sự xảy ra. Cho dù có muốn che đậy
hay giảm nhẹ sự việc thì bàn tay cũng không thể che nổi mặt
trời, và "sự thật sẽ giải phóng anh em" (Ga 8,2)
Đứng trước những vấn đề nóng bỏng và cấp bách của Giáo
Hội Việt Nam hôm nay, nếu cứ tự ru ngủ rằng các giám mục
Việt Nam luôn luôn đồng tâm nhất trí, rằng tất cả những
sự kiện trong xảy ra Giáo Hội Việt Nam gần đây là bình
thường, rằng những quyết định của Vatican gần đây là hợp
tình hợp lý thì đó là cách hành xử giống như loài chim đà
điểu: chúi đầu xuống cát để "trú ẩn" trước những đe
dọa, hiểm nguy đang hiện hữu gần kề!
Hội Đồng Giám Mục Việt Nam có thật sự hiệp nhất không
khi mà đại đa số các giám mục thu mình trong địa phận của
mình. Những bất công xảy ra cho anh em ở ngoài địa phận là
chuyện của thiên hạ. Hãy nhìn về biến cố Tam Tòa giáo phận
Vinh tháng 7/2008: chính quyền huy động côn đồ đến phá giáo
đường, đánh đập linh muc, giáo dân một cách hết sức man
rợ, giáo phận đã Vinh phát động một ngày cầu nguyện hiệp
thông với những nạn nhân và nguyện cầu cho công lý được
thể hiện vào ngày 2/8/2009. Tham gia cuộc hiệp thông này là...
178 giáo xứ trong giáo phận Vinh cùng với các cha dòng Chúa Cứu
Thế ở Thái Hà, còn hơn 2000 giáo xứ trong giáo hội VN từ Nam
chí Bắc hoàn toàn không thấy sự hưởng ứng (công khai) nào.
Rồi khi Thánh giá Đồng Chiêm bị chính quyền cho người phá
nát, thì sự hiệp thông của các giám mục dành cho Hà Nội bị
dừng lại ở vĩ tuyến 17 (với đức giám mục Oanh ở Kontum là
ngoại lệ). Trời ơi, dòng sông Bến Hải còn là nỗi oan
nghiệt đối với người dân và đất nước Việt Nam đến bao
giờ? Trong biến cố Đồng Chiêm ấy, giáo Hội Ba Lan (tất cả
các nhà thờ trên toàn cõi Ba Lan) đã giành nguyên ngày Chúa
Nhật 04/02/2010 để cầu nguyện hiệp thông với những nạn
nhân của cuộc đàn áp, thì các đấng bản quyền chính thức
của Giáo Hội Việt Nam vẫn giữ thái độ im lặng. Còn gì
đau đớn hơn cho những người dân bé nhỏ, yếu đuối, tội
nghiệp đang chịu bao nhiêu bất công, áp bức, đang thảm thiết
cất tiếng kêu thương!
Trong buổi lễ tiếp đón tân phó TGM Hà Nội ngày 7/5/2010,
người ta nhìn thấy tấm biểu ngữ phản ánh sống động về
tình trạng hiệp nhất của các giám mục VN: "<em>Hoan hô các
Giám Mục miền Bắc đã đồng hành với đức tổng Giuse</em>".
Trong suốt hơn 2 năm từ khi xảy ra cuộc cầu nguyện đòi lại
tòa khâm sứ vào dịp lễ Giáng Sinh 2007 cho đến ngày rời
Việt Nam một cách âm thầm, đức tổng Kiệt đã vô cùng cô
đơn khi đối diện với lũ sài lang không còn nhân tính. Ngừơi
ta nhìn thấy sự cô đơn ấy rõ ràng nhất khi ngài bị tất
cả các cơ quan truyền thông nhà nước mở hết tốc lực, dùng
mọi thủ đoạn đê hèn nhất để tấn công, vu khống, bôi
bẩn, đồng thời chính quyền CSVN, qua Uỷ Ban Nhân Dân Hà Nội
và đảng ủy Hà Nội làm khó dễ, hăm dọa đủ điều, thì
đại đa số những đồng liêu của ngài giữ thái độ bàng
quang tọa thị. Mãi cho đến khi bị "níu áo", bằng lá thư
"mắng vốn" của Nguyễn Thế Thảo, chủ tịch Uỷ Ban Nhân Dân
Hà Nội thì HĐGM mới viết một lá thư trả lời, trong đó có
đoạn viết về sự kiên đòi công lý: "<em>Đức Tổng Kiệt
và các cha dòng Chúa Cứu thế không làm bất cứ điều gì
ngược lại giáo luật hiện hành của Giáo hội Công
giáo...</em>". Giả sử không có lá thư của Nguyễn Thế
Thảo, e rằng HĐGM cũng sẽ im lặng.
Nếu ngày ấy, các cơ quan ngôn luận của Giáo Hội Công Giáo
Việt Nam can đảm lên tiếng, mạnh mẽ phản đối những hành
động bẩn thỉu của truyền thông nhà nước, nếu lá thư trả
lời của HĐGM Việt Nam khẳng định rằng Đức Tổng Kiệt
không làm gì sai, trái lại, ngài đang làm đúng, rất đúng và
HĐGMVN triệt để ủng hộ việc làm của ngài thì cục diện
ngày hôm nay đã đổi khác nhiều lắm. Nhưng than ôi, điều ấy
đã không xảy ra, và giáo hội Việt Nam hôm nay vì thế đang
phải trả cái giá quá đắt, đang phải phân hóa nặng nề.
Với quan điểm "đồng cảm chứ không đồng thuận" người ta
đã loại chiếc đũa Ngô Quang Kiệt ra khỏi bó đũa, và số
phận của chiếc đũa lẻ loi kia đã được định đoạt.
Chuyện gì phải đến, đã đến như chúng ta thấy trong những
ngày qua.
Sự thay đổi vị chủ chăn của tổng giáo phận Hà Nội
được các đấng thẩm quyền giải thích rằng đó chỉ là sự
bổ nhiệm nhân sự trong nội bộ giáo hội Công Giáo, rằng
giáo dân nên vâng phục những quyết định của Vatican, đừng
nhìn vấn đề qua lăng kính chính trị… Rõ ràng sự việc xảy
ra ở Hà Nội không phải là một sự bổ nhiệm bình thường:
Lý giải thế nào khi đưa một vị giám mục 72 tuổi thay thế
cho một vị tổng giám mục 58 tuồi năng nồ, đầy nhiệt
huyết được giáo dân trong tổng giáo phận kính trọng, thương
yêu. Làm sao có thể không nhìn sự việc dưới lăng kính chính
trị khi mà việc "bứng" đức tổng Kiệt khỏi Hà Nội
chính là đòi hỏi thẳng thừng của nhà nước và đảng CSVN,
mà đại diện là Nguyễn Thế Thảo, giới chức thẩm quyền cao
cấp ở Hà Nội. Giáo dân không âu lo sao được khi thâm ý của
đảng Cộng Sản muốn đẩy đức tổng giám Mục Ngô Quang
Kiệt khòi Hà Nội là để dập tắt tiếng nói đòi công lý
của giáo dân Hà Nội trước bao nhiêu bất công, áp bức xảy
ra hằng ngày, trước mắt. Và sau đức Tổng, ai sẽ là nạn
nhân kế tiếp? Làm sao mà giáo dân không đặt dấu hỏi khi vị
chủ chăn khả kính của họ phải đi ra nước ngoài một cách
gấp rút, giữa đêm khuya chỉ để chữa chứng bệnh… mất
ngủ. Người giáo dân Hà Nội làm sao không khỏi âu lo khi mà
trong những biến cố đau thương của tổng giáo phận, họ
không hề nhận được một sự chia sẻ, ủi an hay hiệp thông
của vị mà hôm nay làm chủ chăn của họ.
Trong thư thông báo của tòa tổng giám mục Hà Nội gởi giáo
dân để thông báo về sự ra đi của đức tổng Kiệt do linh
mục Phạm Hùng thay mặt tòa tổng giám mục Hà Nội ký tên,
người ta đọc thấy đoạn văn này: "<em>gần đây sức khỏe
của Đức Tổng Giám Mục Giuse lại suy yếu. Vì vậy ngài đã
lên đường để tiếp tục chương trình chữa bệnh và dưỡng
bệnh ở ngoại quốc.</em>" Có thể tin được lời thông báo
ấy không? bệnh mất ngủ của Đức Tống trầm trọng đến
nỗi phải cấp tốc ra đi , một ngày trước khi chính thức
thôi giữ vai trò Tổng Giám Mục Hà Nội và không kịp cử hành
lễ bàn giao cho người kế nhiệm? Thông báo của tòa Tổng giám
mục mà cũng không đáng tin thì thử hỏi người ta có thể tin
được ai nữa?
Ở Giáo Phận Vinh cũng vậy, Đức Cha Cao Đình Thuyên cho dù
tuổi già nhưng sức chưa yếu. Ngài vẫn còn khỏe mạnh, tinh
thần vẫn minh mẫn và vẫn còn kiên cường, can đảm đứng ra
bảo vệ đoàn chiên trước loài sói dữ. Việc thay đổi chủ
chăn của GP Vinh lúc này, cùng một ngày với quyết định cho
Đức tổng Kiệt nghỉ hưu cũng là một nguyên cớ tạo ra
nhiều mối thắc mắc chính đáng. Điều đáng nói hơn là
Đức Cha Thuyên được thay thế bằng tân giám mục Nguyễn Thái
Hợp, một linh mục Việt Nam ra hải ngoại từ năm 1972 cho đến
2004 thì được nhà nước Cộng Sản cho về Việt Nam làm việc.
Ai sống ở hải ngoại đều biết rằng một người Việt Nam
bình thường (chứ chưa nói đến những chức sắc tôn giáo,
đặc biệt là Công Giáo), định cư ở ngoài Việt Nam, còn sức
khỏe để làm việc, không thể về Việt Nam làm việc lâu dài
và ở lại luôn nếu không có mối quan hệ "hữu hảo" với nhà
nước Việt Nam . Bởi vậy, người ta có lý do để lo lắng
rằng rồi đây, tất cả phong trào đòi hỏi công lý, lẽ phải
của người dân giáo phận Vinh sẽ bị dập tắt, các phong trào
sinh hoạt, giúp đỡ nhau sống tinh thần phúc âm của sinh viên
công giáo Vinh sẽ bị trù dập, các linh mục sẽ không được
phép làm tuyên úy cho các em nữa…
Một điều tạo ra nhiều nghi vấn khác là: vì cớ gì mà Đức
Giáo Hoàng Benedict 16, người từng nghiêm khác phê phán những
mục tử "chó câm", lên án những chủ chăn không dám lên
tiếng bênh vực lẽ phải, lại xuống tay loại trừ hai mục
tử can trường dám sông chết với đoàn chiên, dám đương
đầu với cường quyền? Chắc chắn có điều gì bất thương
ở đây! Người ta chỉ có thể giải thích rằng có lẽ Đức
Giáo Hoàng và các viên chức ở Vatican nhận được những thông
tin đã được "định hướng" bởi một (số) bàn tay lông lá
nào đó. Chỉ có cách đó để lý giải cho việc thay thế 2
mục tử kiên cường trong một giáo hội ở một đất nước
mà luân lý bị suy đồi, tình người thoái hóa, công lý bị
chà đạp và nỗi bất công đầy dẫy
"Sự dữ thế gian không sao qua được quyền năng của Thiên
Chúa", người Công Giáo tin tưởng như vậy. Thế nhưng, để
cho "ý cha thể hiện" thì thái độ của những ai còn thao thức
không thể là buông xuôi, im lặng, đợi chờ, mà phải đóng
góp tích cực phần nhỏ bé của mình. "Con hãy làm hết phần
của mình, phần còn lại Chúa sẽ lo liệu", phép lạ không bao
giờ đến với những người thụ động, ỷ lại và buông xuôi
trước nghịch cảnh. Đó là suy nghĩ cũa kẻ viết bài nay khi
đặt bút trải lên giấy những suy tư của mình. Có thể sẽ
làm đau người này, người kia, nhưng vẫn phải viết vì không
thể chọn cách xử sự của loài đà điểu.
Brussels, ngày 23 tháng 5 năm 2010,
lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống.
Kim Nguyên (VQ Bỉ)
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5136), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét