Khải Đơn - Mẹ Tiểu Hương và PR Từ Thiện

Cái tít này không dành cho các bạn PR chuyên đi làm từ thiện,
hoặc yêu thích từ thiện hoặc làm công việc từ thiện bằng
cách PR.

Tôi sẽ kể bạn nghe một câu chuyện vì tuyên ngôn: MUỐN LÀM
TỪ THIỆN PHẢI PR GIỎI

<img src="http://img710.imageshack.us/img710/8051/16759304.jpg" alt="" />

Nhiều ngày gần đây, các bạn Vietnamnet đăng hẳn một phóng
sự dài kì về mẹ Huỳnh Tiểu Hương ở trung tâm Nhân Đạo
Quê Hương, tỉnh Bình Dương.
Mẹ Hương không xa lạ với báo chí. Tôi còn nhớ ngay từ hồi
học lớp 8 tôi đã từng xem mấy chương trình truyền hình,
trong đó có cả Người Đương Thời - và hầu hết là ở VTV -
kể về cuộc đời của mẹ, xây dựng chân dung của mẹ, chìm
nổi, tủi nhục, đau đớn, rồi sau đó trở thành người đàn
bà giang cánh nuôi hàng trăm đứa trẻ nên người, thành người
(người gì thì ko biết).

Năm 2005, tôi vào năm I đại học Báo Chí TPHCM, làm bí thư
Đoàn.Vì muốn cả lớp có dịp gì đó đi làm một việc có
ích cùng nhau, tôi, Đinh Hằng, Lê Sơn và Đức Mạnh cùng nhau
đến liên hệ ở trung tâm Nhân Đạo Quê Hương xin đến đó
được phụ giúp và chơi đùa với các em.
Tiếp chúng tôi ở ngôi nhà trên đường Gò Dầu, đẹp như
một căn biệt thự tuyệt vời, mẹ Tiểu Hương đã kể lại
cho chúng tôi nghe cuộc đời bi đát, chua xót, đầy nước mắt
của mẹ.

Chúng tôi được mẹ yêu cầu giúp đỡ ngày ráp xe lăn cho ngày
người khuyết tật và đến trung tâm ở Bình Dương chơi với
các em.

Khi thấy mẹ Hương, bọn trẻ ào ra, nắm tay, ôm tay, hôn hít,
trèo lên vai mẹ. Mẹ hôn chúng nồng nàn. Lớp tôi hồi đó
chả ai có máy hình, Đinh Hằng đi mượn được cái máy nên
chụp lại cũng khá nhiều. Cả lớp ai cũng xúc động, cũng
bồi hồi, lao vào chơi đùa và ngỏ ý muốn phụ giúp trung tâm
dọn dẹp, chăm sóc các em.
Điều đầu tiên mà Thủy Côn Đảo nói với tôi là: "Phương
ơi, ở đây người ta chăm tụi nó kiểu gì thế? Tụi nó ỉa
đái đầy phòng, tớ vừa phải tắm lại cho thằng bé ấy." -
Tôi sững người. Tôi chú ý đến gian nhà tắm, nhà vệ sinh mà
mẹ Tiểu Hương bảo là "mẹ phải thuê người chăm sóc bọn
trẻ, giữ gìn chúng sạch sẽ và nấu cho chúng ăn đàng hoàng".
Gian nhà vệ sinh đó cứt đái vương vãi, giẻ lau vứt lung tung.
Bọn trẻ con ở đó đa số đều là trẻ mù. Chúng ko thể tự
điều khiển không gian sống của mình, nhưng dường như cũng
chẳng ai chỉ dẫn, chăm sóc chúng gì hết. Thế nên mọi thứ
thật lộn xộn.

Ở trung tâm chỉ có một người phụ nữ què chăm sóc số
lượng 150 đứa trẻ (số lượng mẹ Hương cung cấp). Đám
trẻ con tự chăm sóc nhau theo kiểu: đứa bé lo cho đứa lớn.
Tuy nhiên, dường như rất nhiều đứa trong đám không biết
nhau, ko hề chăm sóc nhau kiểu tình thương mến thương mà mẹ
vẫn thường nhắc đến với chúng tôi.

Đám con gái lớp tôi quăng hết cặp sách vào 1 căn phòng nữ,
mẹ Hương bảo yên tâm, ở đấy an toàn. Nhưng chỉ sau một
buổi chiều ở đó, lớp tôi đã có 1 cái ví và một số
tiền, đồ đạc bị mất, ko lí do, ko nguyên cớ.

<div class="boxright200"><img
src="http://img42.imageshack.us/img42/5328/83771604.jpg" /><div
class="textholder">các em được tập xiếc để...biểu diễn cho
khách tới xem :))</div></div>

Mẹ Hương bảo mẹ có lớp dạy vi tính cho các em, có lớp dạy
xiếc và âm nhạc cho các em. Ngay chiều hôm chúng tôi đến, ông
thầy dạy xiếc xuất hiện, những đứa bé mới 7,8 tuổi đã
lao lên cột, vòng biểu diễn rất điêu luyện. Ai trong chúng
tôi cũng vỗ tay. Tôi thầm nghĩ: chúng có một tương lai nào
đó ở đây...

Cho đến khi tôi lên phòng máy tính. Nếu nhớ không nhầm, ở
đó có chưa đầy chục cái máy tính. Tôi ko giỏi gì vi tính,
nhưng tới lúc đó thì cũng đã xài máy tính 6 năm, đủ để
hiểu rằng một cái máy tính ko có CPU, ko có bàn phím hay...màn
hình ko bật được thì chẳng dạy được cái quái gì mà tin
học văn phòng với chả soạn thảo văn bản.

Người làm từ thiện dễ bị mủi lòng. Khi ta có nhiều tiền
hay nhiều sức thì dễ mủi lòng. Chúng tôi ko nhiều tiền,
nhưng chúng tôi đã ráp hàng trăm chiếc xe lăn cho cái đại
hội người khuyết tật của mẹ Hương. Ngày sắp ra mắt
chương trình, mẹ đưa cho Đức Mạnh một cái danh sách hàng
chục cơ quan báo đài, bảo Mạnh làm tiếp tân với mẹ. Bao
nhiêu số nhà báo là bấy nhiêu cái phong bì dày cộm và một
cái khối thủy tinh có cây bút biểu tượng rất đẹp. Nhà báo
đến - như một hội nghị sang trọng 5 sao - có phong bì rất
dày và được trân trọng cực kì hết mực. Chưa có cái buổi
"họp báo" từ thiện nào suốt 4 năm làm báo sau này của tôi
lại có nhiều tiền và nhiều quà nhường ấy. Báo lớn có
thêm hộp quà lớn. Truyền hình có hộp quà thật to. Kì ấy,
tôi, Mạnh và Đinh Hằng đã thấy tất cả. Hơi buồn cười,
nhưng lòng trẻ thơ khó cợn nghi ngờ...

Một ngày khi sắp đến đại hội khuyết tật, chúng tôi đến
nhà mẹ Hương ở trên Gò Dầu - căn biệt thự mà mẹ bảo
đang nuôi 7 đứa trẻ sơ sinh bị người ta vứt bỏ ngoài cửa,
bị kiến ăn, tưởng chết. Mẹ - đang ngồi với bà vợ ông
Nguyễn Tài Thu nào đó, với mấy bà phó chủ tịch hội cứu
trợ trẻ em tàn tật nào đó, ăn một bàn tiệc cực kì thịnh
soạn gồm một bàn dài toàn hải sản sang trọng và ly tách
cực kì đẹp. Sau này, thỉnh thoảng đi đâu đó ở khách sạn
5 sao, tôi thấy bàn tiệc của mẹ ở nhà hôm đó không thua kém
gì mấy bàn tiệc sau này mình thấy. Mẹ và các bà, các má ăn
trong phòng riêng, mấy đứa "con" của mẹ ôm tô cơm ăn ở
ngoài, cấm vào phòng. Chúng tôi được trọng đãi niềm nở.

Thượng - cậu bạn cùng lớp- đi cùng tôi hôm đó - rất yêu
trẻ con. Thượng hát cùng một cô bé. Rồi nó hát to và nhảy
ồn ào quá. Chúng tôi đang nói chuyện. Mẹ Hương hét lên: "Con
xin lỗi anh mau lên."- Con bé chui vào gầm bàn, chui tuột vào sát
hốc, gào lên khóc, nước mắt ướt nhoẹt váy áo: "Mẹ ơi, tha
cho con, tha cho con, con biết lỗi rồi." - Một phản ứng quá
mạnh cho một chuyện quá nhỏ. Thượng trầm ngâm nói với tôi:
"Nó phản ứng không bình thường. Có khi nó bị đánh nhiều
quá." - Thượng ở quê từng chăm sóc mấy đứa cháu ở nhà,
chẳng đứa trẻ bình thường nào (với Thượng) lại hành
động như thế

Bà "mẹ nuôi" của mẹ Hương buột lời: "Nhận nuôi bọn trẻ
mù là tốt nhất, chúng chả trốn đi đâu được."- Tôi vờ ý
ngạc nhiên. Bà tiếp: "Chúng mù thế thôi mà ranh lắm!"
Tôi coi đó như một gợi ý. Lần thứ 2 đến trung tâm, tôi
bắt đầu hỏi những đứa trẻ mù về bản thân chúng. Tất
cả chúng đều kể, chúng có gia đình, ba mẹ ở quê. Vì
khuyết tật chúng vào học ở trường khuyết tật địa
phương. Mẹ Hương tới trường địa phương xin chúng về đây
cho ở. Thế ra cái câu chuyện mà mẹ vẫn kể đầy với báo
chí là mẹ nhặt chúng trên đường, mẹ cứu chúng ra từ đau
khổ, kiệt quệ, mẹ giải cứu chúng khỏi nanh vuốt ba mẹ
độc ác là cái quái gì nhỉ????

Quan trọng hơn, tôi đã đếm được bọn trẻ khi chúng tôi tổ
chức biểu diễn ca hát với chúng, chỉ có hơn 70 đứa, không
hề là 150 đứa như mẹ từng nói. Tôi hỏi mẹ: "Sao em thấy
ít thế nhỉ? - Mẹ trả lời: "Tụi nó đi học rồi đấy." -
Đã ba lần đến trung tâm, tôi nghĩ mình không đếm nhầm, và
cũng biết luôn rằng mình ko xuống trung tâm ngày đi học mà là
cuối tuần. Khoảng 80 đứa trẻ "khống" kia của mẹ là ở
đâu?

Chúng tôi ngừng làm từ thiện với mẹ. Tôi xem lại những
đoạn phim, bài báo nói về mẹ. Mẹ khóc cùng một kiểu. Mẹ
kể cùng một câu chuyện đau thương. Vài đứa được mẹ dắt
lên cùng với báo đài liên tục, chúng ôm mẹ, hôn mẹ, bâu
lấy mẹ cùng một kiểu. Và tiền trong túi các nhà từ thiện
tuôn ra.

--------
<div class="boxright200"><img
src="http://img13.imageshack.us/img13/9287/15527136.jpg" /><div
class="textholder">Chúng tôi đã làm rất hết lòng, cái chúng tôi
nhận được là một sự tổn thương vì thực ra đám trẻ ở
đây ko hề nhận được cái phúc lợi tình thương mà xã hội
mủi lòng dành cho chúng.</div></div>

4 năm sau.

Tôi về báo Tuổi Trẻ.


<div class="special_quote"><strong>Tin liên quan:</strong>

<ul>
<li><a
href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/342125/Nhieu-tre-chua-duoc-cham-soc-tot-tai-Trung-tam-nhan-dao-Que-Huong.html">Nhiều
trẻ chưa được chăm sóc tốt tại Trung tâm nhân đạo Quê
Hương</a>
</li>

<li><a
href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/347245/Kiem-tra-van-phong-dai-dien-Trung-tam-nhan-dao-Que-Huong.html">Kiểm
tra văn phòng đại diện Trung tâm nhân đạo Quê Hương</a></li>

<li><a
href="http://tuoitre.vn/Chinh-tri-xa-hoi/Phap-luat/349392/Trung-tam-nhan-dao-Que-Huong-thanh-lap-khong-hop-le.html">Trung
tâm nhân đạo Quê Hương thành lập không hợp lệ</a></li>
</ul></div>

Đây là các câu chuyện trên báo. Các câu chuyện này được
tung ra ngay sau khi có nhiều trẻ sơ sinh tại cơ sở Gò Dầu
của mẹ Tiểu Hương bị chết vì...chăm sóc vệ sinh không
tốt.

Một lần, ngồi nói chuyện, anh đồng nghiệp của tôi, trước
từng làm bên tạp chí Du Lịch, kể: "Mỗi lần bà Hương mời
họp báo, phong bì cho phóng viên đều là 500 nghìn trở lên.
Với truyền hình bà chi còn mạnh tay hơn nữa." - Mấy lần anh
dắt vài người bạn nước ngoài tới tham quan trung tâm rồi
ngạc nhiên về "bà mẹ" từ thiện lúc nào cũng than khó, than
khổ, than thiếu sữa, thiếu thức ăn cho bọn trẻ này.

Vài ngày sau, tôi đi làm qua trung tâm ở Bình Dương, thấy ngoài
cổng trung tâm Nhân Đạo Quê Hương đề biển rõ to: "Trung tâm
nhân đạo Quê Hương chào mừng các nhà báo về dự hội nghị"

4 năm sau ngày học báo, chúng tôi mới thấy công nghệ PR báo
chí phát triển thực sự mạnh mẽ ở TPHCM này. Doanh nghiệp
nào cũng phải PR, quảng cáo, chăm sóc nhà báo, quan hệ với
nhà báo hết mực. Nhưng qua những gì tôi thấy vào năm
2005-2006, mẹ Hương quả nhiên là một giám đốc trung tâm biết
PR từ thiện từ rất sớm. Mẹ xây dựng thương hiệu từ
thiện bằng những đứa trẻ con - vốn chẳng phải mẹ cưu mang
hay lượm lặt từ đâu về, mà qua liên kết với các trung tâm
khuyết tật và dạy nghề tàn tật địa phương ở các tỉnh xa
khác. Từ những đứa con, nhà từ thiện phóng tay thả tiền,
nhà báo phóng tay nhận tiền, hình ảnh mẹ liên tục nổi bật
trên báo, tiền về như nước. Nuôi vài chục đứa trẻ ngày
nào cũng ăn canh bí nấu tôm thì cũng rẻ lắm cho cái số tiền
người giàu ở Sài Gòn và ở Mỹ dám chi ra cho chút lòng thiện
thành tâm.

Mẹ Hương tung hoành như thế trên mặt trận từ thiện suốt
hơn chục năm qua. Trong văn phòng của mẹ, mẹ chụp ảnh chân
dung đứng cạnh bác Phan Văn Khải, bà Trương Mỹ Hoa, ông chủ
tịch tập đoàn này, giám đốc tập đoàn nọ... Mẹ xây dựng
hình ảnh y hệt các doanh nhân "ghè" đối phương bằng các ẩn
ý : "tao quen bác này đấy nhé!" - Và cái văn phòng của mẹ,
thật là biệt thự, thật là sang trọng, khác hẳn với cái ổ
chuột ở Bình Dương mà các "con yêu quý của mẹ" đang sống
từng ngày vật vã và nghiệt ngã.

<a
href="http://vietnamnet.vn/xahoi/201005/Cuoc-doi-eo-le-cua-320-dua-tre-tat-nguyen-ho-Huynh-908394/">Và
hôm qua, hôm nay, Vietnamnet lại xúc động nên lời viết về
mẹ</a>. Họ có nhớ chỉ vài tháng trước đây rất nhiều báo
đưa tin về những đứa trẻ xấu số chết trong căn biệt thự
ấy ko nhỉ???


Khải Đơn

***********************************

Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/4952), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).

Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét