sao không tìm cách và không thay đổi?</h2>
Đặc biệt, chủ tịch Nguyễn Minh Triết đã phấn khởi
"khoe" rằng cháu trai mình hiện cũng đang theo học ở một
trường của Singapore mở tại Việt Nam. Qua câu chuyện này, ông
muốn nhấn mạnh rằng đầu tư giáo dục cũng là một trong
những cách thức mà các doanh nghiệp Singapore đang thực hiện
ở Việt Nam.
Chủ tịch cũng chia sẻ thêm rằng: "<em>Cháu tôi tỏ ra rất
thích thú khi được học tập tại trường này. Hệ thống giáo
dục của Singapore rất phát triển và cũng đã có nhiều đóng
góp lớn cho sự phát triển của Việt Nam</em>".
Ngôi trường mà ngài chủ tịch nói đến nằm ở phía nam tỉnh
Bình Dương, cách TP.HCM 30km, do một công ty thuộc tập đoàn
giáo dục của Singapore chuyên hoạt động trong lĩnh vực tiểu
học và đào tạo giáo viên xây dựng.
Phó tổng giám đốc chi nhánh của công ty tại Việt Nam đã
tiết lộ với The Straits Times rằng cháu trai của Chủ tịch
nước Nguyễn Minh Triết lên 9 tuổi, đang theo học lớp 4. Cậu
bé này là một trong những học sinh đầu tiên của trường ngay
sau khi khánh thành hồi tháng 8 vừa qua.
Bà cũng nói thêm rằng nhà trường không hề biết ông của
học sinh này là ai cho đến một ngày vị chủ tịch đích thân
đến đón cháu trai của mình.
"Ông ấy tự lái xe đến một mình, không hề có vệ sỹ theo
sau. Một người trong trường tôi đã nhận ra ngài chủ tịch".
Nguồn: <a
href="http://vietnamnet.vn/giaoduc/200912/Chu-tich-nuoc-lai-xe-dua-chau-di-hoc-885377/">VNN</a></div>
Nhà văn Dạ Ngân nói nếu cứ đùa dai với truyền thống hiếu
học thì sẽ còn chuyện học sinh đi du học hết.
<h2>Du học để "tị nạn giáo dục"</h2>
<em>Các ông bố, bà mẹ hiện đại ở các đô thị đang có xu
hướng "ấn" con đi du học càng sớm càng tốt? Xu hướng
này phản ánh điều gì về tâm lý và sự thay đổi trong xã
hội hiện nay?</em>
Xin đừng quên người Việt mình rất chăm con, bất đắc dĩ
người ta mới chịu xa con sớm và họ biết rõ, con mình sẽ
"lóng ngóng" ở xứ người một thời gian dài.
Nhưng tại sao có tâm lý đua nhau cho con đi sớm? Là vì cung cách
của nền giáo dục không còn khiến người ta an tâm.
Tính hiếu học của người Việt đang bị thách thức. Những
người có tiền không dại gì để con mình chịu đựng sự
thể nghiệm mãi của những nhà cải cách và phải học theo
kiểu "nhồi sọ" ở trường, lại còn phải học thêm học
nếm mãi.
<em>Ở khía cạnh giáo dục, chị lý giải hiện tượng này như
thế nào?</em>
Ngày nay, nhiều người Việt ra nước ngoài là để tị nạn
giáo dục.
Tình hình đã mười mươi như vậy, nhưng hình như phía vĩ mô
không muốn thay đổi. Làm giáo dục mà không triết lý giáo
dục thì sao thiết kế được?
<div class="boxright300"><img
src="http://images.vietnamnet.vn/dataimages/201005/original/images1971554_IMG_0867.jpg"
/><div class="textholder">HS Trường Tiểu học Kim Liên trong lễ khai
giảng. Ảnh: Lê Anh Dũng</div></div>
Sao các môn xã hội không có sức hấp dẫn mà còn khiến HS
bội thực, ngán ngẩm? Các em không thích môn văn, không yêu môn
sử, không thiết tha môn địa, không "vào" với môn đạo
đức công dân? Vậy thì giỏi toán và giỏi các môn tự nhiên
để làm gì, để làm người Việt ngô ngọng hay làm rô –
bốt?
Tôi thấy bất an với kiểu làm sách giáo khoa, tôi ngạc nhiên
với sự im lặng của chính các thầy cô trong ngành giáo dục.
Họ biết cả đấy, họ chán đấy mà họ không làm gì, không
ai lên tiếng, họ sợ họ hèn hay họ đã chai lì cả rồi?
Nếu tôi là một quan chức trong ngành giáo dục thì chắc chắn
tôi sẽ từ chức. Không làm gì nổi nữa, chỉ có cách cho con
cho cháu "tị nạn" mà thôi.
<h2>Không phải chép văn mẫu đã là "được làm người"</h2>
<em>Một gia đình có con trúng học bổng Singapore năm 14 tuổi
đã phấn khích thốt lên: "ôi, cháu tôi đã được làm
người"…</em>
"Ôi, cháu tôi được làm người" là một câu nói có vẻ
quá lên nhưng bên trong nó có sự thật đó chứ!
Hãy xem trường điểm và trường chuyên đã làm cho cha mẹ các
em phải chạy chọt và gây thêm ách tắc giao thông như thế
nào? Hãy xem <a href="http://vietnamnet.vn/giaoduc/2009/07/855681/">tuổi
thơ của các em nhỏ</a> đang được chơi hay đang bị học kiểu
"nhồi thức ăn cho ngỗng"? Một cô cháu họ của tôi kể,
trong thực hành môn Văn lớp 4 của con nó có thứ đề đại
loại: "Hãy viết một bức điện tín". Chính tôi đã từng
giúp cho đứa cháu ngoại học lớp 5 ở Hà Nội làm đề ngoại
khóa là "Hãy viết suy nghĩ của em về chiến thắng của trận
Điện Biên Phủ trên không?".
Có phải bắt các em làm chính trị gia hay làm công dân sớm? Sao
không để cho các em tiểu học được phát triển tự nhiên cả
trong tình yêu đất nước, gia đình, thầy cô và tiếng Việt
mà cứ làm cho chúng chán ngấy lên vậy?
Cho con du học là xu hướng đã có từ thời thuộc Pháp, để
con cái được học cái văn minh, được sống và được thụ
hưởng môi trường văn hóa cao. Tại sao người ta thích cho con
đi Singapore, đảo quốc ấy có đúng là thiên đường ở châu
Á mà chúng ta đang mơ ước không?
<em>Nhưng chị có nghĩ rằng bọn trẻ sẽ có những tổn thương
tâm lý vì xa bố mẹ từ khi còn quá nhỏ?</em>
<div class="boxright200"><div class="quotebody"><div class="quoteopen"><img
class="quoleft" src="/misc/quoleft.png"/></div>"Con trai tôi đi làm thạc
sĩ ở Úc bằng nguồn ngân sách, gia đình đóng góp 30% chi phí
ăn ở (khoảng 200 triệu đồng). Về nước, nó được bổ
nhiệm phó giám đốc một Sở, lương và phụ cấp 3 triệu
đồng tháng, không đủ nuôi thân. Bà con và bạn bè tôi chép
miệng: "Có ai sống tử tế bằng lương, có chức và rồi sẽ
có lộc, lo chi".
Chính sách vậy có khuyến khích được người ta về nước
không, có "chiêu hiền đãi sĩ" không và nếu cứ bài ca
thản nhiên lương và lậu thì xã hội tiếp tục bất an, làm
sao lành mạnh được..."<img class="quoright" src="/misc/quoright.png"/>
<br class="quoteclear"></div></div>
Tôi không có con nhỏ nhưng tôi đã khuyến khích và đóng góp
cho cháu ngoại của tôi vào trường quốc tế từ đầu cấp II.
Vì sao? Vì ở đó nó được học chương trình giảm tải, nó
được học tiếng Anh bằng phương pháp đúng và không phải
làm văn mẫu.
A ha! Riêng việc không phải làm văn kiểu học thuộc lòng và
chép nguyên xi văn mẫu đã là "được làm người" rồi. Nó
học văn một cách hào hứng và tiếng Việt của nó dậy hương
là vì nó được làm văn theo suy nghĩ của mình. Cả nhà xúm
nuôi một đứa bé, cực nhưng mà vui, không bị sốc, không bị
stress vì "né" được nhiều "ngón hành hạ" của ngành
giáo dục trong nước.
Các trường ở Singapore họ hay nhảy vào các trường điểm và
trường chuyên của chúng ta để "hớt váng" từ năm lớp 9
hoặc lớp 10.
Số đi du học tự túc thì đủ lứa tuổi. Các em phải chịu
thiệt thòi nhưng nền giáo dục của các nước văn minh rèn
người khá hay.
Theo tôi, đi từ đầu cấp III là vừa, cho đi sớm hơn là sẽ
có hậu quả.
<h2>Con mình nuôi lớn mà người ta "dùng" </h2>
<em>Việc mỗi gia đình tự lo cho tương lai của con cái như vậy
sẽ tạo ra một nguồn nhân lực tốt cho đất nước?</em>
Rõ ràng là nhân tài sẽ thất thoát. Con cái mình nuôi lớn mà
người ta dùng, toàn là người thông minh và nhiều người tài
đấy chứ. Có đau không, có ức không? Đành chịu.
Các vị ở trên cao có xót không, xót sao không tìm cách và
không thay đổi?
<em>Liệu gia đình và chính các em HS đó có phải trả cái giá
nào không?</em>
Đừng có mà đùa dai với truyền thống hiếu học của người
Việt. Sẽ còn đi nhiều, đi trống rỗng, đi bằng hết, nếu
những người cầm trịch của chúng ta không giật mình thì sẽ
không cứu vãn được làn sóng tị nạn này đâu.
Rồi sẽ có thêm những thế hệ Việt kiều không biết tiếng
Việt, quê hương đất nước xa vời. Đừng nghĩ người Việt
sẽ cố kết tình quê hương và đất nước như cộng đồng
người Tàu. Chúng ta là những người Việt trần ai, rất dễ
bời rời và mất gốc khi ở xứ người.
<em>Xin cảm ơn chị! </em>
<div class="special_quote">Nhà văn, nhà báo Dạ Ngân sinh năm 1952,
từng tốt nghiệp trường viết văn Nguyễn Du. Là tác giả của
nhiều truyện ngắn, truyện dài và tiểu thuyết nổi tiếng.
Trong đó, đặc biệt và gây tiếng vang nhất là tiểu thuyết
"Gia đình bé mọn" đã đoạt giải thưởng của Hội nhà văn
Hà Nội.</div>
<em>Phù Sa (thực hiện) </em>
***********************************
Entry này được tự động gửi lên từ trang Dân Luận
(http://danluan.org/node/5164), một số đường liên kết và hình
ảnh có thể sai lệch. Mời độc giả ghé thăm Dân Luận để
xem bài viết hoàn chỉnh. Dân Luận có thể bị chặn tường
lửa ở Việt Nam, xin đọc hướng dẫn cách vượt tường lửa
tại đây (http://kom.aau.dk/~hcn/vuot_tuong_lua.htm) hoặc ở đây
(http://docs.google.com/fileview?id=0B_SKdt9lFNAxZGJhYThiZDEtNGI4NC00Njk3LTllN2EtNGI4MGZhYmRkYjIx&hl=en)
hoặc ở đây (http://danluan.org/node/244).
Dân Luận có các blog dự phòng trên WordPress
(http://danluan.wordpress.com) và Blogspot (http://danluanvn.blogspot.com),
mời độc giả truy cập trong trường hợp trang Danluan.org gặp
trục trặc... Xin liên lạc với banbientap(a-còng)danluan.org để
gửi bài viết cho Dân Luận!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét